NGỌN SÓNG TÌNH YÊU

chương 185

trước
tiếp

Quản  gia   Lư rời khỏi tầng hầm, lên tầng một lấy điện thoại di động gọi cho bác sĩ Trần, nhưng điện thoại đã tắt.

Ông ta đi xuống tầng hầm một lần nữa, nói một cách thuyết phục, “Lão  gia, chúng ta đã không liên lạc với bác sĩ Trần hơn mười năm rồi.Bây giờ tôi không thể liên lạc được với  bác sĩ Trần qua điện thoại di động. Tôi đã nhờ người tìm ông ấy. Có thể mất một thời gian.”

Kiều  lão gia ôm trán, vẻ buồn bã, nhắm mắt im lặng không đáp lại lời của quản gia Lư.

Một lát, ông ta mới  chậm rãi nói: “Đẩy tôi đi xem phòng của người phụ nữ đó.”

“Được.” Quản gia Lư cất điện thoại vào, lập tức đẩy ông cụ ra khỏi phòng làm việc.

Sau khi đi qua một lối đi dài và yên tĩnh ở tầng hầm, đến một cánh cửa sắt đóng chặt.

Quản gia Lư nhập mã và mở cửa.

Tiếng mở cửa sắt hơi lớn làm người phụ nữ trong phòng hoảng hốt.

Người phụ nữ mặc một chiếc váy dài màu trắng, khí chất tao nhã giống như một mỹ nữ yếu đuối trong kinh điển, khuôn mặt trắng nõn không chút máu, xinh đẹp đến mức không nhìn ra dấu vết tuổi tác, chỉ có đôi mắt đẹp kia. Đầy thăng trầm.

Với chiếc khăn choàng tóc đen dài, chân co đầu gối vào ngực, cô đang ngồi trong góc lặng lẽ chiêm ngưỡng một chậu hoa vàng đang nở rộ trước mặt. Lúc này cửa mở ra, cô ngước mắt nhìn sang.

Nhìn thấy hai người đi vào, người phụ nữ rất bình tĩnh, ngây người mở mắt ra, chống cằm, tiếp tục thong thả chiêm ngưỡng hoa nở.

Trong tầng hầm này, nơi không bao giờ có ánh nắng mặt trời, chỉ có không khí và nước, cỏ cây hoa lá có thể tồn tại rất đáng được phụ nữ nâng niu.

“Trần Tĩnh, lão  gia của ta tới đây gặp ngươi.” Quản gia Lư lãnh đạm mà gọi nàng.

Trần Tĩnh vẫn bất động không nhúc nhích.

Quản gia Lư đẩy ông cụ vào giữa phòng, cửa phòng tự động đóng lại.

Ông lão nhìn quanh phòng, không gian rất rộng, rộng bằng nửa sân bóng, ngoại trừ phòng tắm được ngăn cách bằng vải, những nơi khác đều không có vật gì che khuất.

Các phòng được trang trí đẹp mắt, trang nhã mang đến cảm giác ấm cúng và thoải mái.

Những chậu hoa cây cảnh bày khắp nơi, loại nào cũng đặc sắc, rất thơm.

Ngay cả khi người phụ nữ này bị giam giữ ở đây trong hai mươi bốn năm, cô ấy vẫn sống một cuộc sống tuyệt vời mà không ai có thể ngờ tới.

Loại nữ nhân nhàn nhạt như hoa cúc này, xinh đẹp như hoa bất tử, tao nhã ngọt ngào, nam nhân nào không mê,

Kiều   lão gia cũng hiểu tại sao hai đứa con trai của mình lại cuồng nàng.

Ông cụ phá vỡ sự im lặng và nói: “Có vẻ như cô đang sống rất tốt.”

Trần Tĩnh nhẹ giọng nói như “Ông đến đây để cho tôi ra ngoài?”

Ông cụ    cười và không nói gì .

Trần Tĩnh không nghe được câu trả lời của Kiều lão  gia  nên cô im lặng.

“ Ta  đến  đây  thăm   ngươi cũng đã được hai năm rồi, đúng không” Ông nói.

“……”

“Mỗi lần đến gặp cô, tôi đều cảm thấy cô không thay đổi chút nào. Một người phụ nữ ngoài năm mươi trông giống như con dâu cả của cô. Người phụ nữ như cô là một  người  hồng  nhan  bạc phận.”

Trần Tĩnh  nghe lời khen kiểu này không có một chút cảm giác nào. Cô có ngoại hình đẹp, làm sao có thể già đi vì không bao giờ bị tia cực tím chiếu.

“…”

” Có nhớ ba con trai của mình không?”

Trần Tĩnh trầm mặc đột nhiên phản ứng lại, khẽ ngước mắt lên. Đôi mắt trong veo nhìn Ông cụ.

Ánh mắt mong đợi của cô trở nên đen tối, khát vọng đủ tràn mà không nói thành lời.

Đôi mắt bà được dưỡng ẩm, khí chất không còn lạnh lùng, nói về con trai, lòng bà dịu lại, thái độ dịu lại, bà lẩm bẩm: “Đúng vậy, tôi rất muốn.”

Ông cụ  từ từ lấy điện thoại ra khỏi thắt lưng, mở lên trước mặt cô và hỏi: “Tôi  với   cô làm  một
giao dịch. Tôi sẽ cho cô xem ba người con trai của cô bây giờ trông như thế nào. Cô nói cho tôi bí mật vĩnh hằng.” ”

Trần Tĩnh cười khổ, chậm rãi đứng lên dùng hai tay chống vào bức tường.

Cô chậm rãi lê thân thể yếu ớt của mình về phía ông cụ, ngồi xổm xuống trước mặt ông, dùng hai tay đỡ trên chiếc xe lăn của ông, nhìn ông van xin rồi nhỏ nhẹ: “Hãy cho tôi gặp các con trai của tôi, tôi hứa với ông. Tôi hứa với ông tất cả.”

Trần Tĩnh vừa nói, hai giọt nước mắt trong veo từ từ rơi trên gò má trắng nõn của cô.

Nước mắt cô đơn của Trần Tĩnh rơi  như  mưa , thậm chí nước mắt còn đẹp đến nỗi ông cụ không chịu nổi.

Ông lão hắng  giọng, chậm rãi nói: “Theo ta biết, cô biến mất nhiều năm như vậy, Huyền Bân, Huyền Hạo tưởng rằng cô không còn sống. Huyền Thạc chưa bao giờ từ bỏ việc tìm kiếm cô, nhưng ta biết cả đời này hắn sẽ không bao giờ tìm được cô.”

“   Để xem tôi có ổn không à?  cô ngồi trong tư thế quỳ xuống, ăn  nói  khép  nép  mà  cầu  xin.

Ông lão cầm điện thoại nghiêm túc hỏi: “Bí mật của Sợi dây chuyền Vĩnh Hằng là gì, tại sao lại đắt như vậy, và tác dụng của hai bảo vật huyền thoại mà tôi sưu tầm được là gì?”

Trần Tĩnh mím môi nếm vị mặn của giọt nước mắt. , Bình tĩnh nói: “Không có tác dụng gì, đắt tiền, chỉ  là  sang  chảnh  thôi, là vô giá.”

“Vĩnh Hằng là do cha mẹ tặng cho cô. Bọn họ nhất định phải nói cho cô bí mật.” Ông lão không tin lời người  phụ nữ  nói.

Trần Tĩnh nhìn lão già xấu xa tham lam trước mặt, tuy rằng vô cùng căm ghét hắn, nhưng lúc này cô không còn cách nào khác.

Tập đoàn Kiều thị là doanh nghiệp của cha cô, cuối cùng cũng bị ông lão tiếp quản, họ   đối  xử với  cô  rất   tệ,  cô đã  sớm  nhìn  ra.
“Thật sự không có bí mật gì. Ba bảo vật trong truyền thuyết này thật ra rất quý hiếm.”

Kiều  lão gia chậm rãi nắm chặt tay, cảm giác bị lừa gạt, từng chút từng chút ngưng tụ ra lửa giận, ánh mắt như có lửa hừng hực.

“Nhất Hoắc không cho ta giết cô,nó nói cô biết bí mật.”

Trần Tĩnh bình tĩnh phân tích không chút sợ hãi: “Bởi vì hắn yêu ta, không muốn ta chết.”

“Ta giết con dâu thứ hai, ngươi cũng không sợ ta giết.

Trần Tĩnh nhìn điện thoại: “Bây giờ tôi sống cũng không bằng chết giết hay không là tùy ông, nhưng xin hãy cho tôi xem các con trai của tôi. Tôi rất nhớ chúng. Tôi muốn xem hình dáng của chúng khi lớn lên như thế nào.”

“   Chúng nó trông như thế nào sao?” ” Tôi biết Nhất Hoắc đã  nói với cô tất cả mọi thứ, nó rốt cục là đang giấu tôi điều gì “ông cụ tiếp tục hỏi.

Trần Tĩnh ngước nhìn ông và im lặng.

Không phải cô không nói, nhưng cô rất ngạc nhiên tại sao lão gia lại hỏi như thế này, không phải cha con họ cùng bè phái hay sao

Những chuyện như vậy, ông ta phải biết hơn cô mới đúng.

Trong lòng Trần Tĩnh đang suy nghĩ, ông cụ mở điện thoại lên, từ trong ảnh điện thoại tìm thấy tấm ảnh của vợ chồng Kiều Huyền Bân, hiện ra trước mặt cô, Ông  cụ  nói: “Đây là  Con trai cả và con dâu của cô.” Ngay lúc đó, Trần Tĩnh bật khóc, hai mắt nhìn chằm chằm. Màn hình, đầu ngón tay run rẩy muốn chạm vào .

Chỉ trong vài giây,Ông  cụ đã tắt màn hình điện thoại, dụ dỗ: “Chỉ cần cô nói với tôi, tôi sẽ tiếp tục cho hai người xem hình Huyền Hạo và Huyền Thạc.”

“Nói, tôi nói, ông muốn biết gì, tôi sẽ kể hết. “

Kiều  lão  gia biết Trần Tĩnh là người  trong tim  của Kiều Nhất  Hoắc, là người bạn đồng hành an ủi linh hồn của hắn. Ông thật sự rất nghi ngờ Kiều Nhất  Hoắc, nên mới tới hỏi Trần Tĩnh.

“Kiều  Nhất  Hoắc có bao giờ nói rằng tôi bị ung thư và đã được chữa khỏi hoàn toàn bằng thuốc ma thuật”

“Không.”

“Vậy nó có nói với cô rằng tôi đã giết vợ của tôi không.”

“ Có .”

“Anh ta có nói với cô rằng chúng ta đã tham gia lực lượng với một tổ chức bí ẩn”

“ Có .”Trần Tĩnh trả lời ông.

 

Mặt Ông Kiều tối sầm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN