NGỌN SÓNG TÌNH YÊU

chương 184

trước
tiếp

Kiều  lão  gia  mở mắt, ánh mắt khó lường nhìn chằm chằm bên ngoài ban công, ánh mặt trời chiếu sáng rực rỡ cả gian phòng.

Ông ta càng ngày càng lạnh nhạt, nhàn nhạt nói: “Bạch Nhược Hi chắc chắn không phải là người phụ nữ yếu đuối và nhút nhát mà chúng ta từng biết trước đây. Cô ta không  phải  không biết nguy cơ mua lại một công ty phá sản. Cô ta vào sinh ra tử. Cô ta đánh cược vì gầy dựng  một doanh nghiệp cần rất nhiều năng lượng và thời gian để phát triển ngay từ khi còn nhỏ. Tuy nhiên, doanh nghiệp lớn đã trưởng thành và từng huy hoàng này có đủ nền tảng để phát triển hoặc chết trong chốc lát.”

Kiều Nhất Hoắc  hiểu ngay lập tức.

Anh cũng đồng ý với người cha rằng Bạch Nhược Hi thực sự không phải là người phụ nữ tốt bụng và yếu đuối mà anh biết.

Dám thu mua Băng Hoàng cũng đủ chứng tỏ nàng can đảm và dũng cảm.

Kiều lão  gia  sắc mặt càng ngày càng nghiêm túc, hai tay cầm bên hông ghế tựa, từng chữ từng câu hỏi một câu, gắt gao nói: “Hiện tại Vòng Cổ Vĩnh Hằng trong tay cô  ta  cũng  không  nhiều tác  dụng  lắm, bởi vì cô  ta sắp bán đấu giá. Từ khi truyền thông công bố tin tức, Sợi dây chuyền đã được giao cho công ty đấu giá vận hành. Với hệ thống an ninh của công ty đấu giá, chúng ta không có cách nào lấy được sợi dây chuyền. ”

Kiều  Nhất  Hoắc hừ lạnh một tiếng, tức giận nắm chặt tay, vẻ mặt rất xấu xa,” Chết tiệt, lẽ ra Con không nên buông tha cho Bạch Nhược Hi, Con đã  quá coi thường, nếu  không mình đã không ở trong  tình  cảnh  này. ”

“ Giá khởi điểm của Vòng cổ Vĩnh Hằng là bao nhiêu ”Kiều lão gia bình tĩnh hỏi.

Kiều  Nhất Hoắc giơ ngón tay lên, bất mãn phun ra: “10 tỷ.”

“Giá khởi điểm  10 tỷ.” Ông Kiều  sửng sốt một hồi, tức giận ngồi thẳng trên ghế sa lon.

“Cô ấy bị bệnh à? Một cái vòng cổ mà   giá khởi điểm  10 tỷ ,trên thế giới có mấy thứ  được giá khởi điểm như thế.   Cô ấy bị điên rồi. ”

Kiều Nhất  Hoắc im lặng, nheo mắt suy tư.

Kiều lão gia từ từ nhắm mắt lại, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cô  ta điên rồi. Một sợi dây chuyền có giá 10 tỷ, là đồ mất trí.”

Kiều Diệc Phàm cười, biết rõ lão phu nhân tại sao lại tức giận, không ai có thể đấu giá sợi dây chuyền vô nghĩa với giá 10 tỷ.

Người giàu nhất thế giới có tổng  tài  sản  trị giá 800 tỷ. Điều này chỉ thể hiện tài sản và giá trị doanh nghiệp của anh ta chứ không có nghĩa là anh ta có quá nhiều tiền mặt  như  vậy.

“Ý định của cô ấy không phải là bán đấu giá chiếc vòng cổ này để lấy tiền, mà là để cho cả thế giới biết rằng chủ nhân của chiếc vòng cổ Vĩnh Hằng chính là Bạch Nhược Hi của cô ấy.”

Kiều  Nhất  Hoắc lẩm bẩm một cách khó hiểu: “Cô ấy đang tuyên bố chủ quyền với thế giới, cao ngạo khoe giàu, thậm  chí  muốn dùng Vĩnh Hằng để làm mồi nhử  mình, muốn bắt mình. ”

Kiều Nhất Hoắc chậm rãi nhắm mắt dựa vào lưng ghế gỗ gụ tiếp tục phân tích:” Không ai có đầu óc, mà lại  có thể lãng phí nhiều tiền như vậy đấu giá một cái Vòng cổ  vô nghía , vậy  ý  cô ấy là gì ….

Kiều  lão  gia cắt ngang, rất nghiêm túc:” Nhưng mà, Vĩnh Hằng,Vĩnh Hằng có thể giao cho Phật giáo, có thể đổi được thuốc tiên, trường sinh bất tử.  ”

Kiều Nhất Hoắc chế nhạo, châm chọc nói:” Cha thực sự tin trên đời có  loại thuốc chữa bách bệnh à? ”

Anh ta lẩm bẩm rất nhỏ, nhưng ông cụ vẫn nghe thấy.

“Ý con là gì?” Sắc mặt ông lão thay đổi đột ngột, tức giận hỏi: “Hai mươi năm trước, không phải con đã bỏ  ra  vài  t ỷ với một tổ chức bí ẩn để đổi lấy tiên dược giúp cha chữa khỏi bệnh ung thư sao?”

Kiều  Nhất  Hoắc đột nhiên sững sờ. Dường như tỉnh táo lại, vui lên, nặn ra một nụ cười bất đắc dĩ, “Ồ, đúng rồi, có thần dược kéo dài tuổi thọ và chữa trị bệnh nan y, con con nhớ  rồi, chỉ là vừa rồi  con  quên  mất.”

Ông cụ    im lặng.

Kiều Nhất Hoắc lo lắng đưa tay ra nắm lấy mu bàn tay của ông lão, chân thành nói: “Cha, chúng ta bây giờ có Vĩnh Phật, Vĩnh Sinh, và chúng ta chỉ thiếu  Vĩnh Hằng. Nếu có được Vĩnh Hằng, chúng ta nhất định sẽ lấy được thuốc cho cha. Cha sẽ sống thêm 20 năm hoặc 40 năm không phải là một vấn đề, hãy tin con, việc này cứ giao cho con, chỉ cần có tiền là được. ”

Ông lão nheo đôi mắt đen, sắc mặt càng lạnh lùng, từ lời nói bất cẩn vừa rồi của Kiều Nhất Hoắc, ông ta có thể nhìn ra manh mối, có một ảo giác bị lợi dụng.

“Vậy thì anh bán số cổ phiếu trong tay và gom tiền lại để bằng bất cứ giá nào cũng phải mua được chiếc vòng cổ vĩnh cửu.” Ông cụ cố gắng từng lời một.

Kiều Nhất Hoắc chân thành khịt mũi, trong mũi có một tia khinh thường, và nói:“Não bị úng nước  hay  sao  mà  bán cổ phần để mua một chiếc vòng cổ bị hỏng.”

Sau đó, Kiều Nhất Hoắc đứng dậy và chỉnh lại cổ áo của mình. Anh nhướng mắt nhìn về phía trước với thái độ lạnh lùng: “Cha sau này đừng lo lắng về những chuyện này. Con sẽ lo liệu. Cha cũng đã lớn tuổi rồi. Cha không cần lo những chuyện này nữa. Chỉ cần là đồ vật cha muốn, Con sẽ lấy nó cho cha. ”

Ông   cụ    im lặng, quan sát thái độ của Kiều Nhất Hoắc.

Kiều Nhất Hoắc liếc nhìn ông lão: “Cha, nghỉ ngơi đi, con ra ngoài trước.”

Anh xoay người rời khỏi phòng của ông lão.

Môt lát sau, Quản gia Lư bước vào với vẻ mặt lo lắng hỏi: “Lão  gia ,sắc mặt ông  không được tốt, đã xảy ra chuyện gì vậy?” Ông lão hít sâu một hơi, ôm chặt lấy lòng mình để giữ bình tĩnh.

“Từ khi chuyển nhượng cổ phần cho Nhất Hoắc, tôi phát hiện nó đã thay đổi.”

“Ông nghi ngờ cậu Hoắc” Quản lý Lư thận trọng hỏi, dựa vào người ông thì thầm: “Cậu  Hoắc luôn là người ông tin tưởng nhất. “

Kiều lão gia càng nghĩ càng thấy không ổn.

Ông vội vàng chỉ vào chiếc xe lăn: “Lấy xe lăn theo tôi về phòng tổ tiên.”

“Dạ”.

Quản gia Lư đưa xe lăn đến, đỡ ông lão ngồi trên ghế, đẩy ra hành lang , đi về phía đại sảnh tổ tiên.

Mười phút sau.

Bước vào sảnh tổ tiên, quản gia Lư cẩn thận quan sát chuyển động xung quanh và mở công tắc bí ẩn của sảnh tổ tiên ở một nơi khuất.

Hai người vào tầng hai của căn hầm.

Người quản lý Lư đẩy ông cụ xuống đường hầm phức tạp ở tầng hai, và cả hai đến một nơi tương tự như một phòng làm việc, nơi chứa đầy những bức tranh và thư pháp cổ mà ông cụ đã sưu tầm trong đời.

Ông lão chỉ vào một bức tranh bằng mực trên tường, và quản  gia  Lư đẩy ông ta đến.

Dừng lại trước bức tranh, ông cụ đứng dậy, cẩn thận tháo bức tranh xuống, bên trong là một két sắt bí mật.

Ông ta nhập dấu vân tay của mình và mở két một cách có trật tự.

Khoảnh khắc ông mở ra, ông sững sờ, vai khẽ run, tay nắm chặt, lửa giận lập tức bao trùm.

Mặt đen như mực, mắt đỏ hoe.

Két sắt trống rỗng, Vĩnh Sinh và Vĩnh Phật đã mất tích.

Két sắt này chỉ có thể mở được nếu có dấu vân tay của  ông , ngoại trừ anh Lư  quản gia  là người biết đến  chiếc két, thì cón có Kiều  Nhất  Hoắc.

Ông biết Lư  quản  gia  không có khả năng ăn trộm đồ.

Tuy nhiên, ý nghĩ sợ hãi duy nhất ngay lập tức tràn ngập trong trái tim của ông lão. Ông ấy run lên vì tức giận, giọng nói run run và gầm lên: “Gọi bác sĩ Trần,  người chẩn đoán ung thư hai mươi năm trước tới  đây  cho  ta.”

“Lão  gia, đã  xảy  ra  chuyện  gì sao? “Quản gia Lư hoàn toàn không hiểu tại sao ông cụ đột nhiên trở nên nóng nảy và cho gọi bác sĩ Trần.

Ông lão hét lên: “Lập tức, gọi ngay cho  tôi.”

Quản gia Lư sửng sốt phát hiện đồ trong két đã bị trộm, vội vàng gật đầu chào: “Vâng, vâng, tôi đi tìm ngay.”

 

Lúc  này, Kiều  lão gia yếu ớt ngồi trên xe lăn, người như bại liệt, sắc mặt trắng xanh, ánh mắt không có tiêu điểm trở nên sợ hãi.

Ông dường như nhận thức được một âm mưu lớn của con trai chống lại cha mình, và mọi thứ trở nên rất chu đáo.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN