NGỌN SÓNG TÌNH YÊU

chương 182

trước
tiếp

Bạch Nhược Hy cầm tờ thỏa thuận ly hôn, ra vẻ bình tĩnh, nhẹ nói: “Trước tiên chúng ta đến văn phòng luật sư, sau đó đến nhà họ Kiều.” Lam Tuyết lo lắng nhìn cô: “Thỏa thuận ly hôn đã được ký kết, cô có cần thiết phải suốt ruột về nó không?
“Có.” Bạch Nhược Hy trả lời, bước đi. Lam Tuyết bất lực thở dài, đành phải đuổi theo cho kịp.
Hai người đến một công ty luật, Bạch Nhược Hy giao thông tin cho luật sư Miêu và nhờ cô thay mặt mình xin giấy chứng nhận ly hôn. Sau khi hoàn tất thủ tục ly hôn, cả hai lái xe đến thẳng công ty nhà họ Kiều.
Tập đoàn Kiều Thị, Cao ốc nguy nga và sang trọng nhất phía Tịch Thành, kiến ​​trúc nguy nga, cơ ngơi hoành tráng. Bạch Nhược Hy và Lam Tuyết không có hẹn trước mà trực tiếp đi thẳng vào sảnh tầng một của tòa nhà. Hai người không đeo phù hiệu công ty bị hai nhân viên bảo vệ chặn lại. “Xin lỗi, hai người đi làm hay đến tìm ai?” Bảo vệ vẫn lễ phép
“Tới tìm người.” Bạch Nhược Hy nhẹ nói.
“Cô có hẹn trước không, nếu không mời cô qua kia đăng ký?”
Lam Tuyết lo lắng kéo cánh tay Bạch Nhược Hy: “Nhược Hy, chúng ta không có hẹn trước, xem ra không vào được.” Khóe miệng Bạch Nhược Hy hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười tự tin. Lấy điện thoại di động từ trong ba lô ra và bấm số điện thoại di động của Kiều Huyền Hạo ngay tại chỗ. Bởi vì điện thoại di động của Bạch Nhược Hy bị mất và đây là số điện thoại mới, sau một lát Kiều Huyền Hạo mới nhấc máy trả lời. Bạch Nhược Hy bấm loa ngoài.
“Alo, ai vậy?”
“Anh hai, là em Nhược Hy.”
Khi nhân viên bảo vệ nghe thấy giọng nói của chủ tịch mới, anh ta lập tức căng thẳng và nhìn Bạch Nhược Hy nuốt nước bọt.
“Nhược Hy?”
“Anh hai, em đang ở dưới sảnh công ty của anh. Em muốn gặp anh. Anh có rảnh không?”
Kiều Huyên Hạo vội vàng nói: “Chờ anh, anh xuống đón em.” Sau đó, Kiều Huyền Hạo ngắt cuộc điện thoại. Bạch Nhược Hy nhướng mày nhìn nhân viên bảo vệ, thờ ơ hỏi: “Bây giờ, tôi không cần phải đăng ký cuộc hẹn đúng không?”
“Không… không, mời vào.” Nhân viên bảo vệ cung kính cung kính. Lam Tuyết vui vẻ nhìn Bạch Nhược Hy, nhướng mày cười, ánh mắt ngưỡng mộ. Bạch Nhược Hy và Lam Tuyết bước vào sảnh của tập đoàn Kiều thị dưới sự hướng dẫn của nhân viên an ninh. Vừa đi bộ đến sảnh trung tâm, Bạch Nhược Hy ngây người bởi một cặp nam nữ đang đi tới. Kiều Huyền Bân và Doãn Âm cũng nhìn thấy Bạch Nhược Hy và rất ngạc nhiên. Bạch Nhược Hy dừng lại, Lam Tuyết và nhân viên bảo vệ cũng dừng lại. Khi nhân viên an ninh nhìn thấy hai người họ, anh ta gật đầu và cúi nhanh chóng cúi chào: “Hai vị phó chủ tịch, buổi trưa tốt lành.”
“Ừ.” Kiều Huyền Bân đáp nhẹ. Ánh mắt Doãn Âm lạnh lùng nhìn chằm chằm Bạch Nhược Hy, sắc mặt ám trầm, vẻ mặt kinh ngạc lại có chút khinh thường. Bạch Nhược Hy bình tĩnh như thường, lễ phép cười nói: “Anh cả, chị dâu, đã lâu không gặp.” Vợ chồng Kiều Huyền Bân không đáp lại Bạch Nhược Hy, dường như họ không nghe thấy, và họ dường như nghĩ Bạch Nhược Hy không đáng gọi họ là anh trai và chị dâu. Doãn Âm khoanh tay trước ngực, nhàn nhạt hỏi:
“Cô ở đây làm gì?”
“Tới tìm anh hai.”
Doãn Âm hừ lạnh một tiếng, khóe miệng nhếch lên. Cô ta cười khinh thường, châm chọc nói: ” Da mặt thật đúng không mỏng, còn mặt mũi tới đây tìm Huyền Hạo? Là do cậu ta bây giờ đã là chủ tịch, nhiều tiền nhưng ngốc, cho nên cô mới quay lại để cọ cọ sao?”
Lam Tuyết tức giận, nắm chặt tay, tức giận muốn tiến lên phía trước: “Cô muốn nói gì?” Bạch Nhược Hy vươn tay ngăn lại Lam Tuyết, vẫn duy trì nụ cười không sao: “Chị dâu thật là thần cơ diệu toán, tôi là tới để cọ tiền.”
Doãn Âm không khỏi nhíu mày, trên dưới nhìn Bạch Nhược Hy, mới phát hiện cô ấy đã thay đổi, không chỉ trông xinh đẹp và tự tin hơn trước, hình như cô ấy cũng đã thay đổi tính cách. Lúc này, Kiều Huyền Bân xen vào: “Nếu thiếu tiền thì cứ hỏi chồng cô đi. Đến đay tìm Huyền Hạo không thích hợp.” Bạch Nhược Hy cười không nói gì.
Doãn Âm lạnh lùng khịt mũi: “Tôi thật sự chưa từng thấy qua một người phụ nữ da mặt dày như vậy.” Bạch Nhược Hy nheo lại đôi mắt mờ mịt, mỉm cười mà chậm rãi bước tới, đến gần Doãn Âm, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chị dâu, nói chuyện cẩn thận, đừng chọc tức tôi, nếu không tôi sẽ cao hứng kể cho anh cả nghe về cuộc gặp gỡ lúc nửa đêm của chị với người yêu trong phòng chứa đồ thì đừng trách tôi lắm lời.”
Thân thể Doãn Âm lập tức cứng đờ, sắc mặt tái nhợt, hô hấp rối loạn, vẻ mặt hoảng sợ, nắm chặt tay không nói gì. Bạch Nhược Hy rời đi cô ta, và cô không thể không mỉm cười khi nhìn thấy sắc mặt xấu như ăn phân của cô ta. Giờ cô đã hiểu tại sao Kiều Huyền Thạc không nói ra sự việc, bởi vì Doãn Âm vẫn quan tâm đến Kiều Huyền Bân.
Một khi sự việc bị bại lộ, Kiều Huyền Bân sẽ vợ chồng ly tán. Kiều Huyền Thạc nghĩ nhiều hơn cho tình cảm của anh trai và những đứa con của anh ấy, vì vậy anh ấy quyết định không nói về nó. Nhưng cô Bạch Nhược Hy giờ sẽ không tử tế nữa. Chính cuộc sống của cô cũng sống không được, và cô không có thời gian để quan tâm đến hạnh phúc của người khác.
Kiều Huyền Bân lo lắng bước tới, nhìn xuống mặt Doãn Âm và nói với giọng lo lắng: “Vợ à, em có chuyện gì vậy?” Doãn Âm bị sốc, sau khi định thần lại, cô hoảng sợ nhìn Kiều Huyền Bân và hơi thở trở nên nặng nhọc. Nuốt nước bọt, giọng điệu cũng hoảng hốt: “Không sao, em, em không sao.”
“Nhược Hy đã nói gì với em? Em…”
“Không sao.” Doãn Âm nắm tay Kiều Huyền Bân, giả vờ bình tĩnh: “Anh đừng hỏi, chúng ta đi thôi, chúng ta không còn thời gian.”
Lúc này, Kiều Huyền Hạo từ trong thang máy đi ra, Bạch Nhược Hy đã nhìn thấy anh từ xa, liền lao tới vượt qua Doãn Âm và Kiều Huyền Bân. “Anh hai …” Cô cười tươi như hoa, trong mắt tràn đầy ngoan ngoãn. Kiều Huyền Hạo sững sờ, mắt nhìn chằm chằm vào mặt Bạch Nhược Hy. Tóc ngắn xinh xắn, trang điểm đậm, ăn mặc cá tính, đẹp mê hồn nhưng ngọt ngào, tự tin và trưởng thành. Lam Tuyết theo sau, nhìn thấy Kiều Huyền Hạo, lễ phép cúi đầu: “Chủ tịch Kiều, xin chào.”
Bạch Nhược Hy nắm lấy cánh tay Lam Tuyết, nói: “Anh hai, giới thiệu với anh, đây là bạn tốt của em, Lam Tuyết.”
Kiều Huyền Hạo định thần lại, nhanh chóng đưa tay ra bắt tay Lam Tuyết: “Xin chào.” Sau khi chào, Kiều Huyền Hạo liền lạnh lùng không khỏi khi nhìn sang Bạch Nhược Hy, nhẹ giọng hỏi: “Tìm anh có việc gi? Ta cùng đến văn phòng làm việc của anh ngồi.”
“Vâng.” Bạch Nhược Hy gật đầu.
Khi Kiều Huyền Hạo bước vào thang máy, cả ba người họ đều im lặng trên đường đi. Bước vào văn phòng chủ tịch tráng lệ, ngồi xuống khu vực ghế sô pha, thư ký mang theo đồ ăn nhẹ và trà, Kiều Huyền Hạo cẩn thận pha trà và lau chùi những chiếc cốc. Bạch Nhược Hy không thể không nói: “Anh hai, hôm nay em tìm anh là có chuyện gì nhờ anh giúp.”
Kiều Huyền Huyên không muốn nói chuyện công việc nhanh như vậy, bỏ qua câu hỏi của cô, quan tâm hỏi han chuyện cá nhân của cô: “Dạo này em thế nào? ”
“Tốt. ”Bạch Nhược Hy không tự tin.
“Huyền Thạc đâu?” Kiều Huyên Hạo tiếp tục hỏi.
“…” Bạch Nhược Hy cười khổ không nói lời nào.
“Không ngờ em vẫn đến tìm anh. Trên đời này có chuyện gì mà anh Ba của em không thể giải quyết được?” Vừa nói, Kiều Huyền Hạo vừa ngước mắt lên, nhìn vào mắt Bạch Nhược Hy, nặn ra một nụ cười cứng ngắc. “Hai người có chuyện gì vậy?”
Bạch Nhược Hy nắm chặt tay, mím môi không nói.
Có lẽ Kiều Huyền Hạo hiểu cô ấy quá rõ, và nếu Kiều Huyền Thạc với cô không có vấn đề gì, cô ấy sẽ không đến tìm anh ta. Cô cũng cảm thấy rằng không thể giấu chuyện này được bao lâu, ngay lập tức nói. “Chúng em đã ly hôn.” Bạch Nhược Hy nhẹ nhàng nói, trên mặt không có chút ấm áp hay cảm xúc nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN