NGỌN SÓNG TÌNH YÊU

chương 180

trước
tiếp

Gia đình họ  Hách là nhà lãnh đạo ngành công nghiệp rượu vang lớn nhất thế giới, với nhà máy rượu lớn nhất, những loại rượu đắt tiền nhất, những hầm rượu rộng lớn nhất và hàng chục nghìn mẫu vườn nho ăn trái.

Trong biệt thự riêng của Hách gia có đủ các loại rượu ,nơi  đây  là hầm rượu lớn nhất trong toàn thành phố.

Đại sảnh hầm rượu thấp độc lập được bài trí sang trọng, trang nhã mà trang nghiêm, bàn cà phê trong khu giải trí chất đầy chai rỗng bày khắp nơi.

A Lương buồn bã nhìn Kiều  Huyền Thạc đang say rượu và hỗn loạn. Hắn chỉ là người làm nên không dám nói lời nào, chỉ có thể ở bên cạnh.

 

Mặt Kiều Huyền Thạc đầy đau khổ , chỉ qua một đêm mà râu rậm rạp cả mặt, đôi mắt đỏ bừng và hỗn loạn, mệt mỏi và thăng trầm, khuôn mặt nam tính của anh hơi gầy đi.

Đầu ngón tay Kiều Huyền Thạc run lên, anh chậm rãi ký tên mình trên giấy, không chút do dự ném bút đi, đưa tờ giấy cho A Lương. A Lương nhanh chóng cầm lấy, vẻ mặt căng thẳng.

Kiều Huyền Thạc cầm ly rượu đã uống dở trên bàn, dựa vào ghế sô pha, ngẩng đầu lên tiếp tục rót. Uống một cách thô bạo, nóng lòng muốn uống hết cả chai trong một hơi cho say, uống đến chết.

 

A Lương muốn mở miệng thuyết phục nhưng giọng nói vừa chạm tới giữa môi và răng đã biến mất, anh rụt rè nuốt nước bọt, nhìn xuống tờ giấy trong tay.

 

Giấy  thỏa thuận ly hôn giữa  Kiều Huyền Thạc  và Bạch Nhược Hy. Tuy rằng đó không phải là cuộc hôn nhân của mình, nhưng  A Lương cảm thấy đau đớn trong tim khi nhìn thấy thỏa thuận ly hôn này.

 

Anh nhìn Kiều Huyền Thạc đau khổ, và nhìn lướt qua những chai rượu xung quanh. Không nói một lời, Kiều Huyền Thạc nâng chai rượu lên, nhắm mắt lại, giống như một cái xác không hồn, vô tâm,. Sau khi rót đầy một chai rượu, anh ta ném chai rượu đã cạn xuống và than thở: “Tìm cho tôi một chai rượu khác nặng đô  hơn  .”

 

A Lương đứng thẳng lưng, căng thẳng nói: “Cậu Ba, cậu đã uống nhiều rồi và đã là loại rượu mạnh nhất. ”

Kiều Huyền Thạc chua xót cười, từ xoang mũi phát ra một tiếng khinh miệt cười lạnh, rất chán nản. Hắn chậm rãi vươn tay ấn lên trán, che khuất tầm mắt, cười buồn.

Ngàn chén cũng không thể  say,hắn muốn say để quên đi mọi kí ức nhưng càng say hắn lại càng nhớ. Trong tim, tâm trí và ánh mắt lúc này đều là hình bóng lưu luyến, khiến  hắn đau khổ tột cùng.

 

Kiều Huyền Thạc mệt mỏi nằm im lặng bất động, không uống nữa, một luồng khí nguy hiểm và buồn bã toát ra khắp người, cả hầm rượu chìm trong bầu không khí trầm mặc và buồn bã.

 

“Cậu Ba” A Lương rụt  rè  gọi hắn. Hắn không đáp trả  nên  A Lương tưởng hắn đã ngủ nên không quấy rầy hắn nghỉ ngơi. Nhưng ngay khi anh ta quay lại, giọng nói của Kiều Huyền Thạc từ phía sau, và A Lương ngay lập tức quay lại đối mặt với anh ta. Giọng nói khàn khàn của Kiều Huyền Thạc trở nên vô cùng khàn khàn vì men rượu. “Đưa bản thỏa thuận này cho Bạch Nhược Hy.”

“Vâng.” A Lương đáp lại một cách tôn trọng. Kiều Huyền Thạc nhếch khóe miệng, cười lạnh, chua xót lẩm bẩm: “Dưa hái xanh không ngọt, cuối cùng cuộc đời ta cũng thật nhiều chua xót.”

 

Những đau khổ mà Kiều Huyền Thạc đang trải qua , A Lương không biết nên an ủi như thế nào, bởi vì trong tình yêu anh vẫn là một tờ giấy trắng .

 

Bch Nhược Hy, Bạch Nhược Hy” Kiều Huyền Thạc thì thầm kêu tên cô từng chữ một, và mỗi từ đều chứa đựng sự thù hận không nguôi. Càng yêu thì hận càng sâu.

 

Kiều Huyền Thạc dứt lời, dường như Bạch Nhược Hy đang đứng trước mặt anh ta, giọng nói khàn khàn đầy hận ý, hung hăng gầm gừ: “Sẽ không còn cơ hội nữa.Kiều Huyền Thạc tôi, sẽ xem như không  quen biết cô. Từ giờ phút này, cả đời này chúng ta sẽ là người xa lạ.”

 

A Lương nắm chặt tờ giấy thỏa thuận ly hôn, trong lòng đau khổ đến mức không kìm nén được, nhìn Kiều Huyền Thạc đang trên đà suy sụp, anh không thể không làm gì và rất lo lắng. Anh nói: “Cậu Ba, Xin cậu đừng như vậy, ngủ ngon đi, ngày mai sẽ tốt hơn. Ngày mai sẽ tốt hơn.”

 

Kiều Huyền Thạc mỉm cười, trong lòng dao động, thân thể run lên, bàn tay áp lên mắt, ngẩng đầu lên trần nhà cười. Bất chợt hai giọt nước mắt từ từ rơi xuống khóe mắt, nhưng miệng vẫn cười, nụ cười này chua chát thật buồn, lạnh lùng vô vọng, giống như tâm tình của hắn.

 

Lúc này, cánh cửa hầm rượu nhẹ nhàng mở ra, Hách Nguyệt chậm rãi bước vào, hai tay đút túi quần, nhưng những người bên trong phát hiện ra anh.

 

Kiều Huyền Thạc đang chìm trong đau khổ và không thể kìm chế được bản thân, anh chế nhạo và nói mỉa mai: “Ngày mai chúng ta sẽ không còn bên nhau nữa . Bây giờ tôi thực sự rất hận cô , hận đến mức muốn giết cô.”

A Lương xấu hổ cúi đầu:” Thực xin lỗi, Cậu Ba tôi không hiểu. ”

 

Kiều Huyền Thạc giọng nói nghẹn ngào, khàn khàn, cực kỳ bi thương nói:” Cô ấy là người phụ nữ duy nhất mà Kiều Huyền Thạc tôi  yêu . Tôi chưa bao giờ ngừng yêu cô ấy trong suốt hai mươi năm. Tôi đã được nhận vào học tiến sĩ trước khi tôi 18 tuổi. Sau khi đọc bao nhiêu sách và tích luỹ nhiều kiến ​​thức, tôi chưa bao giờ sử dụng nó trong kinh doanh, tôi muốn trở thành mẫu người cô ấy thích, vì vậy tôi không ngần ngại từ bỏ mọi thứ và lựa chọn nhập ngũ.”

 

A Lương sững sờ và bất ngờ trước những lời nói lúc say của Kiều Huyền Thạc. Kiều Huyền Thạc chưa bao giờ nói  nhiều như  vậy, nhưng anh quá đau đớn không biết tìm ai để tâm sự. Dưới sự xúc tác của rượu, anh tiếp tục bộc bạch những nỗi đau không rõ. “Bây giờ cô ấy nói với tôi rằng cô ấy ghét binh lính, ghét bị kiềm chế, ghét tôi.”

 

Hắn chua xót cười khà khà nói tiếp: “Haha bây giờ cô ấy nói thích tiền và danh vọng. Ở với tôi là trả thù và muốn giàu có của tôi.”

A Lương siết chặt tay, tức giận, hai mắt đỏ bừng, nước mắt đàn ông tuôn trào. Kiều Huyền Thạc cảm thấy đau đớn bao nhiêu, anh cảm thấy đau khổ bấy nhiêu vào lúc này.

truyen one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ

Bạch Nhược Hy đã làm tổn thương ông chủ của mình đến mức độ nào?

 

A Lương theo Kiều Huyền Thạc đã lâu nhưng  chưa từng thấy anh như thế này, tuyệt vọng đến mức từng chữ đều như muốn nói lời cuối cùng.

 

Hách Nguyệt nghe vậy đột ngột dừng lại, đứng cách đó không xa yên lặng lắng nghe, ánh mắt âm trầm nhìn theo. Hắn trầm mặc, vẻ mặt ngưng trọng, chìm vào ký ức của chính mình.

 

A Lương không hiểu nỗi đau của Kiều Huyền Thạc, nhưng Hách Nguyệt thì hiểu rõ.

 

Lời nói của Kiều Huyền Thạc giống như một cái xẻng sắc bén, từ từ loại bỏ vết sẹo trong lòng Hách. Hách Nguyệt nghĩ rằng anh ấy đã bình phục sau tổn thương đã trải qua mười năm rồi.

 

Nhưng  anh không ngờ khi nhắc  lại  vết   thương lòng  vẫn còn rỉ  máu và đau đến tận xương tủy.

 

“Tôi hoàn toàn không quan tâm đến cổ phần của Kiều  thị, nhưng cô ấy lại tiếp tay với người anh em thân thiết nhất của tôi để lừa dối tôi, chỉ vì tiền sao?” Kiều Huyền Thạc phấn khích rống lên, “Tại sao?”

 

Nỗi đau thương ập đến ngay lập tức khiến Kiều Huyền Thạc đau đớn đến mức khó thở. Anh lấy tay che mặt, nước mắt nơi khóe mắt càng dâng lên, chảy qua vành tai, chảy vào chân tóc, nhỏ xuống lưng ghế sô pha.

 

“Vì cái gì? Rốt cuộc vì cái gì?” Giọng gầm thét của hắn trở nên nghẹn ngào, cả hầm rượu buồn bực tràn ngập.

A Lương cắn chặt môi dưới, tức giận lau đi giọt nước mắt sắp rơi trên mi, tức giận nói: “Tam thiếu gia, xa người, cô  ấy nhất định sẽ hối hận. Người đối với cô  ấy tốt như vậy, cưng chiều hết mực,lại  không  biết  hưởng, loại phụ  nữ này không đáng để người buồn phiền, cô  ấy chỉ thích tiền. Thỏa hiệp  để nhận một  chiếc  vòng cổ, có thể thấy rằng cô ấy hoàn toàn là vì tiền, cô ấy … “A Lương không   biết   phải  diễn tả  thêm từ nào nữa.

 

Kiều Huyền Thạc dở khóc dở cười, bàn tay đặt lên trán nắm chặt tay. Anh vừa khóc vừa cười như điên, rất đau khổ. Không muốn để   mọi người nhìn thấy mình khóc, cứ dùng cánh tay ấn vào mắt,rồi ngửa  đầu  dựa lưng vào ghế sô pha.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN