NGỌN SÓNG TÌNH YÊU

chap 9

trước
tiếp

Chương 9 Cười còn khó coi hơn khóc

Bạch Nhược Hy cười khổ, im lặng
không nói một lời.

Doãn Nhụy áp sát vào cô, lén lút nói
nhỏ: “Nhược Hy, muốn chinh phục
một người đàn ông thật ra rất dễ
dàng. Đàn ông đều là loài động vật
háo sắc. Cho dù người chính trực
như anh ba cậu, anh ấy cũng…”

Bạch Nhược Hy đột nhiên đứng dậy,
nghe thêm nữa cô thật sự sẽ phát
điên: “Doãn Nhụy, mình… mình đột
nhiên nhớ ra còn có chuyện quan
trọng cần xử lý. Cậu cứ ngồi chơi đi.
Mình đi trước đã.”

Cô vừa nói vừa mở máy tính trên
bàn, ngồi xuống trước máy vi tính.

Doãn Nhụy bĩu môi, từ từ lấy túi:
“Cậu bận như thế thì mình cũng

không làm phiền cậu nữa. Đợi cậu
rảnh rồi chúng ta lại thảo luận.”

Bạch Nhược Hy nghiêm túc nhìn
màn hình, ngón tay dài mảnh khảnh
bấm bấm gõ gõ trên bàn phím, giả
vờ bận rộn đáp lại một câu: “Được.”

Doãn Nhụy vẫy vấy tay: “Bái bai.”
“Bái bai”

Lúc cửa đóng lại, Bạch Nhược Hy
liên giống như máy tính bị tắt điện,
nháy mắt liền ngưng hoạt động.

Cô toàn thân vô lực dựa vào ghế
tựa, hai tay từ trên bàn phím rơi
xuống, ánh mắt mông lung không
tiêu cự nhìn vào màn hình.

Ánh dương ấm áp chiếu rọi bên

ngoài, mà trong phòng lại không
cảm thấy ấm tí nào.

Vết thương trong lòng dường như bị
xát muối, đau đến tận xương.

Cảm giác được trên mặt mát lạnh,
cô đưa tay lên lau má mới phát hiện
hóa ra là nước mắt lặng lẽ rơi.

Cả một ngày, Bạch Nhược Hy không
ra khỏi phòng một bước.

Sáng sớm hôm sau.

Trời vừa sáng, sương mù còn chưa
tan, Bạch Nhược Hy đã thức dậy,
tắm gội sạch sẽ, thay bộ đồ khác,
định bụng tận dụng mấy ngày nghỉ
phép này điều tra sáng tỏ vụ án của mẹ.

 

Phòng khách to lớn vô cùng yên
tính, Bạch Nhược Hy mang túi
xuống lầu, đột nhiên nghe thấy tiếng
bước chân rất có tiết tấu, mạnh mẽ
mà trầm ổn.

Tiếng bước chân này không giống
như người bình thường, ngược lại
giống quân nhân quanh năm được
huấn luyện. Cô nhanh chân xuống
lâu, đúng lúc nhìn thấy hai bóng
lưng mặc quân phục tiến vào phòng
làm việc.

Lính của Kiều Huyền Thạc tại sao
lại đến tìm anh ấy?

Bạch Nhược Hy nghi hoặc, giác
quan thứ sáu mách cô biết nhất
định là có liên quan đến mẹ cô.
Lòng hiếu kỳ thôi thúc, cô bước
xuống, rón rén

đến trước cửa phòng.

Cửa phòng hé ra phân nửa, bên
trong thấp thoáng truyền đến tiếng
báo cáo của đàn ông: “Đường Lập
Đức đã được chuộc ra.”

Giọng nói uy nghiêm mà trâm thấp
của Kiều Huyền Thạc truyên lại:
“Kiểm tra được là ai chuộc người chưa?”

“Là dùng tên tuổi tập đoàn nhà họ
Kiều của gia đình ngài chuộc vê.
Hiện giờ hắn đã quay về nơi làm
việc của mình làm việc như
thường.’

“Ai chống lưng cho hắn?”

“Hẳn là ông nội của ngài.”

Kiều Huyền Thạc im lặng.

Trong phòng đột nhiên yên tính xuống.

Bạch Nhược Hy lặng im nghe hết,
đột nhiên có loại cảm giác dựng tóc gáy.

Đường Lập Đức chính là người đàn
ông trên tàu thiếu chút nữa tàn phá
cô. Càng đáng sợ là người đứng
phía sau xúi giục rất có khả năng là
người nhà họ Kiều.

Bạch Nhược Hy khẳng định ông nội
tuyệt đối sẽ không làm ra sự tình
thế này. Trong đó có ẩn tình gì cô
nhất định phải điều tra cho rõ.

Đột nhiên một giọng nữ lạnh lùng
truyên đến, dọa Bạch Nhược Hy một

trận, nhìn về phía phát ra tiếng.

Người vừa nói chính là chị dâu cả,
Doãn Âm. Cô ta chính là chị của
Doãn Nhụy, năm năm trước đã gả
cho anh cả của Kiều Huyền Thạc,
đã có một đứa con.

Bạch Nhược Hy xoay người rời khỏi
vách tường, ngượng ngùng chào
hỏi: “Chị dâu, chào buổi sáng.”

Doãn Âm trang điểm ung dung cao
quý, giơ tay nhấc chân đều toát lên
vẻ quý phái. Cô ta mang chiếc túi
phiên bản giới hạn, vừa đi ra cửa
vừa lên tiếng dạy dỗ như bề trên:
“Lớn rồi còn lấm la lấm lét trốn
ngoài cửa nghe trộm cái gì? Cô như
vậy chẳng ra thể thống gì cả.”

Bạch Nhược Hy không còn lời nào

phản bác, tâm tư cô không nghĩ đến
việc có đạo đức hay không mà nghĩ
đến Đường Lập Đức là ông chủ
công ty điện ảnh dưới trướng tập
đoàn nhà họ Kiều.

Đúng lúc, chị dâu hiện tại đang
quản lý công ty điện ảnh này.

Doãn Âm thay giày bên ngoài cửa.
Bạch Nhược Hy đi về phía cô ta, vội
vàng nói: “Chị dâu, chị có phải có
một người nhân viên tên là Đường
Lập Đức không? Em có thể cùng chị
đến công ty…

Cô còn chưa nói xong, đột nhiên có
một lực mạnh từ sau lưng xông
đến, một phát liền nắm lấy cánh tay
cô, lôi ngược cô về phía sau.

“Ui… Người cô loạng choạng một hôi.

Đợi Bạch Nhược Hy phản ứng lại, cả
người đã ngã xuống ghế sofa. Khi
cô sửng sốt ngẩng đầu lên, một
bóng đen đè xuống ép cô vào trong ghế.

Bạch Nhược Hy bị dọa, căng thẳng
tới mức dán sát vào ghế, hai tay
vòng trước ngực. Gương mặt anh
tuấn lạnh lùng của Kiêu Huyền Thạc
lọt vào trong tâm mắt cô, ánh mắt
sắc lẹm lộ rõ.

Hai tay của Kiều Huyên Thạc chống
lên trên ghế sofa, từ trên cao nhìn
xuống đối mắt với cô.

Doãn Âm thay giày xong, quay đầu
liếc qua phòng khách. Đối với cảnh
tượng trước mắt hoàn toàn không

có hứng thú, cảm thấy không đáng
để nhìn liền xoay người đi ra ngoài.

“Anh… anh ba… Giọng nói Bạch
Nhược Hy căng thẳng đến phát run.
Mặc dù ngũ quan của anh khiến
người ta nhìn đến sảng khoái tâm
hồn nhưng sắc mặt lại đáng sợ
khiếp người. Đặc biệt là ánh mắt có
thể giết người vô hình kia, chỉ cần
liếc một cái liền bị chấn động đến
sợ hãi.

Kiều Huyền Thạc rít từng câu từng
chữ qua kế răng: “Không cho phép
cô nhúng tay vào chuyện của
Đường Lập Đức. Sau này nhìn thấy
người đàn ông này, tránh xa được
bao nhiêu thì tránh.”

“Thế nhưng…”

“Đây là mệnh lệnh.” Kiêu Huyền
Thạc uy nghiêm nói một câu, ngắt
lời Bạch Nhược Hy. Cô nằm im hít
thở sâu.

Cô thầm nghĩ, em cũng không phải
là lính của anh.

Kiều Huyền Thạc chau mày. Ánh
mắt lại tối đi vài phần. Giọng điệu
vẫn không có bất kỳ độ ấm nào ra
lệnh: “Vụ của mẹ cô tôi sẽ xử lý. Cô
an phận chút cho tôi.”

Bạch Nhược Hy mím môi. Trong
khoang mũi đều là hơi thở trên
người đàn ông, căng thẳng đến nỗi
hít thở có chút khó khăn, yếu ớt gật
đầu đồng ý.

Kiều Huyền Thạc sau khi đứng dậy
liên lùi một bước. Một tay cho vào

túi quần, tay còn lại duỗi thẳng ra
bên người.

Tên lính đứng bên cạnh nghe lệnh
lập tức đưa cho cô hai tờ giấy trắng.

Kiều Huyên Thạc cầm lấy tờ giấy,
đưa đến trước mặt Bạch Nhược Hy,
giọng nói lạnh lùng sắc bén: “Ký tên,
lăn dấu vân tay vào góc phải của hai tờ giấy.”

“Ký tên?” Bạch Nhược Hy từ từ nhận
lấy tờ giấy, đâu óc mông lung không hiểu.

“Điều kiện cứu mẹ cô.”

Nhìn thấy trang giấy trắng tinh, Bạch
Nhược Hy không khỏi cười khổ. Hợp
đồng ngay cả nội dung cũng không
có mà đã muốn cô ký tên đóng dấu?

Cái này cũng thật quá đáng. Là
sống hay chết cũng không để cho
cô biết.

Nhìn tờ giấy trắng vài phút, Bạch
Nhược Hy mới lí nhí hỏi: “Nếu như
em không ký thì sao?”

Kiều Huyền Thạc cười khinh thường,
từ trong khoang mũi phát ra giọng
nói vô cùng trâm thấp: “Sự trong
sạch của mẹ cô đang ở trong tay
cô. Cô tự mình chọn đi.”

Bạch Nhược Hy cười khổ, từ từ
ngẩng đầu lên, đối diện với cặp mắt
thâm thúy lạnh lùng như băng của
anh, đôi mắt ngập nước, miễn
cưỡng nở nụ cười: “Từ lúc đầu anh
đã điều tra vụ án thím hai bị giết.

Anh không hề có ý không quan tâm
đến mẹ em. Anh đào một cái hố
cho em lọt vào, bắt em ký loại hợp
đồng không có bất kỳ nhân đạo nào
làm điều kiện trao đổi. Anh thật quá quất!”

Sắc mặt Kiều Huyền Thạc u ám,
nhìn chằm chằm vào đôi mắt ngập
nước của cô. Rõ ràng có thể nhìn
thấy nước mắt từ bên trong chuyển động.

Đốt ngón tay mảnh khảnh của anh
không tự chủ được khẽ run lên. Anh
nén nhịn, hai tay đút vào túi quần.

Bạch Nhược Hy cúi đầu, chớp mắt
làm nhòe đi giọt lệ, không muốn để
người đàn ông này nhìn thấy dáng
vẻ rơi lệ của cô, nghẹn ngào nói nhỏ
một câu: “Anh là người đáng sợ

 

nhất em từng gặp, người quân nhân
ác độc nhất.”

Cô – Bạch Nhược Hy – cũng là người
phụ nữ một lời đáng giá ngàn vàng.
Nghiến răng, lục tìm cây viết trong túi.

Tinh Thần đứng ở bên cạnh lập tức
đưa viết và mực lăn dấu tay sang:
“Cô Nhược Hy, mời dùng cái này.”

Bạch Nhược Hy sững sờ, ngẩng đầu
nhìn Tinh Thân một cái. Cô nhớ
người đàn ông này, cấp dưới thân
tín của Kiêu Huyền Thạc.

Nhận lấy viết trong tay Tinh Thân,
cô hoàn toàn không do dự ký tên,
lăn dấu vân tay.

Mười mấy giây qua đi, cô đem cả

đời mình giao cho màn đêm hắc ám.

Ký tên xong, cô mang giấy đưa cho
Tinh Thần. Không buồn ngẩng đầu
lên, cô ôm túi xoay người rời khỏi.

Hai mươi lắm năm nay, lần đầu tiên
cô cảm thấy Kiều Huyền Thạc đáng
ghét như vậy. Hiện tại thậm chí nhìn
cô cũng không muốn liếc mắt nhìn
một cái.

Kiều Huyên Thạc nhìn bóng lưng
xinh đẹp của Bạch Nhược Hy rời
khỏi, yên lặng đứng tại chỗ.

“Cậu ba, cô Nhược Hy đã ký xong
rồi.” Tinh Thần cung kính nói.

Cho đến khi bóng dáng của Bạch
Nhược Hy biến mất trong nhà, Kiều

Huyền Thạc mới cười khổ hỏi: “Các
cậu có nghe thấy ban nãy cô ấy nói
gì không?”

Tinh Thần và A Lương đều không
dám lên tiếng bởi vì bọn họ đều
nghe thấy rồi.

Kiều Huyền Thạc biết cấp dưới mình
không dám nói ra, anh liền tự nói với
mình: “Tôi là người đáng sợ nhất mà
cô ấy từng gặp, là quân nhân ác độc nhất.”

Nói xong, bản thân anh đều không
nhịn nổi mà bật cười.

Thế nhưng, cười còn khó coi hơn khóc.

Truy cập vào Truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN