NGỌN SÓNG TÌNH YÊU

chap 23

trước
tiếp

Chương 23 Cần gì phải tàn nhân như vậy?

Kiều Huyền Thạc giả vờ nghe không
hiểu, đứng dậy, giọng nói trở nên ôn
hòa một chút: “Chuẩn bị ở đây mấy
ngày?”

“Chuyện giải quyết rồi, em sẽ trở về.”
Bạch Nhược Hy cũng đứng lên theo,
nâng eo nhẹ vặn người một cái,
phát hiện không có cảm giác đau
đớn nữa.

Kiều Huyên Thạc lộ ra một tia cười
khẩy, thâm ý nói: “Tôi cho người
chuẩn bị đồ dùng dài hạn cho cô.”

Nói xong, anh đi thẳng ra cửa.

Bạch Nhược Hy sững sờ, hiểu rõ ý
của anh.

Dài hạn? Ý là không thể giải quyết
được rồi.

Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.

“Anh ba… Bạch Nhược Hy vội đi ra,
đuổi theo sau anh thấp giọng
thương lượng: “Em không biết tại
sao anh muốn đem chuyện hôn
nhân đại sự của mình ra làm trò
đùa, nhưng anh làm vậy tổn thương
lớn thế nào với em anh có biết
không? Anh biến em thành…”

Đuổi đến cửa, giọng nói của Bạch
Nhược Hy đột nhiên dừng lại.

Bởi vì bên ngoài hành lang dài có
vài người bận quân phục nghiêm
chỉnh bước tới, đứng nghiêm trước
mặt Kiều Huyền Thạc.

Sau khi vài người quân nhân chào
hỏi Kiều Huyền Thạc, lại lộ ra nụ
cười sáng lạn với Bạch Nhược Hy,
ánh mắt không hề che giấu vẻ yêu
thích.

Bạch Nhược Hy ngại ngùng cười,
cúi người chào bọn họ.

Bước chân trầm ổn của Kiều Huyền
Thạc rời đi, vừa đi được hai bước lại
thấp thoáng nghe thấy tiếng người
xì xào phía sau truyền lại.

“Người đẹp, cô tên gì vậy?”

“Cô là em gái của Kiều đại tướng
sao?”

Bạch Nhược Hy nở nụ cười ngại
ngùng, trả lời đơn giản vấn đề của
bọn họ, phát hiện thân hình của
Kiều Huyên Thạc dừng lại trước mặt
cô.

Cô ứng phó hai câu liền đi theo sau.

Từ tòa nhà lớn ký túc xá tới nhà ăn
tập thể, những người quân nhân gặp
được trên đường đều vô cùng
nhiều. Hầu như mỗi người đàn ông
đều trộm thảo luận vài câu về cô.

Thật không dễ dàng mới đến được
nhà ăn.

Nơi đây là quán ăn tự phục vụ, Bạch
Nhược Hy múc một chén cháo rồi
ngồi xuống ghế dài đợi Kiều Huyên
Thạc.

Kiều Huyền Thạc lấy xong điểm
tâm, sau khi quay người liền phát
hiện Bạch Nhược Hy biến mất rồi.

Chân mày anh nhíu chặt, sắc mặt
âm trâm. Anh quét mắt nhìn khắp
nhà ăn một vòng, ánh mắt dừng lại
ở một nhóm người đang ngôi.

Mười mấy tên lính tụm thành một
nhóm, còn truyên lại tiếng cười nhẹ
nhàng khoan khoái.

Chỉ trong chớp mắt liền bu lại như
đám ong.

Người con gái này là làm từ mật
ngọt sao?

Kiều Huyền Thạc cầm lấy khay đồ
ăn đứng trước mặt đám người,
hắng giọng, ho một tiếng.

Kết quả không có người nào nỡ
quay đầu. Mấy con mắt đói khát
luôn dính chặt lên người Bạch
Nhược Hy.

Ho hai tiếng cũng không có người
để ý, Kiều Huyền Thạc ném cái khay
lên bàn.

“Râm.” Âm thanh cực lớn vang lên.

Mấy tên đàn ông bị nhan sắc mê
hoặc thân hồn điên đảo không phát
giác chút nào.

“Tôi có thể gọi cô là Tiểu Hy
không?”

“Em gái Tiểu Hy có khó khăn gì cứ
nói với anh, gọi cái liền có mặt…”

Bạch Nhược Hy rất ngại ngùng cười
xòa, im lặng không biết phải trả lời
ai. Cô không ngờ mình đến lại làm
chấn động cả quân khu.

Mấy tên lính đó đang rèn luyện thân
thể đều chạy đến trước cửa phòng
Kiều Huyền Thạc, chỉ là để gặp

được cô.

Bạch Nhược Hy bị hỏi đến phiền,
bắt đầu ngó nghiêng bốn phía tìm
kiếm bóng dáng của Kiều Huyền
Thạc. Qua khe hở liền nhìn thấy
Kiều Huyền Thạc đã ngồi ở bên
cạnh ăn bữa sáng.

Sắc mặt anh như mưa to gió lớn
đang đến, âm u khủng bố, lạnh đến
dọa người.

Đúng lúc này, sĩ quan phụ tá Liễu
đẩy mấy tên bên người Bạch Nhược
Hy ra, chen vào ngồi kế cô, cười nói:
“Chào buổi sáng cô Nhược Hy.”

Bạch Nhược Hy miễn cưỡng cười
với anh: “Chào buổi sáng sĩ quan
phụ tá Liễu.”

Phó sĩ quan ra lệnh đám lính đang
vây xung quanh: “Đừng có vây
quanh cô Nhược Hy nữa. Không ăn
sáng thì lập tức đi đi.”

Tất cả mọi người đều chạy đi lấy
khay, tùy tiện giả vờ lấy chút đồ ăn,
sau đó tranh nhau ngôi bên cạnh và
đối diện với Bạch Nhược Hy.

Lúc này mới có người phát hiện
Kiều Huyên Thạc đang dùng bữa.

Cái ghế dài Bạch Nhược Hy ngồi là
dành cho hai người. Mọi người cắn
bánh bao, nhãn mặt nhãn mày
nhoẻn miệng cười. Ánh mắt đều
dán lên mặt Bạch Nhược Hy.

Cô cúi đầu húp cháo, bị những ánh
mắt này nhìn chằm chằm đến mức
toàn thân không thoải mái.

Kiều Huyên Thạc và Bạch Nhược Hy
ngồi cách nhau hai tên lính.

Sĩ quan phụ tá Liễu bắt chuyện với
Kiều Huyền Thạc: “Đại tướng Kiều,
em gái anh thật là xinh đẹp, không
biết cô ấy có bạn trai chưa vậy?”

Bạch Nhược Hy cả kinh. Động tác
cúi đầu húp cháo khựng lại, ngậm
muỗng, căng lỗ tai lên nghe giọng
nói của Kiều Huyền Thạc.

Vấn đề này khiến mọi người đều
căng thẳng lắng nghe. Toàn bộ ánh
mắt đều hướng về phía Kiều Huyền
Thạc.

Kiều Huyên Thạc chậm chạp cắn
bánh bao. Ánh mắt sắc lạnh, giọng
điệu lạnh nhạt mở miệng: “Tôi chỉ
có một người em họ ở nhà.”

Tất cả mọi người đều đờ đẫn.

Bạch Nhược Hy nghe thấy đáp án
này, tim từng chút một chìm vào
đáy cốc. Đau đớn ngay cả cháo
trăng đều cảm thấy khó nuốt.

Trước mặt nhiều người như vậy, cần
phải để cô khó chịu như vậy sao?

Bạch Nhược Hy khó khăn không
biết làm thế nào. Những người khác
thì hai mắt nhìn nhau.

“Cô Nhược Hy không phải là em gái
anh?” Sĩ quan phụ tá Liễu vô cùng
hiếu kỳ.

“Không phải.” Kiều Huyền Thạc lại
cương quyết phủ nhận lần nữa.

Không khí chớp mắt trở nên im

lặng. Giằng co mà ngại ngùng lan
tràn trong không khí. Sĩ quan phụ tá
Liễu biến thành cẩn thận, sợ cô
Nhược Hy bị tổn thương mới nhỏ
giọng hỏi: “Vậy cô Nhược Hy là…”

Còn chưa hỏi xong, Kiều Huyền
Thạc liền lạnh lùng phun ra hai từ:

 

“Bà xã.
“Khụ”

“Khu khụ khu…

Cùng một lúc, tất cả mọi người đều
bị dọa một trận. Sặc, phun cháo, bị
dọa đờ người, còn có khống chế
không nổi biểu cảm đều loạn cả lên.

Cả người Bạch Nhược Hy choáng

váng sững sờ, ngẩn tò te.

Giây sau, sĩ quan phụ tá Liễu câm
lấy khay của mình, khúm na khúm
núm chào hỏi Bạch Nhược Hy: “Xin
lỗi, cô Kiều, làm phiền rồi.”

Cô Kiều?

Lần đầu tiên nghe thấy có người gọi
cô là cô Kiều, tim vậy mà đập mạnh
liên hồi.

Lân lượt từng người từng người cúi
đầu chán nản cầm khay âm thâm
rời đi. Rất nhiều người đều nghiêm
túc xin lỗi cô, mặt xám xịt rời khỏi.

Chỉ trong chớp mắt, trên bàn dài chỉ
còn sót lại Kiều Huyền Thạc và
Bạch Nhược Hy.

Kiều Huyền Thạc vẫn giữ bộ mặt
đen thui lạnh đến chết người. Ánh
mắt nhìn về phía trước, tao nhã gặm
bánh bao trong tay.

Bạch Nhược Hy sững sờ hồi lâu mới
có chút phản ứng lại, quét mắt nhìn
bốn phía mới phát hiện những
người đàn ông lúc trước ngay cả
một ánh mắt đều không dám nhìn
về phía cô. Thái độ quay ngoắt một
trăm tám mươi độ.

Thật ra cũng rất bình thường. Ai
chán sống rồi mới dám bắt chuyện
với vợ của đại tướng?

Bạch Nhược Hy hít sâu một hơi, cúi
đầu làm dịu lại trái tim không yên
của mình, cúi đầu nói nhỏ: “Anh ba,
em rất cảm kích việc anh cứu mẹ
em. Em cũng có thể đồng ý bất cứ

 

điều kiện nào của anh. Nhưng lúc
anh muốn hủy hoại em, anh cũng
đang hủy hoại đi hạnh phúc của
chính bản thân mình. Cần gì phải
tàn nhẫn như vậy?”

“Ăn sáng xong đi rèn luyện với tôi.”
Kiều Huyền Thạc trực tiếp nói, giọng
điệu ôn hòa.

Bạch Nhược Hy buông muỗng trong
tay xuống, buồn bực nói: “Em không
đến đây chơi với anh. Em tìm anh là
để giải quyết vấn đề, cho Doãn
Nhụy và người nhà một câu trả lời
thỏa đáng.”

Kiều Huyền Thạc cầm khay đứng
dậy, quay người rời khỏi.

Bạch Nhược Hy cũng đứng lên, đem
khay dơ để xong xuôi liền đuổi theo

bước chân của anh ra ngoài.

-Anh ba, đợi em với. Chúng ta nói
chuyện đàng hoàng. ‘

Người nào đó chân dài bước một
bước bằng ba bước của Bạch

Nhược Hy. Anh đang đi, cô chạy
theo phía sau anh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN