NGỌN SÓNG TÌNH YÊU

chap 18

trước
tiếp

Chương 18

Khuôn mặt Kiều Nhất Hoắc đầy vẻ
ngượng ngùng, cười hòa hảo với
Kiều Huyền Thạc: “Cháu trai, em họ
con uống nhiều, say rồi. Ha ha…”
Sau đó căng thẳng kéo Kiều Đông
Lăng ngồi xuống.

Sắc mặt ông thay đổi, nheo mắt
nhìn chằm chằm Kiều Đông Lăng.

Kiều Đông Lăng căm phẫn tột cùng,
mở miệng nói với Kiều Huyền Thạc:
“Anh ba, anh với Bộ Dực Thành là
anh em thân nhất. Hai người cùng
đi lính, tiến công lập nghiệp trở
thành đại tướng của Tịch Quốc. Anh
ấy tranh cử tổng thống. Con đường
làm quan của anh cũng sáng lạn.
Bây giờ Tịch Quốc đã là thiên hạ
của “anh em” bọn anh. Một quốc gia
còn không đủ, anh còn muốn trở về
giành công ty với tụi em. Anh lớn

“Đông Lăng, câm miệng!” Kiều Nhất
Hoắc phẫn nộ quát.

Sắc mặt ông nội nhanh chóng thay
đổi. Ánh mắt biến thành sâu xa khó
lường.

Kiều Huyền Thạc dựa vào ghế tựa,
sớm đã nhìn thấy rõ hết thảy,
nghiêng người mở miệng có dụng ý
sâu xa: “Em họ, năng lực của anh ra
sao không đến lượt em đánh giá
nhưng chú ý một chút thái độ của
em. Trước khi mọi chuyện còn chưa
có kết luận đừng có mà đoán già
đoán non.’

“Cái này không phải rất rõ ràng rồi
sao? Ông nội chính là muốn giao
công ty cho anh tiếp quản.” Kiều

Đông Lăng tự nghĩ cái nhà này chỉ
có anh mới có tư cách. Anh còn nhỏ
đã tạo ra trăm vạn giá trị cho công
ty, vì công ty mà bỏ ra bao nhiêu
tâm huyết.

Kiều Huyền Thạc ngồi thẳng lưng,
dáng vẻ biến thành uy phong
nghiêm nghị. Mắt sáng như đuốc,
ánh mắt tự nhiên mà từ từ nhắc
nhở: “Dùng đầu mà nghĩ đi. Làm
trong quân đội có người nào có thể
kinh doanh riêng không?”

Kiều Đông Lăng nhất thời không có
gì để nói.

Kiêu Huyền Thạc nhao mắt thâm
thúy, lại nhắc nhở: “Chuyện nước
quan trọng hay là chuyện nhà quan
trọng?”

Kiêu Đông Lăng nuốt ngụm nước
bọt, bắt đầu sợ hãi, vội vàng nhìn
ông nội, rồi lại nhìn Kiều Huyền
Thạc mới biết rõ mình vừa rồi quá
xúc động rồi, cũng nháy mắt lộ ra
dã tâm của bản thân.

Cuộc họp yên tĩnh trở lại. Kiều Nhất
Hoắc đỡ trán, cuối cùng cảm thấy
con mình quá xúc động, nhất định
sẽ làm hỏng chuyện lớn. Ông cũng
bất lực giả vờ ngốc nghếch cười:
“Đương nhiên là chuyện quốc gia
quan trọng. Việc nước quan trọng
không cần bàn cãi.”

Tất cả mọi người đều im lặng.

Ông lại từ từ nhìn về phía Kiều
Huyền Thạc hỏi: “Vụ án của thím hai
con như thế nào rồi? Mẹ kế con bị
coi là tội phạm tình nghi nên bị nhốt

lại. Ông nghe nói con gần đây đang
điều tra, có tiến triển gì không?”

Nhắc tới vụ án, Bạch Nhược Hy liên
hồi thần lại, căng thẳng nhìn về phía
Kiêu Huyền Thạc.

Khóe mắt của Kiều Huyền Thạc liếc
thấy Bạch Nhược Hy rất căng thẳng,
cố ý nói: “Có chút manh mối.”

“Điều tra cho rõ.” Ông thở dài nói:
“Ông không muốn mất một người
cháu dâu rồi, đứa cháu dâu khác lại
bị oan uổng.”

Kiều Tiếu Tiếu căng thẳng nhoài lên
bàn: “Anh ba, em biết anh đã điều
tra ra hung thủ rồi. Có phải là người
đàn bà An Hiểu đó không? Bởi vì là
mẹ kế của anh, cho nên anh vẫn
luôn bao che có phải không?”

Lông mày Kiều Huyền Thạc nhíu chặt.

Bạch Nhược Hy cả kinh, cảm giác
lời của Kiều Tiếu Tiếu rất quá đáng.

Mọi người đều toát mồ hôi cho Kiều
Tiếu Tiếu. Lời này quả thật gan to
bằng trời.

Kiều Tiếu Tiếu không những không
sợ hãi mà còn phân tích nói: “Hai
ngày trước có vài người bận đồ bình
thường đến kiểm tra. Thật ra những
người đó không phải là cảnh sát
thông thường, mà là nhân viên điều
tra tinh anh dưới trướng của anh ba,
ông lớn của Tịch Quốc. Bọn họ chỉ
dùng thời gian ba ngày, sau đó liền
không đến nữa. Có lẽ anh đã sớm
biết rõ ràng chân tướng sự việc rồi.”

Kiêu Huyền Thạc cười mà không
cười. Ánh mắt cao thâm khó lường.
Ngón tay thon dài gõ nhẹ xuống
bàn. Động tác rất nhẹ nhàng nhưng
cũng rơi vào trong mắt của Bạch
Nhược Hy.

Bạch Nhược Hy biết hành động này
của Kiều Huyền Thạc đại biểu tâm
tư của anh bị người khác nhìn thấu
rồi.

Hóa ra, anh thật sự đã biết ai là
hung thủ. Vì sao còn giấu giếm làm
gì?

Ông cũng cảm thấy có lý, vội vàng
nhìn vê phía Kiều Huyền Thạc hỏi
dồn: “Huyền Thạc, rốt cuộc như thế
nào?”

Kiều Huyền Thạc mặt không đổi

sắc, ung dung mở miệng: “Ông nội,
không cần lo lắng. Sự tình con tự
nhiên sẽ xử lý tốt.”

Ông yên lòng nhất là anh, gật đầu
đồng ý: “Ông tin con sẽ xử lý êm
đẹp.

“Cuộc họp gia đình hôm nay kết
thúc tại đây. Các con còn có ai bổ
sung gì thêm không?” Ông quét mắt
nhìn mọi người một vòng, sang
sảng nói.

Doãn Âm từ từ giơ tay, cười cười
ngại ngùng, lễ phép hỏi: “Con muốn
biết chuyện đám cưới của cậu ba
tháng sau còn có muốn tiếp tục hay
không.

“Xương cốt mẹ em còn lạnh, anh ba
còn muốn tiến hành hôn lễ?” Sắc

Chương 18 Thẻ bài
mặt Kiều Tiếu Tiếu thay đổi.

“Không có đám cưới.” Kiều Huyền
Thạc hạ mắt, giọng nói rất lạnh
lùng.

Bạch Nhược Hy căng thẳng vặn góc
áo, căn cắn môi, muốn rời khỏi.

Vấn đề này cô không muốn nghe
bọn họ thảo luận. Chỉ muốn mẹ
bình an vô sự, cô sẽ lập tức rời khỏi
đây. Ai kết hôn đều không liên quan
gì đến cô.

Doãn Âm gượng cười. Lúc này nói
ra lời cũng là nghĩ lợi dụng uy
nghiêm của ông nội mà giúp em gái
cô hối hôn.

“Cậu ba, em chị nói không có đám
cưới cũng không sao. Hai người đi

lãnh giấy chứng nhận kết hôn, để nó
chuyển tới nhà họ Kiều. Ăn cơm như
người một nhà là được rồi. Không
cần quá phô trương.

Kiều Huyên Phác đồng ý với cách
nói của vợ, gật đầu theo: “Cậu ba,
chị dâu cậu nói đúng đó. Không
bằng lãnh giấy kết hôn. Đám cưới
bù sau.

Ông nội trước sau không lên tiếng,
không muốn tạo áp lực cho Kiều
Huyền Thạc.

Cả nhà cậu hai cũng yên tĩnh nhìn
Kiều Huyền Thạc, nhìn anh quyết
định như thế nào.

Lúc mọi người đều im lặng, Kiều
Huyền Thạc đột nhiên quay đầu
nhìn về phía Bạch Nhược Hy.

Chương 18 Thẻ bài

Cử động này của anh khiến Bạch
Nhược Hy sững sờ. Hàng lông mi
cong dài chớp chớp, kinh ngạc:
“Anh… anh ba, tại sao lại nhìn em?”

“Cô cảm thấy thế nào?” Giọng nói
Kiều Huyền Thạc lạnh nhạt như gió
hỏi lại.

Câu hỏi này khiến tất cả mọi người
như lạc vào trong sương mù. Ngay
cả Bạch Nhược Hy cũng rất nghi
hoặc.

“Em không biết.” Bạch Nhược Hy
căng thẳng đến nổi đổ mồ hôi tay.
Cô đương nhiên là không đồng ý,
không nguyện y, không hy vọng
nhưng ở đây cô là người không có
quyền quyết định nhất: “Đây là
chuyện đại sự cả đời của anh ba.
Anh tự quyết định, không cần hỏi em.”

Sắc mặt Doãn Âm thay đổi, không
khách khí xen vào: “Cậu ba, cậu
đem chuyện kết hôn của mình với
Doãn Nhụy đi hỏi Nhược Hy, có chút
quá đáng rồi phải không?”

Ông nội rất không thoải mái hỏi lại:
“Em của con không quá đáng sao?”

Doãn Âm hiểu rõ lời của ông, lập tức
câm miệng.

Những người có mặt, chỉ có Doãn
Âm và ông biết, mười mấy năm
trước, Doãn Nhụy từng cứu Kiều
Huyền Thạc một mạng, còn đem
chuyện cứu mạng làm thẻ bài đánh
cuộc, bắt Kiều Huyền Thạc hứa
trước năm ba mươi tuổi nếu như
chưa kết hôn thì cưới nó làm vợ.

Kiêu Huyền Thạc đó giờ đều là
người giữ chữ tín.

Kỳ hạn sắp sửa đến rồi, số phận
như thế nào chỉ nằm trong một ý
niệm của anh.

Kiều Huyền Thạc hoàn toàn không
để ý người khác nhìn hành động
hiện tại của anh như thế nào. Ánh
mắt anh nhìn chăm chú gương mặt
trắng nốn của Bạch Nhược Hy, rất
nghiêm túc hỏi lại lần nữa: “Cô cảm
thấy tôi có nên cưới Doãn Nhụy về
làm chị ba của cô không?”

Bạch Nhược Hy cảm thấy người đàn
ông này rất kỳ quái, cũng rất tức
cười. Vấn đề khó giải này đi hỏi cô,
là cố ý khiến cô khó xử sao?

Ghét bỏ cô bị thương không đủ,

không đủ phiền não?

Tại sao lại giống như Doãn Nhụy,
chỉ xát muối lên vết thương cô?

Bạch Nhược Hy tự đáy lòng cưởi
khẩy, tức giận hỏi lại: “Anh ba tại
sao lại muốn hỏi em? Lễ nào em nói
không muốn anh cưới, thì anh
không cưới thật sao?”

“Đúng.” Kiều Huyền Thạc nói như
định đóng cột.

Bạch Nhược Hy sững sờ. Tất cả mọi
người đều kinh ngạc há hốc mồm.
Doãn Âm đứng phắt dậy, phẫn nộ
hét: “Cậu ba, cậu quá ấu trĩ rồi.”

Kiêu Huyền Thạc xem lời của Doãn
Âm như không khí, vẫn nhìn chằm
chằm Bạch Nhược Hy.

Bạch Nhược Hy chuẩn bị mở miệng
nói chuyện, Doãn Âm liền chỉ vào cô
cảnh cáo: “Nhược Hy, em cẩn thận
mà nói chuyện cho chị. Anh ba em
đem chuyện này thành trò đùa trẻ
con. Nhưng hạnh phúc cả đời của
bạn thân em, em không thể nói bậy được.’


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN