NGỌN SÓNG TÌNH YÊU

chap 14

trước
tiếp

Chương 14 Coi như là mình xin cậu

Bạch Nhược Hy xông vào phòng,
đứng trước gương nhìn hình ảnh
của mình trong đó. Bản thân vừa
quẫn bách lại xấu hổ giống như một
đứa ngốc vậy.

Hai tay cô ôm lấy gương mặt đỏ
hồng. Cả người như phát sốt, hít thở
khó khăn.

Sống cùng với nhau, rốt cuộc vẫn
bất tiện. Sống dưới một mái hiên
cuối cùng cũng sẽ gặp mặt. Sau này
anh kết hôn với Doãn Âm rồi, cô lại
càng thêm khó chịu.

Dùng sức vỗ vỗ mặt, Bạch Nhược
Hy thở ra nỗi bức bối trong lòng,
lẩm bẩm nói với chính mình:

“Bạch Nhược Hy, mau tỉnh lại đi.
Người đàn ông đó không phải là

người mày có thể với tới. Ít mơ
mộng đi, mau chóng tìm ra hung
thủ trả lại sự trong sạch cho mẹ.
Sớm chút rời khỏi nơi này cũng là
sớm thoát khỏi đau khổ.”

“Đệ Ca”

Ngôi nhà cao tâng này là nơi tụ họp
cao cấp.

Bên trong là một chỗ ăn chơi nghỉ
ngơi, thuộc loại tiêu phí xa xỉ, chỉ
nhận hội viên, không nhận khách
ngoài. Phí hội viên hằng năm là một
triệu. (*)

(*) Một triệu nhân dân tệ tương
đương 3 245 962 772 VND.

Phí thường niên một triệu. Khoản
tiền này có biết bao nhiêu ông chủ
doanh nghiệp vừa và nhỏ đều
không thể nào kiếm được một triệu
trong một năm, càng không cần nói
tới người thường. Có thể trở thành
hội viên ở đây đều không phải là
người bình thường.

Bạch Nhược Hy lại lân nữa theo
Đường Lập Đức tới “Đệ Ca”, rất
không may là bị ngăn lại ngoài cửa.

Trước cửa kính sáu tâng dựng một
cái bình cổ cực lớn. Bạch Nhược Hy
muốn dùng bình hoa làm vật cản,
dựa vào tấm cửa kiếng yên tĩnh chờ
đợi.

Trời bên ngoài rất tối, mưa phùn rả
rít, ướt cả mặt đất. Không khí ẩm
ướt, là mùa xuân sắp sửa đến rồi.

Người ra vào tòa “Đệ Ca” rất ít,
nhưng thỉnh thoảng tiến vào đều là
một số nhà chính trị hoặc là các
nhân vật có máu mặt trên thương
trường.

Thời gian từng giây từng phút trôi
qua, Bạch Nhược Hy hết ngồi lại
đứng. Hai mắt mệt mỏi, núp trọn
vẹn hai tiếng đồng hồ.

Đột nhiên, một bóng hình quen
thuộc khiến Bạch Nhược Hy bắt đầu
căng thẳng.

Cô cứ ngỡ mình nhìn nhầm liền vội
vàng từ sau bình hoa ló đầu ra xem,
chân mày nhíu chặt.

Doãn Nhụy khoác áo lông chồn, cao
quý mà tao nhã, lại đúng lúc cùng
Đường Lập Đức vừa nói vừa cười từ

bên trong sóng vai bước ra.
Chỉ là trùng hợp thôi sao?

Nhà họ Doãn cũng là quý tộc số
một số hai, cơ nghiệp trong nhà vô
cùng lớn. Doãn Nhụy xuất hiện ở nơi
cao cấp thế này cũng rất bình
thường.

Nhưng tại sao cậu ấy lại quen biết
với Đường Lập Đức? Hai người lại
còn nói chuyện vô cùng vui vẻ. Xem
ra rất quen thuộc với nhau.

Đường Lập Đức và Doãn Nhụy cùng
rời khỏi.

Trong lòng Bạch Nhược Hy tràn đầy
ngờ vực, lén đi theo phía sau. Cô
thừa cơ tiến vào thang máy tầng hai
đi xuống lầu.

Khi cô xuống cửa đại sảnh dưới lầu,
chỉ thấy Doãn Nhụy một mình đứng
ở cửa vẫy tay. Mà xe của Đường Lập
Tức lại vừa rời khỏi.

“Doãn Nhụy.” Bạch Nhược Hy đi đến
sau lưng cô ta, trực tiếp hô một
tiếng.

Doãn Nhụy vội vàng xoay người, lúc
nhìn thấy Bạch Nhược Hy liền cả
kinh, rất nhanh phản ứng lại, nghi
hoặc hỏi: “Nhược Hy, hóa ra cậu
cũng ở đây. Vừa rồi sao không gặp
cậu?”

Bạch Nhược Hy hoàn toàn không
muốn trả lời lại, yên lặng nhìn chằm
chằm vào mắt cô ta, quan sát vẻ
mặt, nghiêm túc mà thành thật:
“Cậu quen với Đường Lập Đức?”

Doãn Nhụy mặt không đổi sắc,
giọng điệu cũng vô cùng tùy ý: “Biết.
Giám đốc công ty điện ảnh truyền
hình trong công ty của chị mình. Ở
rất nhiều buổi tiệc đều có thể gặp
được anh ta nhưng không có giao
tình gì.’

Bạch Nhược Hy rất muốn nhìn xem
cô ta có phải đang nói dối hay
không. Thế nhưng cô ta quá mức
bình tĩnh, căn bản không giống như
đang nói dối.

“Cậu hẹn anh ta cùng tới… Vấn đề
của Bạch Nhược Hy vẫn chưa hỏi
xong, Doãn Nhụy liên phủ nhận.

“Mình không có hẹn anh ta. Một
mình mình tới Đệ Ca đi spa. Tháng
sau kết hôn rồi. Gần đây mỗi ngày
đều đến đây dưỡng da, đúng lúc

gặp được anh ta đang sử dụng dịch
vụ ở bên trong liền nói chuyện thêm
vài câu mà thôi.

Tâm tình Bạch Nhược Hy lại trâm
xuống, rõ ràng đã quên đi chuyện
đau lòng rồi lại bị nhắc lại. Bây giờ
tâm tư quan sát gì đều không còn
nữa.

Doãn Nhụy liền tới gân, nhướn mày
nhìn cô cười hỏi: “Nhược Hy, cậu là
hội viên của Đệ Ca sao? Sau này
cùng hẹn đi làm đẹp đi.”

“Không phải.” Bạch Nhược Hy lạnh
nhạt đáp một câu.

Tiền lương hằng năm của cô ngay
cả mười vạn đều không có. Thẻ hội
viên hằng năm cần một triệu. Đối
với cô mà nói là năm mơ giữa ban

ngày.

Doãn Nhụy trong lúc mỉm cười
mang theo ý nghi hoặc, nhướn mày
vẻ không thể tin được: “Cậu không
phải hội viên, vậy cậu đến nơi này
làm gì?”

Bạch Nhược Hy im lặng, cứ như vậy
yên tĩnh nhìn cô ta.

Doãn Nhụy sờ sờ mặt mình, cười
nhõng nhẽo. Giữa hàng lông mày
tràn đây ánh sáng thiện lương ấm
áp, cười hỏi: “Cậu nhìn mình như
vậy. Mình sẽ tưởng là cậu cũng yêu
mình rồi. Mình sợ quá.”

Bạch Nhược Hy nhịn không được
cười nhẹ, bị cô ta chọc cười. Một
người bạn thân quen biết hai mươi
mấy năm, cô thật không có cách

nào lại hoài nghi cô ta nữa.

Nhìn thấy Bạch Nhược Hy cười rồi,
Doãn Nhụy mới cầm lấy tay cô:
“Nhược Hy, mình giúp cậu làm thẻ
hội viên. Sau này chúng ta cùng đến
đây làm đẹp, tập gym, ăn uống vui
chơi toàn bộ đều miễn phí.”

“Không cần.” Bạch Nhược Hy hoảng
sợ, vội đẩy cô ta: “Mình không muốn
làm loại thẻ hội viên này.”

“Không có gì, mình giúp cậu trả
tiền.” Doãn Nhụy thế nhưng khách
khí kéo cô đi vào bên trong.

Bạch Nhược Hy gấp gáp, dùng sức
đẩy tay cô ta ra. Đừng nói một triệu,
một trăm đồng cô đều không muốn
mượn người khác.

“Doãn Nhụy, thật là không cần. Mình
không cân loại hội viên này.”

Sắc mặt Doãn Nhụy trâm xuống:
“Cậu đây là xem thường mình sao?”

Bạch Nhược Hy hít sâu một ngụm,
cắn cắn môi: “Mình không có xem
thường cậu. Đối với cậu mà nói tiền
là chuyện nhỏ, nhưng cậu phải nghĩ
tới cảm nhận của mình. Mình không
muốn làm hội viên. Mong cậu tôn
trọng mình.”

Doãn Nhụy trê môi: “Nhìn cậu rất
yếu đuối nhưng tính cách thật ương
ngạnh, cứng rắn, thật là không có
cách nào với cậu.’

Đây là nguyên tắc.

Bạch Nhược Hy hoàn toàn không

muốn giải thích với cô ta quá nhiều.

Mưa càng lúc càng lớn. Gió càng
thổi càng lạnh. Không khí mang
theo hơi lạnh.

Lúc này, đúng lúc có một chiếc xe
quân đội bắt mắt dừng lại trước
cửa.

Doãn Nhụy và Bạch Nhược Hy đều
nhìn thấy, cũng là liếc mắt một cái
liền nhận ra chiếc xe này.

Doãn Nhụy vui mừng khôn siết, câm
lấy tay của Bạch Nhược Hy: “Nhược
Hy, chông mình đến đón mình rồi.
Cậu cùng mình đi chung xe đi.”

Chồng?

Hai chữ này giống như kim châm

đâm Bạch Nhược Hy đau nhói. Tay
cô cứng đờ, từ từ rút tay ra khỏi tay
Doãn Nhụy.

Không phải tháng sau mới kết hôn
sao?

Đã xưng hô chồng vợ rồi sao?

Trong lòng cô như có tảng đá ngàn
cân đè lên. Bạch Nhược Hy cảm
thấy hít thở không thông, nhưng vẫn
gượng cười nói: “Không cần đâu,
anh ấy đến đón cậu. Cậu mau đi đi,
đừng để anh ấy đợi lâu.”

Doãn Nhụy mặt mày rạng rỡ cười:
“Không sao đâu. Dù sao anh ấy đợi
mình nhiêu năm như vậy rồi. Lại đợi
thêm chút nữa cũng không có gì.’

Bạch Nhược Hy cố gắng nặn ra nụ

cười, thế nhưng cô biết mặt mình
cứng đơ đến mức nào. Trong lòng
đau đớn bao nhiêu cô cũng có thể
cảm nhận được.

Không biết Doãn Nhụy là vô tâm
hay là cố ý, luôn có thể một đao lại
một đao đâm vào tim cô. Mỗi lần
đều khiến cả người cô chảy máu
đầm đìa.

“Không sợ mưa phùn sao. Chúng ta
cùng đi đi.” Doãn Nhụy lại dắt tay
Bạch Nhược Hy.

Những ngón tay mát lạnh của Bạch
Nhược Hy trong tay Doãn Nhụy liền
trở nên cứng đờ. Cô hơi run rẩy rút
tay ra. Lần này thái độ cô cứng cỏi,
giọng điệu cũng tức giận nói một
câu: “Đừng có quan tâm mình. Coi
như mình câu xin cậu.”

Nói xong câu này, cô rũ mắt xuống,
che giấu đôi mắt rơm rớm nước của
mình.

Doãn Nhụy nghe ra sự tức giận,
cũng nhìn thấy sự bi thương của cô.
Không phải là đứa ngốc thì đều có
thể cảm nhận được khí thế sa sút
của cô. Doãn Nhụy đứng thẳng vai,
mím môi thở dài một tiếng, giả vờ
nhìn không hiểu tâm tình của cô, im
lặng xoay người đi ra chỗ chiếc xe
ngoài cửa.

Doãn Nhụy mở cửa lên xe.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN