Đế Vương Sủng Ái

chương 77+78

trước
tiếp

Tây Trường Ức trợn to mắt, đoán được chắc chắn Lâu Thất và Trầm Sát có mối quan hệ không tồi, nhưng không ngờ quan hệ của họ lại thân mật như thế, vả lại, chẳng phải Trầm Sát là một người lạnh lùng, hỷ nộ vô thường, không thích người sống đến gần, càng không thích nữ tử dính vào người hay sao? Chuyện… chuyện… chuyện này là sao? Lâu Thất ôm cánh tay hắn, vậy mà hắn lại chẳng hề hất ra!

“Cửu Điện Hạ, người nhìn đi đâu vậy?” Lâu Thất hảo tâm nhắc nhở, đừng cứ nhìn chằm chằm vào người ta như vậy chứ, để tránh cho vị đây tâm trạng không vui, rồi tung một chưởng đánh bổ nát đầu hắn như bổ dưa.

Tây Trường Ức thu liễm thần sắc, ho khụ khụ, nói: “Lâu cô nương đã đáp ứng ta, chỉ cần ta nói ra điều nàng ta muốn biết thì sẽ thả ta đi.” Hắn ta thanh minh lại lần nữa, đồng thời lôi Lâu Thất ra theo.

Bây giờ chỉ hy vọng Lâu Thất thật sự chiếm vị trí quan trọng trong lòng Trầm Sát, lời nàng ta nói thật sự có tác dụng.

“Nói đi.” Trầm Sát chỉ nói hay chữ này.

Đến phiên Tây Trường Ức sửng sờ một lúc mới có phản ứng trở lại, hắn ta đồng ý rồi ư?

Lâu Thất bĩu môi, cứ cảm thấy vị Cửu Điện Hạ này hơi ngốc nghếch, sao hắn ta có thể sống được đến ngày hôm nay nhỉ? Có điều, nếu không phải hắn ta trúng phải độc tố thần kinh kia, chắc đã bị những người khác trong vương thất gặm đến một mẩu xương cũng chẳng còn.

“Thuốc dẫn của Đế quân chắc bây giờ vẫn chưa tìm được đầy đủ, nhưng vừa hay ta lại biết được tung tích một loại trong số ấy.”

“Đừng vòng vo tam quất.”

“Thạch Tủy Ngàn Năm.”

Lâu Thất và Trầm Sát nhìn nhau, lại là Thạch Tủy Ngàn Năm? Tối hôm đó có người cố làm ra vẻ huyền bí, muốn dụ Trầm Sát rời đi, sau đó khi Lâu Thất sắp chạy ra đuổi theo thì mới phát hiện ra có điều bất thường, nàng chạy đến Dược Điện kiểm tra kỹ càng một phen, quả nhiên cao thủ nội lực thâm hậu gì đó đều là giả, dược đồng kia là nội gián mới là thật, hắn ta khoét một khe nhỏ trên cột, rồi mới nhét chiếc lá kia vào trong.

Sau khi tra ra được điều này, Lâu Thất giả dạng làm Trầm Sát, cố tình để lộ dung mạo trước mặt người đuổi theo nàng, chứng tỏ rằng Trầm Sát thật sự ra ngoài một mình, sau đó lập tức trở về Cửu Tiêu Điện.

Nhưng Thạch Thủy Ngàn Năm mà dược đồng kia nói, sau này họ chỉ xem như hắn bịa ra để làm xáo trộn tầm nhìn. Bây giờ lại nghe thấy Tây Trường Ức nhắc đến nói, sao họ không thấy kinh ngạc cho được.

Trầm Sát lạnh lùng nói: “Bổn Đế Quân giải độc không cần Thạch Tủy Ngàn Năm.”

“Ta biết điều này, ta muốn nói, thứ Đế quân cần là Băng Bích Hổ, mà thứ này chỉ có thể tìm được ở nơi Thạch Tủy Ngàn Năm hình thành!” Tây Trường Ức dường như sợ họ không tin, liền vội vàng lên tiếng: “Đã có người biết được địa điểm đại khái của Thạch Tủy Ngàn Năm, tin này được truyền từ phía Tây Cương, vì thế hai người chưa nghe được tin này cũng không có gì kỳ lạ!”

“Ở đâu?” Lâu Thất vừa nhìn ánh mắt của Trầm Sát liền biết trong thuốc dẫn của hắn quả thật có bao gồm Băng Bích Hổ gì gì đó. “Vậy Thạch Tủy Ngàn Năm đang ở đâu?”

Nhất định phải có được Băng Bích Hổ, nếu Thạch Tủy Ngàn Năm thật sự tồn tại, thì sao có thể để người khác chiếm tiện nghi được, nghe lời giới thiệu của Nguyệt, đó là món bảo bối tốt, giúp tăng 60 năm công lực, Trầm Sát sao có thể không muốn cho được?

“Băng Nguyên Thập Bát Động.”

Ra khỏi nhà lao, Trầm Sát trầm mặc suốt dọc đường, sải bước nhanh về phía trước. Ban đầu Lâu Thất đi sát theo sau, sau đó thấy hắn ta đi càng ngày càng nhanh, nàng dừng hẳn lại, chuẩn bị xoay người bỏ đi. Hắn tàn khốc là việc của hắn, chẳng lẽ nàng đi tìm Ưng hỏi về chuyện của Băng Nguyên Thập Bát Động còn không được hay sao?

Ngờ đâu, nàng vừa xoay người, vòng eo mảnh khảnh của nàng đã bị một cánh tay rắn chắc kẹp chặt.

“Nàng đi đâu?”

“Ta nói này chẳng phải chàng đang tức giận hay sao?”

“Nàng biết ta tức giận điều gì không?”

“Ai mà biết được.” Lâu Thất trợn mắt. Ai biết hắn ta tự dưng lại tức giận việc gì chứ.

“Ta đã nói không cho phép nàng đơn độc ở chung một phòng với nam nhân khác, nàng quên rồi?” Giọng điệu của Trầm Sát mang theo vẻ tức giận.

Lâu Thất: “…”

Đừng như vậy, nàng ta sẽ thật sự hiểu lầm rằng hắn ta có tình cảm sâu nặng gì với nàng lắm. Còn nữa, không có gì đừng có ghen lung tung!

“Chủ tử, nào, nói cho thuộc hạ nghe về Băng Nguyên Thập Bát Động đi?”

Trầm Sát: “…”

Chẳng phải hắn đang chỉ trích nàng không nghe lời lại chạy đi ở chung với một tên nam nhân khác sao? Nàng không thèm giải thích một câu, ngay cả nhận lỗi cũng không, giờ đây lại trực tiếp đổi luôn chủ đề nói chuyện?

Hắn bổng cảm thấy dở khóc dở cười, cuối cùng, chỉ trừng nàng một cái.

Lâu Thất như một chú chó nhỏ, nàng ôm lấy cánh tay hắn, treo hết trọng lượng cả người mình lên người hắn, bắt đầu chế độ ngốc nghếch đáng yêu: “Nào, kể nghe đi, chung quy gì chàng cũng phải đưa ta đi cùng, kể cho ta nghe để đến lúc đó ta mới không thấy bỡ ngỡ chứ!”

Suốt dọc đường nàng cứ dựa vào Trầm Sát như thế đấy, lúc đi xuyên qua Nhị Trùng Điện, hoàn toàn phớt lờ những thị vệ tỳ nữ đang há hốc mồm, Nàng cứ phải, cứ phải phá hỏng hình lượng lạnh lùng của Trầm Sát trong tim của họ.

“Cái gì? Thật sự có Thạch Tủy Ngàn Năm ư?”

Hôm đó, trong Tam Trùng Điện, Nguyệt Tuyết Ưng và Thần Y nghe Lâu Thất Nói xong đều đồng loạt kinh ngạc hô lên.

Thạch Tủy Ngàn Năm, vốn chỉ là bảo bối trong truyền thuyết, tương truyền rằng, mấy trăm năm trước từng có người tìm được, sau đó công lực đột nhiên tăng mạnh. Nhưng chuyện vào vài trăm năm trước, ai biết được là thật hay giả? Lời đồn, luôn có thể là giả.

Nhưng bây giờ lại thật sự có tin tức như thế truyền ra, ngay cả địa điểm cũng có nốt, điều này không thể không khiến họ cảm thấy chấn kinh, vừa chấn kinh vừa hưng phấn.

“Ta không biết Thạch Tủy Ngàn Năm có thật hay không, nhưng nếu nói Băng Bích Hổ ở Băng Nguyên thì chuyện này lại khá có đạo lý.” Thần y nói: “Băng Bích Hổ toàn thân trắng như băng, thích hàn lạnh thích ẩm ướt, những hang động ở Băng Nguyên khá phù hợp với tập tính của chúng.”

Nguyệt gật đầu nói: “Vì thế, nếu chỉ vì Băng Bích Hổ, chúng ta cũng nên đi một chuyến đến Băng Nguyên. Chủ tử, chuyến đi lần này nhất định phải mang theo thuộc hạ.”

Tuyết không chịu lép vế: “Chủ tử dẫn theo thuộc hạ nữa.”

Ưng nhìn lướt qua bọn họ, hắn nói: “Chẳng lẽ không thể chọn ra hai người trong số chúng thuộc hạ sao? Bắt buộc chủ tử phải đi trước?”

“Lần này quả thật phải do Đế Quân đích thân đi trước, Ưng Vệ đại nhân chắc đã quên, trước đây khi ta nói cần phải có Băng Bích Hổ, thì ta cũng đã từng nói qua.” Thần y cười tủm tỉm: “Sau khi Băng Bích Hổ rời khỏi hoàn cảnh sống vốn có thì chúng sẽ chết đi, một khi đã chết, lượng nước trong cơ thể chúng sẽ lập tức trở thành chất độc, khi đó có sử dụng thì đã không còn tác dụng nữa, vì thế sau khi bắt được Băng Bích Hổ, Đế Quân cần phải… ăn sống nó ngay.”

“Ăn sống Băng Bích Hổ?” Tuyết kinh hô.

Thần ý cười nói: “Băng Bích Hổ không giống như ngươi nghĩ đâu, thứ đó trông không hề đáng sợ. Còn kiểu ăn sống mà ta nói, không phải là ăn khi nó còn sống, mà là sau khi giết chết nó, cắt đi bốn và đầu, thì đổ một ít rượu lên thịt của chúng rồi ăn ngay. Nghe tổ sư gia của ta nói, mùi vị đó khá là tuyệt vời.”

Kiểu ăn này vẫn có thể chấp nhận được.

Tuyết gật đầu.

“Phải có hai người ở lại trông chừng Cửu Tiêu Điện.” Trầm Sát lên tiếng, “Tuyết và Ưng ở lại, Nguyệt đi theo bổn Đế Quân.”

Nghe thấy cô ta bị cho ở lại, Tuyết nhất thời không chấp nhật được, “Chủ nhân, vậy Lâu Thất thì sao? Có phải cô ta cũng ở lại?”

Bọn người Ưng nhìn cô ta với vẻ bực bội, cứ như cảm thấy trí thông minh của cô ta có vấn đề vậy, Ưng hỏi lại đầy khó hiểu: “Ngươi không biết Lâu Thất bắt buộc phải ở bên cạnh chủ tử hay sao?”

Nơi đây cách Băng Nguyên ngàn dặm xa xôi, đến ngày 15 tháng sau chắc chắn sẽ phải dừng chân bên ngoài, Lâu Thất là thuốc của chủ tử, ai không đi cùng cũng được, nhưng nàng ta nhất định phải đi theo.

Tuyết hít thở sâu, là do đầu óc cô ta có vấn đề, nhưng cô ta vẫn thấy đố kỵ và đố kỵ.

Ma xui quỷ khiến thế nào, cô ta lại hỏi ra một câu thế này: “Trước đây trên đại điển tuyển phi chủ tử đã từng nói, chỉ cần đi theo chủ tử lập đủ công lao thì có thể trở thành Đế Phi phải không? Vậy chuyến đi Băng Nguyên lần này, nếu Lâu Thất lập công, thì có được tính không?”

Nếu cô ta không nhắc đến, thì lúc này thật sự chẳng có ai nghĩ đến hoặc liên tưởng đến. Trầm Sát lập tức nở một nụ cười hiếm thấy, hắn nhìn Lâu Thất, “Tính.”

Lâu Thất đỡ trán, thật sự rất muốn bóp chết rồi rồi đem chôn xác ả Tuyết này.

Làm Đế Phi gì chứ, làm phi gì chứ, nàng ta vốn chẳng hề nghĩ đến!

Bây giờ thì hay rồi, cô ta vừa nhắc đến, Trầm Sát liền coi chuyện này như một chuyện công, chuyện chính đáng. Còn đặc biệt dặn dò Nguyệt Vệ, kêu hắn ta phụ trách ghi chép lại, chỉ cần nàng lập đủ 10 công lao là sẽ lập nàng làm phi.

Khi Lâu Thất hỏi tiêu chuẩn lập công là gì, Trầm Sát chỉ liếc nhìn nàng, nói: “Đến lúc đó, ta sẽ nói cho nàng biết.”

Hay lắm, chẳng có tiêu chuẩn gì hết, nhỡ đâu ngày nào đó hắn ta thấy ngứa lưng, nàng tiện tay gãi giúp, rồi hắn ta mở miệng nói nàng lại lập được một công.

Thế nàng biết đi tìm ai khóc than đây!

Ôi!

Khi nàng lén nói chuyện này với Nguyệt, Nguyệt Vệ đại nhân vốn như trăng thanh gió mát bỗng nhiên sửng sờ, sau đó cười ngả nghiêng, tiếng cười rền vang, suýt chút nữa đã khiến cho thị vệ tuần tra đang đi ngang qua lên cơn đau tim.

“Gãi lưng mà cũng tính là lập công, ha ha, ha ha!”

Câu chuyện cười này, mãi đến khi họ chuẩn bị xong hết tất cả mọi thứ, đội ngũ xuất phát chỉnh tề, ra khỏi Phá Vực Thành rồi tiến vào vùng cánh đồng hoang Phá Vực, thì khi Nguyệt nhớ ra thì vẫn có thể cười đến hai vai rung lên.

Lâu Thất cảm thấy cạn lời.

Nếu chẳng phải sau này gả là người phụ trách ghi chép công lao của nàng ta, thì nàng cần gì phải đi thương lượng chuyện này với hắn? Có cần cười nhiều ngày như thế không! Đúng thật là…

Nhưng Lâu Thất cũng đã nghĩ ra đối sách rồi.

Thật ra, lập công hay không, mấu chốt nằm ở chỗ nàng, không phải sao?

Ừ, kiểu nữ tử yếu đuối giống như nàng, khi gặp phải nguy hiểm thì phải nên trốn đi, thưởng thụ sự bảo vệ của nam nhân! Có chuyện gì xảy ra, nàng cũng chỉ cần xem như không biết gì hết là được!

Tin rằng chỉ cần nàng đủ ngu ngốc, thì cái ngày gom đủ 10 công lao kia cũng sẽ xa vời không bao giờ tới!

Vùng đồng hoang Phá Vực rất lớn, lần này họ ra ngoài, Lâu Thất cưỡi Đạp Tuyết, còn Trầm Sát tất nhiên là cưỡi Phi Ngấn – ái mã của hắn.

Trần Thập, thị vệ còn sót lại trong lần đi đến Mê Chi Cốc với họ lần trước cũng đi theo, thấy Lâu Thất, hắn ta rất hưng phấn. Sau khi từ Mê Chi Cốc về lại Phá Vực, hắn ta được ra lệnh nghỉ ngơi, vì thế không còn tiếp nhận nhiệm vụ, số lần gặp mặt Lâu Thất cũng vơi đi. Có thể đồng hành với nàng ta lần này, đối với Trần Thập mà nói đó là một chuyện đáng để vui vẻ, Lâu cô nương rất lợi hại, có nàng ta, có thể tránh được rất nhiều nguy hiểm!

Trần Thập đều lén nói như thế với những thị vệ đi cùng, làm cho Lâu Thất bỗng cảm thấy các thị vệ này đều nhìn nàng bằng ánh mắt sùng bái! Chuyện này khiến nàng cảm thấy rất áp lực, trong lòng không ngừng chửi thầm, lần này nàng không muốn lập công đâu, nên có nguy hiểm gì, các huynh đệ phải bảo hộ ta, đừng chờ mong ta sẽ ra tay gì hết nhé!

Những tiếc thay chẳng có ai nghe thấy những lời nàng ta thầm nói trong lòng.

Tuy họ đều đã cưỡi Hãn huyết bảo mã, nhưng trong đội ngũ vẫn có một cỗ xe ngựa to bên ngoài khiêm tốn sơ sài, nhưng bên trong lại vô cùng xa hoa.

Nếu trời mưa hoặc ngủ ngoài trời, thì chiếc xe ngựa này sẽ trở thành chỗ ngủ của Lâu Thất và Trầm Sát. Bên trong rất rộng rãi, bởi vì trời đã vào thu, bên trong được lót một tấm đệm dày, chính giữa là nơi hoạt động, có thể kéo vài chiếc bàn nhỏ, khi buông xuống, cả khoang xe biến thành một chiếc giường lớn, cho dù vóc dáng Trầm Sát có cao lớn, thì vẫn có thể nằm thẳng lăn lộn được.

Bên trong xe tất nhiên còn có các kiểu ngăn ngầm, Nhị Linh nhét đầy thức ăn, vật dụng, y phục vào trong những ngăn ngầm đó, Lâu Thất cũng kêu Thần y chuẩn bị rất nhiều thứ dựa theo đơn thuốc mà nàng kê.

Những thứ này không cần dùng đến tiền của bản thân, chỉ cần lên tiếng là có, quả nhiên cảm giác ấy rất sung sướng.

Lúc ra ngoài, Lâu Thất còn ăn vạ với Trầm Sát, cuối cùng hắn cho nàng một túi bạc, một túi kim đậu, còn cho nàng vài tờ ngân phiếu có giá trị lên đến hai nghìn lượng, nhất thời khiến Lâu Thất cảm thấy bản thân lại trở nên giàu có rồi.

Nhưng khi họ vào một quán trà, mọi người ăn no uống say, ngựa cũng được ăn no cỏ, khi Nguyệt Vệ kêu nàng đi trả tiền, nàng cảm giác như bị sét đánh cháy đen cả người.

“Vì sao bắt ta trả tiền? Chứ không phải ngươi trả?” Nàng ôm chặt túi tiền, trừng mắt nhìn Nguyệt Vệ. Nếu là Ưng Vệ thì chắc đã gân cổ lên cãi nhau với nàng rồi, nhưng Nguyệt Vệ lại giải thích rất điềm tĩnh: “Chẳng phải chủ tử đã kêu người quản tiền hay sao?”

“…” Nó chẳng phải là tiền riêng của nàng à?

Lâu Thất khóc không ra nước mắt, cuối cùng chỉ đành nhận mệnh, nàng vứt số bạc kia cho Nguyệt Vệ, nhưng cũng không quên bóc một nắm kim đậu giấu đi, được rồi, tích tiểu thành đại, nếu sau này nàng dùng tiết kiệm một chút, thì nắm kim đậu chắc đủ thuê một hai tháng nhà trò, có thể ăn uống trong hai tháng trời.

Băng Nguyên, nằm ở phía bắc của Phá Vực, nghe nói rất gần Bắc Thương, đi xuyên qua Băng Nguyên thì sẽ gặp được thành trì của Bắc Thương.

“Hai vị công chúa của Băng Thương đã rời đi rồi, trong lòng chủ tử không cảm thấy tiếc sao?” Ba ngày trước, hai vị công chúa của Bắc Thương đã khởi hành về Bắc Thương, kết quả suy nghĩ sau cùng của Bắc Phù Dung là từ bỏ, là công chúa một nước, cô ta không thể vứt bỏ thân phận của mình chỉ để ở bên cạnh Trầm Sát. Đây cũng là điều nằm trong dự liệu của Trầm Sát.

“Nàng nói gì?” Trấm Sát nói xong, liếc nhìn cánh môi đỏ của nàng. Lâu Thất lập tức trở nên im lặng.

Từ khi bị hắn hôn đến ngất xỉu lần trước, bây giờ nàng đã thấy sợ hắn rồi, tên này một khi lên cơn, có thể hôn nàng đến mức làm môi nàng sưng lên tận nửa ngày trời. Nàng vẫn còn muốn giữ thể diện trước những thị vệ kia.

Nàng không muốn khi họ nhìn nàng bằng ánh mắt sùng bái, thì phát hiện ra môi nàng đã bị ai đó hôn sưng tấy.

Đông Thời Ngọc rời đi còn sớm hơn hai vị công chúa Bắc Thương. Khi đi hắn ta còn gửi một lời mời chân thành đến Lâu Thấtt, mời nàng khi nào có thời gian thì nhất định phải đi đến Đông Thanh Quốc, hiểu biết thêm về phong thổ nhân tình của Đông Thanh.

Lâu Thất thì lại cảm thấy, có thể phong thổ nhân tình của Đông Thanh Quốc sẽ phù hợp nhất với cái người đã biết rõ về Trung Hoa cổ đại như nàng, có cơ hội nàng nhất định sẽ phải đi xem thử.

Họ đi liên tục mười ngày, sợ rằng những người khác biết được tin tức này cũng sẽ đi đến Băng Nguyên, vì thế họ không dám dừng lại lâu, một đường vội vàng, chỉ khi trên đường đi gặp được thị trấn mới dừng chân ngủ lại trong nhà trọ, còn không thì toàn ngủ lại ngoài trời. Tất nhiên, trong lúc những người khác ngủ ngoài trời, thì Lâu Thất lại ngủ trong xe với Trầm Sát, có lúc nàng thầm nghĩ, có thể chiếc xe này được mang theo là vì tối nào hắn cũng phải ôm nàng ngủ. Dù sao, trước mặt các thị vệ, hắn không tiện tỏ ra thân mật với nàng.

Càng đi về phương bắc, thời tiết càng ngày càng lạnh.

Trời vừa về chiều, sắc trời chuyển âm u, cứ như sắp đổ mưa. Điều kiện thời tiết thế này không tiện cho việc ngủ ngoài trời, nhưng do họ phải gấp rút lên đường, đến lúc xế chiều vẫn không hề nhìn thấy bất kỳ thành trì hoặc thôn nhỏ nào, ngay cả bóng dáng một người cũng không thấy.

Mây đen đã kéo đến, đổ mưa là chuyện không thể tránh khỏi.

Trời thu mưa đêm rét buốt, cho dù họ là những thanh niên võ công đầy mình, một khi đã mắc mưa đêm thì cũng không thể đảm bảo sẽ không ngã bệnh phát sốt, vả lại, nếu các thị vệ mắc mưa, Trầm Sát cũng không thể ngủ yên giấc trong xe ngựa.

“Trần Thập, ngươi đi thăm dò tiếp xem sao!”

“Vâng!”

Trần Thập thúc ngựa lao đi.

Những người khác tiếp tục lên đường.

Qua một lúc, Trần Thập trở về đầy vui mừng, “Nguyệt Vệ đại nhận, có một ngôi miếu trên sườn núi trước mặt!”

“Đi!”

Trời sắp đổ mưa, những đám mấy đen thui dày kịt lơ lửng trên đỉnh đầu, nhìn trông giống như yêu ma giáng thế. Trong mắt của Lâu Thất, thì cảnh tượng này càng trông giống ngày tận thế trong những bộ phim khoa học viễn tưởng hoặc phim thảm họa.

Thúc ngựa chạy đến chân ngọn núi kia, Vệ Nguyệt ngẩng đầu lên nhìn, sắc mặt không được tốt cho lắm.

“Vệ Nguyệt đại nhân, sao vậy?”

“Ngọn núi này…” Ngọn núi này, nói thế nào nhỉ, có hỏi kỳ quái.

Lâu Thất cũng ngẩng đầu lên nhìn, nàng mím môi. Ngọn núi này có hơi kỳ quái, nhưng may mà Nguyệt Vệ đã nhìn ra được, rất tốt, rất tốt, không cần nàng phải nói nhiều, lỡ lập công thì phải làm sao đây?

Trong lúc nàng đang nghĩ như thế, kết quả, Trầm Sát lại hỏi một câu: “Lâu Thất, lên núi hay là không lên?”

Lâu Thất suýt chút nữa đã ngã khỏi lưng ngựa. Nguyệt nhìn nàng rồi cười.” Lâu Thất, người hiện tại căng thẳng quá đấy.” Hắn chưa từng gặp qua một nữ nhân nào như thế, nếu là người khác, e rằng đã nhào đến đòi lập công, nàng ta thì ngược lại, chỉ muốn tìm cách trốn tránh lập công.

“Chủ tử, thuộc hạ chỉ có thể nói, ngọn núi này quả thật có hơi quỷ dị, người xem, mặt núi này rõ ràng hướng về phía Đông Nam, nhưng không hề có một ngọn cỏ, còn mặt rõ ràng hướng về phía Bắc, nhưng cây cỏ lại rất xum xuê um tùm. Vả lại bây giờ trời đã vào thu, trên núi hoa cỏ vẫn thi nhau đua nở, cây cối vẫn đâm hoa kết trái, điều này chẳng phải trái với quy luật tự nhiên hay sao?”

Vốn không muốn lên tiếng, nhưng lại sợ Trầm Sát bắt nàng đưa ra quyết định, nên nàng vẫn nói ra suy nghĩ của mình.

“Lên núi.” Trầm Sát không hề do dự nhiều, “Cho dù lên đó phải đánh một trần, cũng đỡ hơn dầm mưa suốt đêm.” Hắn nói.

Lâu Thất khựng lại, nhưng vẫn nói: “Tuy nói như thế, nhưng sợ là sợ rằng sau khi lên đó không chỉ đánh nhau một trận đơn giản như thế đâu.”

“Bổn Đế Quân chắc chắn sẽ bảo vệ nàng.” Hắn nói.

Lâu Thất: “…”

Được, người ta là lão đại, lão đại nói cái gì tức là cái đó, lão đại nói lên núi thì phải lên.

Ngọn núi này không dốc lắm, nhưng muốn lôi một chiếc xe ngựa lớn như thế này lên núi quả thật không hề thực tế. Trần Thập và một thị vệ khác tên là Nghiêm Lập Văn tình nguyện ở lại trông chừng xe ngựa. Những người khác cưỡi ngựa chạy thẳng lên ngôi miếu kia.

Dưới chân núi nhìn lên thì thấy không cao lắm, nhưng khi leo lên rồi mới phát hiện ngọn núi này cao hơn một chút so với tưởng tượng vả lại đường núi rất quanh co khúc khuỷu, họ phát hiện ra địa thế của ngôi miếu đó hơi nghiêng. Từ dưới chân núi họ nhìn thấy mặt này của ngôi miếu, sau khi lên núi, họ mới phát hiện ra nếu đứng phía trước ngôi miếu này nhìn xuống, thì đã lệch một đoạn cho với hướng họ đứng lúc nãy.

Ngôi miếu này, tọa lạc ở vị trí nghiêng về phía bắc, nằm giữa một mảng hoa cỏ xum xuê. Trong tường viện, cạnh cửa miếu, có một nhánh cây lá đỏ vươn ra, lá đỏ hơn hoa, đỏ tươi như máu.

Ngoại trừ tiếng gió ra, chỗ này vô cùng yên tĩnh.

Họ xuống ngựa, một thị vệ bước lên, đang định gõ cửa, tay vẫn còn chưa kịp đụng vào cánh cửa, thì cửa đã tự động mở ra, làm thị vệ kia giật cả mình.

“Có thể cửa vốn đã khép hờ sẵn rồi, người đi qua đó mang theo gió thổi trúng điểm kia.” Một thị vệ khác nói.

“Có ai không? Có ai không?” Thị vệ kia gọi với vào bên trong, rất lâu sau không thấy có ai trả lời.

“Tiến vào.” Trầm Sát đi đầu, Lâu Thất do dự trong chốc lát, nhưng vẫn cắn răng đi vào theo.

Khuôn viên bên trong rất lớn, bên trong còn có sẵn của chuồng ngựa.

Vào lúc này, mưa bắt đầu rơi như trút nước. Mưa rơi xuống mặt đất phát ra âm thanh “tách tách tách”.

“Bây giờ thì hay rồi, ngựa của chúng ta không cầm phải dầm mưa nữa.” Có thị vệ vui vẻ dẫn ngựa vào trong chuồng. Họ đã ở bên ngoài rất lâu rồi, vào những lúc như thế này không cần phải nói gì, họ tự động phân công, ai làm việc nấy.

Có người tản ra kiểm tra xung quanh, loại trừ nguy hiểm.

Có người cắt cỏ cho ngựa ăn.

Có người tìm nhà bếp chuẩn bị nấu nước.

Có người tìm giá nến, thắp nến.

“Nguyệt Vệ đại nhận, đã kiểm tra khắp bốn phía, không một bóng người, bụi cũng bám đầy ngôi miếu, giống như đã lâu rồi không có người sống ở đây.” Thị vệ đi kiểm tra trở về bẩm báo. Nguyệt Vệ vung tay cho hắn lùi xuống.

Hắn ta nhìn Lâu Thất, cười nói: “Lâu Thất, ngươi nói xem có khả năng nào mà trực giá của hai chúng ta cùng sai không?”

Lâu Thất nhún vai không đáp. Nguyệt Vệ hình như cũng không cần nàng trả lời, hắn ta xoay người đi sắp xếp nơi nghỉ ngơi tối nay.

Ngôi miếu hoang này tuy không nhỏ, không gian trống bên trong cũng rất nhiều, nhưng tối nay họ bắt buộc phải ở chung một phòng, để phòng trừ vạn nhất. Như Trầm Sát đã nói, nếu phải dầm mưa một đêm, thì còn tệ hơn việc đánh nhau một trận. Cơn mưa này dường như không có dấu hiệu muốn tạnh. Màn đêm buông xuống, cộng thêm mưa lớn, càng khiến màn đêm trên ngọn núi hoang này càng thêm tiêu điều.

Lâu Thất ngồi ở bậc cửa Phật điện, nàng chống cằm, vừa nghe tiếng mưa đêm vừa đợi họ đun xong nồi canh thịt khô. Tiếng mưa tí tách cũng thật dễ nghe.

Lạch tạch, lạch tạch, lạch tạch. Oa oa oa.

Cô tĩnh tâm lắng nghe, thì âm thanh này càng ngày càng rõ ràng.

Nghe giống như tiếng của một người mang dép bệt cỡ lớn bước qua bước lại, kèm theo tiếng khóc của bé gái.

Nhưng trước đó các thị vệ đã tìm kiếm hết mọi ngõ ngách của ngôi miếu này, họ nói rằng không phát hiện được bất kỳ ai, Vậy những âm thanh này được vọng từ đâu đến?

Nàng xoay đầu nhìn vào trong đại điện, Trầm Sát đang ngồi viết chữ trước bàn thờ phụng. Tuy đã ra ngoài, nhưng hắn vẫn phải xử lý một vài sự vụ của Phá Vực, cứ cách năm ngày, Ưng sẽ viết thư, bồ câu mà họ huấn luyện có thể tìm được hành tung của họ một cách rất chuẩn xác.

Vệ Nguyệt không biết đã đi đâu rồi.

Lâu Thất nhắm mắt lại, muốn nghe xem rốt cuộc âm thanh kia được vọng đến từ hướng nào, thì chúng đột nhiên lại biến mất. Nàng không chịu từ bỏ, tiếp tục đợi, nhưng đến khi có thị vệ mang cơm đến nàng vẫn không nghe thấy âm thanh kia vang lên lần nữa. Lâu Thất không khỏi nghi ngờ lúc nãy có phải nàng bị ảo giác hay không.

“Qua đây dùng bữa.” Trầm Sát kêu nàng.

Nàng đứng lên, đáp lời: “Đến đây!”. Nàng xoay người vào trong Đại điện. Nàng không nhìn thấy, sau khi nàng đứng dậy, trong một khe nhỏ phía dưới bậc cửa mà nàng ngồi lúc nãy, bỗng nhiên có máu rỉ ra, nhưng lại bị nước mưa tạt vào cuốn trôi đi mất.

Bôn ba bên ngoài, không được ở nhà trọ nhưng vẫn có thể ăn được một bữa cơm nóng hổi thế này, đây đã là một sự đãi ngộ rất tốt rồi. Trầm Sát uống vài hớp hết bát canh thịt khô, ăn thêm hai chiếc bánh nướng, rồi bỗng dưng xoay sang nói với nàng: “Theo bổn Đế Quân chịu khổ, sau này sẽ đền bù cho nàng.”

Bỗng nhiên nghe thấy lời này của hắn, Lâu Thất không phản ứng lại kịp, ngơ ngác một lúc nàng mới phát hiện ra, là do lúc nãy nàng cứ luôn nghĩ về những âm thanh kia, lúc uống canh bày ra vẻ mặt xoắn xuýt, nên hắn cho rằng nàng đang chê bai bát canh thịt khô này và hai chiếc bánh nước khô quắc kia.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN