Đế Vương Sủng Ái

chương 75 +76

trước
tiếp

Đừng nói đến những người khác, ngay cả hắn là một người đại phu đã quen với sinh tử, đã thấy qua vô số loại độc khiến người ta đau khổ, còn không thể tiếp nhậnđược cảnh tượng này!

Huống chi, hiện tại hắn vẫn luôn trợn tròn mắt, bên trong cặp mắt đỏ lừ như máu kia dường như có thể đoạt hồn đối phương, căn bản không có ai dám nhìn lâu vào mắt hắn, bởi như vậy sẽ khiến toàn thân phát run.

Thiên Ảnh cầm kiếm đứng trước giường, thâm tâm vẫn luôn lo sợ.

Hôm nay,Cửu Tiêu Điện không bình yên, hiện tại Lâu cô nương không ở đây, hắn nhất định phải bảo vệ tốt Đế quân, nhất định!

“Lâu Thất trở về rồi.” Nguyệt nhẹ nhàng thở ra, bởi trang phục Lâu Thất mặc lúc ra ngoài giống y hệt dáng vẻ của người đang tiến tới bên ngoài cửa sổ.

Nhưng khi người đó tới nơi, kéo mũ che xuống, ba người ngồi trong phòng đều cực kì thất vọng.

Ưng thấy ba người đều cùng lúc lộ ra thần sắc cực kì thất vọng, liền sững sờ, “Các ngươi có nhất thiết phải bày ra bộ dạng này hay không? Tâm trạng khi nhìn thấy ta thật sự kém như vậy sao?”

Vốn còn muốn nói mấy câu đùa vui, nhưng khi nhìn đến bộ dáng của Trầm Sát, hắn liền nuốt trở vào, không tự chủ nắm chặt nắm đấm.

Bộ dáng này của chủ tử tuyệt đối không được để người khác trông thấy, ai thấy nhất định phải diệt khẩu.

“Lâu Thất đâu?” Nguyệt nôn nóng hỏi.

“Nàng đưa áo choàng cho ta,ta tới chỗ Đông Thời Ngọc diễn kịch, nàng chắc phải về từ lâu rồi chứ.”

“Ngươi đi đến chỗ Đông Thời Ngọc diễn kịch?” Nguyệt nắm bắt được vấn đề trong lời nói của hắn, chỉ bằng hắn ư? Với cái cá tính táo bạo dễ giận của hắn lại dám đi diễn kịch trước mặt Ngọc Thái tử sao?

Ưng không phục đáp: “Làm sao, sao ta lại không đi được? Còn không phải là mệnh lệnh của chủ tử sao? Lúc chúng ta đi ra từ Nhất TrùngĐiện, đằng sau có kẻ lặng lẽ bám theo, Lâu Thất nói người kia là người của Ngọc thái tử, nàng nói tìm cơ hội hai chúng ta đổi quần áo cho nhau, để ta ép người kia đến chỗ Ngọc Thái tử bên kia, chém chết người của hắn ngay trước mặt hắn, không cho đối phương có cơ hội tự sát…”

Nguyệt lập tức nhướn lông mày: “Chủ tử ra lệnh như vậy lúc nào chứ?” Bọn họ đều biết Ngọc thái tử ghét máu, vô cùng chán ghét mùi máu tươi, người đời nâng cao hắn, thì nói đây là phật tính, là lòng từ bi của hắn, không đành lòng thấy máu. Vậy mà không ngờ Ưng lại dám giết người ngay trước mặt Ngọc thái tử? Còn giết chính người của hắn?

Tuyệt, thật sự quá tuyệt.

“Đây là, Lâu Thất nói.” Ưng nhún vai: “Nhưng, không thể không nói, thật mẹ nósảng khoái.”

Hắn từ trước đến nay vẫn không thích bộ dạng hiền hậu kia của Đông ThờiNgọc, cho nên loại kịch này, hắn diễn sảng khoái vô cùng.

“Đế quân, ngài cảm thấy thế nào?” Tiếng kêu bất chợt của thần y lôi kéo lực chú ý của bọn hắn quay lại, hai người lập tức nhìn về phíaTrầm Sát, vừa nhìn, suýt thì quỳ xuống.

Hóa ra khi độc cổ trong ngườiTrầm Sát phát tác, cứ vào ngày mười lăm sẽ liên tục chảy máu, sau đó toàn thân bất động, cũng không nói được gì, nhưng hiện tại toàn thân hắn lại đang run rẩy!

Mạch máu trong người hắn bỗng nhiên hợp nhất với bên ngoài, giống như từng có con rắn đỏ tươi bám vào trên thân thể, chúng như đang di chuyển theo sự run rẩy của hắn, cảnh tượng vô cùng kinh hãi!

“Chủ tử!”

Lúc này, cả người Trầm Sát đang trải qua một trận đau nhức kịch liệt trước nay chưa từng có! Trước kia khi độc tố phát tác vào mỗi ngày mười lăm hắ ncảm thấy cực kì đau đớn, hắn đã từng nghĩ rằng đó đã là tận cùng của nỗi đau, cực kì thống khổ, khi đó, hắn dường như chết lặng trước sự đau đớn ấy, nhưng, ngay lúc này, khi cảm nhận loại đau đớn này, hắn mới phát hiện, sự đau nhức trước kia chỉ là chuyện nhỏ!

Cơn đau hiện tại, nói thế nào nhỉ, giống như có vô số trùng ăn xương chui vào trong huyết quản của hắn, không, giống như toàn bộ mạch máu trong kinh mạch của hắn đều chất chứa con trùng ăn xương này, chúngtừng chút từng chút cắn nuốt huyết nhục của hắn, chui về phía đầu khớp xương.

Chịu đựng sự đau nhức khủng bố kịch liệt như vậy, nhưng hắn không có cách nào hét lên, không thể động đậy, hiện tại, trước mắt là một mảnh đỏ tươi như máu, ngay cả việc di chuyển con ngươi cũng vô cùng khó khăn, đau đến tận cùng, hắn thậm chí có chút hoảng hốt, không biết mình là ai, bên người có ai đang nói chuyện!

Điều này khiến hắn đột nhiên kinh hãi.

Hắn cảm thấy mình sẽ chết trong sự bất lực, chết trong sự đau đớn đến tuyệt vọng.

Không có ai, bên cạnh hắn không có ai cả, không ai có thể cứu hắn, không ai có thể chia sẻ dùchỉ là một chút đau đớn với hắn, không ai có thể giúp hắn kéo dài hơi thở mệt mỏi này.

Lần đầu tiên trong đời, Trầm Sát nghĩ đến việc từ bỏ.

Từ bỏ đi, từ bỏ loại cổ độc này, từ bỏ loại đau nhức này!

Hắn mệt mỏi rồi, hắn không chịu nổi nữa.

Trầm Sát một mặt kinh hãi với loại mềm yếu chưa từng có của bản thân, thống hận loại mềm yếu này, nhưng nỗi đau đến bất lực lại khiến hắn muốn lựa chọn loại mềm yếu cùng tuyệt vọng này. Người chưa từng trải qua, mãi mãi không thể nào cảm nhận được đó là một loạiđau đớn đến mức nào, thậm chí có thể nói, đây là một loại đau đớn mà người thường tuyệt đối không chịu đựng nổi!

“Đế quân!”

“Chủ tử!”

“Thần y, mau nghĩ biện pháp!”

Nguyệt và Ưng đều không biết Trầm Sát phải chịu sự đau đớn đến mức nào, cũng không biết hắn đang cực kì tuyệt vọng, nhưng bọn họ chỉ cần nhìn thấy dáng vẻ luôn run rẩy kịch liệt kia của hắn, chỉ cần nhìn thấy những mạch máu kinh khủng kia, giống như cả thân thể ấy sắp nổ tan, bọn họ cũng có thể tưởng tượng được lúc này, hắn đang phải chịu đựng loại đau đớn như thế nào!

“Ta, ta không có cách nào, không có cách nào cả, Đế quân không mở miệng nói, ta không biết rốt cuộc hắn cảm thấy như thế nào!” Thần y khóc như mưa, lần đầu tiên hắn cảm thấy bản thân sao lại vô dụng như vậy! Kịch độc trong người Trầm Sát, hắn biết tất cả thuốc dẫn có thể giải độc, nhưng đối với độccổ lại cộng thêm sự phát tác kịch liệt kia, hắn thật sự bất lực!

“Lâu Thất! Chết tiệt, sao ngươi vẫn chưa đến, vẫn chưa đến hả!” Ưng nhịn không nổi, gầm thét.

Ngay khi tiếng thét của hắn vừa dứt, một thanh âm quen thuộc truyền đến từ xa, lập tức đi tới trước giường.

“Gọi quỷ sao?”

Mấy người tập trung nhìn, người đến chính là Lâu Thất!

“Nữ nhân chết tiệt, ngươi chết dí ở chỗ nào vậy!” Ưng thiếu chút nữa liền tiến lên nắm chặt cổ áo của nàng, may mà Nguyệt kịp thời kéo hắn lại.

“Câm mồm.” Lúc này,Lâu Thất cũng mới thấy được dáng vẻ của Trầm Sát, sắc mặt nàng biến đổi, lập tức đẩy hai người Nguyệt, Ưng ra ngoài: “Ra ngoài trông chừng!”

Nguyệt không nói gì, dắt Ưng ra cửa điện, một trái một phải, thủ thế, trông chừng, một con muỗi cũng sẽ không thể bay vào. Bọn hắn không giúp được gì, chỉ có thể nghe lời nàng, nghe Lâu Thất.

Ưng đưa tay vuốt mặt, khắp nơi đều là mồ hôi lạnh.

“Lâu cô nương, cô nương định làm thế nào?” Thần y dường như cũng lập tức trấn tĩnh lại, từ lúc nào mà Lâu Thấ tđã trở thành tâm phúc của chủ nhân? Lão đầu tử hắn đã bước nửa chân xuống lỗ, không phải quá mất mặt rồi sao?

Không, không mất mặt, chỉ cần nàng có thể cứu được Đế quân.

“LấyMê Hồn hoa, giã nát.” Lâu Thấtl ấy chiếc hộp trong tay đưa cho hắn.

Thần y giật mình: “Không phải Mê Hồn hoa bị trộm sao?”

Lâu Thất liếc mắt nhìn hắn: “Bị trộm? Đồ ta đã cầm, ai có thể lấy cắp?” Nói đùa gì vậy, vật đã qua tay nàng, nàng nhất định sẽ làm ký hiệu đặc thù, dù giấu ở đâu nàng cũng có thể tìm ra, nếu không phải đi lấy Mê Hồn hoa, sao nàng lại có thể trở về muộn như vậy chứ?

Thần y biết lúc này không phải lúc để hỏi, nhưng, “Nhưng, đây là thuốc dẫn giải độc cho Đế quân, trong vòng mười năm chỉ có duy nhất một bông, bây giờ dùng hết, sau này chúng ta phải làm sao?”

“Thần y.” Lâu Thất bỗng nhiên hét lên.

“Có.”

“Hiện tại điều ta muốn là ta nói gì, ngươi lập tức thực hiện, có gì muốn hỏi, sau này hẵng hỏi.”

Thần y toát mồ hôi.

Tin nàng, hiện tại cũng chỉ có thể tin nàng.

Hắn cắn răng, đi giã nát hoa.

“Thiên Ảnh, Phá Sát.”

Thiên Ảnh tín nhiệm Lâu Thất hơn bất cứ ai, bởi ở ƯuĐầm và trên đường trở về từ Ưu Đầm, nhìn thấy Lâu Thất như vậy. Hắn lập tức đưa Phá Sát của Trầm Sát tới tay nàng.

Đôi mắt của Lâu Thất băng lãnh, giơ Phá Sát đâm xuống tim củaTrầm Sát.

Trầm Sát đau đớn toàn thân, lúc chỉ thiếu chút nữa liền đánh mất chút lí trí cuối cùng, bỗng nhiên cảm thấy ngực mình mát lạnh.

Loại lạnh lẽo kia, thật sự buốt giá tâm can. Chỉ là một loại hàn ý, nhưng chính loại hàn ý này, lập tức khiến loại đau đớn không thể nào chịu đựng được kia lập tức biến mất không còn dấu vết, thân thể của hắn đồng thời được thả lỏng, không còn run rẩy nữa.

Trước mắt cũng không có tầng sương máu dầy đặc kia. Hắn cảm giác được có người đang thay hắn chà lau thân thể, toàn thân cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái.

Ngay sau đó, một thân thể mềm mại tiến sát vào trong ngực hắn, cánh tay ôm lấy cổ hắn.

Tất cả những thứ thuộc về hắn, tất cả lực lượng, tất cả giác quan, tất cả nội lực đều lập tức trở về.

Thật giống như tất cả những gì hắn trải qua lúc trước chỉ là một trận ác mộng. Nhưng Trầm Sát biết điều đó không đúng, đó không phải là ác mộng.

Hắn ôm người kia sát vào trong ngực mình, cùng nàng ngồi dậy. “Lâu Thất.”

“Ừm, ta ở đây.”

Giọng nói của Lâu Thất mang theo chút ủ rũ, người luôn lãnh khốc như Trầm Sát bỗng nhiên cảm thấy trái tim sắt đá của mình mềm đi.

“Nàng đã cứu ta.” Hắn nói.

Lần này, hắn không tự xưng “Bổn Đế quân.”

Không phải chỉ chuyện tự lấy thân mình làm thuốc dẫn, hóa giải độc cổ của hắn, mà đúng lúc hắn chạm đáy tuyệt vọng, hắn muốn từ bỏ mọi thứ, nàng đã tới. Hắn cuối cùng không cũng không trở thành loại người mình ghét nhất, loại người mà bản thân mình cũng muốn từ bỏ.

Trong tẩm điện,đám người thần y đều đã rời đi, những thứ trên giường cũng đã thu dọn xong, hiện tại, bọn họ đang nằm ngay trên giường lớn của hắn. Chỉ có hai người bọn họ.

Lâu Thất lấy mu bàn tay che miệng, mệt mỏi ngáp dài, nói: “Đúng vậy nha, ta lại một lần nữa cứu được chàng, cho nên có phải sẽ có phần thưởng gì không?”

Nàng mệt mỏi, rất mệt mỏi.

Trầm Sát nhìn khuôn mặt tái nhợt của nàng, ánh mắt rơi xuống đôi môi trắng bệch, hô hấp nhanh hơn, đáp: “Thưởng…”

Môi của hắn, ấn xuống, đặt lên môi nàng.

Đây là một nụ hôn mở đầu như mưa giông gió bão, sau khi gió bão đi qua, lại là sóng yên biển lặng, cuối cùng chính là quấn quýt không rời.

Sau này, Lâu Thất nghiêm cấm hắn nhắc lại nụ hôn trong đêm đó, nhắc đến liền trở mặt.

Bởi người mạnh mẽ như nàng, lại vì một nụ hôn, hôn đến mức hôn mê.

Đó là sự sỉ nhục trong đời Lâu Thất.

Ngoài cửa sổ, nắng sớm chiếu khắp nơi, ngày mười lăm, đã qua.

Hai anh em Thiên Nhất, cũng đám người Ưng,Nguyệt canh giữ ở bên ngoài đều thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng hết đêm.

Một đêm này, dường như có thể giày vò chết người.

Trên thực tế, ai cũng không mệt bằng Lâu Thất. Chính bởi nàng cực kỳ mệt mỏi, nên cái hôn mạnh mẽ tựa như đã trải qua mấy thế kỉ kia củaTrầm Sát, mới khiến nàng hôn mê.

Trời sáng, tinh thần Trầm Sát tràn đầy phấn chấn tỉnh lại, Lâu Thất vẫn ngủ say trong ngực hắn. Hắn lẳng lặng nhìn nàng một lúc lâu, mới nhẹ nhàng rút cánh tay đang bị gối lên của mình ra, nhẹ nhàng đứng dậy, xuống giường, không phát ra bất kì thanh âm nào.

Dù sao hôm qua vẫn còn nhiều chuyện, hôm nay hắn phải xử lý hết.

Có một số người chán sống, vậy cứ chết đi.

Ngày này, Lâu Thất ngủ đến quên giờ giấc, ngay cả cơm cũng không ăn. Nhị Linh mấy lần đến xem đều thấy nàng vẫn còn ngủ say. Đế quân có lệnh, cứ để nàng ngủ đến khi nào muốn tỉnh.

Cửu Tiêu Điện mấy ngày nay lòng người đều lo sợ.

Bởi vì họ phát hiện, một thị nữ nào đó trước đây còn cùng mình cười cười nói nói, hoặc là thị vệ vẫn luôn gặp đột nhiên đã bốc hơi khỏi nhân gian.

Sau đó lại nghe nói, một chủ quản nào đó, cả nhà đều bị bắt vào nhà lao.

Hoa thống lĩnh mấy ngày nay trên người hầu như đều mang theo sát khí, khiến người vốn dĩ đã có chút đáng sợ như hắn trông có vẻ càng khiếp sợ hơn.

“Thống lĩnh, tối hôm đó quả thực là khiến người ta hả giận!” Lúc này, một thuộc hạ của hắn nịnh nọt: “Lâu cô nương đúng là giỏi, trận pháp phòng thủ mà cô ấy đã cải tiến, đó đâu thể gọi là trận pháp phòng thủ chứ, chớp mắt đã trở thành sát trận!”

Đêm đó, Hoa Vu Tồn hiển nhiên là trấn thủ nhà lao, nhưng đã có những trận pháp đó nên căn bản không cần hắn làm việc gì cả, trái lại đã cùng Tây Trường Ức uống mấy bình trà.

“Cửu điện hạ, xem ra Ly vương tử đã rời khỏi Phá Vực rồi, ngài có phải rất thất vọng không?” Nhìn Tây Trường Ức ngồi bên bàn uống trà, Hoa Vu Tồn nhướng nhướng mày.

“Ta không thất vọng, Lâu cô nương sẽ có lúc xong việc thôi.” Tây Trường Ức nói.

“Việc này có liên quan gì đến việc Lâu cô nương có xong việc hay không?”

“Lâu cô nương từng đồng ý thả ta đi.”

Hoa Vu Tồn ngớ ra, tiếp đó nói: “Nếu là Lâu cô nương đồng ý, vậy cũng chỉ là vấn đề sớm muộn.”

Tây Trường Ức lúc này mới nhìn sang hắn, hỏi có chút nghi hoặc: “Nói ra thì Lâu cô nương rốt cục là có thân phận gì? Lẽ nào nàng ấy là người của Vấn Thiên Sơn?”

“Vấn Thiên Sơn có thể xuất hiện nhân vật như Lâu cô nương ư?” Hoa Vu Tồn hừ một tiếng, nhưng mà nhắc đến Vấn Thiên Sơn, trong lòng hắn vẫn là giật thót, mấy ngày nay Đế quân họ có phải quên mất Vấn Thiên Sơn bên đó rồi không? Hắn phải đi Tam Trùng Điện một chuyến, nói với Lâu cô nương mới được. Tuy việc này có thể không đến lượt hắn nói, nhưng mấy ngày nay không nghe Lâu cô nương giáo huấn, trong lòng hắn ngứa ngáy mà.

Hoa Vu Tồn đang viện cớ cho bản thân.

“Ngay cả Vấn Thiên Sơn mà Lâu cô nương cũng không coi ra gì ư?” Tây Trường Ức như đang nghĩ ngợi, tiếp đó nhìn thấy đồ trên cổ tay mình, cuối cùng trở nên cấp thiết: “Hoa thống lĩnh có thể giúp ta hỏi thử Lâu cô nương lúc nào có thể thả ta khỏi đây không? Cứ nói, để trao đổi thì ta có thể nói cho nàng ấy một tin tức có lẽ có lợi đối với Đế quân các ngươi.”

“Được, ta sẽ đi một chuyến, ngài chờ tin của ta.” Hoa Vu Tồn lập tức quay người đi ra phía ngoài cửa, lần này đã có lý do quang minh chính đại hơn rồi. Đế quân chắc sẽ không thể không cho phép hắn cầu kiến Lâu cô nương nữa chứ?

Từ lần trước Lâu cô nương ở lại đây mấy ngày, những ngày đó cứ mỗi lần hắn nhắc đến cầu kiến Lâu cô nương thì đều bị Đế quân nói một câu nàng ấy cần nghỉ ngơi để ngăn lại, Hoa Vu Tồn sắp bức bối chết đi được.

Chẳng phải là để Lâu cô nương ở lại đây mấy ngày sao? Có cần đề phòng hắn như vậy không? Cho hắn mười lá gan thì hắn cũng không dám nảy sinh ý quấy rối với Lâu cô nương.

Nhưng những điều này Hoa Vu Tồn cũng chỉ dám oán thầm, chứ tuyệt đối không dám nói trước mặt Trầm Sát.

Vội vã chạy đến Tam Trùng Điện, chưa vào thì đã bị thị vệ chặn lại. Được đó, giờ ngoài cổng Tam Trùng Điện đã có thị vệ rồi. Vậy là vì mấy ngày nay quá nhiều mỹ nhân chạy đến Tam Trùng Điện, loại phép tắc này trước đây đối với những người ngoài mà nói có chút không thích ứng.

“Hoa thống lĩnh, Đế quân có lệnh, Hoa Vu Tồn không được vào.”

Thị vệ đó nhìn Hoa Vu Tồn cười với vẻ vui trên nỗi đau người khác.

Những người như bọn họ lúc đầu đều đi theo Trầm Sát chịu nhiều gian khổ, cũng quen biết một chút.

Hoa Vu Tồn suýt chút nữa phụt máu, lập tức xụ mặt xuống, khuôn mặt bình thường u ám kiểu thiếu máu đó của hắn xụ xuống trông lại càng méo mó hơn, khiến thị vệ đó không nỡ nhìn thẳng.

“Nhưng mà Lâu cô nương nhắn lại, nói nếu ngươi đến tìm cô ấy thì bảo bọn ta báo một tiếng, cô ấy sẽ ra.”

“Lâu cô nương anh minh!”

Hoa Vu Tồn lập tức hồi lại đầy máu rồi, quả nhiên vẫn là Lâu cô nương tốt mà, thấu hiểu lòng người, thấu hiểu lòng người!

Thị vệ đã đi mời Lâu Thất, không để Hoa Vu Tồn ở ngoài cổng Tam Trùng Điện chờ lâu, Lâu Thất liền đi ra.

Hoa Vu Tồn vừa gặp Lâu Thất, trong lòng không nén nổi oán thầm Đế quân nhà mình, cứ nói Lâu cô nương tinh thần không tốt, mệt rồi cần nghỉ ngơi, nhưng mọi người nhìn xem, đây chẳng phải môi đỏ răng trắng, nét mặt rạng ngời, xinh đẹp động lòng người sao?

Lâu Thất phủi phủi vạt váy. Trầm Sát mấy ngày nay thích nàng mặt trang phục giống chàng ta nên sai người may gấp cho nàng cả mấy bộ y phục màu đen tuyền, thêm một chút cải tiến của bản thân nàng nên những y phục này có chút phong cách trung lập. Mặc lên vừa người, cử động cũng rất tiện, không rườm rà giống như váy con gái, nhưng cũng không hoàn toàn giống đồ đàn ông, mang một dáng vẻ mạnh mẽ, trái lại nàng rất thích.

“Chào Lâu cô nương.”

“Hoa thống lĩnh khách sáo rồi, có phải Tây Trường Ức muốn gặp ta không?”

“Đúng vậy.” Lâu Thất vừa nói, Hoa Vu Tồn bèn tin rồi, Lâu Thất quả nhiên đã hứa với Tây Trường Ức muốn thả hắn đi. Chỉ có điều, là nói thật hay lừa hắn nhỉ?

“Hắn nói gì?” Lâu Thất vừa nói vừa dẫn đầu đi về hướng nhà lao.

“Hắn nói, có thể báo với Lâu cô nương một tin tức có lợi cho Đế quân.”

“Ố? Vậy thì đi thôi, đi nghe thử hắn có thể nói cho ta những tin tức có lợi gì.”

Lâu Thất mấy ngày nay quả thực đang nghỉ ngơi, đây là một thói quen làm nhiệm vụ trước đây của nàng. Cho dù nhiệm vụvất vả hay dễ dàng, trở về có mệt hay không thì nàng đều phải nghỉ ngơi mấy ngày, chơi đùa mấy hôm, ít nhất là ba ngày. Chính là ăn uống, rồi ngủ cho đã. Hết mấy ngày đó thì nàng sẽ tiếp tục tập trung vào huấn luyện cường độ cao của mình, sau đó lại nhận nhiệm vụ.

Lần này nàng thật sự mệt, vì vậy thời gian nghỉ ngơi lâu hơn một chút. Không phải quên mất Tây Trường Ức, mà là không để ý hắn mấy ngày, hắn thật sự cho rằng nàng đã hứa thả hắn đi, thì sẽ thả đi vô điều kiện hay sao chứ. Nàng trước giờ không làm chuyện mua bán lỗ vốn, lát nữa nếu tin tức mà Tây Trường Ức nói khiến nàng không hài lòng thì sẽ tiếp tục không để ý tới hắn.

Hứa? Lại chẳng phải nói không tuân thủ, chỉ là muộn mấy ngày thôi, còn về việc rốt cục muộn mấy ngày thì phải xem tâm trạng của nàng rồi.

Tây Trường Ức cuối cùng đã gặp được Lâu Thất. Hắn còn giỏi chịu đựng hơn bản thân tưởng rất nhiều, hắn chờ được nhưng Tiểu Sức không đợi được, cũng không biết trong khoảng thời gian hắn không có mặt, Tiểu Sức thế nào rồi. Hắn không thể chờ tiếp được nữa.

“Lâu cô nương gần đây rất bận à?”

“Cũng tạm, gần đây nhà bếp đang làm món mới, ta ngày nào cũng phải ăn thử.” Lâu Thất nói một cách chính đáng.

Phụt.

Hoa Vu Tồn suýt chút nữa đã phun ra. Nếu không thì sao lại nói nàng trông có vẻ xinh hơn mấy phần chứ? Dám ngày nào cũng mời thử món mới. Chậc chậc, Đế quân đây là muốn nuôi Lâu cô nương như là gì đó à?

Tây Trường Ức nghẹn họng, đành cười gượng. “Lâu cô nương, ta biết rồi. Cô muốn biết gì, ta đều nói.”

“Mục đích ngươi đến đây.” Lâu Thất cũng không phí lời với hắn. Lúc đầu muốn giải độc của hắn vốn dĩ chính là có mục đích, nếu không thì nàng ăn no rảnh rỗi hay sao? Sau khi giải độc không để Hoa Vu Tồn dùng hình ép cung đã là nể tình trong lòng hắn còn nhớ nhung thê tử rồi.

“Trộm lấy máu của Trầm Sát.”

Tây Trường Ức nói một đáp án khiến Lâu Thất và Hoa Vu Tồn đều kinh ngạc. Cần máu của Trầm Sát làm gì? Vả lại, ở đây không phải có gian tế của Tây Cương bọn họ rồi sao? Thị nữ đã bị nàng giết rồi đó. Vậy thì còn cần đường đường một vương tử như hắn đến làm gì? “Nói rõ ràng.”

“Không phải tùy tiện lấy là được, thứ bọn ta cần là máu lúc Trầm Sát phát tác cổ độc. Lấy ngay dùng ngay, máu của hắn có thể giúp bọn ta chế được một loại Độc Huyết Chú.”

Dùng máu của chàng chế bùa chú, người của Tây Cương quả nhiên đa số đều điên rồi, vì vậy mà cần một vương tử lẻn vào.“Độc Huyết Chú chế thành rồi thì có thể thế nào?”

“Cái này thật sự không có quan hệ gì với các người.” Tây Trường Ức lắc đầu nói: “Ta chỉ có thể nói, đó là sự hèn hạ trong vương thất Tây Cương.”

Nói như vậy thì Lâu Thất đã hiểu rồi. Chẳng phài chính là tranh đấu trong vương thất ư. Điểm này nàng không có hứng muốn biết, dù gì Tây Trường Ức cũng chưa thành công.

“Ngươi và Tây Trường Ly là một bọn à?”

“Hiện tại coi là kết thành đồng minh.”

Tạm thời kết đồng minh, không có nghĩa họ chính là cùng một giuộc, điểm này Lâu Thất hiểu. “Các người đã cắm vào bao nhiêu người ở đây? Đưa danh sách mà ngươi biết cho ta.”

“Chỉ có ba người, bao gồm cả ta. Ta đoán đều đã bị các người trừ khử rồi nhỉ.” Nhưng hắn vẫn nói ra danh sách và đặc trưng của hai người khác.

Đúng là đã trừ khử, bao gồm thị nữ đã bị nàng giết kia. Lúc Tây Trường Ức nói, Lâu Thất vẫn luôn nhìn mắt hắn, con người nếu nói dối thì mắt sẽ có một chút thay đổi nhỏ, trải qua huấn luyện là có thể nhìn ra được những thay đổi này. Năm xưa Lâu Thất cũng từng được huấn luyện đặc biệt về mặt này, trừ phi người nàng gặp cũng trải qua huấn luyện về phương diện này, nhưng có thể huấn luyện đến mức ngay cả mắt của mình cũng không có chút thay đổi nào thì rất khó.

Sau khi biết ở đây không có gian tế của Tây Cương, Lâu Thất thở phào một hơi, bởi vì thứ mà những người Tây Cương đó biết đều là thứ mà người trong Cửu Tiêu Điện hoàn toàn không biết, hơn nữa cũng là thứ mà họ không thể tưởng tượng được. Gặp phải bùa chú đó, họ căn bản không thể đề phòng, rất khó chống đỡ. Đổi thành người khác còn đỡ, muốn so võ công cũng được, tâm kế cũng được, cho dù họ dùng độc thì thần y cũng có thể giải độc. Dù là người Nam Cương, cổ độc tuy cũng đáng sợ, nhưng người Trung Nguyên lại nghe nhiều hơn về thuật cổ độc của Nam Cương, thuật cổ độc bình thường cũng biết đại khái cách giải độc, sự sợ hãi về tâm lý sẽ không mạnh như vậy.

Vì vậy, việc mà Lâu Thất coi trọng chính là Tây Cương.

“Nghe Hoa thống lĩnh nói, ngươi còn có một tin tức muốn nói với ta?” Việc mà Lâu Thất muốn biết hơn là hắn có thể mang đến tin tức như thế nào cho mình.

Tây Trường Ức nói: “Đế quân các người đã trúng cổ độc, bọn ta biết, hơn nữa hắn vẫn luôn tìm kiếm dược liệu dẫn chế thuốc giải độc đúng không?”

Lời này vừa nói xong, Lâu Thất quay người thì đúng lúc một thân khí lạnh của Trầm Sát đi vào, không nhìn ai khác, chỉ lườm Lâu Thất một cái, sau đó ngồi xuống bên cạnh nàng.

“…” Lâu Thất im lặng.

Hoa Vu Tồn toát mồ hôi.

Trời ạ, Đế quân là đuổi đến đây để trông chừng ư?

Hắn hiện giờ nên chuồn, chuồn, vẫn là chuồn?

Hoa Vu Tồn thật sự chuồn đi. Ra khỏi cửa hắn quẹt mồ hôi, cảm thấy bản thân chắc là phải vào danh sách đen của Đế quân rồi, không, là sớm đã vào đó rồi. Chỉ hi vọng Lâu cô nương có thể bảo vệ hắn.

Trong phòng, Tây Trường Ức nhìn Trầm Sát cả người lạnh lùng, mặt không có biểu cảm, bất giác tự chủ động khom lưng: “Phá Vực Đế quân.”

“Tây Cương Cửu vương tử.” Trầm Sát lúc này mới nhìn sang hắn: “Ngươi đã nghĩ kỹ chết thế nào chưa?”

Tây Trường Ức lập tức co rút tròng mắt, nhìn sang Lâu Thất một cách vô thức.

“Đừng như vậy đừng như vậy, Cửu điện hạ nói, biết tin tức liên quan đến dược dẫn của chàng.” Lâu Thất kéo chặt khuỷu tay của Trầm Sát, thân mình dựa lên đó.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN