Đế Vương Sủng Ái

chương 73 +74

trước
tiếp

“Là có người bắn vào cột.” Thị vệ sắc mặt ngưng trọng.

Nguyệt Vệ tiếp lấy nhìn, lại lần nữa biến sắc.

Đó là một phiến lá cây mỏng, còn nhỏ dài mềm nhẹ hơn lá liễu, thế nhưng trên phiến lá này xuyên qua rất nhiều giấy, hơn nữa, lại còn là do có người bắn vào!

“Đối phương muốn khoe nội lực của mình.” Ưng rất phẫn nộ nói.

Nguyệt lắc đầu, “Sao phải khoe chứ? Là bởi muốn chúng ta biết rằng, nội lực của hắn còn hơn tất cả chúng ta, nếu như muốn đuổi theo hắn thì chỉ có mình Đế quân mới có thể làm được, bằng không, những người khác đuổi theo cũng chỉ đuổi được một cái chết mà thôi.” Hắn nói xong cũng không định sờ vào đám giấy đó, “Ta đi xem Đế quân, chỗ này giao cho ngươi.”

Ưng chỉ đành ở lại.

Lâu Thất quắp chặt lấy eo của Trầm Sát, hắn nhảy lên không, năm ngón tay làm thành trảo, muốn nắm lấy gáy của gã đang chạy trốn,thu lại mạnh một cái, chỉ nghe thấy tiếng răng rắc, lại là tiếng gãy xương vang lên.

Gã kia ngay cả thời gian để kêu thảm cũng chẳng có, thân thể nặng nề rơi xuống đất ầm một tiếng.

Nguyệt vừa khéo bước vào, “Chủ tử có Lâu Thất cô nương, công phu quả nhiên vẫn trước sau như một.” Hắn nhìn thấy ba thi thể trong viện, Quỷ Sơn tam sứ, đến một người cũng không chạy thoát.

Lâu Thất quả nhiên là có tác dụng lớn, quả nhiên là vậy.

Đối phương đã đoán được điều gì rồi sao? Trong lòng Nguyệt có chút nặng nề.

Trầm Sát đứng lại, Lâu Thất trượt từ người hắn xuống, vòng tới trước mặt hắn, nắm lấy tay của hắn, “Thuốc, băng gạc.” Vừa rồi khi đánh nhau tay hắn bị quấn lại quả thực lại thành không tiện lắm, vì vậy hắn đã cởi băng gạc ra, hiện giờ chuyện đầu tiên nàng nhớ đến là nhanh chóng bôi thuốc lại cho hắn, và băng bó. Biết rõ lúc này Nguyệt chạy vội qua, sắc mặt không tốt, chắc chắn là có vấn đề gì rồi.

“Chủ tử, Dược điện có một dược đồng mất tích, Mê Hồn hoa bị trộm, người tới đã để lại thứ này, có người bắn vào cây cột của Dược điện.” Nguyệt đưa đồ trong tay qua.

Lâu Thất đang nhanh chóng băng bó cho Trầm Sát kéo lấy tay hắn ôm lấy mình, còn nàng thì lại nhân lấy mảnh giấy cắm ở trong lá, cũng chẳng thèm nhìn liền rút chiếc lá ra, vò nét, ném đi, sau đó mở giấy ra.

“Thạch Tủy ngàn năm.”

Có lầm hay không vậy, ở trên chỉ có mấy chữ này hay sao?

“Thạch Tủy ngàn năm là thứ gì?”

Sắc mặt Trầm Sát tối đi, Nguyệt lại không nén được mà thở dài một hơi, “Thạch tủy là là một loại dịch do đá ở trong núi sâu sinh ra, vô cùng khó tìm, đến Thạch Tủy trăm năm còn không tìm thấy huống hồ đến ngàn năm? Nghe nói uống một giọt vào cũng có thể thêm được sau mươi năm công lực, hơn nữa nữ tử mà uống vào thì sẽ có tác dụng dưỡng nhan, kéo dài tuổi thọ, làm cho da trắng người thơm, là bảo vật mà cả thiên hạ không ai không muốn.”

Lão đạo thối lại không hề nói cho nàng về thứ này, lẽ nào là vì lão già ấy từ trước tới nay chưa từng thấy qua?

Bảo bối như vậy đi đâu để tìm đây chứ?

“Thạch Tủy ngàn năm này là một trong những thuốc dẫn cần có của chủ tử ư?” Lâu Thất hỏi.

“Không phải.” Trầm Sát lắc đầu.

Nguyệt bổ sung nói, “Thế nhưng, nếu như chủ tử có thể dùng nó thì sức đề kháng với cổ độc trong cơ thể sẽ lớn hơn.” Dù có thế nào đi chăng nữa, cổ độc này hiện giờ đã tìm được điểm cân đối, thế nhưng tổn hại thân thể của hai người, hiện giờ bọn họ chẳng ai có thể thấy được. Nếu như có thứ tốt như vậy, tăng cường cho nền móng của cơ thể, lại thêm được sáu mươi năm công lực, nói thế nào cũng là tốt cả.

“Ý của đối phương là bảo chúng ta lấy Thạch Tủy ngàn năm ra để đổi lấy Mê Hồn hoa.”

“Không, Thạch Tủy ngàn năm nếu đã khó tìm tới vậy, ngươi có ngoan ngoãn đi tìm mà đưa cho hắn để đổi lại Mê Hồn hoa không?” Lâu Thất trợn tròn mắt nói, “Đối phương nói muốn Thạch Tủy ngàn năm chẳng qua là để che mắt thôi, điều hắn muốn là chúng ta sẽ đuổi theo ngay lập tức, bởi Thạch Tủy ngàn năm căn bản rất khó tìm, tất nhiên là mau chóng đuổi theo bắt người lấy lại Mê Hồn hoa mới là cách tốt nhất.”

“Hắn sẽ ở nơi nào đó để đợi ta.” Trầm Sát đột nhiên lên tiếng.

“Vậy thì tốt, đuổi theo, khó khăn lắm mới có được, dựa vào cái gì mà tiện lợi cho người khác vậy chứ?” Lâu Thất nói xong lại muốn nhảy lên lưng hắn. Nguyệt lập tức gọi nàng lại, “Chuyện cũng không đơn giản tới vậy.”

Khi hắn nói chuyện mấy mỹ nữ kia đều bị trúng chú thuật ra, Lâu Thất liền không kìm được mà chửi thề.

“Khốn kiếp, các ngươi ở đây sao lắm nội gián vậy? Đối phương rõ ràng là muốn chúng ta phải tách chủ tử ra!”

Chú thuật, không có nàng không ai giải được.

Cao thủ, nội lực thâm hậu chỉ có Trầm Sát là có thể đánh lại.

Bọn họ không thể tiếp tục ở bên nhau, nếu không chỉ có thể chọn một chuyện, hai người cùng đi giải chú, hoặc, để đám mỹ nữ đó chết, hai người cùng đi đuổi theo Mê Hồn hoa.

“Sau lần này, Cửu Tiêu điện phải thanh lọc toàn bộ.” Nàng nghiến răng nói.

“Đã rõ. Chủ tử?” Nguyệt nhíu mày nhìn về phía Trầm Sát, thanh tẩy là chuyện của sau này, hiện giờ phiền phức ở chỗ là chỉ có thể chọn một, nên chọn thế nào?

Mạng của mấy vị mỹ nữ kia trong mắt bọn họ đương nhiên chẳng quan trọng bằng Mê Hồn hoa, thế nhưng nếu bọn họ đều chết ở đây, có thế nào cũng là tát vào mặt Cửu Tiêu Điện, người ở trong Cửu Tiêu Điện mà còn bị giết, mặt mũi của Trầm Sát biết vứt đi đâu?

Thế nhưng sự quan trọng của Mê Hồn hoa cũng chẳng phải nói nữa rồi.

Lâu Thất đột nhiên nói, “Không có gì không thể cả, thực ra đối phương chỉ đang suy đoán, suy đoán xem hôm nay tại sao cổ độc của Trầm Sát vẫn chưa phát tác. Nếu đã suy đoán như vậy, vậy thì tất cả mọi chuyện và mọi người đều phải liên kết lại với nhau, ta chắc chắn là người đứng mũi chịu sào. Vì vậy, đối phương muốn chia tách chúng ta ra, đây chỉ là phép thăm dò.”

Trầm Sát nắm chặt tay, khóa nàng vào trong lòng, “Nếu như chúng ta hai chọn một không tách rời, vậy thì chắc chắn là có vấn đề.”

Đây là điều mà người sáng suốt đều có thể nhìn ra.

“Hơn nữa, người đó chắc chắn là hiểu về cổ độc hoặc chú thuật, tư duy của hắn mới có thể khuyếch tán như vậy, người bình thường chắc chắn không thể nghĩ tới điểm này.”

Nguyệt nghe vậy không khỏi gật đầu, “Có lẽ điều người đó muốn chính là Lâu Thất cô nương có thể tạm thời khống chế cổ độc của chủ tử.”

Dù có nói thế nào đi nữa, lựa chọn này bắt buộc phải làm.

“Ta đi.” Lâu Thất đột nhiên nói, “Gọi thần y tới cho ta, ta sẽ dạy cho hắn khống chế chú thuật trước.”

“Lâu Thất.” Trầm Sát cụp mắt nhìn nàng.

Lâu Thất vỗ vai hắn nói, “Chàng hãy tin ta, Mê Hồn hoa vốn là thứ ta lấy mà, ta nhất định sẽ mang nó về lần nữa.”

“Lâu Thất, người đó có nội lực rất cao.” Nguyệt vừa nói xong Lâu Thất liền vỗ nhẹ hắn một cái.

Nhìn như chẳng có gì, nhẹ vỗ một cái mà thôi.

Thế nhưng sắc mặt của Nguyệt đột nhiên đại biến, cả người nghiêng đi tránh, sau khi hắn nghiêng đi, chưởng phong đó mới nổi lên mạnh mẽ, tựa như dời non lấp bể, mạnh mẽ đập vào tòa giả sơn ở trước mặt bọn họ.

Bình tĩnh, bình tĩnh.

Nguyệt bị ngã xuống đất nghi ngờ không thôi.

Vào đúng lúc này, hai tòa giả sơn cao lớn kia đột nhiên ầm ầm sụp đổ, bụi bay mù mịt.

“Khụ khụ.” Một ám vệ đang ẩn thân ở trên giờ phút này chật vật vô cùng, bay ra từ đống bụi bặm, mặt mày phủ một màu xám.

Không chỉ có Nguyệt kinh hãi không thôi, ba người Thiên Ảnh, Thiên Nhất, Địa Nhị cũng đang ngây người ngạc nhiên, đến cả Trầm Sát cũng chưa hồi thần lại.

Lâu Thất vừa nhìn liền chẳng có chút nội lực nào vậy mà lại có nội công thêm hậu đến vậy thì cũng chẳng sao, nhưng điều đáng sợ là, tại sao nàng lại có thể sử dụng nội lực như vậy? Lúc mới ra tay thì mềm mại vô lực, chẳng khiến người ta có chút cảm giác nào, thế nhưng sau khi chưởng phong bật ra mới phát hiện uy lực lớn vô cùng! Đây cũng là lí do vì sao mà ám vệ ẩn mình ở sau tòa giả sơn mới đầu không thể cảnh giác được sự nguy hiểm, đợi lúc cảnh giác thì cũng đã không kịp nữa rồi!

Rốt cuộc thì sao mà nàng có thể làm được?

Rốt cuộc thì sao nàng có thể giấu diếm tất cả bọn họ? Nhìn thế này thì đến cả Đế quân cũng đã bị lừa sao?

Trầm Sát nhìn nàng, ánh mắt tối đi, trong đó còn mang theo tia sáng nguy hiểm.

Lâu Thất đột nhiên cười nịnh nọt một cái, “Chủ tử chủ tử, giờ không phải là lúc để truy xét đâu phải không nào? Đợi ta trở lại nói sao, đợi ta trở lại nói sau.”

Còn không phải sao, giờ quả thực không phải lúc để truy xét.

Gió đêm lạnh lẽo.

Trong bóng đêm, không biết có bao nhiêu tiểu quỷ đang chuẩn bị nhảy ra.

Một bóng hình nhẹ như khói, vô thanh vô thức lại nhanh chóng bay về phía Phá Vực hoang nguyên.

Một lát sau mới có hai bóng người khác đuổi theo, ở đây dừng lại, đưa mắt nhìn bốn phía, đâu còn bóng người vừa nãy nữa.

“Ta đã nói rồi, khinh công của Trầm Sát cũng ta không sánh bằng đâu.”

“Thế nhưng không phải tôn chủ đã nói rồi sao? Lần này người đi ra có khả năng không phải là Trầm Sát, mà là người khác giả trang.”

“Ngươi nhìn ra được là ai giả trang không? Trừ Trầm Sát ra còn ai có thể thoải mái vượt khỏi chúng ta nhiều đến vậy chứ?”

“Nói vậy cũng đúng.”

“Đi thôi.”

Hai người bay về phía Đông, sau khi bọn họ rời đi, ở gốc cây bên cạnh có một bóng người khẽ bay, ký hiệu của Trầm Sát là màu đen, buộc áo choàng lại.

Trăng đã ra khỏi mây mờ, ánh sáng vừa khéo chiếu lên gương mặt của người đó, đó vậy mà là một gương mặt xinh đẹp như hoa, Lâu Thất mặc nam trang.

“Tiểu Dạng, để lại dấu theo ta.” Lâu Thất nhìn về hướng hai người kia rời đi, lại nhíu chặt mày. Nếu như không phải lo lắng cho Trầm Sát, cũng không muốn cách hắn quá lâu, nàng tin rằng mình đuổi theo chắc chắn là phát hiện được gì đó.

Thở dài một hơi, nàng xoay người, đi theo đường cũ về Cửu Tiêu Điện.

“Không được rồi, chú thuật này sắp phát tác rồi, hiệu quả khống chế không lớn, không thể kìm lại được!” Thần y cả đêm nay cũng sứt đầu mẻ trán, Mê Hồn hoa ở Dược điện của hắn đã bị người trộm đi mất, chuyện này hắn còn chưa có thời gian mà nghĩ đến, vẫn luôn làm theo cách để khống chế chú thuật theo lời dạy của Lâu Thất cho mấy vị mỹ nữ, thế nhưng hắn phát hiện rằng căn bản không thể kìm lại được, hắn sắp không giữ nổi nữa rồi.

“Thần y, chú thuật phát tác rồi sẽ làm sao?”

“Bọn họ sẽ phát điên, tự tàn sát chính mình mà chết.” Sắc mặt thần y trắng bệch, tay đang bắt quyết, cảm thấy năng lượng chú thuật trên mấy người vị mỹ nữ này đang chống lại, thế nhưng vì hắn hoàn toàn không có nội lực, vì vậy việc bắt quyết này rất khó, khó vô cùng.

Mọi người đều biến sắc.

Tất nhiên, lúc này, đám người Đông Thời Ngọc cũng đã bị mời trở lại phòng nghỉ cho khách, ở đây chỉ còn Ưng Vệ và thuộc hạ của hắn, còn có vài vị thị nữ có biết chút võ, có thể giúp thần y một chút.

“Không được, không được, không kìm nổi rồi!” Thần y đột nhiên kêu lớn một tiếng, cả người ngã ra sau, đổ nhào trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch.

Mà vào đúng lúc này, mấy vị mỹ nữ đang nằm trên giường đột nhiên trừng lớn hai mắt, mặt đỏ thấu, đồng thời đứng đậy, đúng vậy, rất quỷ dị, cả người đều chẳng cần động đậy gì đã đứng thẳng dậy, thần sắc của mấy người đang biến đổi, dần dần bị một sự tàn nhẫn bao phủ lên.

Bọn họ vốn chẳng có võ công, thế nhưng hiện giờ vừa nhìn lại khiến người khác cảm thấy rất mạnh.

“Có thể điểm huyệt các nàng ấy không?

Có thị vệ lên tiếng.

“Không được, đã thử rồi, huyệt của các nàng ấy đã mất tác dụng.” Ưng lạnh giọng nói.”

Điểm phiền nhất chính là mấy người này bọn họ không thể giết, cũng không thể làm bị thương.

“Ha!” Diêu Thủy Nhi xinh đẹp ngày thường gào lên một tiếng, bổ nhào về phía Trương Thấm Tâm xinh đẹp yếu đuối, vẫy vẫy tay, móng tay dài nhọn hung tàn cào về phía mặt cô ta.

Hai mắt Trương Thấm Tâm cũng đỏ bừng lên, lại không quan tâm, hoàn toàn không chú ý tới gương mặt ngày thường vẫn xem trọng nhất, nhếch miệng cắn lên vai Diêu Thủy Nhi.

“Mau tách các nàng ấy ra!” Mắt thấy bọn họ sắp đánh lộn nhau, một mùi hôi thối tản ra, một bóng người bay vào.

“Thối chết đi mất!”

Cũng không biết là có chuyện gì, nghe thấy giọng nói oán giận mang theo chút thiếu kiên nhẫn của Lâu Thất vang lên, Ưng và thần y đều thả lỏng, chỉ có một suy nghĩ, tốt rồi tốt rồi, không sao rồi.

Tay Lâu Thất nhanh chóng bắt quyết, sau đó dùng ngón trỏ điểm vào trán mấy vị mỹ nữ, mắt bọn họ lập tức nhắm lại, ngay sau đó lại như bị rút hết sức lực toàn thân, ngã về đằng sau.

Không bao lâu sau, sắc đỏ trên mặt các nàng cũng rút đi, thay vào đó là vẻ trắng bệch nhợt nhạt.

“Đưa các nàng về nghỉ ngơi, lúc tỉnh lại cho uống nhiều nước chút là được rồi.” Lâu Thấy nói xong liền nhìn về phía thần y.

Thần y ngồi trên đất đến nửa ngày cũng không dậy nổi, sau khi nhìn thấy Lâu Thất, lòng cũng thả lỏng hơn, một lát sau liền cảm thấy mình mệt chết rồi, căn bản không đứng dậy nổi.

Lúc này Lâu Thất lại khoác một tấm áo choàng, che phủ khuôn mặt mình bởi bóng tối.

Ưng không quen việc nàng mang theo hơi thở u ám như vậy lắm, thấy nàng ra khỏi cửa liền đi theo.

“… Lâu…”

“Suỵt.”

Cả câu nói của Ưng bị chặn lại trong miệng, nói không được mà không nói cũng chẳng xong.

Bước chân của Lâu Thất rất nhanh, áo choàng của nàng bay phấp phới, mang theo một trận hàn ý. Ưng nén lại lời bám sát theo, cũng không mở miệng nói thêm từ nào nữa. Đi tới một gian thiên điện nào đó, Lâu Thất đột nhiên quắp tay thành trảo tóm lấy cổ tay hắn, kéo hắn vào cánh cửa đang khép hờ.

Ở trong không có đèn, nhìn gì cũng không thấy rõ.

Một lát sau, Lâu Thất mặc áo choàng lại bước ra từ trong, ngay sau đó vội vã bước về phía Nhị Trùng điện. Đằng sau có một bóng hình theo sát, không để ý một au, chỉ để ý kỹ Lâu Thất là được.

Người đó đã nhớ kỹ mệnh lệnh này.

Thế nhưng, đằng trước không phải…

Sao nàng ấy muộn thế này rồi còn tới đây?

Đang cảm thấy không đúng lắm, người đó lập tức xoay người định rời đi, một luồng gió mạnh đằng sau lưng ập tới, đồng thời, giọng nói tức giận của Ưng vang lên, “Nếu như đã đi theo thì phải đi theo đến cùng, chạy cái gì?”

Cổ hắn căng lại, quần áo ở sau cổ cũng bị tóm chặt lấy, một sức mạnh ném hắn về phía sau, lưng đụng phải cánh cửa, sau đó cả người trượt xuống đất.

Âm thanh của người đụng phải cửa đó không nhỏ, ầm một cái, ở trong lập tức có hai thị vệ bay ra, “Ai dám gây náo loạn trước cửa điện?”

Nơi này là nơi nghỉ ngơi của Đông Thanh Ngọc Thái tử, cash cửa đó đã bị người này ầm mở ra rồi.

“Phá Vực Ưng Vệ, mong điện hạ bớt giận!” Trong miệng Ưng đã nói là bớt giận, giọng nói lúc nào cũng vang to, dường như chỉ sợ rằng Đông Thời Ngọc không nghe thấy. “Ưng đang truy bắt nội gián, không khéo lại làm phiền tới Thái tử điện hạ rồi, thực sự đúng là Ưng có tội, mong Điện hạ tiếp tục nghỉ ngơi, Ưng sẽ mang nội gián rời đi.”

“Ưng Vệ đại nhân xin dừng bước.” Đông Thời Ngọc vẫn ôn hòa như thường mang theo giọng nói có chút mệt mỏi truyền tới.

Khi hắn bước ra ngoài, Ưng đã lao nhanh như một mũi tên tới, một chân đạp vào tên đang nằm trên mặt đất, thét lớn, “Không được chạy!”

Tên đó bị hắn đạp bay, phun ra một ngụm máu giữa không trung, thân hình không dừng được lại hướng thẳng đến chỗ Đông Thời Ngọc mà bay qua. Thế nhưng vừa rồi không ai chú ý nhìn, ai dám nói là Ưng cố ý đây? Dù sao lúc này cũng đêm rồi, nhìn không rõ cũng là chuyện thườn tình.

Đông Thời Ngọc lùi về sau hai bước, phất tay muốn xách tên đó lên, lại nghe thấy Ưng lớn tiếng gọi, “Điện hạ cẩn thận, kẻ đó chính là nội gián!”

Động tác của hắn ngừng lại, bất đắc dĩ giấu hai tay trong tay áo, lại lùi về sau hai bước, đồng thời, ám vệ của hắn cũng xông ra, che ở trước mặt hắn, cảnh giác nhìn tên kia.

Tên đàn ông đó nặng nhọc ngã trên đất, phì một tiếng lại nôn ra một ngụm máu. Ngẩng đầu lên nhìn, người đó đang đứng ở trên cao, vẻ mặt ôn hòa nhìn mình mang theo chút từ bi nhàn nhạt.

Hắn biết rằng mình chỉ có thể có được kết cục này.

Đang muốn cắn thuốc độc giấu trong răng, chỉ thấy một cái chân nặng nề đạp lên ngực hắn, nhất thời hắn đau đớn vô cùng, lại nôn ra đất một búng máu lớn, sao còn nhớ được chuyện phải cắn thuốc độc trong răng đây?

Đông Thời Ngọc liền tiến tới.

“Ưng Vệ đại nhân…” Hắn mở miệng lại bị Ưng ngắt đoạn.

“Điện hạ lùi về sau đi, cẩn thận hắn làm ngài bị thương đó!” Nói xong lại rút kiếm của mình ra, lật tay đâm mạnh xuống ngực của tên kia, đồng thời, tay cầm chuôi kiếm còn dùng lực xoay đi xoay lại.

“Aaa!”

Tên kia co quắp lại, mãi cho tới khi không lên tiếng nữa, thé nhưng ở góc nhìn của hắn, chết còn không nhắn mắt, vừa khéo nhìn về phía Đông Thời Ngọc.

Ưng nói: “Điện hạ người xem, nội gián này vẫn luôn nhìn ngươi, không phải là muốn làm chuyện gì bất lợi với điện hạ chứ? Điện hạ cũng biết đấy, ở ngoài đang đồn đại nhau rằng chủ tử của chúng ta mỗi ngày mười lăm là lại như một kẻ tàn phế, thế nên ngày này người muốn đi tìm chết tới không ít, lần này các người lại vừa khéo ở Phá Vực chúng ta, chỉ sợ là sẽ bị liên lụy.”

Đông Thời Ngọc không nhìn thi thể đó nữa, thế nhưng mùi máu tanh trong không khí lại nặng nề vô cùng, mạnh mẽ xuyên thẳng vào mũi hắn.

“Không sao, không sao, Đế quân bên đó có việc gì không?”

“Chủ tử của chúng ta tất nhiên là không sao rồi, thật ra thì…” Ưng đột nhiên hạ giọng, tới gần Đông Thời Ngọc, trong tay hắn còn đang cầm kiếm, máu trên kiếm vẫn đang tí tách rơi, không khéo lại rơi trên mặt giày của Đông Thời Ngọc, bước chân của hắn không khỏi động một chút. “Chủ tử của chúng ta quả thực có trúng độc, là từ ngày nhỏ đã bị rồi, vẫn luôn tìm thuốc dẫn để chế thuốc giải, chuyện này phỏng chừng mọi người đều biết, có điều, thuốc dẫn đó đều chẳng dễ tìm, còn không phải đã tìm bao năm rồi sao, còn thiếu thêm mấy vị nữa vẫn chưa tìm được đâu. May sao, chủ tử của chúng ta cũng chỉ có chút mệt mỏi vào ngày này, xuất huyết một chút, cũng không có nghiêm trọng như mấy lời đồn đại đã nói.”

Đông Thời Ngọc khẽ mỉm cười, “Vậy thì tốt quá. Không biết Đế quân còn cần thuốc dẫn gì, nếu như Đông Thanh của ta có nhất định sẽ tặng cho Đế quân.”

“Vậy thì Ưng thay mặt chủ tử cảm ơn điện hạ rồi! Điện hạ mau chóng nghỉ ngơi đi, Ưng còn phải đi về bẩm báo.”

“Ưng Vệ đại nhân đi cẩn thận.”

“Điện hạ xin dừng bước, mau chóng nghỉ ngơi đi.”

Đợi cho đến khi bóng hình của Ưng đã đi xa, Đông Thời Ngọc mới quay người bước lại vào điện, thị nữ của hắn sớm đã mang một đôi giày sạch ra tồi, muốn giúp hắn cởi đôi giày nhuốm máu ra trước, một người khác mang ra ngoài trực tiếp thiêu hủy. Lại có thị vệ mang nước nóng vào, Đông Thời Ngọc đặt hai chân vào nước, ngâm cho tới khi thoải mái mới thôi.

Thị nữ thêm chút hương lộ vào nước, ngồi xổm rửa chân cho hắn, nâng lên, để chân hắn lên đùi mình, ở bên lại có người đưa khăn trắng qua, thị nữ lau khô đôi chân của hắn, Đông Thời Ngọc xoay người lại, đặt đôi chân trần lên tấm thảm.

Hắn không có bệnh cuồng sạch, chẳng qua hắn chỉ là ghét máu, ghét mùi tanh của máu mà thôi.

“Theo điện hạ thấy, Ưng Vệ có phải là cố ý không?”

“Có vẻ là không phải, nếu như bọn họ muốn diễn kịch, người tới nên là Nguyệt Vệ, chứ không phải người ngay nói lời thẳng như Ưng Vệ.”

“Vậy lẽ nào Vũ Tam đã tìm được điều gì, khi muốn quay lại bẩm báo với điện hạ thì lại bị phát hiện?” Thị nữ đoán mò dò hỏi.

“Cũng có thể.”

“Hừ, người của Cửu Tiêu điện Phá Vực này quả thật quá đáng, trước mặt điện hạ mà dám giết người thấy máu, nửa ngày cũng chẳng ai thèm tới dọn.”

Đông Thời Ngọc trầm mặt không nói, chỉ nhìn về phía ánh trăng đang giấu mình dưới tầng mây ngoài cửa sổ.

Vừa rồi, Ưng giết ám vệ của hắn trước mặt hắn, ám vệ của hắn. Vốn là, hắn đã ngầm cho phép ám vệ tự sát mà chết, thế nhưng, đến cả cơ hội này Phá Vực cũng không cho hắn.

Đây thực sự là trùng hợp sao?

Còn có, Ưng nói những lời kia, có vài phần là sự thật?

Ở một thiên điện nào đó, một người đàn ông thô lỗ đứng đối diện với người trong bóng tối, “Vương tử điện hạ, bao giờ chúng ta rời đi?”

“Hiện giờ không được, lúc này dù sao cũng là lúc Cửu Tiêu điện đề phòng nghiêm ngặt nhất, đặc biệt là vừa phát sinh nhiều chuyện như vậy.”

“May là thuộc hạ chạy nhanh, bằng không người bị phát hiện ra chính là thuộc hạ rồi.”

“Không nên ra tay nữa, có lúc nhiều thế lực đang cùng ra tay lại là chuyện tốt, thế nhưng có lúc chỉ làm liên lụy đến nhau mà thôi. Đợi đến lúc hợp lý chúng ta sẽ rời đi.” Người đàn ông trong bóng tối trầm giọng nói.

“Điện hạ!” Ngoài cửa có bóng người lóe lên, cả người đầy mùi máu tanh. Người ở trong liền cả kinh, đây là…”

“Cửu điện hạ đâu?”

“Thuộc hạ vô năng! Trận pháp canh phòng ở khu nhà tù đó rất lợi hạ, chúng thuộc hạ gần như bị toàn diệt ở trong trận pháp đó!” Người tới đau xót nói.

“Cái gì? Trận pháp lúc trước không phải đã thăm dò qua rồi sao?” Người đàn ông trong bóng tối chính là Vương tử Tân Cương Tây Trường Ly nắm chặt tay, tràn nổi đầy gân xanh, hắn phái đi hai mươi hai người qua đó, hai mươi hai người, đây là một nửa số tinh anh mà hắn mang tới Phá Vực lần này, chỉ còn một người trở về được sao? “Ngươi nói đi, chỉ có ngươi có thể trốn về được sao?”

“… Thuộc hạ vô năng.”

“Vô năng vô năng vô năng! Trừ câu này ra ngươi còn câu khác không?” Tây Trường Ly hừ một tiếng, trong ngực tràn đầy lửa giận, nghiến răng nói, “Chuẩn bị rời đi.”

Ở ngoài, có một bóng đen quỷ mỵ vô thanh vô thức vút qua.

Tam Trùng điện, tẩm cung của Đế quân. Tất cả mọi cửa sổ đều được đóng chặt, ánh nến bên trong lờ mờ.

Thần y cong người lấy vải trắng lau đi vô số giọt máu đang chảy ra từ người và mặt Trầm Sát, thế nhưng chỉ chớp mắt, máu mới lại chảy ra. Hắn trừng đôi mắt đỏ một màu máu, khóe mắt không khống chế được mà chảy ra huyết lệ.

Trầm Sát không khóc, những thứ đó là do triệu chứng phát tác của cổ độc mà thôi.

Hắn nằm trên giường, để trần thân trên, đệm giường đã nhuốm đỏ máu từ bao giờ. Người bình thường bị chảy nhiều máu như vậy chỉ e là không thể chịu nổi, có lẽ, may mắn là Trầm Sát có một cơ thể khỏe mạnh mới có thể có ý chí mạnh mẽ không gì bì nổi này.

“Nguyệt Vệ đại nhân, rốt cuộc đến bao giờ Lâu cô nương mới trở lại?” Thần y lại lau máu đi, lại thấy một đám máu lít nhít chảy ra, dù trước đây hắn cũng đã từng nhìn thấy bộ dáng này của Trầm Sát, thế nhưng cũng sắp không kiên trì được nữa rồi.

Điều này quả thực làm lòng người phát lạnh, máu chảy ra không ngừng một giây, màu đỏ càng ngày càng nhiều trong đôi mắt khiến hắn gần như sắp không thể thấy được con ngươi của Đế quân nữa rồi…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN