Đế Vương Sủng Ái

chương 67 +68

trước
tiếp

Bây giờ, Lâu Thất đã hỏi câu như thế, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Nếu không chẳng ai còn dám hỏi chuyện này.

“Đại tuyển bắt đầu.” Giọng Trầm Sát vang lên.

Tiếng nhạc dập dình, nữ chủ sự đứng ra, cung kính hành lễ với Trầm Sát rồi nói, “Bẩm Đế Quân, sau vòng sơ tuyển có 21 người được chọn đề vào tuyển đế phi Cửu Tiêu Điện, mời Đế Quân đích thân tuyển chọn.”

Cuối cùng, sẽ do Trầm Sát đích thân tuyển chọn.

Lúc này, ngồi ở bên trái anh chính là Nạp Lan Đan Nhi, người của Vấn Thiên Sơn. Khi nãy Lâu Thất được anh ta đưa ra, Nạp Lan Đan Nhi đã cắn răng khó chịu, thế nhưng trước đó đã có người bị Trầm Sát đe dọa nên cô không lên tiếng. Lúc này nghe nữ chủ sự lên tiếng cô liền cười nói, “Trầm Sát ca ca, nghe nói 21 cô gái đều đã chuẩn bị tài nghẹ riêng. Thế nhưng chúng ta xem hết biểu diễn của họ thế phải biết tới khi nào? Như thế cách tuyển chọn này chẳng phải quá mệt mỏi hay sao?”

Trầm Sát nhìn Lâu Thất, anh nhìn thấy nụ cười trong mắt của Lâu Thất, rồi quay sang nói với Nạp Lan Đan Nhi, “Hả, vậy Nạp Lan cô nương có cao kiến gì sao?”

“Hay là thế này, chia 21 người thành 3 nhóm, mỗi nhóm bảy người. 7 người cùng tổ sẽ cùng thể hiện tài nghệ. Dù sao thì sảnh cũng lớn, chắc không vấn đề gì.”

Lâu Thất cảm thấy khá bất ngờ với chủ ý của Nạp Lan Đan Nhi. Chủ ý này không tệ, hoàn toàn có thể thực hiện được.

Thế nhưng cô cho rằng được thì người khác lại thấy hơi tùy tiện.

Một chủ sự của vùng Phá Vực đứng dậy nói, “Nạp Lan cô nương, sao có thể như thế được? Cần biết rằng, mỗi người đẹp biểu diễn tài nghệ khác nhau, cùng biểu diễn chẳng phải sẽ ảnh hưởng lẫn nhau, như vậy sẽ rất loạn hay sau?”

Ánh mắt của Nạp Lan Đan Nhi lạnh lùng, rồi bay vụt qua, một tia sáng vụt lên, một tiếng rít vụt lên trong gió. Ngay sau đó chủ sự kia bị cây roi của cô quấn lấy keo lôi đi một đoạn rồi rơi xuống. Tên chủ sự hộc máu mồm, bị trọng thương.

Mọi người xôn xao, có người lập tức đứng bật dậy nhìn Nạp Lan Đan Nhi với ánh mắt phẫn nộ. Thế nhưng khi mà Trầm Sát chưa mở miệng thì không ai dám động thủ.

Những người khác thì im lặng. Họ là khách nên lúc này chỉ đứng quan sát, nếu không đắc tội với bên nào cũng không phải là chuyện hay.

Họ làm sao có thể quên Nạp Lan Đan Nhi còn có một tên gọi khác mà không ái dám gọi ra, đó chính là Tiểu La Thích.

Nạp Lan Đan Nhi còn nhỏ tuổi thế những ra tay hết sức lạnh lùng. Cô ta có Vấn Thiên Sơn là chỗ dựa nên tung hoành khắp nơi, không ai dám đối đầu cô ta. Nói đi cũng phải nói lại, chủ sự khi nãy cũng không có ý đối đầu với cô, chỉ là thấy chủ ý của cô không phù hợp mà thôi.

Cứ thế, Nạp Lan Đan Nhi đánh người khác bị thương trên địa bàn của người ta. Tiểu La Thích này quả thật danh bất hư truyền. Thế nhưng cô ta cũng quá mạnh tay, không nhìn tăng cũng phải nhìn phật chứ. Đế Quân của họ vẫn còn ngồi kia cơ mà.

Thế nhưng có thể thấy những năm gần đầy Vấn Thiên Sơn ngày càng lộng hàng ngang người.

“Trầm Sát ca ca, người xem Đan Nhi ra mặt giúp Trầm Sát ca ca, chẳng qua là sợ người vất vả thôi, cần phải dành thời gian nghỉ ngơi. Vậy mà hắn ta dám mắng ta. Trầm Sát ca ca, người cũng biết, ta từ bé đếncả Đại Liên sư phụ cũng chưa từng mắng một câu. Sao có thể để người khác mắng. Việc này mà sư phụ của Đan Nhi biết, chẳng phải sẽ rất tức giận hay sao?”

Sự phụ của cô ấy, chẳng phải là đại trưởng lão của Vấn Thiên Sơn hay sao?

Nhắc tới người này thì làm sao còn có ai dám nói thêm nửa lời.

Đại trưởng lão của Vấn Thiên Sơn lại là một người không bao giờ nói chuyện đạo lý. Chỉ cần Nạp Lan Đan Nhi quay về nói có người ở Phá Vực mắng cô ta, xem ra Phá Vực sẽ chẳng mấy chốc sẽ bị ông ta phá tan tành.

Đúng, không sai, đại trưởng lão hoàn toàn có khả năng phá tan tành Phá Vực này,

Đây là sự đe dọa trắng trợn. Ta đánh người thì đã làm sao! Ta có sư phụ bảo vệ, có cả Vấn Thiên Sơn đứng đằng sau.

Nhìn bộ dạng đắc ý của Nạp Lan Đan Nhi, Trầm Sát nắm chặt tay, khi đang định ra tay thì một bàn tay nhỏ bé ngăn lại.

Lâu Thất không nhìn anh ta, chỉ quay sang nói với Nạp Lan Đan Nhi đang dương dương tự đắc, “Nạp Lan cô nương còn nhỏ tuổi, gặp chút oan ức quay về mách trưởng bối là điều có thể hiểu được. lúc ta còn nhỏ cũng như vậy, rất ngang ngược. Nếu trưởng bối không ra tay thì sẽ khóc thút thít cả ngày.”

“Lâu Thất, cô nói ai nhỏ tuổi, ai cần trưởng bối bênh vực” Nạp Lan Đan Nhi vênh mặt nói.

Lâu Thất nháy mắt hỏi, “Không phải vậy sao? Vị chủ sự kia đã bị trọng thương rồi, Nạp Lan cô nương còn định mời đại trưởng lão của Vấn Thiên Sơn tới đâm thêm một dao hay sao?”

Câu nói này quả thật có lý, một số người ở dưới không nhịn được cười, nhưng lập tức cảm thấy không phù hợp nên đưa tay che miệng lại.

“Đúng, tôi muốn nói nhưng điều này mà Nạp Lan cô nương đã bực tức rồi hay sao? Hay là định lấy cây roi ra đánh tôi? Lại đâu, Nạp Lan cô nương, chỉ cần cô vui, Lâu Thất thành trò tiêu khiển cho cô cũng được” Lâu Thất tiếp tục nói mà không hề sợ hãi.

Lúc này nếu quả thật Nạp Lan Đan Nhi đánh cô ấy, thì quả thật là đã thừa nhận những lời nói của cô ấy.

Nạp Lan Đan Nhi mặc dù có biệt danh là Tiểu La Thích, thế nhưng trước mặt mọi người, ít ra cũng không để người khác nói khó nghe. Lấy người con gái mà Trầm Sát thích làm trò tiêu khiển, cô đâu có cái gan ấy. Dù sao thì Trầm Sát cũng là người mà sư tỷ của cô thích, cô không dám thách thức anh ta tới cùng.

“Hừ…”

Nạp Lan Đan Nhi hừ mọt tiếng rồi ngồi xuống.

“Người chủ sự kia có phải người của chàng không?” Lâu Thất khẽ hỏi ta. Câu nói này có nghĩa là, người đó có thực sự trung thành hay không? Người ở Phá Vực bây giờ nhiều kẻ ngả nghiêng, chỉ cần thời cơ tới sẽ phải xử lý ngay.

Trầm Sát hiểu ý của cô, vì thế trả lời, “Không phải.”

“Vậy thì tốt, nhân thời cơ này xử lý ngay. Nhưng chàng hãy nắm bắt cơ hội” Trong ánh mắt của Lâu Thất hiện ra một ngầm ý. Bộ dạng này khiến Trầm Sát rất vô cùng thích thú.

“Trầm Sát ca ca, đề xuất của Đan Nhi trước đó thế nào?” Nạp Lan Đan Nhi không muốn Trầm Sát và Lâu Thất nhỏ to với nhau, lập tức cao giọng: “Chuyện ảnh hưởng lẫn nhau có thể xử lý được, có người vẽ, có người viết thư pháp, có người thổi sáo sẽ chung 1 tổ. như thế không ai ảnh hưởng tới ai.”

Bây giờ thì chẳng còn ai dám lên tiếng nữa.

Trầm Sát nghe ý kiến của cô ta, hại lệnh chia 21 mỹ nữ thành 3 nhóm, mỗi nhóm 7 người cung nhau biểu diễn.

Tin tức này được truyền tới các mỹ nhân, khiến họ loạn cả lên

“Sao có thể như thế được?”

“Là chủ ý của Nạp Lan cô nương, Đế Quân cũng đã đồng ý. Nếu ai có ý kiến thì đích thân tới gặp Đế Quân.” Nữ chủ sự cũng cảm thấy khó xử, thế nhưng cũng không thể để những mỹ nhân này tranh cãi lộn xộn.

“Xin chủ sự hãy chia nhóm” Bắc Phù Dung lại nói với vẻ điềm tĩnh.

Chuyện này vốn chẳng có vấn đề gì. Với cô ấy, Đông Tây ở sau lưng cô mới là điều khiến Trầm Sát phải nhân nhắc. Biểu diễn gì thì cũng chỉ là một màn đánh cược, xem có thể khiến anh ta động lòng hay không. Còn biểu diễn của cô, thì 1 người hay vài người cùng diễn cũng chẳng sao.

Sau 3 lần biểu diễn, kết quả nhanh chóng được đưa ra.

Vì các mỹ nhân chưa có chuẩn bị cho hình thức biểu diễn này, nên ít nhất có một nữa số mỹ nhân bị ảnh hưởng. Trầm Sát khá dễ dàng trong việc lựa chọn. Người nào chỉ có một sai sót liền bị loại bỏ.

3 vòng biểu diễn xong còn lại 12 người.

12 mỹ nhân này đều là những người tài sắc vẹn toàn, có hiểu biết và khả năng ứng phó. Đại công chúa Bắc Thương là một trong số đó. Còn có thiên kim tiểu thư của Đông Thanh, thiên kim tiểu thư của trại chủ của Thanh Sơn trại. Đừng xem thường trại chủ của Thanh Sơn Trại, trước đây ông ta từng là một đại tướng của Đông Thanh, sau này bị hãm hại trong triều định, tức giận nên đem theo binh lính, chiếm vùng hoang nguyên Phá Vực và xưng vương. Trong tay ôngh ta không phải là đám ô hợp mà thực sự là những binh hùng tướng mạnh.

“Đế Quân, hay là chọn lục phi?” Ưng đứng phía sau ghé tai nói với Trầm Sát.

Trầm Sát không thể chọn toàn bộ 12 mỹ nhân này. Thế nhưng một nửa, 6 nàng phi chính là những điều họ muốn. Ưng vừa nói xong câu này thì bắt gặp ánh mắt của Lâu Thất. Không hiểu sao, anh ta cảm thấy ánh mắt này khiến mình ớn lạnh, cảm giác có gì đó không ổn.

Sau đó, Ưng mới biết, bởi vì người đàn ông của cô phải thu nạp tới 6 nàng phi là điều cô rất tức giận. Hậu quả của việc này, Ưng sẽ được biết trong một ngày nào đó.

Trầm Sát không để ý tới, một tay đang bị Lâu Thất nắm chặt, một tay giơ lên ra hiệu lệnh, khiến 12 mỹ nữ đang đứng đợi cảm thấy bồn chồn lo lắng.

“Đế Quân ta vẫn còn hai thử thách.”

Hai thử thách nữa? Tất cả mọi người đều kinh ngạc.

Chỉ có Nạp Lan Đan Nhi lên tiếng, “Được, Trầm Sát ca ca không phải là người có thể tùy tiện chọn người hầu hạ. Những thử thách đó cũng hợp lý, Trầm Sát ca ca, còn có thử thách nào nữa.”

Trầm Sát không nhìn cô ta, ánh mắt hướng về 12 mỹ nhân, nói: “Đế Quân ta không thích những người yếu đuối, những người có võ nghệ thì ở lại, còn lại lui ra phía sau.”

Vừa nói xong, tất cả mọi người đều cảm thấy bất ngờ.

Đây là tuyển phi hay là tuyển tướng quân?

Đế phi của Cửu Tiêu Điện chỉ cần biết võ thôi sao? Trầm Sát này quả thật khác người thường.

Thế nhưng, đây là Đế Phi dành cho Trầm Sát, anh ta muốn chọn như thế nào thì là quyền của anh ta. Anh ta thích người có võ nghệ, không ai có quyền có ý kiến. Thiên hạ thượng võ, nữ nhân có võ công chẳng phải hiếm. Ngay đến đại công chúa của Bắc Thương thì võ nghệ cũng đã không tầm thường, lại còn có con gái của nguyên đại tướng quân của Thanh Sơn Trại. Hổ phụ vô khuyển nữ, võ công của cô ta chắc chắn cũng không phải hạng xoàng.

Quyết định này khiến anh loại được 5 người, chỉ còn lại 7 người.

Lâu Thất nhìn qua một lượt. Xem ra thế giới này quả nhiều tài nhân, hơn 1 nữa những người được chọn ra đều biết võ công.

Tướng mạo, tài nghệ, trí tuệ, võ công đều đủ. Họ lại có gia thế không tầm thường. Trầm Sát không lấy họ thì quả là lãng phí, quả thật là lãng phí.

Cách tuyển phi của Trầm Sát khiến những người trong Phá Vực đều tán thành. Đế Phi biết võ công thì tốt hơn là không biết. Dù gì thì với khí chất của Đế Quân, chẳng phải sợ bị nữ nhân qua mặt. Thậm chí ngay cả vị chủ sự cũng lên tiếng đùa.

“Sau này mấy vị Đế Quân mà bất hòa, rồi đánh nhau thì chẳng phải Đế Quân sẽ phiền lòng rồi hay sao?”

“Cũng không biết võ công của vị nào tài giỏi nhất.”

“Ta thấy không phải đại công chúa của Bắc Thương thì cũng sẽ là cô nương đến từ Thanh Sơn Trại.” Hai cô gái này có thân thế không tệ, chắc chắn chiếm 2 vị trí trong tứ phi”

Bắc Phù Dung đứng ở giữa, giống như một con chim phượng hoàng cao quý. Cô nhìn Tần Vũ Tâm ở bên cạnh. Đã tới đây thì anh cũng là đối thủ của mình, trong lòng đều hiểu rõ điều này.

Tần Vũ Tâm vốn là thiên kim tiểu thư đến từ Đông Thanh, từ nhỏ thường ra vào Hoàng cung, vì thế rất hiểu về mặt lễ nghi. Hơn nữa Tần Vũ Tâm rất đẹp, khiến người khác luôn phải chú ý, theo đuổi.

Bắc Phù Dung thì có một vẻ đẹp quý phái hoàng thất. Hai người có sự tương đồng trong đó.

Cả hai người đều toát ra vẻ kiêu sa hơn người.

Những người đàn ông mạnh mẽ đều thích chinh phục những người như thế này.

Những cô khác dù không nổi bật như hai người họ, thế nhưng họ cũng có ưu thế của riêng mình, hoặc xinh đẹp, yêu kiều, hoặc tài giỏi hơn người. Hơn nữa tất cả đều biết võ nghệ.

Trong 7 người này, đến đây đều không dễ tuyển lựa. Dường như loại bỏ anh cũng là điều đáng tiếc. Ưng và Nguyệt nhìn nhau, mặc dù khó loại bỏ nhưng cũng không thể tuyển chọn cả 7 người. Tới lúc đó, còn có hai người rất có khả năng sẽ vào Nhị Trùng Điện.

Tuyết thì cắn môi, cảm thấy đau nhói trong lòng. Cô giúp người đàn ông mình yêu thương sắp xếp việc tuyển phi, thế như bây giờ cô không biêt phải lựa chọn ai trong những mỹ nhân này. Quả thực là một điều không dễ dàng.

Cô quay sang nhìn Lâu Thất bên cạnh Trầm Sát, phán hiện cô đang bưng một đĩa hoa quả, tay cầm dĩa, ăn một cách vui vẻ, dường như chẳng quan tâm tới những gì trước mắt. Đáng ghét hơn nữa là cô ấy xà cả người mình vào người của Trầm Sát. Trầm Sát một tay ôm lấy cô. Từ phía này, có thể nhìn thấy bán tay anh đang nắm lấy eo cô ta.

Hai người này đã thân mật đến mức như thế.

Tuyết cảm thấy như sắp hộc máu mồm.

Khác với cách ghen của Tuyết vệ, thái tử Đông Thời Ngọc nhìn thấy cảnh này lại như có tâm sự. Lâu Thất rõ ràng thân phận là thị nữ, nhưng dung mạo cũng không kém, lại có bản lĩnh thuần phục Tuyết Sơn Bạch Ưng Vương. Xem ra bây giờ, rõ ràng cô ta đang được Trầm Sát sủng ái,những người vào Nhị Trùng Điện chẳng phải sẽ là đối thủ của cô ta hay sao?

“Điện hạ, cô nương đó vẫn còn là trinh nữ” Một thị nữ đứng sau dường như đoán được suy nghĩ của anh ta, nên đột nhiên bước tới nói nhỏ vào tai.

Đông Thời Ngọc giật mình. Anh ta tới Phá Vực không thể đem theo người không có bản lĩnh. Ngay cả thị nữ cũng có bản lĩnh khác thường. Cô thị nữ này trước đây thường ở trong cung mẫu hậu, là người không kém cỏi. Thế nhưng ở bên cạnh Trầm Sát lại được sủng ái như thế, liệu còn là trinh nữ hay không?

Đó là vì điều gì?

“Điện hạ, Đông Thanh chúng ta cần người như Lâu cô nương” Thị nữ nói nhỏ. Đông Thời Ngọc sờ cằm, ánh mắt trầm tư. Vùng Đông Thanh của họ đất rộng, sản vật nhiều, trong đó có một thứ mà các quốc gia khen ghen tị, đó chính là Đông Thanh có nhiều linh thú.

Linh thú, chính là những loại giống như Tuyết Sơn Bạch Ưng Vương, mạnh mẽ, quý kiếm.

Thế nhưng nói ra cũng lạ, rõ ràng nhà quốc gia có nhiều người thuần phục thú hoang, thế nhưng người thực sự có khả năng lại rất ít. Cho dù là có đi chăng nữa thì bản lĩnh cũng kém hơn Lâu Thất rất nhiều.

Đông Thanh chưa tìm được một người có khả năng thuần phục Tuyết Sơn Bạch Ưng Vương thì Lâu Thất đã làm được điều đó.

“Tùy cơ hành sự” Đông Thời Ngọc nói lạnh lùng 4 chữ.

Xem ra bây giờ khó có thể hành động. Trầm Sát không thể nào giao người ra được.

Lúc đó tại một góc tối phía xa, còn có một đôi mắt đang dõi theo Lâu Thất.

“Các vị đều biết tình trạng của Phá Vực chúng tôi”. Trầm Sát lên tiếng, giọng nói quả quyết, rõ ràng. “Đế Quân ta có thể nói với quý vị một cách quanh minh chính đại rằng, sau đâu Đế Quân ta sẽ thu phục hoang nguyên của Phá Vực.”

Thành Phá Vực, Cửu Tiêu Điện có anh ta, anh ta sẽ không để cho lãnh địa của mình tồn tại những kẻ thù của mình. San phẳng vùng hoang nguyên của Phá Vực chính là chuyện duy nhất mà anh ta sẽ làm sau này.

Phá Vực, duy Cửu Tiêu vi tôn.

Câu nói này quả thực bá đạo.

Điều đó cũng khiến những người từ Đông Thanh, Bắc Thương cảm thấy sợ hãi. Trước mặt họ mà Trầm Sát không hề che dấu ý định thảo phạt. Người như thế này quả thật đáng sợ.

Trầm Sát dìu người đứng bên cạnh dậy tiếp tục nói, “Chinh chiến không cần những kẻ vô dụng. Vì thế, thân làm phi tử của bổn Đế Quân, không phải là hưởng thụ cẩm y ngọc thực trong Nhất Trùng Điện, Tam Trùng Điện mà sẽ cùng Đế Quân ta chinh phạt muôn nơi! Lấy công lao để báo đáp vị thế phi tử.”

Tất cả mọi người xôn xao?

Như vậy là có ý gì?

Lâu Thất lúc này đã ăn hết đĩa hoa quả, đứng bên giải thích cho mọi người, “Ý của Đế Quân đó là bây giờ chưa phong phi tần. Nếu thực sự có người muốn làm đế phi, vậy trước tiên phải cùng Đế Quân chinh phạt, trong quá trình chinh phạt, ai đạt được nhiều công lao sẽ trở thành Đế Phi.”

“Công lao như thế nào mới được tính?” Ngay cả Ưng cũng không hiểu. Không biết đây là chủ ý của ai?

Lâu Thất nhìn anh ta:, “Chỗ có thể lập công không hề ít. Ví dụ, cứu được Đế Quân hoặc cứu được 10 người trong quá trình xuất trận, phá được phòng ngự của kẻ địch, giết tướng lĩnh địch hoặc lấy được những thứ mà Đế Quân cần…”

“Có nghĩa là những mỹ nhân này sẽ vào sinh ra tử cùng Đế Quân sao?” Tiểu công chúa Bắc Thược Dược của Bắc Thương lên tiếng.

“Nếu không, sao lại để lại những người biết võ công? Đúng rồi, những người võ công tầm thường nên suy nghĩ lại, cần biết trên chiến trường, đao thương không có mắt. Nếu khuôn mặt như hoa như ngọc của các cô bị rạch vài đường thì sẽ không dễ coi đâu” Lâu Thất nói một cách thích thú. Vừa nói xong, có hai cô gái tỏ vẻ sợ hãi. Mặc dù có võ, nhưng thân thủ của họ như thế, sao có thể ra chiến trường giết người được.

Hơn nữa, vùng hoang nguyên của Phá Vực lớn như vậy, bình định vùng này không biết sẽ phải chinh phạt bao phen. Ai biết được sẽ phải vào sinh ra tử bao nhiêu trận?

“Nếu, nếu không lập được công lao thì sao?” 1 trong số các mỹ nhân hỏi.

Trầm Sát lạnh lùng, “Đế Quân không cần phế nhân.”

Tuyệt tình, quá tuyệt tình,

Lâu Thất suýt nữa thì phun ra, không cần phải tuyệt tình như vậy chứ. Mặc dù đây là kế hoạch của họ, chỉ cần có chiến công, nhưng đâu cần phải nói những câu tuyệt tình như vậy.

Người ta là mỹ nhân cùng anh chinh phạt bốn phương, kết quả lại bị coi là phế nhân chỉ vì chưa lập được công lao gì.

Nói như thế, lúc này ai chả muốn rút lui.

Nếu chinh phạt bốn phương, chưa nói tới thời gian dài bao lâu, mà chỉ cần tính là hai năm chinh chiến triền miên, rồi sau đó lại bị coi lài phế nhân, không được làm đế phi.

Tới lúc đó, không chừng bản thân còn bị thương, làn da thô ráp, không chừng còn chết trận!

Lúc này thì tính toán như thế nào cũng không lại.

Ngay cả Bắc Phù Dung và Tần Vũ Tâm cũng có bộ dạng khó coi.

Điều kiện tuyển chọn này của Trầm Sát, chẳng khác nào một sự sỉ nhục với họ!

Trầm Sát nếu biết suy nghĩ trong lòng họ, thì chỉ cần nói một câu là đủ. Đâu cần phải nghĩ ra cách này. Với thân phận của anh, chỉ cần nói một câu hủy bỏ là xong, mặc kệ họ phục hay không, nếu không phục thì tới nghenh chiến.

Cách này rõ ràng là do Lâu Thất nghĩ ra.

“Đế Quân ta không ép, tất cả là từ nguyện.”Trầm Sát tiếp tục nói lạnh lùng.

“Đế Quân, tiểu nữ võ thuật chưa tinh thông, xin đế quân cho tiểu nữ rút lui.”

Một mỹ nữ quỳ xuống trước Đế Quân nói.

Trầm Sát không hề có vẻ tức giận, chỉ lạnh lùng nói một chữ: “Được!”

Mỹ nhân đó thở phào nhẹ nhõm, lập tức lui xuống.

Sau đó, có ba mỹ nhân sắc mặt trắng bệch, không càm lòng nhưng cũng đành rút lui. Họ đều muốn nắm lấy cơ hội này, thế nhưng đi chinh chiến rồi lập công, ai biết được chẳng lập được công lao gì. Tới lúc đó biết phải làm sao.

Còn một người đã 18 tuổi, tự thấy mình không có khả năng.

Nhìn người đàn ông cao lớn, khí thế ngút trời, họ chỉ biết cắn răng mà từ bỏ. Vốn đã đi được vào tới bước này, phải từ bỏ quả thật là điều đáng tiếc, cảm giác chỉ thiếu một bước nữa là người đàn ông này sẽ là của họ. Họ sẽ trở thanh Đế Phi của vùng Phá Vực rồi!

Thế nhưng 1 bước ấy quá xa vời, họ không vượt qua được.

Những mỹ nữ nhìn Lâu Thất bên cạnh Trầm Sát mà lòng đầy đố kỵ


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN