Đế Vương Sủng Ái

chương 65 +66

trước
tiếp

Lại nói nàng là nữ nhân của hắn.

Lâu Thất bóp trán.

“Trầm Sát, ta nói chàng cũng biết hậu quả nếu như hủy bỏ đại lễ tuyển phi đúng không? Tại sao còn…”

Trầm Sát ngắt lời nàng: “Nàng hi vọng cùng chia sẻ bổn Đế Quân với những người phụ nữ khác?”

“Cái gì? Cái gì? Khụ khụ…” Lâu Thất không biết nên phản ứng thế nào nữa. Đừng như vậy, cho dù họ đến với nhau thì cũng phải có cảm giác với đối phương, sau đó hắn theo đuổi, nàng thấy thích hợp mới đồng ý làm bạn gái hắn, phải từng bước một như vậy mới đúng chứ? Bây giờ không thấy có quá trình gì, cứ thẳng tiến vào giai đoạn phu thê sao?

Nàng đồng ý chưa? Nàng đã đồng ý chưa?

“Trả lời bổn Đế Quân!” Trầm Sát nhéo má nàng, ánh mắt nhìn nàng chăm chú, ý thể hiển là, nếu như câu trả lời của nàng là khẳng định, ta chắc chắn sẽ đập nàng nát bét.

Lâu Thất đâu phải kẻ ngốc, nàng có thể nhìn ra sự nghiêm túc của hắn, nhìn ra tình cảm trong mắt hắn, nhìn ra dục vọng chiếm hữu bá đạo của hắn. Nàng không biết hắn thích mình từ khi nào, cũng không biết tại sao chỉ với thời gian nửa tháng đã khiến hắn vì mình muốn hủy bỏ đại lễ tuyển phi được chuẩn bị từ trước đó rất lâu.

Hắn bá đạo, hắn ngông cuồng, hắn tự tung tự tác, hoàn toàn không cần biết hậu quả là gì nếu như hủy bỏ đại lễ tuyển phi.

Nhưng chết tiệt, người đàn ông như vậy đúng là rất hợp với tính khí của nàng, đúng chuẩn khẩu vị. Trên thực tế, người đàn ông như vậy, nàng thực sự rất thích.

Lâu Thất mím chặt môi, vỗ tay hắn, ghé sát tới trước mặt hắn, hai tay ôm má hắn, mình thì ngồi trên người hắn, bốn mắt nhìn nhau.

Nàng cất hết lớp vỏ ngụy trang, gỡ bỏ mọi mặt nạ, lúc này, khôi phục lại bản sắc nữ hoàng Lâu Thất.

“Trầm Sát, chàng nghe cho rõ.” Nàng nói rất mạch lạc: “Ta là một người ích kỷ, hẹp hòi, đặc biệt thù dai, và cứng đầu.”

Hắn nhìn nàng, hơi gật đầu ra vẻ mình đang nghe.

Nàng tiếp tục nói: “Bây giờ là chàng có ý đồ với ta trước, chàng có ý với ta thì phải nghĩ cho kỹ, có một số lời ta cần nói trước với chàng, nếu như chàng thực sự muốn cùng ta, vậy thì không chỉ từ nay về sau ta là nữ nhân của chàng, ngược lại cũng là chàng từ nay về sau là nam nhân của ta! Ta không chấp nhận tình cảm giả dối, không chấp nhận đùa giỡn, đặc biệt còn một điểm nữa, ta không chấp nhận phản bội! Chàng có ta, ta không cho phép chàng có thêm bất cứ người đàn bà nào khác, trái tim chàng, thể xác chàng, tốt nhất hãy giữ gìn cẩn thận cho ta! Nếu chàng dám phản bội ta, ta tuyệt đối sẽ giết chàng.”

“Vì thế tốt nhất chàng hãy nghĩ cho thật kỹ.”

Trả lời nàng là Trầm Sát ôm chặt lấy nàng xoay người lại, đè nàng xuống dưới, hôn, hôn cuồng nhiệt.

Lâu Thất xoa nhẹ đầu, đưa mắt nhìn hắn, ánh mắt hắn sáng quắc nhìn nàng.

Lâu Thất đang định đứng dậy bỗng nhiên nhớ ra hôm nay là mười lăm! Hôm nay hắn không được rời xa chàng, phải làm thuốc của chàng. Bây giờ nếu như nàng rời đi, hắn sẽ toàn thân rỉ máu, hai mắt trở thành màu đỏ, trở thành huyết nhân như lần đầu nàng gặp hắn.

“Không sợ, hôm nay ta nhất định sẽ không rời nửa bước.” Nàng mỉm cười với hắn.

Trầm Sát không hiểu tại sao, trái tim như bị bóp một cái sau đó lại buông ra. Trong mắt mọi người, hắn trước giờ luôn dũng mãnh, đáng sợ, đây là lần đầu tiên có người nói với hắn, đừng sợ.

Hắn có sợ không? Không, hắn chưa bao giờ sợ hãi, nhưng hơn hai mươi năm qua vượt qua biết bao mưa gió, hắn đúng là đã rất mệt, rất cô đơn.

Bây giờ nàng đã lấp đầy toàn bộ khoảng trống của hắn.

Cảm giác này rất diệu kỳ, cũng rất tuyệt vời.

Hắn ôm chặt lấy người nàng, lớn tiếng gọi: “Người đâu.”

Thiên Nhất lập tức xuất hiện sau bình phong. “Đế Quân!” Giọng Thiên Nhất không giấu vẻ vui mừng, trước đây hắn đã nghe Ưng vệ nói, chỉ cần có Lâu Thất ở bên cạnh, ngày mười lăm Đế Quân sẽ không phát bệnh, không khác gì người thường! Xem ra đúng là vậy, đúng là vậy!

Tốt, điều này quá tốt!

Thế này còn sợ gì nữa chứ?

“Nói với Ưng và mọi người, đại lễ tuyển phi vẫn diễn ra bình thường.”

“Tuân lệnh!”

Thiên Nhất vụt biến mất.

Ưng và Nguyệt canh gác bên ngoài mới sáng sớm đã nghe thấy tin tức này, lập tức đều thở phào.

Họ thức trắng một đêm, chỉ sợ Lâu Thất không đồng ý thuyết phục chủ tử, nếu thực sự hủy bỏ đại lễ, tiếp theo đó họ sẽ vô cùng khổ sở. Cũng may, cũng may…

“Ảnh hưởng của Lâu Thất với chủ tử quả là rất lớn.” Nguyệt khẽ nói một câu.

Ưng nhìn tẩm cung cuả Đế Quân, khoác vai hắn: “Tác dụng của nàng ta không nhỏ, hãy bao dung, bao dung.”

Hai người liền đi làm việc của minh.

Thiên Nhất canh gác bên ngoài cửa điện, một lúc sau Nhị Linh liền bưng nước rửa mặt vào.

Trầm Sát và Lâu Thất đã ăn mặc chỉnh tề, nhưng Nhị Linh vãn cảm giác mặt đỏ tai nóng, vì Trầm Sát ngồi trên giường, Lâu Thất ngồi trên chân hắn. Bình thường cũng không thấy họ thân mật như vậy trước mặt người khác…

Hơn nữa, bên ngoài đều đồn rằng Đế Quân hôm nay rất đáng sợ, nhưng đâu phải, Đế Quân nhìn vẫn giống như bình thường mà? Nàng ta thậm chí còn thấy Đế Quân lúc này bớt lạnh lùng hơn ngày thường.

Không có ai muốn tới đây, ai cũng sợ chết khiếp, đâu có việc gì đâu?

“Nhị Linh, đưa khăn rửa mặt cho ta.” Lâu Thất đưa tay ra cầm, Nhị Linh liền cúi đầu không dám nhìn hai người bọn họ.

Lâu Thất cầm lấy, cười hi hi, giúp Trầm Sát rửa mặt, động tác không hề thô lỗ.

Khi ăn sáng, Lâu Thất cũng vẫn ngồi trên đùi Trầm Sát.

Thiên Nhất không ngăn được Nạp Lan Đan Nhi, khi cô ta dẫn theo thị nữ của mình vào, Lâu Thất đang há miệng cắn một miếng sườn mà Trầm Sát bón.

“Trầm Sát ca ca, huynh đang làm gì vậy?”

Bốp một tiếng, Nạp Lan Đan Nhi đánh một chưởng xuống bàn ăn, chiếc bàn rung lên, bắt đầu xuất hiện một vết nứt dưới chưởng của cô ta, sau đó dần dần lan ra, vỡ làm đôi! Đồ ăn trên bàn rơi hết xuống đất, trước đó, Trầm Sát đã ôm Lâu Thất bay lùi lại sau.

“Cô ta không phải là thị nữ của huynh sao? Làm gì có thị nữ nào lại ngồi trên đùi chủ tử, bảo chủ tử bón thức ăn cho?” Nạp Lan Đan Nhi giơ tay, roi kia lại nắm chặt trong tay cô ta, chỉ thẳng về phía Lâu Thất.

Nhị Linh đứng ở bên cạnh giúp đưa canh, khi bàn đổ vỡ, Thiên Nhất liền kéo nàng ta ra xa nhưng bát canh vẫn đổ lên xiêm ý của nàng, vì Lâu Thất vẫn thích ăn canh nóng, nên nàng không kìm nén được khẽ kêu lên một tiếng.

Lâu Thất nghe thấy âm thanh, liếc mắt nhìn qua, lập tức nổi giận.

Nàng nheo mắt lại, ngón tay khẽ động đậy, kẹp một chiếc đũa giữa hai ngón tay.

“Ngươi là cái thá gì? Nơi này là Tam Trùng Điện của Đế Quân Phá Vực, người không phận sự miễn vào, ngươi, còn cả mấy kẻ xấu xí đi theo ngươi nữa, từ đâu tới vậy?”

Nàng lạnh giọng hỏi.

Người không phận sự? Dám nói nàng ta là người không phận sự? Ai bảo nàng ta là người không phận sự? Đệ tử quan môn của đại trưởng lão Vấn Thiên Sơn, đi tới đâu không được tâng bốc, ai dám nói nàng ta là người không phận sự, mấy thị nữ của nàng ta tướng mạo cũng rất xinh đẹp, sao lại là xấu xí được?

Nạp Lan Đan Nhi chưa gặp phải người dám nói với mình như vậy bao giờ, đâu có thể nhẫn nhịn thêm được nữa, vút một tiếng, roi trong tay lập tức vung về phía Lâu Thất.

“Chiếc roi của ngươi ta rất thích, chi bằng hãy để lại đây.”

Lâu Thất hừ một tiếng, đang định ra tay thì người đàn ông ôm nàng liền hất nàng lên lưng: “Túm chắc lấy, không cần nàng ra tay.”

Nói xong, ngón phải móc cong lại, túm lấy chiếc roi đang quất tới. Nạp Lan Đan Nhi kinh hãi, nhanh chóng thu roi lại, trừng mắt giận dữ nhìn Trầm Sát: “Trầm Sát ca ca, huynh điên rồi sao? Huynh dám ra tay với ta vì người thị nữ này? Rốt cuộc huynh có biết mình đang làm gì không vậy?”

“Nạp Lan Đan Nhi, nơi này là Cửu Tiêu Điện của ta, không phải Vấn Thiên Sơn, nếu không muốn ở lại thì hãy cút về, nếu không, bổn Đế Quân e rằng sẽ không nhịn được mà giết ngươi đấy.” Trầm Sát lạnh lùng nói.

Nạp Lan Đan Nhi nghiến răng nói: “Tốt, tốt lắm, hôm nay ta nể mặt huynh, hôm nay là ngày đại lễ tuyển phi của huynh, ta không giết người, nhưng qua ngày hôm nay, roi của ta nhất định phải được uống máu.”

Nói xong cô ta lại vung tay chuẩn bị bỏ đi. Lâu Thất ánh mắt tối lại, sau đó búng nhẹ móng tay, một chút bột mịn rơi vào trong cổ áo của Nạp Lan Đan Nhi.

Người ức hiếp nàng, phá hỏng bữa sáng của nàng, không để lại chút lời lãi nào mà cứ đi như vậy, sao được chứ. Nàng nói rồi, nàng là người ích kỷ, hẹp hòi lại thù dai.

Từ trước tới giờ vẫn vậy.

Ôm cổ Trầm Sát, nàng nheo mắt nói: “Này, nếu như vì ta mà đắc tội với Vấn Thiên Sơn, chàng có hối hận không? Có sợ không?”

Trầm Sát nhấc nàng ra khỏi lưng, ôm lấy nàng, vẻ mặt không tỏ thái độ gì: “Nếu như bổn Đế Quân đối đầu với Vấn Thiên Sơn, nàng có sợ không?”

Sững người một lát, Lâu Thất cười ha ha, giọng điệu phóng khoáng ngang tàn: “Sợ, sợ cái khóc khô gì! Bổn cô nương sẽ ở bên ngươi!”

Vấn Thiên Sơn, bọn họ tưởng rằng mình là người chấp pháp của thế gian này sao? Đắc tội với nàng, nàng sẽ san bằng cả núi! Ai sợ ai chứ?

Trầm Sát thấy nàng bật cười phóng khoáng như vậy, liền ấn nàng xuống hôn, hôn lên môi nàng. Hắn thích nàng, thực sự rất thích. Mọi người đều từng khuyên hắn nhịn, nhìn mọi cơn giận, nhịn Vấn Thiên Sơn, chỉ vì nhìn sẽ trời yên bể lặng! Chỉ vì Vấn Thiên Sơn quá hùng mạnh. Chỉ có nàng, chỉ có nàng mới to gan ngông cuồng nói với hắn rằng, sợ cái cóc khô gì, nàng sẽ ở bên hắn.

Hắn biết, hắn biết là nàng không giống như lúc mới gặp, không phải là người yếu đuối, nhát gan, không phải.

Nữ nhân mà Trầm Sát hắn ưng ý, sao có thể nhát gan yếu đuối, sao có thể chứ!

Nhị Linh quay mặt đi, bịt chặt mắt.

Hu hu, thật là… Đế Quân sao có thể làm vậy trước mặt họ chứ, xấu hổ chết đi được.

Ngày mười lăm tháng chín, là ngày Đế Quân Phá Vực chọn phi.

Toàn thành Phá Vực giăng đèn kết hoa, tiếng cười nói râm ran.

Cửu Tiêu Điện, từ ngoài điện tới Nhất Trùng Điện, Tam Trùng Điện, đâu đâu cũng hân hoan náo nhiệt, thị nữ các cung của Nhị Trùng Điện đã vào vị trí, chỉ đợi nghênh đón nữ chủ nhân của cung mình.

Lục cung nhất điện, tối nay, Đế Quân chí ít cũng sẽ chọn ra ba đế phi, nếu như có thể, sáu vị đế phi cũng đều được chọn.

Các thị nữ không suy nghĩ quá nhiều, chỉ cho rằng Cửu Tiêu Điện có nữ chủ tử sẽ rất náo nhiệt, có lẽ tâm tình của Đế Quân sẽ tốt hơn. Nếu như ai được sủng ái, vào Tam Trùng Điện, họ sẽ có thể được vào theo.

Những chủ sự nghĩ nhiều hơn một chút, nếu như chọn cả sáu đế phi, điều đó chứng tỏ Đế Quân chí ít có thêm sáu thế lực ủng hộ, vậy thì họ sẽ sớm có thể đạp bằng Phá Vực hoang nguyên.

Trên thực tế, những kẻ thực sự muốn tạo lập thiên hạ không nhiều. Hiện nay hơn 20 chủ sự ở Phá Vực thì có tới 7 phần là người vốn ở vùng Phá Vực. Có một số người đi theo thành chủ trước sau đó quy thuận, cũng có một số người kết thành hận thù với thành chủ nên tự nhiên gia nhập dưới trướng. Những người này cũng không phải thật tâm gì, chỉ có một điều tuyệt đối giống nhau, đó chính là họ đều hy vọng Cửu Tiêu Điện sẽ sừng sừng trước hạ! Phá Vực có thể xưng quốc! Như vậy vị thế của họ mới cao, quyền thế mới lớn và uy phong lẫm liệt hơn.

Nam nhân thiên hạ, có ai mà không muốn thành công, uy danh vang xa?

Thành chủ trước đây mặc dù có dã tâm, có năng lực nhưng không làm được điều đó. Bây giờ họ đặt hy vọng vào Trầm Sát. Trầm Sát tuyệt đối là người có tài. Nếu lại vì việc tuyển đế phi mang tới các thế lực, vậy thì sự huy hoàng của Phá Vực sẽ sắp đến.

Tất cả mọi người đều vui vẻ, hào tình muôn trượng. Họ đều đã ngầm chuẩn bị, chỉ chuẩn bị tối nay đế phi được tuyển chọn, họ sẽ lập tức có thể bố trí mọi việc.

Các mỹ nhân đều đã chuẩn bị xong, thậm chí có thể nói họ đã vượt qua nhiểu ải, còn lại nhưng người này. Không chỉ là mỹ nhân từ các nước, cón có một số muốn thừa cơ để tiến vào Cửu Tiêu Điện hoặc trở thành một nàng hầu vợ lẽ cũng chẳng sao. Những tiểu thư quyền quý hay tiểu thư nhà giàu ở Phá Vực đều có thể tới để tuyển phi. Thế nhưng so với những người như Bắc Thương công chúa, họ gặp nhiều khó khăn hơn.

Sáng sớm cần phải kiểm tra cơ thể.

Việc kiểm tra cơ thể này được nhiên phức tạp, phải xem có tư thế yểu điệu hay không, béo quá không ổn, gầy trơ xương cũng không được, xấu quá không được, có dị hình cũng không được, cơ thể không trắng, người hôi, miệng hôi, lắm lông đều không được.

Tóm lại, phải là cái gì cũng đẹp mới được/

Cứ thế trong đám mỹ nhân này chỉ còn 10 người cuối cùng được chọn vào vào trong.

Trong 10 người này, có ba người trước đây ở Nhất Trùng Điện, một vị là con gái của tiền thành chủ Lan Ý vì sự việc lần trước nên không được tham gia.

Cộng thêm vài mỹ nữ có thân phận, tổng cộng là 21 mỹ nữ.

Trong 21 mỹ nữ, phải chuẩn bị cả buổi chiều. Sau đó họ phải thể hiện vẻ đẹp của mình tại bữa cung tiệc buổi tối, cuối cùng Trầm Sát sẽ là người lựa chọn. Việc chọn ai, chọn bao nhiêu người thì là chuyện của anh ta.

Chiều đó, những thị nữ của Cửu Tiêu Điện đã được hiểu việc làm thị nữ khi có chủ nhân là bận như thế nào. Bởi vì những mỹ nữ đều có yêu cầu riêng, mà đều yêu cầu tốt nhất, muốn mình là người nổi bật nhất. Tóm lại, việc đó khiến họ bận tối mày tối mặt.

Tất cả mọi người đều bận, còn yến tiệc cũng đã được chuẩn bị từ chiều, hành lang dài khép kín bày ghế, ở giữa là một sanh rộng lát gạch xanh, phía trên trải thảm, xung quanh thảm là nhưng cây nến cao nửa đầu người. Thị nữ tấp nập mang hoa quả và mỹ tửu, trong khi các thị vệ đứng xung quanh, tuyệt đối không mất cảnh giác.

“Điện hạ, chúng ta phải làm sao?” Tại một góc của hành lang, phía trước một cây hoa lớn, không thể nhìn được bao quát mọi nơi. Nơi đây là nhưng quan khách có thân phận thấp nhất tham gia dự tiệc. Lúc này một người đàn ông để râu chữ “Nhất”, mặc trang phục người ta ưa thích nhất ở vùng sơn trại bên ngoài Phá Vực đang cầm cốc rượu, nhìn về phía đại sảnh.

Ở khoảng cách này, chỉ có thể nhìn thấy người đó là ai chứ không thể nhìn rõ biểu cảm.

“Đợi”

Người đàn ông này chính là Tây Trường Ly.

Họ không dễ trà trộn vào đây. Thế nhưng ngoài yến tiệc thì cũng không thể đi đâu. Bây giờ chỉ có thể ngồi đây vì Trầm Sát chưa tới.

“Chẳng phải nói ngày 15 Trầm Sát sẽ như một con chó chết hay sao? Thật không biết hắn sẽ xuất hiện như thế nào” Tên thuộc hại của Tây Trường Ly nói.

Quả thật không chỉ hắn, mà tất cả những người ở đây biết chuyện này đều đang chời đợi Trầm Sát sẽ xuất hiện như thế này.

Trong chuyện này, thái độ của Vấn Thiên Sơn cũng khá quái lạ. Chẳng phải thánh nữ của Vấn Thiên Sơn thích Trầm Sát hay sau? Chắc chắn họ biết tình trạng của Trầm Sát, vậy mà lại chọn cho anh ta ngày tuyển phi thế này, không hiểu là có ý gì.

Có thể nói, lần này đến phần lớn là muốn xem náo nhiệt, để xem chuyện cười của Trầm Sát mà thôi.

Bên ngoài nói, Trầm Sát đến ngày15 giống như một con chó chết, thế nhưng không ai biết cụ thế như thế nào.

Trong khi mọi người cũng đang có những suy nghĩ quái lạ ấy thì yếu tiệc bắt đầu.

Các quan khách ngồi xuống dưới sự hướng dẫn của thị nữ. Mặc dù đã đợi Trầm Sát một thời gian, thế nhưng không ai vội vàng, có thể xuất hiện nay không còn không biết. Cách xuất hiện như thế nào, được khênh ra hai dùng cách che mặt để không bị người khác nhìn?

Bất luận thế nào, trong lòng những người có tâm, thì việc Trầm Sát tự bước ra là điều không thể?

Chẳng phải chỗ ngồi của anh ta đang có một tấm đệm mềm hay sao?

“Đế quân tới!”

Tiếng nói cất lên, tất cả mọi người đều hướng mắt về phía Trầm Sát xuất hiện.

Một cơn gió thoảng qua khiến không gian hơi hỗn loạn. Tất cả mọi người chăm chú nhìn đã thấy Trầm Sát ngồi trên ghế của mình. Anh mặc một bộ cẩm bào thêu ngân tuyến, khí thế hơn người, dung mạo sáng sủa.

Ánh mắt của anh sắc lẹm, đâu có vẻ gì là có vấn đề chứ?

Sự xuất hiện như vậy cho thấy anh không những chẳng có chuyện gì, mà nội lực cũng không hề bị ảnh hưởng.

Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Không đúng, chuyện này không đúng.

Lúc này họ nhìn thấy cô gái bên cạnh Trầm Sát.

Lâu Thất, đúng là Lâu Thất! Cô ấy không còn mặc trang phục hầu nữ nữa, mà mặc một bộ trang phục trắng như của Trầm Sát. Cổ tay thểu ngân tuyến, giữa vùng eo có một dải băng màu đen buộc chặt, vóc dáng cô thật tuyệt diệu!

Từ trước tới nay chưa từng thấy nữ giới ăn mặc như vậy là trông phong tình, khiến mọi ánh mắt của các nam nữ chăm chú nhìn.

Dường như ở bên cạnh Trầm Sát, cô vẫn không hề mất đi sự nổi bật.

Cô chỉ cài trâm tóc đơn giản, trên người không có trang sức gì, thậm trí trên khuôn mặt vẫn để mộc, không một chút son phấn. Thế nhưng khuôn mặt trắng trẻo và bộ quần áo màu trắng vẫn khiến cô nổi bật.

Thế nhưng, không nói nhưng điều này trước. Cô gái này xuất hiện bên cạnh Trầm Sát, tay bám vào vai anh, cơ thể dựa vào người anh? Rốt cuộc đây là chuyện gì? Trầm Sát rốt cuộc là như thế nào?

Đây chẳng phải là những cái tát thẳng vào mặt đám mỹ nữ kia hay sao?

Đế Phi còn chưa chọn được, vậy mà anh ta lại thân mật với thị nữ kia.

Thế nhưng Tứ vệ của Trầm Sát không có biểu hiện gì bất thường.

Trên thực tế, trong lòng Ưng và Nguyệt đều rất vui. Lần trước họ đều đã thất vai trò của Lâu Thất với Trầm Sát. Thế nhưng sau đó trong lòng cũng có chút bất an.

Còn Nguyệt thì chưa tận mắt nhìn thấy nên còn có chút không tin tưởng.

Bây giờ cả hai người họ đều thấy Đế Quân vẫn bình thường, chẳng có vấn đề gì. Họ thở phào nhẹ nhõm, đồng thời Nguyệt cũng rất kinh ngạc. Trên đời, lại có chuyện như vậy, có người như vậy. Tuyệt đối phải cung kính với Lâu Thất.

Nguyệt vệ quay đầu sang nhìn Tuyết vệ đang kinh ngạc không nói lên lời: “Tuyết, sau này người không được bắt nạt Lâu Thất nữa? Nghe rõ chưa? Chủ nhân muốn cô ấy”

Tuyết trân trân nhìn hai người nói, “Vậy theo người, chủ nhân thay đổi thái độ với cô ấy là bởi vì tác dụng của cô ấy hay không?”

Nguyệt nhìn cô ấy, một hồi lâu mới nói khẽ, “Ngươi nói đúng, có lẽ vậy”

Tuyết không nói gì, chỉ cười và nhìn sang. Nếu coi cô ta là một phương thuốc, thì đâu cần phải mặc giống nhau, ngồi gần nhau. Mọi người đều thấy hai người họ chẳng khác nào đế hậu tương y.

Lâu Thất, dựa vào cái gì?

“Ta sẽ cố gắng tìm dược dẫn cho chủ nhân! Người có thể chữa bệnh ta cũng sẽ tìm.” Bây giờ cô không thể động vào Lâu Thất, thế nhưng đến khi chủ nhân được giải độc, cô sẽ khiến Lâu Thất chết không có chỗ chôn.

Nguyệt nhìn Tuyết, thầm thở dài.

“Từng gặp Đế Quân.”

Tất cả mọi người đứng dậy hành lễ với Trầm Sát. Nhưng có một số người cảm thấy không thích thú, gặp Đế Quân là được rồi, sao lại còn cái cô thị nữ ở bên cạnh chứ? Lúc này chẳng phải Trầm Sát cùng cô thị nữ đó đang nhận lễ của họ hay sao?

“Đế Quân, người ngồi bên cạnh ngài chẳng phải là Lâu cô nương của Tuyết Sơn Bạch Ưng Vương hay sao?” Có một người có thế lực ở Phá Vực đứng dậy hỏi, tay chỉ về Lâu Thất.

Trầm Sát không nói gì, Lâu Thất quay sang nói, “Đế Quân, ông ta chỉ vào ta, có phải là ta không hợp mắt không? Ta thấy sợ, có lẽ ta không nên ngồi đây nữa.” Nói xong cô đứng dậy.

Ưng, Nguyệt, Hoa Vu Tồn suýt phun máu.

Người ta mới chỉ tay mà cô đã sợ? Cô lừa ai? Định lừa ai?

“Có cần giả bộ như vậy không?” Tuyết cắn răng nói.

Trầm Sát lặng người, lạnh lùng nhìn người đàn ông, ánh mắt như băng đá, trong giọng nói đầy sát khí, “Đế Quân ta ta thấy, ngón tay của người quá thừa rồi đó.”

Một người 10 ngón tay, ai dám thừa cơ chứ!

Sắc mặt của người đó trắng bệch, mau chóng rụt tay lại, không dám nói thêm nửa lời. Mọi ý nghĩ trong đầu đều biến mất.

Cứ thế nhiều người có ý kiến thế nhưng chẳng có ai dám nói nửa lời đắc tội với Lâu Thất. Lâu Thất ngồi cạnh anh ta, chẳng lẽ không đúng hay sao?

Chỉ một ngón tay thì cắt một ngón, nói thêm câu nữa không biết trừng sẽ bị cắt lưỡi. Nếu còn dám nhìn, chắc chắn sẽ bị móc mắt.

Trầm Sát tính tình thất thường, ra tay lạnh lùng, chẳng có gì là không thể làm.

Trong không khí như thế, Lâu Thất cười, phá đi không khí đang trầm lắng, hỏi: “Đế Quân, chàng có thể bắt đầu tuyển phi rồi chứ?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN