Đế Vương Sủng Ái

chương 63 +64

trước
tiếp

Trầm Sát ca ca?

Trầm Sát đứng ngoài cửa, cuối cùng cũng thu lại nội lực đánh ra.

Lâu Thất búng tay trước mắt Tây Trường Ức, Tây Trường Ức vốn đang nhắm mắt liền từ từ mở mắt ra, ngã ngửa ra sau. Lâu Thất cũng mặc kệ hắn, dù gì thì cũng là ngã trên giường.

Nàng bước ra ngoài, nói với hai thủ vệ ở trước cửa: “Khóa cửa, ngày mai hắn mới tỉnh lại được.”

“Vâng, Lâu cô nương.”

“Trầm Sát ca ca, cô ta là ai?” Lá vẫn chưa ngừng rơi, Ưng và Hoa Vu Tồn đã quay người đứng lại chỗ cũ. Trong màn lá tung bay, một thiếu nữ mặc xiêm y màu xanh nhạt từ từ hạ xuống, nàng ta tuổi chừng mười lăm mười sáu, đôi mắt to tròn, môi hồng đào chúm chím, rất xinh đẹp. Nhưng thứ Lâu Thất chú ý tới chính là sợi roi vàng kim xen kẽ đỏ rực quấn trên eo cô ta.

Lâu Thất nhích hai bước về phía Ưng, hạ thấp giọng nói: “Đây là ai?”

Ưng không trả lời nàng, chỉ đột nhiên cầm lấy cổ tay nàng, nói với Trầm Sát: “Chủ tự, thuộc hạ cáo lui.”

Nói xong hắn liền kéo Lâu Thất rời khỏi đây.

Phụt một tiếng, roi vung mạnh lên vang lên tiếng xé gió. Ưng mặt biến sắc, chân nhích nhẹ, kéo Lâu Thất vội vàng né tránh, vừa hay né được roi kia, nhưng vẫn không đợi họ đứng vững, roi kia lại giống như linh xà tiếp tục đánh tới, lần này là nhằm vào mặt của Lâu Thất.

Lâu Thất nheo mắt, đưa tay giật lấy roi của cô ta, Ưng thất thanh nói: “Không được chạm vào.”

Keng một tiếng, Phá Sát bay nhanh tới đánh trúng roi, lóe ra hoa lửa. Chiếc roi đó được làm bằng kim loại.

Trong đầu Lâu Thất thoáng qua một bức tranh nhìn thấy trong số tranh của lão đạo sĩ, hình nửa người của một nữ nhân, trong tay nữ nhân đó đang cầm một chiếc roi như vậy, nhưng nữ nhân đó thì không phải thiếu nữ trước mặt.

“Gây sự đủ chưa?”

Giọng Trầm Sát lạnh lùng vang lên.

“Trầm Sát ca ca còn chưa nói với Đan Nhi cô ta là ai.”

Lâu Thất vung tay Ưng ra, quay người lại, lạnh lùng nhìn thiếu nữ xinh đẹp kia.

Được, được lắm, không hề quen biết, lẽ nào nàng giết chết cả nhà cô ta, hay là giết chết người thương của cô ta? Khiến cô ta vừa tới nơi đã lấy roi quất vào mặt nàng?

Vừa nãy nàng biết lai lịch của chiếc roi này.

Roi Kim Lôi, ngâm độc chín chín tám mươi mốt ngày, độc tố đã ngấm sâu vào trong roi. Roi Kim Lôi gặp máu, độc tố sẽ lập tức ngấm vào máu của đối phương, phát tác càng nhanh, cho dù có giải độc hoàn trong tay cũng vô dùng, nhưng vết thương đó sẽ không thể lành lại. Bởi vậy vừa nãy cô nương kia không nói năng gì đã quất về phía mặt nàng, ý đồ hủy hoại dung mạo của nàng.

Rất tốt. Mới tí tuổi mà tâm địa đã tàn độc như vậy. Vấn đề này nàng đắc tội với cô ta khi nào?

Trầm Sát ca ca?

Đừng nói với nàng, chỉ vì nàng là nữ nhân xuất hiện bên cạnh Trầm Sát! Vậy thì những đế phi ngày mai Trầm Sát phong chẳng phải sẽ gặp tai họa hết sao?

Hay quá, nàng còn đi lo lắng những đế phi kia nữa đấy.

Trầm Sát nhìn nàng lên tiếng, nhưng lại nói với Đan Nhi: “Thị nữ của bổn Đế Quân.”

Không biết tại sao Lâu Thất cảm thấy vô cùng bực bội. Thị nữ, thị nữ! Sao không nói nàng là nữ nhân của hắn nữa? Tốt, tốt lắm, cô Đan Nhi này rốt cuộc quái quỷ gì đây?

Ưng kéo nàng: “Đi thôi.”

Lâu Thất bước một bước về phía Đan Nhi, chỉ một bước này thôi đột nhiên nàng cảm thấy hàn ý dấy lên! Không đúng, có điều không ổn! Có bốn luồng tử khí lập tức khóa chặt lấy nàng! Chỉ cần nàng tiến thêm một bước nữa, nàng dám chắc bốn luồng tử khí đó sẽ lập tức bao vây, xé tan nàng!

Sao lại có thứ đó?

Lửa giận của Lâu Thất nén xuống. Có thể né tránh cảm trí của nàng để ẩn nấp xung quanh thì không phải thứ tầm thường. Trước giờ nàng không phải người lỗ mãng, mạng chỉ có một, giết người thì nàng không muốn đề mạng.

Nàng lập tức thu chân, cúi đầu, lui xuống cùng Ưng.

Trầm Sát thu lại ánh mắt, nhìn Đan Nhi, trong đáy mặt là băng hàn thấu xương: “Vấn Thiên Sơn có ý gì?”

“Ai ya, Trầm Sát ca ca, Vấn Thiên Sơn phái Đan Nhi tới đương nhiên là để chúc mừng rồi, còn nữa giúp Trầm Sát ca ca chọn đế phi. Nhìn xem, đây là đại lễ các trưởng lão bảo Đan Nhin đưa tới.”

Đan Nhi vỗ tay, sau lưng có một người mặc y bào màu xám, đội mũ trùm đầu che hết mặt xuất hiện, tay ôm một chiếc hộp.

Nhưng cô ta lại cười nói: “Có điều đại lễ này không phải dành cho Trầm Sát ca ca, là tặng cho đế phi ngày mai chọn, bởi vậy Đan Nhi vẫn giữ lại.” Cô ta xua tay, người đó lại lui xuống.

Rõ ràng gã ta đứng sau lưng Đan Nhi nhưng Trầm Sát không hề cảm nhận được sự tồn tại của gã.

“Nếu vậy bổn Đế Quân đa tạ các trưởng lão của Vấn Thiên Sơn.”

“Trầm Sát ca ca không cám ơn Đan Nhi sao?”

“Nạp Lan cô nương từ xa tới, hãy nghỉ ngơi sớm đi. Thiên Nhất!”

Thiên Nhất từ bên cạnh xuất hiện: “Đế Quân!”

“Dẫn Nạp Lan cô nương tới Nhị Trùng Diện nghỉ ngơi!”

“Tuân lệnh!”

Trầm Sát toàn thân băng hàn, quay người bước đi

Nạp Lan Đan Nhi vốn dĩ định nói tới Tam Trùng Điện nhưng lại thôi, đảo mắt xong lại mỉm cười tươi như hoa, ngoan ngoãn đi theo Thiên Nhất.

Trong Tam Trùng Điện, Ưng không yên tâm nhìn Lâu Thất, lại không nhịn được lên tiếng: “Những điều ta nói ngươi có nghe vào tai không vậy? Vấn Thiên Sơn bây giờ chủ tử chưa thể đối phó, có uất ức gì cũng phải nhịn, nhịn, sau này chủ tử sẽ trút giận giúp ngươi.”

Lâu Thất liếc nhìn hắn.

Khi bị Ưng kéo về Tam Trùng Điện, có không ít thị vệ thị nữ đang thu dọn hoa viên bị phá hoại, nhưng khi Ưng tới lập tức bảo họ lại làm cho hoa viên trở lại bộ dạng tan hoang như trước và đuổi người đi, sau đó nói với nàng một thôi một hồi về lai lịch của Nạp Lan Đan Nhi.

Đệ tử quan môn của đại trưởng lão Vấn Thiên Sơn.

Vấn Thiên Sơn. Mười hai trưởng lão, sơn đồ vô số.

Núi không phải núi bình thường, nghe nói là núi thần. Vấn Thiên tức hỏi trời, mười hai trưởng lão trên thông thiên văn, dưới tường địa lý có thể đoán định vận mệnh của người đời, còn có thể đoán ra được quốc vận của một nước.

Điều này đương nhiên không phải quan trọng nhất, quan trọng nhất là mười hai trưởng lão của Vấn Thiên Sơn, công phu kinh người, đặc biệt là đại trưởng lão và nhị trưởng lão, nghe nói đã đạt tới cảnh giới xuất thần nhập hóa.

Vấn Thiên Sơn độc lập ở bên ngoài các nước, nhưng cách Phá Vực gần nhất, nghiêm túc mà nói, Vấn Thiên Sơn nằm trong phạm vi của Phá Vực. Việc Trầm Sát tấn công Phá Vực, Vấn Thiên Sơn cũng không hỏi tới, nhưng hắn xưng đế ở Phá Vực, Vấn Thiên Sơn liền sai người tới.

Ưng còn nhớ lần đó, nữ nhân đó cũng phô trương như vậy, tới nơi liền trực tiếp trấn áp tất cả mọi người ở Phá Vực. Chỉ có sáu người, khí thế đã áp đảo bọn họ. Nữ nhân đó chẳng qua chỉ mới mười tám, phất tay áo một cái cũng khiến hắn thổ huyết nội thương.

Tứ vệ liên thủ cũng không đánh lại được hai lão nhân mặc áo bào xám thuộc hạ của ả ta.

Chỉ có điều nữ nhân đó ái mộ Đế Quân.

Vấn Thiên Sơn quyết định thời gian, đại lễ tuyển phi diễn ra vào ngày mười lăm, họ đều không có ý kiến gì, uất ức không? Uất ức, nhưng nhận nhịn cho gió yên bể lặng. Chỉ có tứ vệ bọn họ biết sự phẫn nộ trong lòng Đê Quân.

“Sẽ có một ngày, Đế Quân sẽ…” Ưng hạ gióng, giơ tay ra hiệu tiêu diệt, vẻ mặt lạnh lùng nói với Lâu Thất: “Vì thế, trước đó ngươi phải nhẫn nhịn.”

Hắn ta nào biết, vừa rồi Lâu Thất vô cùng tức giận.

Nhưng có thể thuần phục Tuyết Sơn Bạch Ưng Vương chẳng qua là nàng có thiên phú ở mặt đó mà thôi, luận về võ lực, một nghìn Lâu Thất cũng không đủ để Vấn Thiên Sơn tiêu diệt. Hắn sợ, sợ nàng làm bừa.

“Ưng.” Lâu Thất bất ngờ gọi hắn, Ưng sững người.

“Sao?”

Lâu Thất mỉm cười rạng rỡ nhìn hắn, cơn giận ban nãy đã biến mất không còn dấu vết, vẻ mặt tò mò: “Vừa rồi ngươi nói minh châu trên tay của đại trưởng lão Vấn Thiên Sơn, cũng chính là sư tỷ của Nạp Lan Đan Nhi cô nương, thích chủ tử?”

“Đúng vậy.”

“Cô ta tên là gì?”

“Nạp Lan Họa Tâm!” Ưng nhắc tới cái tên này, trong lòng cảm thấy khí lạnh bốc lên.

Lâu Thất nhướng mày nói: “Một cái tên rất hay, có phải cũng rất xinh đẹp không?”

“Đẹp, rất đẹp, vô cùng đẹp.” Ưng sực tỉnh lại, đề phòng nhìn nàng: “Ngươi hỏi tỉ mỉ vậy làm gì?”

“Không có gì, chỉ đột nhiên phát hiện ra chàng mắt đỏ của chúng ta có nhiều hoa đào quá!” Lâu Thất nói có chút thản nhiên, nhưng ánh sáng sắc lạnh trong mắt nàng thì không ai nhìn thấy.

Nguyệt vệ vội vàng chạy tới, sau lưng còn có Tuyết vệ.

Nhìn thấy Tuyết vệ, Lâu Thất nhướng mày.

Vị này nội thương còn chưa khỏi, đã chạy ngược chạy xuôi thế này rồi, không mệt sao?

Tuyết vệ nhìn thấy Lâu Thất liền mỉm cười quái dị.

“Lâu Thất, ngươi về từ nhà lao phải không, không biết có gặp Đan Nhi cô nương không?”

“Tuyết.” Ưng nhíu mày, cảnh cáo nhìn cô ta.

“Ưng, ngươi thay đổi rồi.” Tuyết vệ nhìn hắn, không cười nữa.

“Được rồi, có thời gian tranh cãi, không bằng mau chóng suy nghĩ ngày mai nên làm thế nào.” Nguyệt nhìn Lâu Thất, Lâu Thất đứng dậy, nhún vai nói: “Các người nói chính sự, ta đi ngủ bù. Nhị Linh, Nhị Linh.”

Thấy đi ra xa, Nhị Linh bước tới đón, họ còn nghe thấy giọng nàng vọng lại.

“Có gì ăn không? Cô nương nhà ngươi đói lả rồi.”

“Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn, thật sự không hiểu chủ tử ưng ý cô ta điểm nào.” Tuyết nghiến răng nghiến lợi, nhưng ánh mắt nhìn thấy Trầm Sát liền lập tức thu lại thái độ.

“Bái kiến chủ tử!”

“Vào đi.”

Trầm Sát không nhìn cô ta mà đi thẳng tới tiểu sảnh ở bên cạnh.

Nhị Trùng Điện có Nạp Lan Đan Nhi, Sảnh Nghị Sự không còn tiện nữa.

“Chủ tử, Vấn Thiên Sơn có ý gì vậy?” Nguyệt lên tiếng trước tiên.

“Nạp Lan Đan Nhi tới rồi, Nạp Lan Họa Tâm không tới, việc này có gì đó kì lạ.” Tuyệt vệ trong lòng bực bội, nhưng cô ta vẫn luôn biết Vấn Thiên Sơn rất lợi hại, nên cô ta không có ý tranh cao thấp với Nạp Lan Họa Tâm.

Nạp Lan Họa Tâm một người được chọn làm đế hậu.

Vốn dĩ vị trí đế hậu mai sẽ không phong tuyển, vẫn để trống, Vấn Thiên Sơn không cần phái người tới, dù sao họ cũng tự cho rằng mình là người bề trên, không thể nào tới chúc mừng những đế phi khác.

Nhưng Nạp Lan Đan Nhi tới rồi, Nạp Lan Đan Nhi này luôn coi sư tỷ giống như mạng sống của mình, cô ta tới để trông chừng cho sư tỷ?

Trầm Sát mím chặt môi không nói gì.

Ba người đưa mắt nhìn nhau không nói gì.

Một lúc lâu sau, Trầm Sát mới lên tiếng: “Thiên Nhất, Địa Nhị, từ giờ phút này, hãy ở sát bên cạnh nàng ta, không được rời nửa bước, bảo vệ tính mạng cho nàng ta.”

Ba người nghe thấy vậy lập tức kinh ngạc nhìn Trầm Sát, phản ứng mạnh nhất là Tuyết vệ.

“Chủ tử, người nói vậy là có ý gì? Người nói nàng ta, không lẽ nào là Lâu Thất? Thiên Nhất, Địa Nhị là ám vệ của người, tình hình ngày mai khó đoán, nguy hiểm trùng trùng, họ sao có thể rời khỏi người để đi bảo vệ người đàn bà không liên quan?”

“Từ khi nào quyết định của bổn Đế Quân cần người thắc mắc?” Giọng Trầm Sát lạnh lùng như nước băng. Ánh mắt sắc lạnh như thực chất khiến Tuyết vệ lảo đảo.

Trái tim cô ta vô cùng thê lương, không phải như vậy, không nên như vậy! Trước đây chủ tử tuy lạnh lùng như không tới nỗi đối xử với cô ta như vậy. Trong đầu cô ta thoáng qua bóng dáng Lâu Thất.

Là cô ta, đều tại cô ta! Chính là từ sau khi Lâu Thất tới chủ tở mới biến thành như thế này.

Cô ta nhất định sẽ giết Lâu Thất!

Tuyết thu lại thần sắc, cúi đầu nói: “Là thuộc hạ đã đi quá giới hạn.”

Nguyệt vệ nheo mắt, nhìn cô ta nhưng không nói gì.

Đại lễ tuyển phi ngày mai hủy bỏ.” Trầm Sát nói ra câu này khiến cả ba người kinh hãi sững sờ, một hồi lâu không thể phản ứng gì.

Hủy bỏ đại lễ tuyển phi? Sao có thể như vậy được? Sao có thể? Họ đã chuẩn bị lâu như vậy, mỹ nhân các nước cũng đã tới, còn có cả khách mời tới chúc mừng, hôm nay đều đã tới nơi, bên ngoài Nhất Trùng Điện và Cửu Tiêu Điện, bao gồm cả Nhị Trùng Điện đều đã có người ở. Mọi thứ ngày mai đã sắp xếp ổn thỏa, tới người của Vấn Thiên Sơn cũng đã mang lễ vật tới, lúc này nói hủy bỏ đại lễ tuyển phi, điều này khiến Phá Vực phải ăn nói thế nào với những người kia.

“Ăn nói ra sao? Bổn Đế Quân làm việc, trước giờ không cần phải nói rõ với người khác.” Trầm Sát lạnh lùng nói.

Ưng lo lắng, nói: “Đế Quân, không ổn, nếu như lỗ mãng hủy đại lễ tuyển phi, các nước sẽ nổi giận, chúng ta căn cơ chưa ổn, sẽ lại kết thêm kẻ địch…”

Nguyệt ngắt lời hắn, trầm ngâm nói: “Hủy bỏ đại lễ tuyển phi, kết quả không tồi tệ như chúng ta nghĩ đâu, chí ít có một người rất hài lòng.”

Tuyết là con gái, ngay lập tức hiểu ra: “Ngươi nói là Nạp Lan Họa Tâm?”

“Không sai.” Nguyệt nhìn cô ta nói: “Không có người con gái nào muốn chia sẻ phu quân của mình với người phụ nữ khác, nếu như chủ tử không tuyển phi, Nạp Lan Họa Tâm chắc sẽ vui mừng nhất. Nhưng nếu vậy, chủ tử cần phải trực tiếp phong nàng ta làm hậu, như vậy Vấn Thiên Sơn mới đứng về phía chúng ta, mỹ nhân và sứ thần các nước mới không dám có ý kiến.”

“Ừ, ngươi nói lại câu vừa nãy xem.” Trầm Sát đột nhiên lên tiếng.

Nguyệt sững người, lặp lại: “Chủ tử cần phải trực tiếp phong nàng ta làm hậu, như vậy Vấn Thiên Sơn mới đứng về phía chúng ta…”

“Câu trước đó.”

“Nếu như chủ tử không tuyển phi, Nạp Lan Họa Tâm chắc sẽ vui mừng nhất…”

“Câu trước đó nữa.”

Nguyệt dừng lại, trong lòng giật mình, là câu đó? “Không có người con gái nào muốn chia sẻ phu quân của mình với người phụ nữ khác…” Trời ơi, không phải như hắn nghĩ chứ, nếu như là vậy, vậy thì hắn không nên nói ra câu này, có thể thu lại được không?

Nhưng ông trời không nghe thấy lời cầu nguyện của hắn.

Trầm Sát nhíu mày, đột nhiên nói: “Quyết định vậy đi, hủy bỏ đại lễ tuyển phi ngày mai!”

“Chủ tử…”

“Chủ tử, vậy…” có cần phong Nạp Lan Họa Tâm làm hậu không? Mặc dù nàng ta không tới nhưng nàng ta si mê chủ tử như vậy, trực tiếp phong nàng ta, nàng ta chắc chắn sẽ rất vui lòng.

“Không có điều gì khác.”

Trầm Sát vung tay, ra lệnh thảo luận các việc để ứng phó sau khi hủy bỏ đại lễ tuyển phi.

“Cái gì? Hủy bỏ đại lễ tuyển phi?”

Trong hoa viên, ánh trăng mông lung. Lâu Thất bị Nguyệt và Ưng kéo tới một góc, còn không kịp sừng cô lên thì đã nghe thấy một tin tức khiến hắn bất ngờ: “Tại sao?”

Đang yên đang lành, chuẩn bị hết cả rồi, ngày mai là ngày để tuyển chọn, bây giờ đột nhiên nói hủy là hủy, có suy nghĩ tới ảnh hưởng không vậy? Lâu Thất lắc đầu, chỉ cảm thấy rằng cỗ máy giết người Trầm Sát, không những tính khí thất thường mà còn không sợ thiên hạ đại loạn. Công chúa nhà người ta đều đã tới đại lễ chọn phi của ngươi, hạ thấp thân phận tôn quý cùng các mỹ nhân khác tới cho ngươi lựa chọn, đây đã là thể diện rất lớn rồi, dù sao những ngày này nàng cũng đã biết được rằng, Phá Vực hiện vẫn đang vô cùng bất ổn, trong nước hiểm họa trùng trùng, nếu lại đắc tội với ngoại địch, tới lúc đó nội ngoại công kích, cho dù Trầm Sát có thể một người địch vạn người thì cũng không thể kháng cự lại với chiến thuật rừng người của họ.

Lâu Thất nhíu mày.

Nguyệt nhìn nàng nói: “Điều này có lẽ Lâu cô nương biết nguyên nhân.”

“Ta biết gì chứ, ta không biết.” Lâu Thất trừng mắt nhìn hắn: “Ta cũng không biết tại sao các người không đi khuyên can hắn lại lén la lén lút tới gần nhà xí để bắt ta.”

Bà nó chứ! Nàng chỉ là đi vệ sinh thôi mà hai tên giống như trộm hái hoa này đột nhiên xuất hiện, khiến nàng sợ khiếp vía.

Nghe nàng nói vậy, hai gã đàn ông cũng cảm thấy hơi ngượng, mặt Ưng thậm chí bắt đầu nóng bừng. Việc này ở hiện đại có lẽ không sao, nhưng là ở đây, chặn một cô gái ở gần nhà xí, đúng là giống với trộm hái hoa.

Nhưng họ cũng không có cách nào cả, ban ngày Lâu Thất tự tới thiên điện để ngủ, họ nghị sự xong đi ra, Đế Quân liền đi bắt người, vác thẳng nàng ta tới tẩm cung của người, họ làm gì còn cơ hội nào nữa? Tới lại gần một chút, Thiên Nhất và Địa Nhị cũng xuất hiện.

Chỉ có thể canh ở gần nhà xí, chỉ hi vọng Lâu Thất dậy đêm. Vì họ thông qua Nhị Linh biết rằng, Lâu Thất ở cùng Đế Quân, thông thường không quen dùng bô trong điện. Khụ khụ…

Cũng may quả nhiên Lâu Thất xuất hiện, nếu không thực sự họ cũng không biết phải làm sao?

“Việc Đế Quân quyết định, chúng ta có thể khuyên được sao?

Lâu Thất lập tức giận dữ phì cười: “Ý, vậy thì kì quá lạ quá, các ngươi đã biết là không khuyên được, các ngươi còn tới tìm ta làm gì? Mau đi tắm gội ngủ thôi.” Nàng xua tay chuẩn bị về ngủ tiếp. Hôm nay nàng cũng rất mệt.

“Lâu Thất.” Nguyệt gọi nàng: “Đế Quân hủy bỏ đại lễ tuyển phi là vì ngươi.”

“Vì ta? Nguyệt vệ đại nhân, ngươi đừng đùa giỡn vậy chứ, tiểu nữ tử gan nhỏ lắm, không chịu được sự đùa giỡn vậy đâu, sợ quá.” Nàng vỗ ngực, vẻ mặt không dám lĩnh giáo, khiến Nguyệt và Ưng tức hộc máu.

Bây giờ Ưng cũng vậy, mới đầu hắn còn bị nàng gạt, vờ yếu ớt, vờ nhút nhát, người yếu ớt nhút nhát mà dám thuần phục Tuyết Sơn Bạch Ưng Vương? Có thể để ưng vương đưa lên không trung sau đó lại lao xuống mà mặt không biến sắc?

Đúng là hắn đã bị nàng ta đùa giỡn trong lòng bàn tay, sao lại có thể như vậy chứ?

Hắn còn chưa tìm nàng ta tính sổ, nàng ta lại dám tiếp tục giả vờ, giả vờ!

Hắn giơ tay lên định đập xuống đầu nàng ta, Nguyệt liền nắm tay hắn lại, ngăn cắn hắn, Ưng không hiểu nhìn Nguyệt, Nguyệt thì thầm một câu khiến hắn lập tức sững người.

“Nàng ta sau này có thể sẽ là chủ mẫu của chúng ta!”

Chủ mẫu, chủ mẫu, Lâu Thất có khả năng là chủ mẫu của họ!

Đầu Ưng rối bời.

Tiếp theo hắn chẳng thể nào chú tâm nghe điều Nguyệt và Lâu Thất nói nữa.

“Lâu Thất, hôm nay ta nói một câu, Đế Quân bắt ta lặp lại ba lần.”

Lâu Thất không thể không thừa nhận, Nguyệt đúng là một người biết nói chuyện. Hắn biết nắm bắt trọng điểm, chí ít bây giờ trong lòng như bị mèo cào, bị hắn làm cho hiếu kỳ, nàng chớp mắt, nhìn hắn: “Nói gì?” Đúng rồi, hiếu kỳ tức là nàng đã thua, nhưng nàng không thể kìm chế được.

“Không có người con gái nào muốn chia sẻ phu quân của mình với người phụ nữ khác…”

Giọng nói ôn hòa của Nguyệt nói ra câu nói này khiến Lâu Thất có phần ngẩn ngơ, nàng sững sờ hỏi: “Tại sao, tại sao ngươi lại nói câu đó?”

Trên thực tế Nguyệt cũng không hiểu tại sao khi đó mình lại nói ra như vậy, câu nói này là khi còn nhỏ nghe mẫu thân hắn nói, khi đó hắn không hiểu lắm, nhưng không biết vì sao câu nói này khiến hắn ghi nhớ sâu sắc trong đầu.

Bây giờ nghĩ lại hắn cũng cảm thấy đầu mình khi đó chắc chắn trúng gió.

Đáng tiếc, hắn không có cách nào thu hồi lại lời nói đó. Khi ấy, dáng vẻ suy ngẫm của Đế Quân khi nghe hắn lặp lại ba lần, hắn biết thế là xong, xong thật rồi. Vì vậy hắn chỉ có thể tới thuyết phục Lâu Thất.

“Nghe nói, Nạp Lan Họa Tâm là người được tuyển vào vị trí đế hậu, là sư tỷ của Nạp Lan Đan Nhi, con gái đại trưởng lão của Vấn Thiên Sơn, thân phận tôn quý hơn cả công chúa các nước nhỏ?” Lâu Thất đột nhiên hỏi một câu.

Nguyệt thận trọng ngẫm nghĩ rồi gật đầu.

“Vì thế, chủ tử nói không chừng hủy bỏ đại lễ tuyển phi là vì nàng ta. Ngươi nghĩ mà xem, nếu không tại sao trước đây hắn không có suy nghĩ này, sau khi Nạp Lan Đan Nhi tới mới đột nhiên quyết định như vậy?” Lâu Thất xòe hai tay ra: “Các ngươi không biết khi ở nhà lao, chủ tử nói gì với Nạp Lan Đan Nhi, nói không chừng chính là Nạp Lan Đan Nhi yêu cầu như vậy.”

Nguyệt lại sững người.

Đây cũng là một khả năng, nhưng sau khi nói ra câu đó, tại sao ngay lập tức hắn nghĩ tới Lâu Thất, chính là nàng ta, không có ai khác, Nạp Lan Họa Tâm cũng không thể được đặt vào vị trí đó. Đây là trực giác của hắn, sau đó hắn cũng đã từng phân tích, nếu không phải là nàng, Đế Quân chắc sẽ trực tiếp phong Nạp Lan Họa Tâm làm đế hậu mới đúng, nhưng họ thảo luận mãi, người cũng không hề nhắc tới Nạp Lan Họa Tâm.

“Dù thế nào đi nữa, Lâu Thất, ngươi có địa vị rất quan trọng trong lòng Đế Quân, việc này ta hi vọng ngươi có thể khuyên can Đế Quân, chúng ta sẽ chuẩn bị cả hai phương án.” Nguyệt nói xong liền cúi người với nàng: “Nhờ cả vào ngươi đấy, Lâu Thất. Cửu Tiêu Điện bây giờ không thể chống cự lại được nội ngoại công kích, cũng không thể chống chịu được nộ hỏa của cả thiên hạ, Đế Quân đi tới bước này không hề dễ dàng, ngươi cũng không muốn mọi thứ của người đều sẽ bị kẻ khác phá hủy đúng không?”

Khi Lâu Thất về lại tẩm điện, mở cửa ra, gió lập tức thổi vào trong điện, ngọn nến bùng cháy, khẽ phát ra tiếng động, Trầm Sát vốn đang ngủ say lập tức mở choàng mắt, xoay người ngồi dậy.

“Đi đâu vậy?” Nhìn thấy nàng, khí tức lạnh lùng trên người hắn lập tức tan biến.

“Đi nhà xí,” Lâu Thất bước tới bên cạnh bàn, khêu ngọn nến, lại lấy cốc rót một cốc nước, uống ừng ực mấy hớp.

“Chỉ là đi nhà xí thôi sao?”

Trầm Thất bước tới, đưa tay xoa nhẹ tay nàng. Đã vào thu, đêm của Phá Vực rất lạnh, tay nàng lạnh như thể đã ở ngoài rất lâu. Hơn nữa vừa về đã uống nước, giống như vừa nãy đã nói rất nhiều.

Hắn bế bổng nàng lên, đưa về giường, kéo chăn đắp cho nàng sau đó hai mắt mới nhìn nàng chằm chặp: “Nói đi.”

“Tại sao chàng lại hủy bỏ đại lễ tuyển phi?” Lâu Thất quyết định nói thẳng.

Trầm Sát nhìn nàng, một hồi lâu không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn nàng như vậy, cho tới khi nàng cũng cảm thấy chột dạ một cách vô cớ: “Sao lại cứ nhìn ta vậy?”

“Nguyệt tìm nàng?”

“Ừm, còn có Ưng nữa.” Lâu Thất bán đứng hai người họ mà không hề cảm thấy có chút áp lực nào.

“Nửa đêm hẹn riêng nữ nhân của bổn Đế Quân, bọn họ cũng thật to gan.” Trầm Sát hừm một tiếng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN