Đế Vương Sủng Ái

chương 61 +62

trước
tiếp

Thực ra mới đầu Trầm Sát cũng không hiểu mình bị làm sao, tại sao nghe nàng ta nói những lời đó hắn lại cảm thấy có lửa giận nhen nhóm lên đầu, lại nhìn gương mặt tươi cười không để tâm của nàng, hắn có cảm giác muốn hộc máu.

Những nữ nhân kia còn chưa thực sự vào Cửu Tiêu Điện, còn chưa thực sự được phong phi, mấy ngày nay đã ngấm ngầm đấu đá không ngớt, hắn có thể thấy hết những trò vặt vãnh của họ, nhưng bất luận họ làm những gì hắn cũng chỉ cảm thấy nhàm chán, căn bản không thể có cơ hội làm ảnh hưởng tới tâm tư của hắn.

“Lại đây.” Trầm Sát hít một hơi thật sâu mới có thể kìm nén lửa giận chuẩn bị thiêu đốt hắn thành tro bụi xuống.

Lâu Thất cũng thầm kinh ngạc, hắn đã giận dữ thế này rồi, trong cơn giận cũng đã hủy hoại cả hoa viên, nhưng chỉ một lát, hắn đã kìm nén toàn bộ lửa giận xuống, đúng là một người đàn ông có khả năng kiềm chế rất mạnh.

Thiên Ảnh ở trong bóng tối rất muốn trợn ngược mắt, Đế Quân vốn dĩ có khả năng tự kiềm chế rất mạnh, đây là lần đầu tiên tức giận tới vậy, là vì ai chứ? Vì ai chứ?

Lâu Thất nhích từng bước ốc sên về phía hắn, Trầm Sát nhìn nàng như vậy lại thấy tức phát điên, hắn lao người đi, tiến sát lại gần nàng, đưa tay siết chặt cằm nàng, bất ngờ cúi xuống, làn môi nóng bỏng cắn mạnh lên môi nàng.

Có lẽ là vì hắn quá cao lớn, che hết ánh sáng của nàng.

Có lẽ vì hắn quá nóng bỏng, thiêu đốt hết dưỡng khí của nàng.

Có lẽ vì khí thế của hắn quá hung hãn, đoạt hết hơi thở của nàng.

Lâu Thất giống như sắp chết đuối.

Mọi cảm giác đều biến mất, nhưng lại giống như mọi cảm giác đều được phóng đại, đặc biệt là xúc cảm của đôi môi cũng như hơi thở nóng hổi của hắn.

Thiên Ảnh bịt chặt hai mắt lại.

Nhị Linh đang nhìn trộm cũng rụt cổ lại, chỉ cảm thấy mặt đỏ bừng, tim đập loạn xạ.

Tam Trùng Điện trở nên vô cùng yên tĩnh.

Nhưng Lâu Thất cảm thấy bên tai mình vang lên tiếng nhịp tim đinh tai nhức óc, cũng không biết là của nàng hay của hắn.

Rất lâu sau hắn mới buông nàng ra.

Ánh mắt đen nhánh sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt nàng, bá đạo không cho nàng né tránh.

“Muốn giúp bổn Đế Quân lật thẻ? Muốn bổn đế quân sủng ái công bằng?” Giọng hắn có phần hơi khàn đi sau khi được thỏa mãn.

Đúng vậy, hắn giận, chính là giận việc này. Tại sao nàng không đố kị, tại sao không giận dữ, tại sao không ghen, như vậy là không đúng, thân là nữ nhân của hắn thì cần phải có dục vọng độc chiếm hắn! Không thể rộng lượng như vậy! Hắn không cho phép!

Lâu Thất khó khăn lắm mới định thần, lý trí về lại trong đầu, biết rõ vừa nãy đã xảy ra chuyện gì, lập tức nàng nổi giận. Một đấm đấm mạnh về phía lồng ngực hắn, lực đạo rất lớn khiến Trầm Sát không khỏi lùi lại một bước nhỏ, kéo dài khoảng cách giữa hai người.

“Trầm Sát! Tên khốn nhà ngươi! Có biết đây là mối tình đầu của ta không! Mẹ kiếp! Ngươi dựa vào đâu mà cướp mất nụ hôn đầu của ta! A… dựa vào đâu!” Nàng nghiến răng nghiến lợi, tức tới đỏ mặt, nhìn hắn chỉ muốn lập tức chặt thành mấy khúc mang đi nuôi rắn trong nhà lao.

Sao lại vậy chứ, sao lại vậy chứ! Nụ hôn đầu của nàng!

Nàng ở hiện đại là nữ hoàng của một lĩnh vực nào đó, có biết bao nhiêu anh chàng đẹp trai tiếp cận, có biết bao nhiêu mê hoặc, nàng vẫn giữ gìn nguyên vẹn, vậy mà tới đây đã bị tên khốn này chiếm hết, chiếm sạch sẽ!

Chính là kiểu xâm lược thành trì, đi sâu càn quét!

Khốn kiếp!

Chửi miết chửi miết, nàng đột nhiên sấn tới, túm chặt lấy vạt áo hắn nói: “Nói đi! Ngươi nói rõ cho ta nghe, kĩ thuật tốt vậy, từng luyện qua với bao nhiêu người rồi?”

Trên cành cây, Thiên Ảnh khẽ nghiêng người, rơi sầm xuống đất, ngã một cú chó ăn phân.

Trầm Sát một tay giữ chặt eo nàng, khẽ nhấc bổng cả người nàng vác lên vai, bước nhanh vào trong tẩm cung, chưởng phong lướt qua, cửa lớn đóng sầm lại, ngăn cách mấy cặp mắt của thị vệ và thị nữ đang ngang nhiên nhìn trộm ở bên ngoài.

Rầm một tiếng, Lâu Thất bị vứt mạnh lên giường, vì lực ném quá mạnh, nàng thậm chí còn lăn một vòng. Nhưng nàng cũng nhanh chóng kịp thời phản ứng, hai tay đập xuống giường nhảy bật lên, thân người cao lớn của Đế Quân nọ lập tức đè nàng xuống.

Hai cơ thể tì sát vào nhau, hai gương mặt gần kề. Mắt nhìn mắt, mũi chạm mũi, hơi thở trên môi quấn quýt không thể tách rời.

“Trong mơ, nàng.”

“Cái gì?” Lửa giận đang muốn bùng phát của Lâu Thất bị ba chữ không đầu không đuôi của hắn ngắt quãng, nàng cứ thế sửng sốt hỏi.

Trầm Sát nói: “Bổn Đế Quân nói, luyện với nàng ở trong mơ.”

Lâu Thất hồi lâu sau mới hiểu ra hắn đang trả lời câu hỏi của nàng, hơn nữa đáp án lại là như vậy, mặt nàng nóng bừng, trừng mắt nhìn hắn: “Ý của chàng là, chàng nằm mơ thấy ta?”

Ừ, được thôi, nàng cho phép, cho phép hắn mơ.

Chỉ có điều, hắn nằm mơ hôn nàng, nàng lại chưa bao giờ mơ thấy vậy, thiệt, thiệt quá.

“Bốn Đế Quân đêm đêm ôm nàng ngủ, mơ thấy nàng cũng là điều bình thường.” Trầm Sát thản nhiên nói: “Bổn Đế Quân là người đàn ông bình thường.”

“Gớm, đàn ông bình thường, bây giờ có cả tá mỹ nữ cho phép chàng phát huy công hiệu bình thường của mình kìa, sao chàng không đi tìm họ?” Lý trí trở lại, tâm tư lập tức được khống chế, Lâu Thất trợn ngược mắt.

“Nàng to gan gớm.” Trầm Sát ánh mắt tối đi, “sự sủng ái của bổn Đế Quân, nàng dám coi như không có gì xảy ra?”

Phụt, sự sủng ái của hắn…

Đây là tiết tấu muốn coi nàng là thú cưng?

Lâu Thất chọc chọc vào ngực hắn, nói: “Chàng đứng dậy, chúng ta nói chuyện.”

“Nói gì?” Mặc dù không để tâm nhưng hắn vẫn nghe lời nàng đứng dậy, và cũng kéo nàng dậy.

Lâu Thất còn đang tổ chức ngôn từ, suy nghĩ xem nên nói thế nào với người đàn ông cổ đại bá đạo và tự luyện này thì bất ngờ bên ngoài vọng vào giọng nói khá yếu ớt của Thiên Nhất: “Bẩm Đế Quân, Hoa thống lĩnh cầu kiến Lâu cô nương.”

Sắc mặt Trầm Sát lập tức đen thui.

“Bảo hắn cút!”

Bên ngoài cửa điện, Thiên Nhất nhún vai, quay người nói với Hoa Vu Tồn: “Hoa thống lĩnh, việc này, ngươi nghe thấy rồi đấy!”

Bảo hắn cút, lời này Thiên Nhất không muốn lặp lại.

Hoa Vu Tồn vã mồ hôi, hắn bị Đế Quân ghét tới nhường nào đây?

Hắn không biết rằng, Trầm Sát vốn dĩ đang bực bội, từ đầu hắn tới mời Lâu Thất đi bố trận, Trầm Sát tưởng rằng cùng lắm chỉ đi hai ngày, nào ngờ đi luôn năm ngày! Hôm nay khó khăn lắm mới về lại, vừa hôn được một lần, gã họ Hoa này lại mong ngóng mòn mỏi chạy tới, hắn ta muốn làm gì? Chê sống dai quá sao?

Trầm Sát đang sát khí đằng đằng, như thể hóa thành thực chất, Hoa Vu Tồn ở ngoài điện đương nhiên cũng cảm nhận được, hắn khẽ rùng mình, muốn lui xuống nhưng lại nghĩ việc này không thể kéo dài thêm được nữa, lập tức khổ não muốn nhổ trụi tóc của mình.

Thiên Nhất đứng bên cạnh rất thông cảm cho hắn, nhưng việc này hắn cũng không thể giúp đỡ, tuyệt đối không được giúp đỡ.

“Là việc gã người Tây Cương nhốt trong lao, ta đi xem thế nào.” Lâu Thất lập tức hiểu ra. Lần này Hoa Vu Tồn tới tìm nàng chắc chắn là vì người kia đã quyết định, nàng cũng biết một người ở nhiều thời điểm sẽ có những quyết định khác nhau, có lẽ bây giờ hắn đồng ý, lát nữa sẽ hối hận. Vì thế việc này không thể kéo dài.

Trầm Sát trừng mắt nhìn bóng nàng đi về phía cửa điện, tức anh ách.

Nàng ta rốt cuộc sao có thể biết hắn không thể làm gì nàng, cứ thế nói đi là đi?

“Trước khi trời tối nàng không quay lại, bổn Đế Quân sẽ băm vằm Hoa Vu Tồn thành tám mảnh vứt đi nuôi Tuyết Sơn Bạch Ưng Vương.”

Giọng nói vô cùng lạnh lùng của Trầm Sát vang lên sau lưng, Lâu Thất không hề dừng bước, chỉ trả lời hắn một câu: “Dù sao thì Hoa Vu Tồn là thuộc hạ của chàng, đâu phải của ta, muốn chém muốn giết tùy chàng.”

Trầm Sát lập tức chỉ cảm thấy có một ngọn lửa bùng cháy trong lồng ngực, không thoát ra được, cũng không thể dập tắt.

Câu nói Lâu Thất nói ra khi đi tới cửa điện, Hoa Vu Tồn ở bên ngoài cũng nghe thấy, lập tức hắn chỉ biết lau mồ hôi lạnh, rầu rĩ chắp tay thi lễ với nàng: “Cô nương cứu thuộc hạ, Đế Quân thực sự sẽ giết thuộc hạ mất!”

Hắn khổ quá! Ai mà biết tới không đúng lúc chứ?

Nhìn cảnh tàn tạ của hoa viên hắn có thể tưởng tượng ra lửa giận của Đế Quân ban nãy mạnh tới nhường nào.

“Đi thôi.” Lâu Thất đi trước về phía nhà lao, nhưng mới đi chàng vài bước phía sau liền có một luồng gió ập tới, có người ôm lấy eo nàng, dẫn nàng lao lên không, bay đi.

“Bổn Đế Quân cũng muốn mở mang tầm mắt, hừm.”

Lâu Thất tỏ ra không còn gì để nói.

Đương nhiên không thể để nam nhân Tây Cương kia nhìn thấy Trầm Sát, nhìn thấy hắn người ta sẽ căng thẳng, đề phòng, nói không chừng sẽ thay đổi ý định. Có điều, nhà lao này có một lỗ nhỏ, ở bên ngoài có thể nhìn thấy và nghe thấy tình hình ở bên trong, Hoa Vu Tồn trong lòng cũng rất sốt ruột muốn xem, Trầm Sát vừa tới, hắn đâu dám tranh cơ hội đó, chỉ có thể tủi thân tới một bên buồn bực một mình.

“Ngươi tới rồi sao.”

Lâu Thất vẫn giống như lúc trước, bước lên ghế ngồi xuống bàn, dáng vẻ vô cùng thư thái, vô cùng không để tâm.

“Đúng vậy, ta tới rồi, cố gắng để trở thành người không ham muốn không tình cảm có phải rất đau khổ không?” Những thứ khác còn được, cùng lắm cố gắng tu tâm dưỡng tính, không nổi giận, không lo lắng, không hưng phấn, hơn nữa ít ra ngoài là được, cũng không có những tâm trạng sợ hãi, khiếp đảm, nhưng đây là một người đàn ông, một người đàn ông trẻ mới chừng hơn hai mươi tuổi.

Có gì đây?

Có tình cảm.

Lúc trước khi tới đây Lâu Thất đã nhìn thấy trên cổ tay hắn có đeo một sợi dây màu đen, bên trên có xỏ một viên ngọc hình mèo rất xinh xắn.

Nàng không tin đó là thứ hắn thích.

Vậy thì rất có thể đó là món nữ nhân quan trọng đối với hắn đã tặng hắn, nếu như là trưởng bối thì sẽ tặng ngọc như ý, tượng phật… Tặng một con mèo nhỏ dáng vẻ đáng yêu, có lẽ là tình nhân, cũng có lẽ là em gái. Nhưng dù là ai đi nữa thì trong lòng hắn cũng có tình cảm, hơn nữa lại là tình cảm sâu đậm.

Đáng tiếc, người bị trúng loại độc tố thần kinh này không thể động tình. Hoặc có thể nói là không được có thâm tình. Tình cảm sục sôi, nhịp tim tăng nhanh, mặt đỏ tim đập loạn xa, những điều này đều kích thích độc tố phát tác.

Xem ra người đàn ông này phải chịu không ít dày vò.

Vì thế, nàng cược, cược tình cảm trong lòng hắn khiến hắn khao khát giải độc.

Lời nàng nói khiến hắn có chút đau đớn ôm ngực, hắn cười thê lương nói: “Có lẽ ngươi sẽ không thể nào biết được, cảm giác khi đứng trước người con gái ngươi yêu nhưng vẫn phải cố tỏ ra bình tĩnh và lạnh nhạt.”

Lâu Thất gật đầu nói: “Ừ, đúng là ta không biết được, nhưng có thể tưởng tượng ra. Nói như vậy ngươi có người thương rồi?”

“Có, nhưng sao chứ?”

“Sao gì mà sao, ta giải độc cho ngươi xong ngươi có thể về tìm nàng ta.” Lâu Thất chớp mắt, nói rất nhẹ nhàng.

Nam nhân sững sờ nhìn nàng, nhưng ánh mắt vẫn thoáng qua chút ít hy vọng, hắn cúi mặt nói: “Ha ha, vào nhà lao của Cửu Tiêu Điện, lại là người Tây Cương, ta còn có cơ hội sống rời khỏi đây? Xem ra cô nương không hiểu con người Trầm Sát rồi. Ta chỉ là muốn giải độc, để thoải mái trải nghiệm mùi vị của sợ hãi và lo lắng thôi.”

Lâu Thất móc ngón tay nói: “Lại đây, chúng ta nói chuyện.”

“Nói gì?” Mặc dù vẫn còn đề phòng nhưng hắn vẫn tiến lại gần phía nàng.

Lâu Thất chỉ vào cổ tay hắn: “Thứ này là người thương của ngươi tặng cho ngươi? Nàng ta tên là gì?”

Nam nhân lập tức giữ lấy chiếc vòng, vẻ mặt đau khổ và nhớ nhung: “Không sai, là nàng ấy tặng ta, tên nàng ấy là Hàn Tiểu Sức, nàng ấy không phải người Tây Cương, chỉ là một nữ nô bị bắt giữ…”

Bên ngoài Trầm Sát nhướng mày. Vương tộc Tây Cương mới có nữ nô bị bắt từ trung nguyên, người này là người trong vương tộc Tây Cương.

Hoa Vu Tồn ở bên cạnh thì cho rằng hình như có gì đó cần phải chú ý, chỉ có điều hắn nhất thời không nghĩ ra.

“Ngươi tên là gì? Dù sao thì cũng đã quyết định chết một cách thoải mái rồi, còn gì không thể nói chứ?” Lâu Thất đột nhiên thở dài: “Có điều ngươi đã nói là Hàn cô nương kia bị bắt đi, lại là một nữ nô, ngươi nói xem nếu không có ngươi ở bên cạnh, nàng ta sẽ gặp phải những chuyện gì? Lẽ nào ngươi chưa từng nghĩ sẽ sống sót khỏe mạnh về chăm sóc cho nàng ta sao, yên tâm yêu nàng ta mà không còn lo lắng, ở bên cạnh nàng ta?”

“Ta có thể sao?”

“Có thể, ngươi nghe lời ta, ta bảo Trầm Sát thả ngươi ra, thế nào?”

“Ngươi?”

“Đúng, chính là ta. Đúng rồi, ta xin giới thiệu lại một chút, ta là Lâu Thất, thị nữ duy nhất của Tam Trùng Điện, cũng là đại thị nữ cận thân của Trầm Sát.”

“Nói cho hắn biết, ngươi là nữ nhân của bổn Đế Quân.” Đột nhiên bên tai vang lên tiếng nói trầm ấm của Trầm Sát, nam nhân trước mặt thì hình như không nghe thấy. Đây là bí mật truyền âm sao?

Lam Thất trợn ngược mắt, thần kinh, tại sao nàng phải nói là nữ nhân của hắn, như vậy chẳng bằng nói hắn là nam nhân của nàng.

Nàng mặc kệ hắn tiếp tục nói: “Dù sao thì nếu ngươi tin ta, ta giúp ngươi giải độc, thả ngươi đi. Nếu ngươi không tin ta, ta giúp ngươi giải độc rồi lại để Hoa thống lĩnh dùng hình bức cung ngươi, tới khi đó ngươi xem có thể chống cự được không?”

Hai con đường như vậy, tin là kẻ ngốc cũng biết nên chọn sao. Lâu Thất cho rằng mình thật lương thiện.

“Tây Trường Ức, tên của ta.”

“Tây Trường Ức? Đế Quân, cửu vương tử Tây Cương!” Hoa Vu Tồn kinh ngạc nhìn Trầm Sát, hắn chỉ nghe thấy tiếng chứ không nhìn thấy tình hình bên trong.

Tây Trường Ức, cửu vương tử của Tây Cương, là em trai cùng cha khác mẹ của Tây Trường Ly, nhưng hai người chỉ hơn kém nhau hai tuổi. Nghe nói Tây Trường Ức từ nhỏ nhiều bệnh sức khỏe yếu, luôn ở trong vương thất Tây Cương không từng ra ngoài, không ai biết trông hắn ta như thế nào. Ngoài ra cũng nghe nói, Tây Trường Ức sớm đã lên tiếng nói rằng mình tuyệt đối không cần vương vị, trong ấn tượng của người đời, đây là một kẻ bệnh tật không tranh giành với đời.

Ai ngờ hắn lại ngàn dặm xa xôi tới Phá Vực, lại còn trà trộn vào Cửu Tiêu Điện, muốn lẻn vào Tam Trùng Điện!

Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của họ.

“Tương truyền, Tây Trường Ức và tam hoàng tử Tây Trường Ly rất thân thiết, xem ra, Tây Trường Ly cứu hắn cũng là hợp tình hợp lý.” Hoa Vu Tồn nói tiếp: “Nếu như là vậy, Tây Trường Ly chắc chắn sẽ không dễ dàng từ bỏ ý định?”

Trầm Sát trầm ngâm không nói gì, tiếp tục nhìn vào trong nhà lao.

Lâu Thất không biết Tây Trường Ức là cửu hoàng tử của Tây Cương, nhưng nàng cũng có thể dựa vào tên để đoán được đại khái.

“Tây Trường Ức, ngồi xuống đi.”

Tây Trường Ức nghe theo lời nàng ta, ngồi xuống giường.

Lâu Thất nhanh chóng sờ xuống eo, lấy ra một sợi xích bạc, một đầu của sợi xích có treo một hạt hình tròn, khắc hoa văn đuôi phượng. Tây Trường Ức nhìn thấy món đồ này có phần không hiểu: “Cái này dùng để làm gì?”

“Tây Trường Ức nhìn vào khối cầu này.” Giọng Lâu Thất bất ngờ trở nên rất nhẹ, rất mơ hồ, như thể từ nơi rất xa vọng tới: “Tây Trường Ưng, ngươi cảm thấy rất mệt, rất buồn ngủ rồi phải không, hãy thả lỏng bản thân, làm theo tâm ý của mình, tới nơi ngươi muốn đi nhất, đi đi. Đúng rồi, có thể dẫn theo người mà ngươi yêu thương, tên nàng ta là Hàn Tiểu Sức có phải không? Nhìn xem, nàng ta đang ở phía trước mỉm cười với ngươi. Hàn Tiểu Sức, nàng ấy đẹp không?”

“Đẹp…” Tây Trường Ức ánh mắt mơ màng, nhưng hắn không hề mất đi ý thức, cũng không hề ngủ.

Trước mắt hắn, người con gái hắn yêu thương đang mỉm cười, khẽ gọi hắn: “Cửu hoàng tử, cửu hoàng tử.”

“Gọi ta Trường Ức.”

“Trường Ức, chàng biết không? Tên chàng không hề giống với tên của người Tây Cương, Trường Ức, Trường Ức, rất giống với phong cách người Đông Thanh chúng ta.”

“Tiểu Sức thích là được.”

Trầm Sát bước vào, không hề phát ra tiếng động nào, đứng lặng lẽ quan sát ở bên cạnh. Lâu Thất liếc mắt nhìn hắn, cũng không nói gì.

Nàng lại sờ lên eo, kẽ tay kẹp chặt mười cây kim bạc rất dài.

Trầm Sát liếc nhìn qua eo nàng, từ lâu hắn đã cảm thấy kỳ lạ, đai lưng của nàng rộng hơn đai bình thường, nhìn cũng chỉ dày hơn một chút, nhưng bên ngoài nhìn cũng không thấy gì khác lạ, sao nàng ta lại thường xuyên lấy ra được các món đồ ở bên trong? Cứ như thể cất thoải mái không đầy. Hôm nào đó hắn phải tháo đai lưng của nàng xuống xem thế nào.

Khi hắn còn đang nghĩ tới việc tháo đai lưng của nàng, hai tay Lâu Thất nhanh như bay, căn bản không thể nào nhìn rõ động tác, đợi khi nàng dừng lại, mười cây kim dài đã cắm lên đỉnh đầu Tây Trường Ức.

Trên đỉnh đầu bị cắm nhiều kim tới vậy, nhìn có vẻ rùng rợn.

“Hoa Vu Tồn.” Lâu Thất gọi, lúc này đã có thể lên tiếng rồi.

Hoa Vu Tồn vội vàng bước vào: “Lâu cô nương có gì giao phó?”

“Đi tìm thần y xin mười viên giải độc hoàn lại đây.”

“Vâng!”

“Nàng không có giải độc hoàn?” Trầm Sát nhướng mày hỏi, lại liếc nhìn đai lưng của nàng.

Lâu Thất cảnh giác nhìn hắn: “Chủ tử, ta rất nghèo, không có gì cả, hơn nữa, đây là làm việc cho chủ tử, đương nhiên phải dùng đồ của Cửu Tiêu Điện.”

“Đồ của bổn Đế Quân cũng chính là đồ của nàng, bổn Đế Quân cho phép nàng dùng.” Hắn rất hào khí nói.

Lâu Thất ánh mắt phát sáng: “Vậy khi nào chàng cho ta một chút vàng?” Đừng nói những thứ sáo rỗng, cho nàng dùng thuốc thì có ý nghĩa gì, cho nàng chút gì thực tế một chút. Bây giờ nàng rất nghèo, có nhiều thứ bảo vệ tính mạng, nàng còn cần phải dùng bạc để mua nguyên liệu về chế tạo. Chủ yếu là, nàng muốn chuồn thì cũng phải có lộ phí đi đường.

“Vàng? Nàng cần vàng làm gì?” Không đợi nàng trả lời, hắn lại nói: “Cần dùng gì chỉ cần cho người đi lấy, vàng bạc nàng cũng đâu có cơ hội tiêu.”

Bà nó chứ!

Lâu Thất suýt chút nữa chửi thành tiếng. Rõ ràng là còn đề phòng nàng mà, nói hay thế làm gì, cái gì mà của hắn cũng là của nàng, nói thì hay đấy.

“Lâu cô nương, giải độc hoàn tới rồi.” Sau lưng Vu Hoa Tồn là Ưng vệ.

“Chủ tử, người cũng ở đây sao?”

Dọc đường đi Hoa Vu Tồn không nói với hắn Trầm Sát ở đây sao? Đừng giả tạo vậy chứ. Lâu Thất trợn ngược mắt, nói: “Các người tưởng đây là cái chợ sao? Đông người chen chúc ở đây làm gì thế? Đi ra ngoài.”

Ưng trừng mắt nhìn nàng, sao lại như vậy, có ý định đuổi hắn à? Nhưng Trầm Sát liếc mắt nhìn qua, hắn chỉ đành bối rối lui ra. Chẳng qua chỉ là muốn xem bản lĩnh của nàng ta thôi, khó khăn vậy sao?

Thấy Ưng và Hoa Vu Tồn đều đã ra ngoài, ánh mắt Lâu Thất liếc qua, Trầm Sát hơi nheo mắt lại: “Muốn đuổi bổn Đế Quân?”Giọng nói không hề che giấu uy hiếp. Ai cũng có thể đuổi, tới hắn cũng muốn đuổi ra ngoài?

Hắn không hài lòng thấy nàng một mình ở trong cùng phòng với Tây Trường Ức, cho dù chỉ là giải độc cũng không được, cho dù là vì giúp hắn cũng không được. Hắn cứ ngồi lại đây xem, hắn muốn xem nàng có thực sự dám đuổi hắn hay không.

Lâu Thất bất ngờ mỉm cười: “Đâu thể nào, chủ tử, người ngồi đi.”

Tiểu nữ tử biết co biết duỗi, nàng không hề cảm thấy mất mặt, một chút cũng không.

Nhưng hắn chắc không muốn ra ngoài, không lợi dùng thì thật lãng phí. Lâu Thất cầm mười viên giải độc hoàn bước tới, đưa ra trước mặt hắn: “Phiền chủ tử nghiền những viên thuốc này thành bột.”

Đây là lần đầu tiên có người sai hắn làm việc, mặc dù chỉ là nghiền nhỏ thuốc viên.

Trầm Sát nhìn nàng giây lát, sau đó cầm lấy thuốc thật, mười viên, chỉ khẽ bóp nhẹ tay, khi mở ra, trong lòng bàn tay đã có một nhúm bột.

Ừ, được thôi, nhiệm vụ nàng giao cho hắn đúng là quá vặt vãnh.

Lâu Thất đảo mắt, cầm một chiếc cốc lên bảo hắn cho bột thuốc vào trong, sau đó đổ nửa cốc nước lắc đều, tay nàng lướt nhẹ trên chiếc cốc, lại lắc tiếp, cầm tới phía Tây Trường Ức, định giơ tay đỡ lưng hắn. Trầm Sát liền quát lên: “Nàng làm gì vậy?”

“Cho hắn uống thuốc.”

Trầm Sát đứng phát dậy bước tới giành lấy chiếc cốc trong tya nàng, một tay thô lỗ bóp miệng Tây Trường Ức, đồng thời cũng nhanh chóng đổ nước vào miệng hắn, động tác tuyệt đối rất thô bạo. Lâu Thất há hốc miệng nhìn hắn buông tay ra, má Tây Trường Ức vẫn còn hai vết ngón tay tím bầm!

“Có cần phải vậy không?” Nàng chỉ lẩm bẩm nói nhưng không biết tại sao trong lòng lại có cảm giác ngọt ngào lướt qua.

Tay nàng bắt quyết, quay lưng với Trầm Sát, Trầm Sát không nhìn rõ động tác của nàng, chỉ thấy mấy cây kim trên đỉnh đầu Tây Trường Ức đang rung lên. Một lát sau nàng lại rút nhanh những cây kim đó ra, vừa rút ra liền có khói màu đen nhạt tỏa ra từ vị trí cắm kim ban nãy, những tia nhỏ xíu lan tỏa trong không trung.

Trong không khí có mùi hơi hôi.

Trầm Sát nhíu mày, mặt biến sắc, quát lên: “Cút ra.”

Giọng hắn vừa vang lên, bên ngoài Ưng và Hoa Vu Tồn đã bay về phía một cái cây ở bên cạnh. Lá cây xào xạc rơi xuống, có tiếng cười trong trẻo vang lên.

“Hahaha… Trầm Sát ca ca, huynh vẫn lạnh lùng như vậy.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN