Đế Vương Sủng Ái

chương 59 +60

trước
tiếp

Lâu Thất vừa đi ra, Hoa Vu Tồn lập tức đến hỏi: “Lâu cô nương, thế này, thế này là xong rồi ư? Có hỏi được gì không?”

“Cứ đợi đi.”

Lâu Thất cười lắc lắc đầu. Độc không giải thì sao có thể hỏi được chứ? Tóm lại cứ đợi giải độc xong rồi nói tiếp, có điều, nàng cũng nắm chắc được nam nhân kia sẽ đồng ý.

“Ta về Tam Trùng điện trước, canh chừng hắn cho kỹ, nếu hắn nói tìm ta thì nhanh chóng cho người đến Tam Trùng điện gọi ta.” Lần này là Lâu Thất chủ động muốn trở lại Tam Trùng điện, nếu nàng đã đồng ý giúp chuyện này thì sẽ làm cho xong. Trước nay, nàng làm chuyện gì cũng chưa bao giờ chỉ dựa vào một điểm, nếu hắn ta không muốn giải độc, thì nàng cũng phải tìm xem còn có cách gì có thể tìm ra thân phận của hắn nữa hay không.

Một đường trở lại Tam Trùng điện, không ít thị nữ thấy nàng đều phúc thân hành lễ. Đại thị nữ của Tam Trùng điện, thân phận vốn dĩ đã cao hơn những thị nữ khác, huống chi ai cũng biết, giờ nàng còn là người được Đế quân sủng ái nữa. Thế nhưng các nàng nhìn thấy ánh mắt Lâu Thất có chút kỳ lạ, có người thấy hơi hả hê, có người thì lại mang theo vẻ đồng tình.

Lâu Thất như có điều suy nghĩ, nàng cùng với Nhị Linh chậm rãi đi về hướng Tam Trùng điện.

Trong lúc đi qua Nhị Trùng điện sắp đến Tam Trùng điện, hai người nhìn thấy ở đầu kia, Nhị Anh đang bưng một khay đồ đi tới.

Nhị Anh vừa thấy họ, ánh mắt đột nhiên sáng lên, trong ánh mắt có ý tứ như cuối cùng cũng để ta có cơ hội gặp được các ngươi vậy. Nàng ta lắc mông đi đến, cố ý đưa khay đến trước mặt các nàng quơ quơ.

Trên khay là một hộp gỗ đàn khắc hoa, nắp hộp khắc các loại bảo thạch quý giá, nhìn vô cùng xa xỉ, rực rỡ. Từ đó có thể thấy, đồ vật trong hộp càng đẹp đẽ, quý giá hơn nhiều, nếu không thì sao có thể xứng với một cái hộp như thế này chứ.

“Lâu cô nương, đây là đang đi từ nhà lao về đó à? Ở cùng một đám nam nhân kia nhiều ngày như vậy, ngươi không sao chứ?” Nhị Anh đánh giá Lâu Thất, giọng nói mang theo vẻ coi thường, còn có chút hả hê.

Nhà lao là chỗ nào chứ? Là nơi có một đám nam nhân thô lỗ, còn có những tên phạm nhân cực kỳ hung ác. Ngay cả những việc cần đến nữ nhân làm thì cũng đều là những bà tử cao lớn thô kệch. những bà tử đó ở trong đấy đã lâu, nói chuyện cũng là bộ dáng lớn tiếng, còn có chút thô tục không biết kiêng dè gì, thực sự khiến người ta tránh xa đến chín mươi dặm.

Còn về Lâu Thất, dù vô cùng ghét nàng, nhưng Nhị Linh không thể không thừa nhận bộ dáng xinh đẹp như hoa của nàng. Người như thế lại bị lưu lạc đến khu nhà lao, đây không phải là một đóa hoa bị vứt vào hố phân ư? Ngược lại, lúc này nàng ta muốn xem xem, đóa hoa này còn có thể kiều diễm, xinh đẹp được nữa hay không? Bởi vì Trầm Sát làm việc không bao giờ muốn giải thích với thị nữ, cho nên đám người Nhị Anh cũng không biết rốt cuộc Lâu Thất đến đó làm gì. Sau khi biết tin nàng đến nhà lao, ngay lập tức các nàng liền sôi sục hẳn lên, các nàng cho rằng Lâu Thất bị Đế quân ghét bỏ nên mới phải đi đến khu nhà lao.

Dù sao, hễ một người thị nữ đến khu nhà lao thì đều đã phạm vào sai lầm nhưng không đáng chết. Nhà lao với họ mà nói chính là một sự trình trị nghiêm khắc nhất, là một loại trục xuất. Hơn nữa, mỗi thị nữ bị đưa đến đây, cuối cùng không phải là chịu không nổi phải chạy trốn bị bắt lại, thì cũng là bị giày vò khổ sở thành một bà tử thô tục. Nếu như còn muốn gả đi thì cũng sẽ không có khả năng gả cho một người tốt, mà chỉ có thể gả cho đám thị vệ, thủ vệ ở trong nhà lao đó, bởi vì bọn họ sẽ không chê những nữ nhân lỗ mãng như vậy.

Điều này với thị nữ của Nhị Trùng điện mà nói thì vô cùng đáng sợ.

Cho nên khi Nhị Anh nghe được Lâu Thất đi khu nhà lao, tối đó nàng ta đã chịu đựng nội thương mà cười điên cuồng suốt nửa canh giờ. Lâu Thất đúng là hoàn toàn xong đời rồi, nàng ở trong khu nhà lao ngây ngốc gần mười mấy ngày như thế, nếu còn mong có thể trở về Tam Trùng điện, được làm đại thị nữ Tam Trùng điện thì đó là chuyện mơ giữa ban ngày.

Nhị Anh cũng có thể đoán trước được Lâu Thất chắc đã bị Đế quân vứt bỏ rồi. Đi đi, đi đi, lại đi đến mà ngồi ở khu nhà lao đi. Khả năng lớn nhất là có thể bám lấy Hoa thống lĩnh, làm thống lĩnh phu nhân, ha ha ha. Thống lĩnh phu nhân cũng không phải là mục tiêu của Nhị Anh nàng. Hoa thống lĩnh quanh năm đều ở khu nhà lao, trong mắt các nàng, hắn chính là một tên biến thái. Nào có người suốt ngày suy nghĩ đến các loại hình cụ tra tấn? Nào có ai ngày ngày lăn qua lăn lại với mấy con rắn độc, côn trùng linh tinh gì đó chỉ vì làm phong phú thêm hình phạt của nhà lao chứ?

Làm phu nhân của hắn là một chuyện rất đáng sợ, ai sẽ nguyện ý? Cũng may có Lâu Thất đến đúng lúc, đúng lúc, ha ha.

“Nhị Anh, ngươi thật to gan, ai cho phép ngươi nói chuyện với Lâu cô nương như thế?” Nhị Linh trừng mắt nhìn nàng ta.

Trong lòng Nhị Anh cảm thấy hai người các nàng hết hi vọng, cho nên cũng không nghĩ gì cả, chỉ cảm thấy có thể sỉ nhục bao nhiêu thì sỉ nhục, nàng ta cười duyên nói với Nhị Linh: “Ai da, đây là ai nha, không phải là Nhị Linh cũng bị trục xuất đến nhà lao với Lâu cô nương sao? Thế nào, có phải là ở nhà lao nhìn trúng tên thủ vệ nào rồi không? Có phải có tình nhân ca ca che chở rồi, nếu không khuôn mặt nhỏ nhắn này sao có thể phấn nộn, non mềm như thế này chứ? Chắc không phải là ngày đêm đều ở cùng với tình nhân ca ca đó…”

Lời nàng ta còn chưa nói hết, Lâu Thất đã nâng tay lên “ba, ba, ba, ba” đánh cho nàng ta bốn cái tát khiến hai má đều sưng đỏ lên. Hơn nữa, khay hộp trong tay nàng ta cũng không thể cầm chắc, “bịch” một cái rơi xuống đất, đồ trong hộp vang lên một tiếng nhỏ.

Nhị Anh bị đánh nhất thời không phản ứng kịp, đến khi trên mặt truyền đền một trận đau rát, trong miệng cũng có vị ngọt, thì nàng ta mới hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Nàng ta bị đánh, bị Lâu Thất tát cho bốn cái.

Lúc này, Nhị Anh lập tức nhảy dựng lên, xông tới chỗ Lâu Thất: “Ngươi dám đánh ta? Ta phải liều mạng với ngươi cái đồ đên tiện này. Ngươi còn tưởng rằng mình vẫn là tâm phúc bên người của Đế quân chắc?”

Cổ họng của nàng ta đột nhiên bị đầu ngón tay trắng nõn, thon dài bóp lấy, âm thanh lạnh như băng của Lâu Thất truyền đến bên tai nàng ta: “Ngươi mắng ai đê tiện hả?”

“Ngươi dám nói ngươi không phải là đồ đê tiện ư? Ta nói cho ngươi biết, ngươi dám đánh vỡ lễ vật Đế quân thưởng cho Đế phi tương lai, ngươi đừng mong còn mạng nữa.”

Lâu Thất vốn đang muốn bóp tiếp, nghe được những lời này, nàng nhướn mày một cái: “A, Đế phi tương lai? Ta chưa từng nghe nói qua nha. Ta mới rời đi mấy ngày mà Nhị Trùng điện này lại có Đế phi rồi ư? Là ai vậy, mau gọi ra đây để bản cô nương gặp mặt thử coi.” Nói xong, tay nàng hất một cái, Nhị Anh giống như tấm vải rách ngã bệt xuống đất.

Nhị Anh ôm cổ ho khan vài tiếng, chỉ cảm giác cổ họng đau rát khó chịu, trong lòng lại hoảng sợ với thủ đoạn ngoan độc của Lâu Thất. Nhưng khi nhìn chiếc hộp bị rơi trên mặt đất, nàng ta lại cảm thấy bản thân có thể dựa vào đó, thoáng chốc lại lấy thêm dũng khí.

“Lâu Thất, ngươi thực sự cho rằng Đế quân sủng ái ngươi ư? Nói cho ngươi biết, ngươi đến khu nhà lao nhiều ngày như thế, Đế quân đã sớm chọn được Đế phi rồi, sao còn cần đến ngươi nữa chứ.”

“Ồ! Cho nên, đồ này rốt cuộc là muốn tặng cho ai đây? Đế phi nào?” Lúc này, Lâu Thất cũng không tính toán đến lời nói của nàng ta nữa. Chỉ là nàng nghĩ đến chuyện Trầm Sát thực sự đã chọn xong Đế phi, thì trong lòng có chút khó chịu mà thôi. Được rồi, nàng ngược lại muốn nhìn xem, người được chọn làm Đế phi này sẽ là người tài hoa phong nhã thế nào.

“Mẫn Đế phi.” Nhị Anh hô lên, sau đó, ánh mắt nàng ta hướng đến sau lưng Lâu Thất.

Nhị Linh cũng quay người lại, nhìn thấy một nữ tử mặc y phục nhị bát lộng lẫy đang chầm chậm bước đến, dung mạo như hoa, dáng đi yểu điệu, sợi tóc khẽ bay lên, đẹp như thiên tiên.

Đi phía sau nàng ta có bốn người thị nữ, trong đó có hai người nàng đã biết, chính là thị nữ trước kia chuyên huấn luyện cho Đế phi tương lai của Nhị Trùng điện. Bọn họ thế mà lại được sắp xếp cho vị mỹ nhân này, đây chẳng phải đã chứng mính, vị mỹ nhân này chính là người được chọn làm Đế phi ư.

Trong nhất thời, lòng Nhị Linh có chút ê ẩm. Lúc trước, nàng đã nhìn thấy phương thức sống chung giữa Đế quân và Lâu Thất, cảm thấy, hai người họ thật ấm áp, khiến cho người ta không chen vào được, chí ít Đế quân cũng có tình cảm với Lâu Thất. Nhưng bây giờ, khi nhìn thấy vị mỹ nhân này có phong hào Đế phi, nàng lại cảm thấy những điều đẹp đẽ trong lòng bị tổn thương.

Lâu Thất cũng biết phía sau có người đang đi đến, nhưng nàng lại không để ý mà cúi người xuống, nhặt chiếc hộp kia lên, mở ra.

Bên trong là một miếng Thất thái lưu ly.

Lưu ly ở nơi này đều được làm tương đối dày, trước đây nàng cũng nghĩ đến chuyện này, còn muốn nghĩ cách để cải biến tốt hơn. Thế nhưng miếng Thất thái lưu ly này vừa sáng bóng lại mỏng nhẹ, màu sắc cũng diễm lệ hơn nhiều so với những mảnh Thất thái thông thường, dưới ánh mặt trời chiếu xuống tỏa ra ánh sáng đẹp đẽ. Vải nhung trong hộp có dấu vết ẩm ướt, nàng ngửi nhẹ một cái, có một mùi hương u nhã.

Loại hương này, nàng ngửi thấy trên người Trầm Sát, mỗi đêm sau khi hắn tắm rửa xong thì đặc biệt rõ ràng. Trước kia nàng cũng đoán, đây có lẽ là loại dục hương dành riêng cho hắn, mùi cũng rất dễ ngửi, dù sao thì nàng rất thích.

Nhưng bây giờ, nàng lại cảm thấy, khi ngửi vào, ngực lại có cảm giác khó chịu.

“Nhị Anh, sao ngươi lại ngồi dưới đất vậy? Mặt của ngươi là có chuyện gì xảy ra, đều bị sưng hết rồi?

Mỹ nhân kia đi đến, không nhìn Lâu Thất, cũng không nhìn Nhị Linh, mà lại cúi đầu thân thiết hỏi Nhị Anh.

Viền mắt của Nhị Anh lập tức đỏ lên: “Mẫn Đế phi, ngài phải làm chủ cho Nhị Anh a.” Nước mắt của nàng ta lập tức chảy xuống, nhìn rất đáng thương.

Vị mỹ nhân kia dừng một chút, đưa tay ra đỡ nàng ta lên, giọng nói mang theo tức giận: “Nói thế nào ngươi cũng là thị nữ của Tam Trùng điện, thế này không phải là làm mất mặt Đế quân ư?”

“Nhị Anh bị mất mặt là chuyện nhỏ, quan trọng là dục hương mà Đế quân thưởng cho Mẫn Đế phi ngài đã bị đánh vỡ rồi.” Nhị Anh nói xong, tức giận chỉ thẳng vào Lâu Thất: “Chính là nàng ta.”

Lâu Thất đứng thẳng người, chậm rãi quay người lại, đối diện với đôi mắt đặc biệt xinh đẹp. Đôi mắt kia trong suốt, long lanh như nước, giống như sóng nước lay động, gợn sóng nhẹ nhàng bị gió thổi đi, vừa nhẹ nhàng lại ôn nhu, khiến người ta rất muốn nhắm mắt lại, ngủ thiếp đi trong sự dịu dàng, xanh biếc đó, ngủ thiếp đi, thiếp đi…

“Nhị Linh.” Lâu Thất đột nhiên rũ mắt xuống, nắm lấy cổ tay Nhị Linh, giọng nói thanh thúy lại vang dội: “Ngày thu sắp đến, thời tiết thế này thật khiến cho người ta buồn ngủ, ngươi có cảm thấy buồn ngủ không?”

Nhị Linh giật mình một cái, dáng vẻ buồn ngủ từ từ tỉnh táo lại, kinh hãi nhìn nàng: “Cô nương.”

“Đi thôi, chúng ta về Tam Trùng điện ngủ thôi.” Lâu Thất hoàn toàn không để ý đên người mỹ nhân họ Mẫn kia, kéo Nhị Linh trực tiếp đi về hướng Tam Trùng điện.

“Lâu Thất phải không?”

Sau lưng, người họ Mẫn lên tiếng.

Lâu Thất dừng lại, cũng không quay đầu nói: “Thật ngại quá, vừa rồi ta có đánh một tiện nhân không biết sống chết, bây giờ cũng mệt rồi, không muốn nói chuyện với người lạ.”

Bỏ lại câu này, nàng tiếp tục kéo Nhị Linh đi về phía trước.

“Mẫn Đế phi, ngài nhìn đi, ngài xem nàng ta kìa.” Nhị Anh không thể tin dậm chân kêu lên, nhưng da mặt lại bị kéo dãn ra, nàng ta “hí” một tiếng giơ tay ôm kín hai bên má.

“Không phải ngươi nói Đế quân thưởng dục hương cho ta đã bị vỡ rồi ư? Dù sao cũng phải nói với Đế quân một chút chứ?”

“Mẫn Đế phi nói đúng.”

“Nhị Anh, đại điển tuyển phi còn chưa đến, ngươi gọi thế này ta e không ổn cho lắm.”

Vào trong Tam Trùng điện, ánh mắt Lâu Thất liền trở nên lạnh lùng.

Trận pháp ở cửa Tam Trùng điện thế mà đã được bỏ đi.

Hai người một đường đi đến đây, một chút dấu vết của trận pháp cũng không có.

Đợi đến khi nàng nhìn thấy thân ảnh trong vườn hoa cách đó không xa thì đột nhiên hiểu được nguyên nhân trong đó.

Liếc mắt nhìn mấy người kia một cái, Lâu Thất lập tức quay người nói với Nhị Linh: “Đi thôi, chúng ta về thiền điện nghỉ ngơi.”

“Lâu cô nương, Đế quân đang ở bên kia đó, Đế quân đã nhìn thấy chúng ta.” Nhị Linh kéo ống tay áo của nàng nói.

“Mặc kệ hắn.”

Hừ, nàng vì chuyện của hắn mà bận tới bận lui, hắn thì tốt rồi, còn cùng vị mỹ nhân công chúa kia ở đây ngắm hoa ngắm cỏ. Không phải Bắc Phù Dung ư? Còn hai người khác là ai? Sao nàng chưa từng gặp qua?

Đi được hai bước nữa, người họ Mẫn kia cũng tới, nhanh chóng đi đến trước mặt Trầm Sát, ánh mắt mang theo ánh nước, âm thanh có chút ủy khuất nói: “Đế quân, xin người làm chủ cho Mẫn Nhu.”

Ha, làm chủ, lại là làm chủ. Đám nữ nhân này không thể tự mình làm chủ được ư? Người nào người nấy cũng phải cần người khác làm chủ thay.

Trầm Sát nhìn thấy thân ảnh bên kia lại đi thêm vài bước, có chút không kiên nhẫn nói: “Có chuyện gì?”

“Dục hương mà Đế quân ban thưởng cho Mẫn Nhu đã bị người khác đánh vỡ rồi.”

Lời nàng ta vừa nói xong, ánh mắt Bắc Phù Dung và hai nữ nhân bên cạnh lóe lên ý cười có vẻ hả hê.

Giọng Trầm Sát âm trầm: “Ai làm vỡ?”

“Người đó nói là đại thị nữ bên cạnh Đế quân, nhưng Mẫn Nhu đến Tam Trùng điện nhiều lần như thế lại chưa từng gặp qua nàng a.”

“Lâu Thất.”

Lâu Thất đang muốn nhanh chóng bước hai bước rời khỏi hoa viên, thì nghe thấy Trầm Sát âm trầm gọi tên nàng. Được rồi, muốn đi cũng không đi được nữa rồi. Thế nào? Hắn muốn thay mặt phi tử tương lai của mình lấy lại công đạo à?

Ha, bây giờ nàng cũng không có sợ hắn nữa, hắn có thể làm thế nào với nàng chứ? Hai ngày nữa chính là đại điển tuyển phi của hắn, hơn nữa, quan trọng ngày mai chính là ngày mười lăm, độc và cổ trên người hắn còn chưa giải được, ngày mai hắn lại phải làm một người cuồng bạo khát máu nữa. Nếu như không có nàng, xem hắn có thể ứng phó thế nào? Ngày mai có thể sẽ tụ tập một đoàn yêu ma quỷ quái, lúc đó xem hắn còn tuyển phi thế nào nữa?

Đúng là buồn cười, rõ ràng biết bản thân sẽ mắc phải loại bệnh này, hắn còn chọn ngày này làm đại điển tuyển phi, đúng là đầu óc bị lừa đá mà.

Trầm Sát nhìn mỗ nữ nào đó đang chậm rãi đi đến, tay hắn ngứa ngáy, hận không thể đưa tay qua kéo nàng ngay lập tức.

“Nàng đang đếm kiến trên đất hả?” Hắn nhịn không được châm chọc.

Lâu Thất ngẩng đầu nhìn hắn, gương mặt lạnh lùng và chán ghét lúc trước lập tức biến mất vô tung vô ảnh, lộ ra vẻ tươi cười đáng yêu: “Chủ tử thật biết nói đùa, thuộc hạ chỉ là chưa ăn no nên chân mềm nhũn đi không nhanh mà thôi.”

“Chưa ăn no?” Ánh mắt Trầm Sát quét qua bụng nhỏ của nàng.

Mỗi vị trí trên người nàng hắn đều biết, dù một mình ăn hết một bàn thức ăn thì bụng nhỏ của nàng cũng vẫn bằng phẳng. Vừa nghĩ đến chuyện này, hắn lại nhịn không được muốn ngủ cùng nàng mấy đêm, ôm nàng bình yên mà đi vào giấc ngủ.

“Đúng thế, đúng thế, còn chưa ăn no đâu. Chủ tử có thể cho ta đi xuống dưới ăn chút gì được không?” Lâu Thất tiếp tục bày ra khuôn mặt tươi cười dịu dàng.

“Lâu cô nương, ta thấy không được đâu. Ngươi còn chưa giải thích tại sao ngươi lại đánh sưng mặt thị nữ trong Tam Trùng điện nữa kìa? Còn việc làm vỡ dục hương mà Đế quân thưởng cho ta nữa.” Mẫn Nhu đứng bên cạnh Trầm Sát, ánh mắt mang theo hơi nước nhìn nàng chằm chằm.

“Thị nữ của Tam Trùng điện?” Lâu Thất chớp chớp mắt, hỏi ngược lại: “Ai nha? Không phải thị nữ trong Tam Trùng điện chỉ có một mình ta ư? Dục hương gì mà dục hương chứ, ta chưa từng thấy qua.”

“Đế quân.” Mẫn Nhu nghiêng mặt ngẩng đầu nhìn Trầm Sát, bộ dáng có chút ủy khuất.

Lâu Thất nhìn Trầm Sát, cằm hơi ngước lên, nhíu nhíu mày. Này, mai là ngày mười lăm đó nha.

“Tam Trùng điện đúng là chỉ có một mình Lâu Thất là thị nữ.” Trầm Sát vừa nói ra, Mẫn Nhu và Nhị Anh đang đứng cách đó không xa đều sửng sốt.

Lâu Thất cong mày lên, cười nói: “Đúng thế, cho nên vốn dĩ ta cũng không có đánh thị nữ của Tam Trùng điện, dù sao thì ta cũng không thể đánh chính mình được.”

“Đế quân, lúc trước ngài có nói để nô tì đến Tam Trùng điện hầu hạ các vị công chúa, tiểu thư. Lâu Thất, ngươi đúng là không biết xấu hổ mà…” Bên kia, Nhị Anh không cam lòng kêu lên. Nhưng lời nàng ta còn chưa nói xong, Trầm Sát đã vung tay áo lên, một trận gió mạnh mẽ bay đến chỗ nàng ta, đánh bay nàng ta ra ngoài, “bịch” một tiếng, cả người Nhị Anh giống như diều đứt dây nặng nề ngã xuống đất.

“Lôi xuống đi, đánh chết.” Trầm Sát lạnh như băng nói ra năm chữ. Thoáng cái toàn thân Mẫn Nhu phát lạnh, không dám tin nhìn Lâu Thất. Không phải nói Lâu Thất đã bị đuổi đến khu nhà lao, làm mất lòng Đế quân rồi ư?

Vậy bây giờ sao lại như thế này?

“Mẫn Đế phi sao vậy? Lạnh ư?” Đối với xử lý của Trầm Sát, Lâu Thất rất hài lòng. Nếu như hắn không giết Nhị Anh thì chính nàng cũng sẽ ra tay, chỉ là nàng lười ra tay mà thôi. Lúc này, tâm tình của nàng rốt cuộc cũng tốt lên một chút.

Những lời này của nàng vừa nói ra, Mẫn Nhu liền biết không xong rồi. Nhưng nàng ta chưa kịp phản ứng lại thì đã nghe thấy âm thanh lạnh lùng của Trầm Sát vang lên, hỏi ngược lại: “Mẫn Đế phi?”

Lâu Thất gật gật đầu: “Mấy ngày không trở lại Tam Trùng điện, thuộc hạ cũng không biết chủ tử đã chọn được Đế phi rồi. À, không biết là đã tuyển được hậu chưa? Có phải là sau này sẽ gọi Phù Dung công chúa là Đế hậu không? Hai vị này đều là Đế phi nương nương à? Chủ tử, ngài có cần ta giới thiệu một chút không? Nếu không ta thân là đại thị nữ của Tam Trùng điện cũng quá tắc trách rồi, sau này làm sao có thể thay chủ tử lật thẻ bài chứ?”

Mỗi lần nàng nhắc đến một người là toàn thân người đó liền run lên một cái.

Trầm Sát lại thâm trầm hỏi: “Lật bài?”

“Ừm, đúng a.” Vẻ mặt của Lâu Thất vừa vô tội lại mang chút thẹn thùng, xấu hổ liếc nhìn hắn một cái: “Chính là mỗi tối sẽ đi sủng hạnh vị nương nương nào đều phải xem lật thẻ bài của ai mới quyết định đó? À, à, nhiều vị nương nương như thế, mỗi phi tần đều phải được lâm hạnh mới tốt nha. Chuyện như thế này, sau này không phải đều sẽ do thuộc hạ đi làm sao?”

“Lâu, Thất.”

Một tiếng hét phẫn nộ vang lên trong Tam Trùng điện, Thiên Ảnh ở một nơi bí mật nào đó cũng bị chấn động. Ai nha, lâu rồi không nhìn thấy bộ dáng tực giận như vậy của Đế quân, Lâu cô nương thực sự là dũng cảm mà.

Ngay sau đó, mấy vị mỹ nhân sắc mặt tái nhợt chạy ra ngoài Tam Trùng điện, bao gồm cả Đại công chúa Bắc Phù Dung.

Tin tức này rất nhanh đã truyền đến cả Nhất Trùng điện và Nhị Trùng điện.

Tất cả mọi người lúc này đều biết được, Lâu Thất không phải bị đày đến khu nhà lao, mà là nàng phụng mệnh Đế quân đến đó làm việc.

Mà sau trưa hôm đó, trong Tam Trùng điện lôi ra một thị nữ cả đã không còn thở nữa. Trên mặt thị nữ đó bị đánh sưng đỏ, sau lưng có vết máu loang lổ. Thị nữ trong Nhị Trùng đều biết nàng ta là ai.

Hơn nữa trước hôm nay, các nàng còn rất hôm mộ nàng ta, bởi vì nàng ta được Tuyết Vệ đại nhân coi trọng, được phái đi giúp đỡ Tam Trùng điện. Lúc nàng ta đi ra cũng rất kiêu ngạo, tự cho mình là thị nữ của Tam Trùng điện, hơn nữa, những mỹ nhân kia còn rất khách khí với nàng ta, rối rít tặng trang sức, lễ vật đến.

Thật không ngờ, còn chưa qua được hai ngày, nàng ta đã thành một khối thi thể bị kéo ra ngoài, đoán chừng cũng chỉ bị vứt ở bãi tha ma mà thôi.

Quả nhiên, Tam Trùng điện không phải là nơi ai cũng có thể ở lại.

Trong lòng tất cả đám thị vệ, thị nữ đều có kết luận như thế, khi nhắc đến Lâu Thất cũng có chút kính nể. Đế quân đánh chết Nhị Anh là vì nàng ta mắng Lâu Thất. Như thế mà nói, trong lòng Đế quân quan trọng nhất vẫn là Lâu Thất. Không nhìn thấy ư, ngay cả Đại công chúa Bắc Thương, còn có ba vị mỹ nhân khác mặt mũi đều trắng bệch bị đuổi ra ngoài nữa đó.

“Như thế có phải Lâu cô nương sẽ trở thành Đế phi?”

“Bây giờ xem ra là thực sự có khả năng. Nhưng có thể trưởng lão của Vấn Thiên Sơn sẽ không đồng ý đâu.”

“Sao lại không đồng ý?”

“Thân phận của Lâu cô nương quá thấp, không có bối cảnh gì. Nghe nói còn không biết nàng đến từ đâu, hơn nữa lại có thân phận thị nữ, sao có khả năng trở thành Đế phi được chứ? Có lẽ làm một thị cơ cũng không tệ.”

Ở Phá Vực, từ vị trí phi trở lên mới được xem là danh vị chính thức, làm chủ tử. Còn được nam nhân nạp vào, thân phận thấp không được ban phân vị thì chỉ có thể làm một thị cơ, thân phận cao hơn thị nữ một chút mà thôi.

“Nhưng Đế quân sủng ái Lâu cô nương như thế, không thể cho nàng chỉ làm một thị cơ nho nhỏ như thế đâu.”

“Nhưng Vấn Thiên Sơn đã có rất lâu rồi, thân phận những trưởng lão trong Vấn Thiên Sơn cao như thế, võ công mạnh như thế, chắc Đế quân cũng sẽ nghe theo một hai phần. Nếu không thì, ngày mười lăm chính là ngày tốt nhất được Vấn Thiên Sơn chọn làm đại điển tuyển phi, sao Đế quân cũng không có cự tuyệt chứ?” Một thị nữ tuổi tác khá cao ngẫu nhiên có cơ hội vào Tam Trùng điện giúp đỡ nói, trong giọng nói mang theo sự kính nể.

Vấn Thiên Sơn là một tồn tại như thế nào, không phải những người như họ có thể thảo luận được. Cho nên khi nói xong câu này, nàng ta lập tức nói: “Được rồi, được rồi, tóm lại việc này không phải là việc mà chúng ta có thể nói được. Mau đi làm việc đi, ngày mai còn không biết sẽ bận như thế nào nữa.”

“Bận một chút cũng tốt, đây là chuyện vui đầu tiên của Cửu Tiêu điện đó.”

“Nhưng mà, ngày mai các tỷ muội có phải sẽ bốc thăm vào Tam Trùng điện không?”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt những thị nữ khác đều trăng bệch. Bình thường, bọn họ đều chen nhau muốn vào Tam Trùng điện, nhưng ngày mười lăm này, họ lại tránh không kịp. Tuy Đế quân cực lỳ ít gọi thị nữ đi vào ngày mười lăm, nhưng Tuyết Vệ đại nhân lại muốn sắp xếp thị nữ đợi ở ngoài điện, đề phòng Đế quân đột nhiên cho gọi.

Thế nhưng, những thị nữ đã được sắp xếp đến chờ ngoài Tam Trùng điện, ngày hôm sau đều đồng loạt bị dọa đổ bệnh, sau khi trở về cũng bị bệnh đến mấy ngày mới thôi.

Hơn nữa, vừa nhắc đến chuyện đêm hôm đó, thì toàn thân ai nấy cũng đều phát run.

Thực ra thì vừa bắt đầu cũng chỉ có hai người thị nữ đi vào hầu hạ, nhưng sau khi truyền ra, trong lòng những thị nữ khác cũng không dám đi qua đó nữa.

Tóm lại, vào ngày mười lăm mỗi tháng, Tam Trùng điện đều vô cùng đáng sợ.

“Ngày mai đoán chừng người đi đến Tam Trùng điện sẽ nhiều hơn, dù sao thì cũng là đại điển tuyển phi. Các ngươi nói, ngày mai sẽ có phi tử mới nào sẽ tiến vào Tam Trùng điện thị tẩm không?”

“Được rồi, chuyện này là chuyện các ngươi có thể nói sao? Đi làm việc đi.” Thị nữ lơn tuổi quát lên.

Những thị nữ này nói chuyện, Lâu Thất cũng không biết gì. Nàng còn đang ở trong trung tâm của cơn bão, đối diện với cơn thịnh nộ bất ngờ của mỗ Đế quân nào đó, cảm thấy có chút không hiểu được.

Toàn bộ hoa viên cành lá ngổn ngang, chắc cũng bị tàn phá không ít.

Ngực Trầm Sát phập phồng, nhìn nàng chằm chằm, hai mắt như muốn phun lửa, bộ dáng muốn ăn tươi nuốt sống nàng vậy.

“Chủ tử, ngài bị làm sao thế? Ta không có đắc tội với ngài mà. Nhị Anh cũng đã bị ngài đánh chết rồi, hay là ta lại giúp ngài chọn hai thị nữ khác nhé.” Lâu Thất không sợ chết nhướn mi với hắn.

Nhị Linh sớm đã được Thiên Nhất xách đi ra rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN