Đế Vương Sủng Ái

chương 57 +58

trước
tiếp

Chính bởi vì chỗ này không có tủ lạnh, bây giờ lại là cuối hè, muốn đông được rất khó, may là gần khu nhà lao này có một cái giếng sâu, có lẽ là do khí lạnh tích tụ nhiều năm nên nước của giếng ở đó lạnh hơn nước giếng bình thường rất nhiều. Giếng đó cũng rất sâu, dưới đáy nhiệt độ rất thấp, dùng giỏ trúc thả xuống, ướp lạnh một đêm là được, sẽ không làm thay đổi chất lượng.

Đối với việc ăn uống thì cho dù không có điều kiện cũng phải cố gắng sáng tạo ra điều kiện để ăn.

Lâu Thất có thể chất ăn mãi không béo, điểm này khiến cho phụ nữ ở thời hiện đại hận muốn chết, nhưng khi nàng có nhiệm vụ, mỗi ngày đều tiêu hao rất nhiều năng lượng, người bình thường không thể so sánh được, nếu không ăn nhiều một chút thì không thể bổ sung đầy đủ dinh dưỡng.

“Bách Hoa Đông được tạo thành từ cái gì?” Những đầu bếp kia sau trận đại chiến đã bỏ chạy gần hết, bây giờ trong Cửu Tiêu điện đều là đầu bếp mới, nhưng bên trong Cửu Tiêu điện trừ Tuyết vệ ra thì không có nữ chủ tử nào có yêu cầu về đồ ăn, yêu cầu về mùi vị. Bình thường cũng không có ai yêu cầu gì nhiều, cho nên mỗi khi nấu đồ ăn đều phân chia theo số lượng lớn, mùi vị không tệ, bề ngoài cũng không có vấn đề gì. Vì vậy, bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy đồ ăn tinh xảo như thế này…

“Dùng da heo làm thành.” Lâu Thất vừa nói vừa lấy Bách Hoa Đông ở một bên, nói với hắn: “Đừng bảo ta đối xử với ngươi không tốt, này, cho ngươi hai miếng.”

Ưng im lặng, trừng mắt nhìn nàng: “Ngươi có cả một mâm đồ ăn như vậy, lại chỉ cho ta hai khối, quá keo kiệt!”

Bách Hoa Đông này bị cắt thành từng miếng nhỏ, dựa vào sức ăn của nam nhân trưởng thành, mỗi lần há miệng đều có thể ăn hết một miếng.

“Có muốn ăn nữa không vậy?” Lâu Thất lườm hắn một cái, lấy một miếng bỏ vào miệng.

Ưng tức giận, đưa bánh ngọt mình đem tới bỏ trên bàn, một tay mò đến chỗ mâm Bách Hoa Đông, quay người chạy vọt ra cửa: “Đó là đồ Đế Quân ban cho ngươi, cái mâm này ta giúp ngươi đưa cho Đế Quân hưởng dụng.”

“Này, Ưng, tên khốn kiếp kia mau trả ta, ta còn chưa ăn no!” Lâu Thất kêu lớn.

Ưng đã chạy không thấy tăm hơi đâu.

Nhị Linh thấy vậy, thấp giọng nói: “Cô nương, không phải chúng ta còn một mâm ở dưới giếng sao?”

Lâu Thất nói: “Đúng vậy, nhưng ta không làm ra vẻ như thế, nhỡ hắn lại nghĩ chúng ta vẫn còn, chẳng may quay lại xin thêm thì làm thế nào?”

Nhị Linh im lặng đổ mồ hôi.

Ưng bưng mâm Bách Hoa Đông chạy thẳng về hướng Tam Trùng điện, khi đi qua Nhị Trùng điện, vừa đúng lúc nhìn thấy Tuyết vệ và hai vị công chúa của Bắc Thương chậm rãi đi về cửa Tam Trùng điện.

Nghe nói nam nữ ở Bắc Thương đều rất nghiêm túc cẩn thận, không giống với bọn họ hàng năm đều đi theo Trầm Sát ra ngoài, nếu không thì cũng chiến đấu vô cùng thô kệch. Vì vậy, Ưng nhíu mày một cái định tránh đi, nhưng Bắc Thược Dược đã nhìn thấy hắn.

“Ưng vệ đại nhân.”

Ưng không thể làm gì khác, đành đi lên phía trước: “Ưng ra mắt hai vị công chúa điện hạ.”

“Ưng vệ đại nhân cũng đến Tam Trùng điện sao?” Bắc Phù Dung vừa nói, ánh mắt vừa rơi vào mâm Bách Hoa Đông, kinh ngạc kêu lên: “Ồ, đây là bánh gì vậy? Thật đẹp mắt!”

Bắc Thược Dược cũng nhìn lại, vừa nhìn một cái, lập tức thấy rõ từng cánh hoa bên trong, nàng trợn to hai mắt: “Có thể ăn sao?”

Tới Phá Vực vài ngày, bọn họ trước giờ đều được nuôi trong cẩm y ngọc thực, đối với đồ ăn ở Cửu Tiêu điện đã không nói nổi thành lời nữa rồi. Làm tinh xảo một chút, đẹp một chút, ngon hơn một chút cũng không được sao? Mặc dù phong phú về chủng loại, đồ ăn xếp đầy cả một bàn nhưng những thứ đó cũng còn lâu mới đạt tới yêu cầu của các nàng, huống chi bọn họ đều là nữ tử, rất thích những thứ xinh đẹp, bao gồm cả đồ ăn.

Bây giờ lại đột nhiên thấy được một mâm điểm tâm tinh xảo như vậy, mắt bọn họ lập tức sáng rực lên. Thật ra, không chỉ các nàng, mà ánh mắt của Tuyết vệ đứng ở một bên cũng hơi lóe sáng.

Nhưng nàng không tiến lên nói chuyện với Ưng, thậm chí, khi nhìn hắn, ánh mắt nàng ta còn mang theo oán hận.

Rõ ràng, bọn họ mới là đồng đội, bọn họ là người một nhà, rõ ràng trong lòng Ưng vệ trước giờ chưa từng có nữ nhân nào khác, nhưng chẳng qua chỉ đi ra ngoài một chuyến, bọn họ lại dẫn về một Lâu Thất, nàng ta được Đế Quân che chở, Ưng cũng vì những hành động của nàng ta với Lâu Thất mà tức giận.

Lâu Thất đó rốt cuộc có cái gì tốt chứ?

Ngay cả Nguyệt, cũng từng nói với nàng, khi gặp Lâu Thất thì phải tránh đi. Dựa vào cái gì mà ở Cửu Tiêu điện này, trừ Đế Quân ra, nàng chưa từng phải tránh bất kì ai, mà lại phải tránh né Lâu Thất kia? Nàng ta cũng chỉ là một thị nữ mà thôi, dựa vào đâu mà dám ngang ngược trên đầu nàng?

Lần này, hai vị công chúa Bắc Thương tìm nàng nói rằng có chuyện muốn gặp Đế Quân, nàng dẫn bọn họ tới đây, mà trên đường cũng biết mục đích của bọn họ khi tới tìm Đế Quân, chuyện này rất phù hợp với kế hoạch của nàng.

Tuyết vệ đang mải mê suy nghĩ, Ưng đã đáp lời hai vị công chúa.

“Đây là Bách Hoa Đông, Ưng cũng không biết làm từ cái gì.” Ngay cả Lâu Thất đã nói dùng da heo để làm nhưng hắn vẫn không tin, da heo có thể biến thành Bách Hoa Đông trong suốt như vậy sao?.

Đối với một người không có khiếu nấu ăn, đây rõ ràng là sự chênh lệch vô cùng lớn. Hắn cảm thấy lời vừa rồi của Lâu Thất là nói dối để ứng phó với hắn mà thôi.

“Tên nghe rất hay, Ưng vệ đại nhân đưa tới cho Đế Quân sao?” Bắc Thược Dược nhìn Ưng vệ, chớp chớp mắt. Ai cũng thấy được, nàng có hảo cảm với Ưng vệ.

Trầm Sát Đế Quân là của hoàng tỷ nàng, nàng không thể nhúng chàm, nhưng đời này nàng đều hi vọng cùng hoàng tỷ ở chung một chỗ, nếu không nàng sẽ rất sợ không có ai bảo vệ mình. Nàng muốn ở lại Phá Vực thì phải tìm một người đàn ông ở đây để gả đi, mà người nàng nhìn trúng chính là Ưng vệ.

Tuy Ưng có chút khách khí với hai vị công chúa, nhưng tính khí của hắn rất quái gở, hắn vất vả giành đồ ăn từ chỗ Lâu Thất đâu phải để cho hai người này ăn, vì vậy hắn trực tiếp nói: “Đây là Lâu Thất làm cho chủ tử của chúng ta.”

Nghe câu nói này, oán khí trong mắt Tuyết chợt lóe lên, Bắc Phù Dung nhanh chóng bắt được cảnh này: “Ưng vệ đại nhân, hay là chúng ta cùng nhau vào đi.”

“Ưng, đưa đồ cho ta bưng đi!” Tuyết lên tiếng.

Ưng nhìn nàng một cái, nói: “Không cần, tự ta bưng lên là được. Hai vị công chúa, mời!”

“Mời Ưng vệ đại nhân…”

Lúc này, Lâu Thất đang nghe Hoa Vu Tồn kể một ít chuyện ở Phá Vực mà nàng chưa nghe bao giờ.

Phá Vực còn chưa thành lập quốc gia.

Mà Trầm Sát, tuy xưng là Đế Quân nhưng hắn cũng chưa được tính là một vị hoàng đế chân chính, bởi vì dù hắn đứng đầu Phá Vực nhưng bên trong Phá Vực cũng có rất nhiều nơi không chịu thuần phục hắn. Ví dụ như một đầu khác của Hoang Nguyên, còn có các chủ nhân núi lớn, trại chủ… Những người kia đều vì nhìn trúng diện tích rộng lớn của Phá Vực mà muốn chạy tới đây xưng vương, phá núi lập trại, không cần thuần phục bất kì một quốc vương nào, muốn bản thân mình nắm được quyền lực và tự do, hơn nữa, tài sản bọn họ lấy được, tất cả đều thuộc về bọn họ.

Còn có vài người bị quốc gia của chính mình đuổi đi vì quá hung ác hoặc không được thế tục chấp nhận, ví dụ như đám cương thi quỷ dị mà đêm hôm đó nàng đã gặp phải. Thật ra đó là một môn phái rất nham hiểm, người trong môn phái đó đều điên cả rồi, bọn họ thích dùng các loại độc vật, phối hợp với độc công, cố gắng làm cho thể chất của bản thân thay đổi, sau khi phát triển lại, bọn họ trực tiếp cướp người, đem người đó biến thành thuộc hạ của mình, dưỡng thành dáng vẻ người không ra người, quỷ không ra quỷ, tiếng xấu của bọn họ vang dội khắp Phá Vực.

Nếu thu phục được Hoang Nguyên thì mới coi là chân chính đứng đầu Phá Vực.

Nhưng người có thể tới chỗ như vậy phá núi lập trại, có ai là người bình thường? Muốn thu phục bọn họ đâu có dễ như vậy? Cho nên mỗi ngày Trầm Sát đều rất bận rộn, không chỉ vì chuyện vấn đề nội bộ mà còn có uy hiếp và khó khăn đến từ bên ngoài, cần hắn đích thân xử lý.

Mà những thế lực kia, cũng bởi vì uy danh một năm nay của Trầm Sát mà bắt đầu hành động, Trầm Sát mạnh mẽ nói cho bọn họ biết, sau này, hắn nhất định sẽ tiêu diệt toàn bộ khu vực Hoang Nguyên, sau này, hắn sẽ là người đứng đầu Phá Vực. Điều này uy hiếp đến thế lực của bọn họ, thậm chí là uy hiếp đến sinh mạng của bọn họ.

Cho nên gần đây, vài người có lá gan và dã tâm nhỏ đã bắt đầu tiếp xúc với bọn họ, muốn bày tỏ ý thần phục, hoặc trực tiếp làm ra hành động gì đó.

“Có vài người khinh thường hợp tác với người khác sẽ tự mình hành động, ví dụ như tới đây để hành thích chủ tử. Ở trong thành của Phá Vực, không tiện động thủ thì bọn họ cũng sẽ theo dõi chúng ta, chỉ cần Đế Quân rời khỏi Phá Vực thì sẽ có vô số người tiến đến tìm đường chết…”

Hoa Vu Tồn nói đến đây, Thiên Ảnh đột nhiên xuất hiện, tiếp lời hắn: “Gần đây chúng ta nhận được tin, ngoài những người đó còn có một liên minh Diệt Sát chuẩn bị được thành lập, mục đích chính là tiêu diệt Đế Quân.”

Lâu Thất liếc hắn một cái: “Nếu đã như vậy không phải chủ tử sẽ gặp nguy hiểm sao? Sao ngươi còn không đi theo bên cạnh bảo vệ hắn, chạy đến nơi này làm gì?”

“Bẩm cô nương, là Đế Quân để cho thuộc hạ xuống đây, nói với cô nương một câu, chuyện bên khu nhà lao này làm xong rồi, đến lúc trở về Tam Trùng điện rồi.” Thiên Ảnh nói.

Lâu Thất không nói gì. Hôm nay nàng vừa mới làm xong mọi chuyện, hắn mấy ngày rồi cũng không đến đây, sao sẽ biết rõ ràng như vậy? Thiên Ảnh là ám vệ của hắn, chỉ một câu nói như vậy, để cho ai nói chẳng được, sao cứ phải phái hắn ta tới đây?

“Sắp tới đại lễ tuyển phi rồi?” Nàng phát hiện gần đây nàng quá bận rộn mà quên mất chuyện này. Khu nhà lao này cũng không nhiều thị nữ như Nhị Trùng điện cả ngày thảo luận về chuyện đó. Bên này cơ bản đều là nam nhân, bọn họ cũng coi trọng chuyện tuyển phi, nhưng bọn họ càng coi trọng việc trông coi tù nhân hơn. Hơn nữa, bọn họ còn phải cố gắng đề cao năng lực của bản thân, bởi vì ở khu nhà lao này thì xác suất gặp phải nguy hiểm về tính mạng cao hơn rất nhiều.

“Bẩm cô nương, ba ngày sau chính là đại lễ tuyển phi.” Thiên Ảnh nói. Hoa Vu Tồn nhìn chằm chằm nàng, bộ dạng muốn nói lại thôi.

“Hoa thống lĩnh, ngươi có lời gì thì cứ nói, ấp úng như vậy làm gì?” Lâu Thất thấy bộ dạng kia của hắn, nàng không nhịn nổi.

“Lâu cô nương, thật ra thì thuộc hạ luôn có việc muốn nhờ Lâu cô nương giúp đỡ.”

“Việc gì?”

“Trước đây chúng ta bắt được một người xâm nhập, người đó chắc chắn có mục đích đặc biệt, nhưng trước giờ không có cách nào moi được thông tin từ miệng hắn, Lâu cô nương có biện pháp gì không?”

Lâu Thất vỗ trán: “Chẳng lẽ ngươi coi ta là người vạn năng sao? Loại chuyện như tra hỏi này cũng gọi ta đến?”

“Là do tình huống của người kia quá đặc thù, lại là kẻ kín mồm kín miệng. Kín đến đâu thì tới nơi này của thuộc hạ, thuộc hạ cũng có cách để cho hắn nói ra…”

Người kia, là người Tây Cương mà họ đã bắt được trước đó, trên đường về, Tây Trường Ly có đến cướp ngục, cho nên họ càng chắc chắn rằng người này tuyệt đối có tác dụng rất quan trọng với Tây Cương. Đáng tiếc lại không hỏi được tin tức gì từ hắn.

“Tình hình của hắn thế nào rồi?” Lâu Thất cũng có hứng thú với người này. Mấy ngày nay ở trong nhà lao, nàng cũng đã chứng kiến thủ đoạn thẩm vấn của Hoa Vu Tồn, lúc nên hung ác thì hắn cũng vô cùng ác, tốt cuộc là vì sao hắn cũng phải bó tay với người này.

“Tên kia cũng không khống chế được bản thân, hắn vừa lo lắng vừa sợ hãi, nếu không cũng là hưng phấn đến mức toàn thân co giật, miệng sùi bọp mép, một câu cũng không nói lên nời. Cho nên căn bản chúng ta không có cách nào dùng hình với hắn, cũng không thể dùng các loại dụ dỗ, đe dọa được. Hắn cũng rất xảo quyệt, nếu chúng ta không dùng thủ đoạn gì, chỉ nói chuyện nhẹ nhàng với hắn, hắn lại càng không để ý đến.” Hoa Vu Tồn cũng rất khổ não. Cái tên này họ cũng đã bắt được rất lâu rồi, thế mà hắn một câu cũng không nói, đây thực sự là sỉ nhục nhà lao của Hoa Vu Tồn hắn mà.

Mấy ngày nay, bản lĩnh của Lâu Thất cũng đã hoàn toàn thuyết phục được hắn và thuộc hạ của hắn, đặc biệt là lần tham gia thi đấu với tám tên thuộc hạ âm khí âm trầm, hôm đó sau khi kết thúc, Lâu Thất cũng âm thầm nói chuyện với họ, từ lúc đó trở đi, tám người kia như đã thay da đổi thịt vậy, ngày ngày điên cuồng tập võ, hơn nữa khí chất trên mỗi người đều trấn định hơn. Đếm qua, hắn lại không có cách nào với tên phạm nhân đang ở trong nhà lao kia đi ra, một trong tám tên thuộc hạ đã nói với hắn: Thống lĩnh, sao không để cho Lâu cô nương đi xem sao.

Đúng thế, sao không để nàng thử một chút. Hắn thấy, nếu như là nàng nhất định sẽ có cách.

Vốn hôm nay tìm thời để nói với nàng chuyện này, ai ngờ Đế quân đợi không kịp muốn gọi nàng về Tam Trùng điện, nói gì đến cơ hội chứ.

Lâu Thất nghe thấy tình huống của người kia, vuốt cằm đăm chiêu suy nghĩ. Trong lòng nàng không phải là không ngạc nhiên, trường hợp này ở hiện đại thực ra cũng có người nghiên cứu, gọi là thần kinh đại não bị khống chế khiến cho tê liệt, nói trắng ra là một loại độc tố thần kinh, sau khi dùng loại độc này, chỉ cần lo lắng hay vui vẻ thì sẽ kích phát ra đặc tính của nó, khiến cho đại não truyền đạt chỉ thị sai xuống, sau đó toàn thân người này sẽ bị co quắp, miệng sùi bọt, cảm giác như bản thân sắp kề cận với cái chết vậy, dưới tình huống đó, sao hắn còn có thể nói được cái gì chứ.

Hơn nữa, cũng đã có người cho gián điệp dùng loại độc thần kinh này, đề phòng sau khi bị bắt họ sẽ tiết lộ bí mật. Đương nhiên cũng không phải ai cũng biết đến thứ này. Sở dĩ Lâu Thất biết là vì đã từng có người ra giá mười triệu tệ để nàng đi lấy cắp phương pháp điều chế nó. Có điều nàng cũng biết bản thân không phải là thần trộm nhiệm vụ gì cũng làm, cho nên cũng không trộm được phương pháp đó.

Thế nhưng, ít ra nàng cũng hiểu được một chút về loại độc này. Có lẽ người ra giá cao cũng không ngờ được rằng, tuy nàng không trộm được cách điều chế, nhưng do tò mò, nàng đã lặng lẽ tiến vào cơ sở nghiên cứu của nước đó để xem phương pháp điều chế.

Vốn dĩ nàng đã thành công lẩn vào, cũng có thể dễ dàng lấy được phương pháp điều chế. Nhưng do nàng không vừa ý với nhiệm vụ này, cho nên từ bỏ luôn mười triệu.

Ở hiện đại, nàng cũng là một người chủ có nhiều tiền, nhưng không nghĩ tới, khi đến nơi này, nàng lại thành một người không có xu nào, còn làm thị nữ cho người ta nữa. Đúng là làm cho lòng người chua xót mà.

“Thiên Ảnh, ngươi cứ về trước đi, nói với chủ nhân, đợi sau khi ta xong việc ở bên này sẽ qua đó. Có điều, nếu như Đế quân đồng ý, cho ta làm thị nữ của Hoa thống lĩnh thì càng tốt.” Lâu Thất phất tay nói.

Hoa Vu Tồn như sắp bị dọa chết vậy, vội vàng nói: “Lâu cô nương, lời nói đùa này ngàn lần không thể nói lung tung a.” Rõ ràng là Đế quân đối xử với đại thị nữ bên người này rất khác biệt. Để nàng đi làm thị nữ của hắn ư? Hắn có mấy cái đầu cho Đế quân chém chứ?

“Ai nói đùa hả? Ta đang nói thật đó. Đi thôi, đi thôi, dẫn ta đi xem tên phạm nhân đặc biệt đó nào.”

Thiên Ảnh nhìn theo thân ảnh của họ, thấy Hoa Vu Tồn sóng vai với Lâu Thất mà đi, trong lòng hắn âm thầm cầu nguyện cho Hoa Vu Tồn, thật tốt mà, thế mà lại dám giữ Lâu cô nương lại, đây chẳng phải muốn nói mị lực của hắn ta còn lớn hơn cả Đế quân à.

Hắn khẽ điểm mũi chân, cả người lập tức bay lên, quay về bẩm báo với Đế quân.

Lâu Thất và Hoa Vu Tồn đến nhà lao, nhà lao này cũng thật là **, vị trí cũng không tệ lắm, còn rộng rãi sáng sủa, ngoài cửa có hai thủ vệ trông coi, thấy họ đến lập tức nghiêm túc hành lễ.

“Thống lĩnh, Lâu cô nương.”

Đại danh của Lâu Thất đã lan truyền khắp nhà lao của họ, ở đây có ai là không biết nàng nữa chứ. Thế nhưng Hoa Vu Tồn đã lén cảnh cáo họ, không nên lấy chuyện của nàng ra để bàn tán, tất cả cũng chỉ dừng lại ở trong nhà lao mà thôi. Việc này không chỉ do Lâu Thất đã tự mình nói, mà còn do hắn âm thầm hi vọng Lâu Thất của bọn họ sẽ không bị người khác cướp đi. Hừ hừ, Lâu Thất cô nương chỉ có thể là người của Tam Trùng điện và nhà lao của họ mà thôi.

“Mở cửa.”

Cửa được mở ra, Lâu Thất đưa tay ngăn Hoa Vu Tồn đang đi cùng với nàng lại.

Hoa Vu Tồn nhìn nàng đi vào, còn tiện tay đóng cửa lại, trong lòng hắn không khỏi lo lắng. Nội lực cửa người kia đã bị chặn lại, nhưng hắn vẫn còn có chút lo lắng Lâu Thất sẽ xảy ra chuyện.

Chỗ này nói là nhà lao, không bằng nói là phòng khách thì đúng hơn. Trong này ánh sáng đầy đủ, lại ngăn nắp sạch sẽ, có một cái giường, bên trên còn phủ một lớp đệm hoa màu lam, một cái bản tròn và bốn cái ghế tròn, tất cả được làm bằng gỗ lâu năm bóng loáng.

Một nam nhân mặc y phục màu đen đang đứng bên cửa sổ, nghe được âm thanh, hắn quay người lại. Khuôn mặt người này còn rất trẻ, tường mạo phổ thông, nếu vứt trong đám đông thì cũng không tìm ra được. Nhưng Lâu Thất cũng nhanh chóng nắm được một vài đặc điểm của hắn. Nàng cũng là do thói quen nghề nghiệp mà thôi, nhiều năm được tôi luyện nên dưỡng thành thói quen khi nhìn một người, đầu tiên theo bản năng sẽ chú ý đến điểm đặc biệt của hắn.

“Họ Tây à?”

Lâu Thất vừa mở miệng đã nói ra ba chữ, nhìn thấy con ngươi của người kia hơi co rụt lại, nàng âm thầm nhướn mi. Đúng là mèo mù vớ được chuột chết, nàng đã đoán đúng. Đám người Hoa Vu Tồn cũng chỉ biết người này là người Tây Cương, còn cái khác cũng không hỏi được gì. Trên đường đến đây nàng cũng đã nghĩ, người này còn có thể được Vương tử Tây Cương tự mình tới cướp ngục, thì thân phận của hắn chắc cũng khá đặc biệt. Hết nghĩ rồi lại đoán, nàng liền đoán đến Vương thất Tây Cương, Vương tộc Tây Cương đều họ Tây. Quả nhiên, nàng vừa thử như thế liền biết được ngay, người này là người trong Vương tộc Tây Cương.

Phản ứng của hắn rất nhỏ, nếu không phải đôi mắt của Lâu Thất thực sự rất lợi hại thì căn bản cũng không nhìn ra được.

“Ngươi là ai?”

Người kia mở miệng, giọng nói có chút kỳ quái, không phải là khẩu âm của người Trung nguyên. Có lẽ chính vì thế nên đám người Hoa Vu Tồn mới nhận ra hắn là người Tây Cương. Thế nhưng Lâu Thất lại không nghĩ như vậy, dựa vào khẩu âm, không chỉ đơn giản có thể đoán được hắn là người ở đâu, mà còn có thể biết được rất nhiều thứ khác nữa. Có một điểm, lúc trước nàng nghe Tây Trường Ly nói chuyện, tuy có khẩu âm của Tây Cương, nhưng nói chuyện vẫn rất lưu loát. Còn người này thì khác, hắn nói rất chậm, dường như rất chú ý đến việc nói rõ các chữ. Điều này cho thấy hắn rất ít nói tiếng Trung nguyên, cũng có thể là hắn ở trong này đã lâu, ít có cơ hội nói chuyện với người khác.

Còn có một khả năng là hắn chỉ học một ít tiếng Trung nguyên với người khác, nhưng lại chưa từng đến Trung nguyên, cho nên nói chuyện còn chưa được lưu loát.

Cực kỳ ít đến Trung nguyên, lại là người trong Vương tộc Tây Cương, có quan hệ với Tây Trường Ly.

Thêm một điểm nữa, nhìn sắc mặt, ánh mắt người này, còn giọng nói, cử chỉ khi nói chuyện của hắn, rất khó để đoán được hắn đã quen với việc khống chế cảm xúc, không dễ dàng hoảng sợ, nổi giận hay nóng nảy. Vậy còn có một khả năng nữa là hắn đã biết đến sự tồn tại của chất độc thần kinh trong người mình, không muốn độc phát tác cho nên chỉ có thể khống chế bản thân.

Lâu Thất nhún vai, đi qua giơ chân kéo ghế. Lúc nam nhân kia cho rằng nàng sẽ ngồi xuống thì nàng lại giẫm lên ghế, mượn thế nhảy lên, đặt mông ngồi lên bàn. Không phải nói nữ tử Trung nguyên đều rất dịu dàng, thục nữ hay sao? Sao lại có người như thế này chứ?

“Ta tên là Lâu Thất, là khách của Hoa Vu Tồn. Đúng rồi, ngươi không cần phải khẩn trương đâu, ta không có ý xấu với ngươi, chỉ nghe nói ngươi mắc phải một bệnh lạ, nên ta đến xem thế nào thôi.”

“Ngươi là đại phu?”

“Đại phu? Ai lại nói cho ngươi biết?” Lâu Thất lắc đầu: “Ta chỉ hiếu kỳ mà thôi, chứ không biết y thuật, nhưng về độc tố thì ta còn biết được chút ít. Đúng rồi, độc này của ngươi, ngươi có muốn giải hay không?”

Nam nhân kia ngây ra một chút, đương nhiên hắn biết mình trúng độc, nhưng loại độc này không có thuốc giải a. Lẽ nào nàng biết giải? Không có khả năng, không có khả năng.

“Xem ra ngươi thật sự không biết gì, lại có thể nói nhẹ nhàng đơn giản như vậy.” Hắn hừ mũi một cái.

Lâu thất giơ ra một ngón tay, nhẹ nhàng lắc lắc, nói: “Ai nói cái gì ta cũng không biết? Nói với ngươi nhé, gặp được ta không chừng chính là may mắn lớn nhất đời này của ngươi đó. Ngươi cứ suy nghĩ đi, có muốn ta giúp ngươi hay không? Qua cái thôn này cũng không có nhà nghỉ khác đâu. Ta cũng chỉ ở đây nốt hôm nay thôi, buổi tối sẽ đi, ngươi cứ suy nghĩ đi.”

“Dựa vào cái gì ta có thể tin ngươi?”

“Dựa vào việc ta giải được Vương chú Tây Cương của các ngươi, có đủ không?” Lâu Thất cười nhạt nói.

Lần này, nam nhân kia kinh hãi trợn to mắt nhìn nàng: “Ngươi, ngươi giải Vương chú Tây Cương? Cái này không thể nào, không thể nào.” Vương chú Tây Cương, sao có thể giải được? Không có khả năng. Trước đây, bọn họ dùng Vương chú Tây Cương này để đối phó với Trầm Sát, chính là vì cảm thấy sẽ không có ai có thể giải được nó. Mặc kệ thế nào, nếu Trầm Sát không chết thì cũng sẽ trở thành con rối của Tây Cương họ.

Sao có thể, sao có người có thể giải được chứ?

“Nếu ngươi không tin, ta có thể dẫn ngươi đi gặp Trầm Sát.”

“Rốt cuộc ngươi là ai? Sao ngươi có thể gọi thẳng tên của Đế quân Phá Vực các ngươi?”

“Ngươi không cần phải để ý đến việc ta là ai, ta chỉ nói cho ngươi biết, giờ có một cơ hội, ngươi có muốn hay không thôi. Cơ hội chỉ có một, ngươi tự mình suy nghĩ đi. Đương nhiên, ngươi có thể chọn không muốn. Nhưng theo ta được biết, loại độc này trong người ngươi, mỗi tháng còn cần phải ăn một loại thuốc kiềm chế độc tố phát tác nữa. Là thuốc sẽ có ba phần độc, thứ này dùng nhiều, ngươi nên biết sẽ có hậu quả gì?

Lâu Thất từ trên bàn nhảy xuống, phủi phủi y phục, nói: “Nếu ngươi suy nghĩ tốt rồi thì kêu bọn họ thông báo với ta một tiếng. À, hôm nay ta sẽ nói họ không cần đến quấy rầy ngươi nữa, ngươi cứ suy nghĩ thật kỹ đi.”

Nói xong, Lâu Thất cũng không nói thêm bất cứ lời thừa thãi nào nữa, nàng trực tiếp đi ra ngoài. Cửa lại được đóng lại, sau đó là âm thanh khóa cửa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN