Đế Vương Sủng Ái

chương 53 +54

trước
tiếp

Ví dụ như hiện tại, nàng muốn phá vỡ vùng đất cực âm kia, thì nàng cần sự giúp đỡ của thanh niên trai tráng còn trinh.

Hoa Vu Tồn rất không hiểu, không biết nàng muốn làm gì, nhưng khi hắn ta nhận định một sự việc nào đó, vậy thì chỉ có nước nghe lời nàng, nghe nàng mà làm thì được rồi. Cho nên Lâu Thất ra lệnh, hắn lập tức làm theo.

“Lâu cô nương, sẽ có nguy hiểm không?” Nhị Linh nhìn nàng có chút sợ sệt hỏi.

Bởi vì tinh thần của Lâu Thất trông có vẻ rất đau đớn.

Tuy đích thực có chút nguy hiểm, nhưng Lâu Thất sẽ không nói cho cô ta biết, nàng phải nói sao chứ, thực ra nàng chỉ chán ghét vùng đất âm và quỷ thảo, đặc biệt là những vùng đất âm đã trồng nuôi quỷ thảo.

Nhưng mà, nàng bẩm sinh ra, khắc loài vật này. Cho nên nàng không làm, thì ai làm.

Nàng không vào địa ngục, ai vào địa ngục.

Lâu Thất cảm thấy bản thân nhất định đã nợ Trầm Sát vào kiếp trước, cho nên vốn dĩ nàng đang sống tốt ở thời hiện đại, tự dưng xuyên không về nơi đây, mà còn vừa xuyên qua đã nằm gọn trong lòng hắn, từ đó về sau làm trâu làm ngựa cho hắn, đổ máu rơi mồ hồi, thật là tội nghiệp quá đi.

Lâu Thất càng nghĩ càng cảm thấy chua xót.

Nàng đi đến nơi lần trước vô tình phát hiện ra. Cây hòe mọc thành râm, ở mắt trận vừa vặn tạo thành một cái đình nho nhỏ, cơ thạch dưới cái đình kia chắc chắn còn chôn xương cốt của người.

Lần trước nàng đến đây không có để ý, chỉ cảm thấy vô cùng mát rượi, rất thích hợp làm chỗ ngủ cho nàng, vì vậy đã nằm đây đánh một giấc. Nhưng Trầm Sát đến, nơi đây trồng quỷ thảo, hắn đến chẳng phải bùa chú bị phát tác sao?

Nhưng mà cho dù không phải nguyên nhân đến tìm nàng, nơi đây âm khí và hơi thở của quỷ thảo đã từ từ lan tỏa ra bên ngoài, bùa chú của hắn phát tác là điều hiển nhiên, chỉ là nhanh chút hoặc chậm chút thôi. Tóm lại là, cuối cùng vẫn cần nàng ra tay. Nhưng giải chú cho hắn là một chuyện, muốn nàng thanh lọc nơi đây một cách triệt để, đây mà việc mua một tặng một kia mà, và đây còn là một phần quà đặc biệt cực nhọc tốn sức, vốn dĩ nàng không muốn ngó ngàng đến, đợi nàng sau khi rời khỏi, ở đây ra sao thì liên quan gì đến nàng cơ chứ.

Đáng tiếc là bây giờ nàng vẫn chưa rời khỏi được, bắt nàng đi làm ba cái việc tuyển phi tào lao, chơi với đám nữ nhân đó, thà nàng tới đây đổ máu đổ mồ hôi thì tốt hơn. Nàng sợ nhất là đấu qua đấu lại với đám nữ nhân kia, thực sự mệt mỏi lắm, nàng sợ mình không kiềm chế được sẽ diệt toàn bộ đám người đó.

Âm khí nơi đây nặng hơn vài phần so với lần trước nàng đến, đừng nói là ánh mặt trời không len lõi vào được, cho dù ánh nắng có vào đây được, thì cũng không thắng nổi cái âm khí nồng nặc này.

Sau đình có một nơi khuất mắt, một bó cây cối màu xanh thẵm đang bay phấp phới trong làn gió.

Đó là một bó cỏ không hề bắt mắt. Nhưng nếu nhìn kĩ, thì mọi người sẽ phát hiện, cả cây cỏ màu xanh đó rất kì lạ, không giống những cây cỏ khác mang màu xanh của sự sống, đây là một màu xanh rất quái dị, nếu đã từng xem qua thể loại phim kinh dị về sinh hóa hoặc xác sống, hoặc là nhìn thấy màu sắc này sẽ nghĩ đến màu sắc máu me mang theo bệnh khuẩn được chảy ra từ những xác sống đó.

Người bình thường nhìn thấy loại cỏ này không có phản ứng đặc biệt gì cả, nhưng nếu ở bên cạnh một hồi, sinh khí dần dần bị hút lấy, trở thành nguồn dinh dưỡng của quỷ thảo, và trong người sẽ cảm thấy mệt mỏi, tinh thần bất ổn, rất buồn ngủ. Nếu ở đó lâu thêm tí nữa thì hơi sức đứng lên cũng không còn.

Có thể nơi này từng xảy ra chuyện tương tự như vậy, nhưng họ không rõ nguyên nhân từ đâu, cho nên nơi này trở thành cấm địa của bọn họ, nghiêm cấm con người bước vào.

Nhưng nàng cảm thấy kì lạ, nếu đã là cấm địa, sao mọi người không dựng hàng rào cấm.

Nàng nhìn cái đình nhỏ kia, đứng dòm ngó nửa ngày trời, mới cất bước tới đó. Nàng vẫn chưa khôi phục trạng thái hoàn hảo nhất, nhưng tính cách của nàng là vậy, một khi đã quyết định làm, sẽ lập tức hành động.

Khi nàng đặt chân lên cái đình đó, đồng thời nhắm mắt lại.

Khi nhắm nghiền mắt, các giác quan khác sẽ trở nên nhạy cảm hơn.

Dưới chân, có một chút hơi lạnh chạy thẳng lên trên.

Đúng vậy, nếu nàng đoán không sai, dưới đình này nhất định đã chôn cất xương cốt của người bị chết oan. Chỉ như vậy, âm khí mới càng lúc càng nặng.

Vừa nghĩ về lúc trước nàng ngủ nơi đây lâu như vậy, Lâu Thất nghiến chặt răng, cho nên nàng ghét nhất là những nơi như thế này, bởi vì những nơi như vậy cũng do bàn tay con người tạo ra. Nàng không biết dưới kia có phải do xương cốt của người chết oan muốn tạo dựng một nơi như thế nên mới bị sát hại, nhưng tóm lại đó là nguyên nhân khiến người khác khó chịu.

Tay của nàng thắt lên một thủ thuyết, sau đó đột nhiên vỗ lên mặt đất.

Trong suốt quá trình này nàng không hề mở mắt. Khi tay của nàng vỗ lên mặt đất, nàng dường như nghe thấy tiếng ai oán văng vẳng bên tai, thê lương thảm khốc, giống như có ma quỷ muốn xông ra vậy.

Nàng cau chặt đôi mày, đứng thẳng người, nhanh chóng động vào cái đình đó, bước chân của nàng trông như loạn xạ vô chương, nhưng nếu chú tâm nhìn kĩ thì sẽ phát hiện những bước mà nàng bước ra dường như là một đồ án kì lạ, và thân hình của nàng càng lúc càng nhanh, cuối cùng cả hình dáng của nàng như chỉ sót lại cái tàn ảnh.

Tiếng hét thê lương thảm khốc đó dần dần nhỏ lại, sau đó trở thành tiếng khóc thút thít. Động tác của Lâu Thất cũng chậm dần.

Lúc này, nàng nghe thấy tiếng bước chân của bọn Hoa Vu Tồn. Nàng ngưng lại, mở mắt ra xoay người, thấy Hoa Vu Tồn dắt mấy thị vệ trẻ tuổi nhanh chóng chạy tới, nhưng khi còn cách chỗ này một khoảng thì họ dừng lại cùng lúc.

Hoa Vu Tồn thấy nàng ở trong đình liền hết cả hồn, vội vàng gọi: “Lâu cô nương, chỗ đó không được vào.”

Lâu Thất nhún vai nói: “Ngươi đã thấy rồi đó, ta đã vào rồi, mấy người đứng xa quá làm chi vậy?”

“Lâu cô nương, nơi đó là cấm địa.” Hoa Vu Tồn nói tiếp, trên đầu hắn toát cả mồ hôi, hắn mời nàng đến chỉ đạo trận pháp, tăng cường sức mạnh cho toàn bộ trận pháp của hắn, đó là việc không hề nguy hiểm, lúc nãy hắn tưởng nàng muốn đến cấm địa vì định bố trận xung quanh đây, lập hàng rào cho cấm địa này, không ngờ nàng lại chạy tọt vào trong kia.

Nếu nàng xảy ra chuyện gì, Đế Quân sẽ xé xác hắn mất.

Hoa Vu Tồn kinh hồn bạt vía, dốc hết sức gọi nàng đi ra.

Lúc này Lâu Thất không thể nào đi ra ngoài được, bộ pháp trấn áp lúc nãy của nàng đã hoàn thành được bước cơ bản, bây giờ phải dựa vào năng lượng cả người nàng để đè xuống, nếu bỏ đi thì một lát phải làm lại lần nữa, nàng đâu có rãnh.

“Lâu cô nương, cô không phải muốn bày bố trận pháp cách ly chỗ này sao, chẳng lẽ trận pháp này phải đi vào trong đó mới bày được?”

“Thì ra ngươi cũng từng nghĩ qua vấn đề này à, nhưng sao trước kia không thấy mọi người bày trận, nếu đã là cấm địa, không sợ người khác xông vào đây sao?” Lâu Thất nhướng mày.

“Không ai dám vào đây đâu, bởi vì người ở Cửu Tiêu Điện đều biết không được vào đây, với lại khu này được phân chia vào khu vực nhà lao, bình thường sẽ không ai rãnh rỗi tới nhà lao cả.” Trừ nàng ra. Hoa Vu Tồn nói tiếp: “Còn nữa, chúng tôi cũng định bố trận để cách ly với khu vực này, nhưng chúng tôi không có cách, nơi này, bất cứ trận pháp nào đều trở nên vô dụng.”

Nghe xong lời nói của Hoa Vu Tồn, Lâu Thất có chút ngạc nhiên: “Mọi người không có cách bày trận ở đây ư?”

“Đúng vậy.”

Lâu Thất nghe thế liền cảm thấy không tốt rồi, sắc mặt của nàng hơi thay đổi, mắng chửi một tiếng: “Chết tiệt, trận đồ âm địa, lại là trận đồ trong âm địa.”

“Lâu cô nương, cái gì mà trận đồ trong âm địa.” Hoa Vu Tồn nghe nàng nói liền cảm thấy mới mẻ, trận đồ âm địa, là cái quái gì vậy?

Lâu Thất quét hắn một cái, khẩu khí không tốt đáp: “Tức là, không chỉ là cái đình này, mà toàn bộ cái địa giới này, cây cối này, đều là một trận pháp, ê, ngươi, ngươi đó, ngươi đừng có nhúc nhích, đứng yên ở đó.” Nàng chỉ cái người vừa nghe lời nàng nói đã nhảy cẫng lên, thị vệ lui hai bước kia, quát: “Đứng lại.”

Thị vệ kia không quen biết Lâu Thất, mấy ngày nay có nghe qua danh của nàng, và tối qua còn nghe đến việc nàng giáo huấn Ưng, nhưng vẫn chưa được tận mắt diện kiến, vẫn cảm thấy có người nói phóng đại, cho nên không tin lắm. Thân là thị vệ của nhà lao, vốn dĩ tiếp xúc với những kẻ hung dữ tàn ác hoặc là những kẻ có thù với Cửu Tiêu Điện và Trầm Sát, đối phó với bọn chúng tất nhiên không cần khách khí, cho nên tính khí của thị vệ nhà lao không được tốt cho lắm, và cũng dữ quen rồi, nghe Lâu Thất nói vậy, liền đáp lại: “Ngươi bảo đứng thì phải đứng à, ta thì nhúc nhích vài cái cho ngươi xem.”

Dứt lời, thị vệ đó liền cố ý nhảy lên trước hai bước cho nàng xem, sau đó nhảy trái nhảy phải vài bước, có chút lưu manh nói với nàng: “Nhìn xem, ngươi làm gì được ta nào?”

Chữ còn chưa nói hết, sắc mặt của hắn liền trắng bệch vô đối, sau đó, dưới ánh mắt kinh hoảng của mọi người, đôi mắt, lỗ mũi, miệng, lỗ tai, đều chảy máu tươi ra ngoài.

Động một tiếng liền té ngã xuống.

Máu chảy bảy lỗ mà chết.

Hoa Vu Tồn kinh hãi, nhanh chóng chạy qua đó, muốn ngồi xổm xuống xem thử, bỗng dưng thắng bước chân lại, quay đầu nhìn Lâu Thất.

“Lâu cô nương, hắn ta bị.”

Sắc mặt của Lâu Thất rất khó coi, hồi lâu mới lên tiếng: “Không muốn chết, thì ta nói một câu các ngươi phải nghe một câu.” Rõ ràng nàng đã nhắc nhở hắn rồi, mà vẫn cố ý nhảy vào chỗ chết, muốn chết cũng đừng tìm cách chết như thế chứ, trách được nàng sao.

Thực ra nếu đổi thành người khác thì đâu có chuyện gì, nhưng những người này là thị vệ của nhà lao, đã sống ở nhà lao một thời gian dài rồi, trận đồ âm địa của quỷ thảo âm địa đã ảnh hưởng đến bọn họ, tuy bề ngoài nhìn không có gì khác biệt, nhưng thực tế trong cơ thể của họ đã bị quỷ thảo âm khí xâm nhập, chỉ cần bọn họ giẫm vào bất cứ tử địa nào của trận đồ này, sẽ lập tức thúc đẩy hơi chết, lập tức tử vong.

Người bố trận này không hề đơn giản, khi nãy nàng cũng chưa phát hiện ra đây là trận trong âm địa.

Tám tên thị vệ còn lại đều kéo căng người ra nhìn Lâu Thất, bao gồm cả Hoa Vu Tồn.

Tuy bọn họ chưa đến qua nơi đây, nhưng chưa nghe qua đứng khoảng cách xa với cái đình này vẫn xảy ra chuyện cơ.

Họ vốn dĩ không biết, đó là vì Lâu Thất bắt đầu phá giải âm địa, trận pháp của âm địa khởi động sự đề kháng, và trong trận pháp này có nhiều tử địa, là lúc trước bố trận đã chôn cất rất nhiều bộ thi thể, sau khi khởi động sự đề kháng của trận pháp, chỉ cần giẫm lên trên đó, âm khí sẽ trực tiếp thôi thúc âm khí trong cơ thể con người, cả hai xông kích với nhau, mạng sống không thể nào giữ được.

Đây là một trận pháp vô cùng thâm độc.

Lúc bắt đầu Lâu Thất còn đánh giá thấp cái trận pháp này. Đây được xem là một năm gần đây nàng vấp phải một trận pháp phức tạp nhất và hung hiểm nhất, ngay cả nàng hiện giờ cũng không thể tùy tiện đi khỏi, nếu nơi đây không được nàng trấn áp, trận pháp sẽ lập tức điên cuồng giết người.

Quả nhiên đi theo Trầm Sát không có việc gì tốt lành, ngay cả địa bàn của hắn cũng nguy hiểm trùng trùng, không được yên ổn.

“Lâu cô nương, bây giờ phải làm thế nào?” Sắc mặt Hoa Vu Tồn cũng trở nên nghiêm trọng, tất nhiên ông không cho rằng là đây là trò quỷ mà Lâu Thất bày ra, chỉ có thể nói rằng bọn họ lúc trước đã bỏ qua nơi này, cứ ngỡ rằng không tới thì sẽ không có chuyện gì, bây giờ xem ra nơi mà mình ngả lưng lại ẩn chưa mối nguy hiểm như vậy, thật sự khiến cho người ta cảm thấy khiếp hãi, nghĩ đến thôi cũng thấy lạnh hết cả sống lưng.

Viên thị vệ bị chết còn đang nằm trên đất, thảm cảnh đó khiến người ta cảm thấy lồng ngực như thắt lại.

“Hoa thống lĩnh, ngài tin ta không?” Biểu cảm của Lâu Thất lúc này cũng vô cùng nghiêm trọng, nàng có thể đảm bảo rằng bản thân sẽ không sao nhưng nhiệm vụ của nàng không đơn giản như vậy, nàng còn phải cố gắng bảo vệ tính mạng của những người này, bởi lúc này nàng phát hiện ở trên thân xác bọn họ đã có âm khí của Quỷ Thảo. Không chỉ riêng bọn họ, có lẽ tất cả mọi người trong khu nhà lao này đều đã bị như vậy.

Hoa Vu Tồn gật gật đầu: “Hoa mỗ tất nhiên là tin tưởng Lâu cô nương.” Cũng không xem xem, lúc trước Tuyết vệ đại nhân và Quách Tần đều cứng miệng chỉ trích cô là gian tế, đế quân phẫn nộ tới mức nào. Người mà đế quân tin tưởng sao ông ta lại có thể không tin cơ chứ.

“Vậy thì được, ngài hãy lùi lại một trăm bước đi, không được cho bất kỳ người nào lại đây, cứ đứng yên ở chỗ đó.” Lâu Thất nói xong, ngón tay cô búng ra một vật gì đó màu đỏ rơi xuống đất: “Đi đi, đứng im ở đó, bất luận tí nữa xảy ra chuyện gì, nhìn thấy gì ngài cũng không được manh động, đợi ta bảo ngài động thủ thì hẵng ra tay, nghe rõ chưa?”

“Vâng, ta hiểu rồi.” Hoa Vu Tồn nhìn tám viên thị vệ một lượt rồi nói: “Các người đều phải nghe theo Lâu cô nương, ai dám kháng lệnh giết không tha.”

Đâu cần cô phải hạ lệnh, tám viên thị vệ nhìn thấy kết cục của vị huynh đệ đó đã thấy khiếp vía rồi, không nghe lời của Lâu cô nương thì kết cục ở ngay trước mắt.

“Rõ!”

Tám người đồng thanh hô lên.

Lâu Thất gật gật đầu nói: “Tốt lắm, bây giờ các người nghe cho rõ đây, dựa vào con số sẽ đại diện cho mỗi người các người, từ trái qua phải, từ số một đến số tám, nghe lệnh của ta, số một sang trái mười bước.”

“Số hai lùi xuống hai bước rồi lại sang trái ba bước.”

“Số ba tiến lên sáu bước.”

“Số bốn” Lâu Thất đứng ở trong đình, ánh mắt sáng quắc, đôi môi khẽ mở, cô hạ lệnh từng tiếng một. Tám viên thị vệ nghe theo chỉ thị của cô lần lượt đứng vào vị trí được chỉ định, sau đó đều nhìn cô khó hiểu. Có người không kìm được hỏi: “Lâu cô nương, chúng tôi cần phải làm gì?”

Ánh mắt của Lâu Thất khẽ loé lên, nàng nói: “Cái mà các người phải làm có lẽ là việc khó khăn các người từng làm từ lúc sinh ra cho tới bây giờ, nếu có thể vượt qua được thì sau này các người sẽ mạnh hơn rất nhiều người.”

“Vậy nếu không chịu được thì sao?”

Lâu Thất cụp mắt xuống, giọng cô bỗng nhiên có chút lãnh đạm kèm theo sự lạnh lùng khiến người khác phải thấy sợ hãi: “Nếu không vượt qua được, kết quả chỉ có

Dường như có một cơn gió lạnh buốt thổi vào cùng với lời nói của cô, vốn dĩ lúc này mặt trời vẫn sáng rực rỡ nhưng lại khiến bọn họ cảm giác như mây mù đang bao trùm, lạnh tê tái.

Chết-vô-cùng-thảm.

Chỉ có một kết cục này.

Nếu bọn họ không vượt qua được, vậy thì chỉ có một kết cục như vậy. Nhưng bọn họ thật sự không hiểu, rốt cuộc bọn họ phải chịu đựng cái gì, chính bởi không biết nên càng thấy sợ hãi.

“Sợ rồi à?” Lâu Thất ngẩng đầu nhìn sắc trời: “Sợ cũng vô dụng, bây giờ các người đến cơ hội rút lui cũng chẳng còn nữa rồi, nếu không liều một phen thì đều phải chết. Bây giờ các người nói cho ta biết, có sợ không?”

“Không sợ!”

“Lớn tiếng lên nữa được không? Cửu Tiêu Điện không cho các người ăn sáng sao?” Lâu Thất chau mày.

“Không sợ!” Giọng nói của tám người đồng thanh vang lên to gấp đôi, đồng thời đứng ưỡn ngực thẳng lưng. Liều thôi, liều thì liều, có gì mà phải sợ, nếu không liều thì bọn họ chết là cái chắc, liều thì ít ra vẫn còn một cơ hội sống, có lý do gì để mà không liều.

Lúc này Lâu Thất mới cảm thấy hài lòng, nàng gật gật đầu nói: “Cũng chẳng thảm như vậy đâu, chẳng phải còn có ta sao.”

Sau đó, tay nàng sờ vào hông, trong tay xuất hiện một cây bút, thị vệ đứng ở gần nàng nhất nhìn thấy rất rõ, cán bút đó ngắn hơn cán bút bình thường mà bọn họ dùng hàng ngày rất nhiều, đầu bút trông có vẻ không phải là lông sói giống như bọn họ thường dùng, nó hoàn toàn là màu trắng, dường như lại có chút ánh sáng màu bạc nhàn nhạt, cán bút có lẽ là loại ngọc dương chi thượng đẳng.

Kể cũng lạ, chỉ có một cây bút thôi mà trong chốc lát lại khiến tim hắn cảm thấy yên định hơn rất nhiều, bởi cây bút này hắn cảm thấy không phải loại bình thường, điều này cho thấy Lâu Thất có lẽ thật sự cũng không phải dạng tầm thường, công phu của nàng rất mạnh. Nếu đã như vậy, vừa rồi nàng cũng bảo là có nàng ở đây, có lẽ bọn họ cũng không phải là không chịu nổi.

Hắn đột nhiên thốt lên: “Các huynh đệ, tất cả hãy cố gắng vượt qua cho ta, qua được ải này ta mời các người uống rượu.”

“Được!”

“Được đó, ai không vượt qua được thì người đó là cái này” Có người so sánh với ngón tay út, chỉ xuống phía dưới.

“Được!”

Mọi người đột nhiên dạt dào niềm tin.

Lâu Thất liếc qua bọn họ một cái, khoé miệng nhếch lên một nụ cười nhạt.

Cánh tay của cô giương lên, ngón tay linh hoạt chuyển động, cây bút đó ở trong ngón tay cô xoay vài vòng, vẽ ra một ánh sáng màu bạc nhạt.

Cây bút này nàng cứ ngỡ rằng sẽ chẳng còn cơ hội dùng đến nó nữa, nàng cứ tưởng rằng bản thân thật sự có thể rửa tay gác kiếm, sẽ không còn phải tiếp xúc với những chuyện này nữa, may mà nàng có tình cảm với cây bút này, lúc đi Bách Mộ Đại vì để phòng bất trắc nên đã đem theo nó cùng một vài đồ dùng tuỳ thân khác trước kia luôn dùng đều mang theo bên người, nếu không thì với hai bàn tay trắng tới nơi này chắc nàng buồn bực đến chết.

“Chuẩn bị xong rồi, ta sẽ phá trận trước. Trong lúc phá trận, âm khí ở trong này sẽ trực tiếp ảnh hưởng tới âm khí đã xâm nhập vào thân thể của các người, giữa hai luồng âm khí này sẽ dẫn ra một mặt tối tăm nhất trong tim của các người, hoặc giả sẽ khiến các người nhớ lại chuyện vô sỉ nhất, mất đạo đức nhất mà bản thân đã từng làm trong cuộc đời này, những chuyện riêng tư đen tối mà các người muốn đem vào chôn cùng quan tài chứ tuyệt đối không nói với bất kỳ ai đều có thể sẽ lộ hết ra, tất nhiên, nếu các người trước giờ chưa từng làm bất kỳ việc gì xấu xa thì coi như đã chiến thắng.”

Đáng tiếc, chỉ cần là người thì sẽ chẳng có ai là hoàn toàn trong sạch như tuyết. Lòng người đều có mặt tối.

Điều này hoàn toàn không phải nói cứ có mặt tối thì không phải người tốt, người tốt rất khó định nghĩa.

Nàng nhắm mắt lại, cổ tay chuyển động nắm chiếc bút viết vun vút trong không trung. Động tác của nàng vô cùng nhanh, không ai biết được nàng viết cái gì, chỉ cảm thấy tư thế và động tác của nàng vừa nho nhã lại tiêu diêu, tựa như một hoạ sĩ đang vẽ tranh vậy.

Dần dần, trong lúc cây bút chuyển động dường như có một tàn ảnh màu trắng đục, bởi động tác của nàng quá nhanh, những tàn ảnh đó đan vào nhau kết thành một bức tranh phức tạp, tựa như những hoa văn đan xen rối rắm, lại tựa như bức tranh thuỷ mặc, lại dường như là hành thảo pháp.

Bức tranh đó càng lúc càng rõ, càng lúc càng trở nên rõ nét, không biết tự lúc nào, xung quanh bọn họ đã được bao phủ bởi một làn sương trắng, sương khí càng lúc càng nồng, càng lúc càng đặc, cho tới khi bọn họ nhìn không thấy được bất kỳ người và bóng dáng nào ngoài bản thân mình nữa.

Ánh mặt trời không biết từ bao giờđã bị mây mù che khuất, càng ngày càng tối, mây mù âm u tích lại, giống như sắp đổ sập xuống.

Lâu Thất dừng tay, mở mắt, khẽ nói một câu: “Phá cho ta.”

Tại Tam Trùng Điện, ở trong phòng, Thiên Nhất thắp đèn lên, vô cùng lo lắng nói: “Đế Quân, sắc trời này quả thực là kỳ quái, có cần để thuộc hạ đi điều tra xem thế nào không?”

Trầm Sắc ngồi bên cửa sổ hướng mắt ra ngoài quan sát thiên sắc, đây không phải là dấu hiệu sắp mưa, bầu trời đột nhiên tối sầm lại, những lớp mây màu đen dày đặc vẫn đang tích lại thành từng lớp từng lớp, tăm tối u ám, khiến lòng người cảm thấy bồn chồn. Nhưng nơi tăm tối nhất lại chính là bầu trời tại khu nhà lao. Chàng tỉ mỉ quan sát, bỗng nhiên trong lòng cảm thấy hốt hoảng, chàng lập tức quay người sải bước ra khỏi phòng, thân người lắc nhẹ rồi phi thân lên nóc nhà, hướng mắt về phương đó.

Lúc này, Thiên Ảnh cũng lặng lẽ xuất hiện bên cạnh chàng.

Mí mắt của Trầm Sát giật liên tục.

Quả nhiên, chỗ u tối nhất là bầu trời là phía khu nhà lao, hơn nữa, còn chính là ở trên nơi cấm địa. Mây mù ở đó dường như đang chuyển động, đang chầm chậm xoay vòng, dần dần hình thành lên một xoáy nước màu đen khổng lồ trông vô cùng đáng sợ, nó tựa như cái miệng của một con quái vật khổng lồ màu đen đang chuẩn bị nuốt chửng mọi thứ bên dưới.

Đây là, xảy ra chuyện gì vậy.

“Đi!”

Thân người chàng vội vã di chuyển, bay về hướng nơi đó.

Không lâu trước, Lâu Thất vừa bị Hoa Vu Tồn mời tới, nàng ở nhà lao, mà lúc này nơi đó lại bỗng xuất hiện hiện tượng dị thường như vậy, nếu nói không liên quan tới nàng thì thật sự chàng không tin.

Ở đó có gì không thoả.

Dọc đường tới đó, khoé mắt chàng lướt qua nhìn các thị vệ và thị nữ, khuôn mặt bọn họ ngập tràn sự khiếp sợ đang nhìn lên bầu trời, bọn họ nhìn thấy chàng bay qua lập tức quỳ rạp xuống.

Trầm Sát vội vàng lướt qua, Thiên Ảnh theo sát sau chàng.

Vào lúc này, Hoa Thiên Tồn đang hoảng sợ nhìn về phía bên đình, không biết bắt đầu từ bao giờ, phía đằng sau đình đột nhiên tích tụ lại một khí thể hình rắn màu xanh lục thẫm, càng tích lại càng lớn, cuối cùng nó giống như một con trăn khổng lồ, tấm thân dài thượt quấn lấy cái đình nhỏ bé, ông ta đứng nơi này chỉ nhìn thấy được vài mảnh y phục của Lâu Thất.

Cái màu xanh lục thẫm đó trông vô cùng tởm lợm, bởi nó vẫn luôn chuyển động, thật khiến người ta sởn cả gai ốc.

Lúc này, Hoa Vu Tồn không kiềm được hét lên: “Lâu cô nương cẩn thận!”

Con trăn khổng lồ đó đã nổi lên một cái đầu khổng lồ, nó há miệng ra đớp về phía cái đình nhỏ, dường như nó có thể nuốt được cả Lâu Thất và cái đình chỉ bằng một hơi.

Tuy rằng đó dường như chỉ là sương khí nhưng thực sự là quá chân thật, quá đáng sợ, Hoa Vu Tồn chỉ giương mắt nhìn nung nấu, suýt chút nữa đã muốn xông lên cứu nàng. Nhưng ông ta ghi nhớ rõ lời dặn dò của Lâu Thất, nàng từng nói, bất luận nhìn thấy cái gì đều không được hành động.

Hoa Vu Tồn bóp chặt nắm đấm, lúc này, bên người bỗng có một luồng gió nhẹ, ông ý thức được lập tức giơ tay ra tóm lấy: “Kẻ nào dám xông vào đây?”

Một chỉ phong khiến tay của ông ta bật ra, giọng Trầm Sát âm trầm vàng lên: “Nói cho bản đế quân biết đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

“Đế quân” Hoa Vu Tồn bỗng chốc giật mình hoàn hồn, quả nhiên nhìn thấy Trầm Sát lạnh lùng đứng bên cạnh, đôi mắt chàng đang xoáy chặt vào cái đình nhỏ đó.

Nếu không phải vừa rồi ông ta ngăn lại có lẽ chàng đã xông vào đó rồi.

“Đế quân, nơi này có đại trận, là âm địa trong trận, Lâu cô nương đang phá trận.”

“Phá trận?” Trầm Sát lúc này mới nhìn thấy Lâu Thất ở trong cái đình đang bị con trăn khổng lồ màu xanh lục giam lại, mặt chàng đột ngột biến sắc. Đúng lúc này, bỗng có âm thanh của một viên thị vệ kêu lên thảm thiết.

“Aaaaa”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN