Đế Vương Sủng Ái

chương 5

trước
tiếp

Lâu Thất bị tiếng chim hót ríu rít đánh thức.

Mới đầu nàng mơ mơ màng màng không biết trời đất là gì, còn tưởng mình đang ngủ nhờ trong đạo quán của đạo sĩ thối. Đạo quán của đạo sĩ thối đó nằm sâu trong núi, sáng sớm mỗi ngày đều có tiếng chim hót ríu rít, trong trẻo. Có một lần Lâu Thất chê tiếng chim ồn ào khiến nàng không thể ngủ nướng, liền vác súng săn vào rừng bắn chim suốt một ngày, trở về xiên lại rồi nướng ăn. Đạo sĩ thối tức nổ phổi, chỉ vào nàng mà mắng nàng không có lòng từ bi, không có cảnh giới, mỗi bông hoa nở, mỗi tiếng chim kêu đều là đạo lý của tự nhiên, thứ con gái vừa lười, vừa tham ăn lại lòng dạ đen tối như nàng sẽ bị rơi xuống hồng trần lênh đênh lận đận không thoát ra được.

Khi đó Lâu Thất còn bĩu môi, hai tay hai xiên chim nướng ăn rất ngon nghẻ, căn bản không thèm để ý tới ông ta, có một không thành phật hai không tu tiên, lẽ nào không ăn thịt chim được? Nực cười.

Đột nhiên Lâu Thất ngửi thấy múi nướng khét, trong mùi khét còn xen kẽ mùi thịt thơm, nàng hít hít, lập tức mở mắt ngồi bật dậy, đồng thời bụng cũng kêu lên ùng ục.

Trời đã sáng, ánh mặt trời vàng rực rỡ chiếu lên mặt nàng khiến nàng hơi nheo mắt lại. Sau đó những kí ức tối qua lập tức ùa về trong đầu, Lâu Thất mặt biến sắc, phía sau cách đó không xa truyền tới tiếng nói của Ưng.

“Cái cô kia, dậy rồi thì mau đi nhặt ít củi khô về đây.”

Lâu Thất quay đầu lại nhìn, một con suối nhỏ uốn lượn, hai bên là bãi cỏ xanh tươi, Ưng cùng ba thị vệ đang đốt một đống lửa, quả nhiên là đang nướng… cá.

Nàng đưa mắt quan sát, không thấy cỗ máy giết người mắt đỏ ở đây, trong lòng không khỏi nghĩ thầm, hắn ta ngoài việc chảy máu, chảy lệ máu, không thể nhúc nhích, đau đớn không nói được ra thì có khi nào còn không thể ra nắng?

“Ngươi bị điếc à?” Ưng vung tay, một hòn đá bay nhanh về phía mặt nàng.

Lâu Thất tức giận, đang định ra tay thì thấy một hòn đá khác bay từ hướng bên cạnh tới, đánh trúng hòn đá mà Ưng ném, tốc độ vẫn không giảm, đánh bật hòn đá đó đi.

Lâu Thất quay đầu lại nhìn thì thấy một người đàn ông đang ngược sáng bước tới.

Hắn mặc một chiếc cẩm bào tay hẹp màu đen, eo thắt đai lưng khảm ngọc màu vàng, cổ tay áo thít chặt lại, mái tóc đen nhánh được buộc cao, để lộ ra vầng trán mĩ nhân. Hắn đứng ngược sáng, vóc dáng cao lớn, chí ít cũng phải trên một mét chín, vai rộng chân dài, ánh bình minh mỏng manh bao phủ sau lưng hắn khiến hắn giống như một vị thần.

Đợi khi hắn tiến lại gần hơn, Lâu Thất mới nhìn rõ mặt hắn, nàng hơi giật mình, nàng nhận ra rồi, Trầm Sát!

Nhưng Trầm Sát lúc này gương mặt sạch sẽ, lông mày dài như lưỡi kiếm bay sát tóc mai, đôi mắt đen nhánh sâu thẳm như hồ nước sâu, sống mũi cao như đỉnh núi hiểm trở, làn môi mỏng mang vẻ lạnh lùng, dung mạo vượt xa những mĩ nam nàng đã từng gặp ở hiện đại.

Thì ra hắn sau khi tắm rửa sạch sẽ lại không rỉ máu sẽ tuấn tú tuyệt đỉnh tới vậy!

Thì ra, đôi mắt màu đỏ máu của hắn cũng có thể hồi phục bình thường!

Thì ra, hắn mặc bộ y phục này lại đẹp trai và ngầu tới thế!

Thiên địa vạn vật như thể làm nền cho hắn, tất cả đều trở nên mờ nhạt, ảm đạm, không có một ai, không có một cây cỏ nào, một con vật nào có thể cướp đoạt đi hào quang của hắn, hắn chính là ánh sáng là thứ ánh sáng chói lóa nhưng cũng rất lạnh lùng.

“Dại trai!” Ưng mỉa mai lên tiếng chấm dứt không để nàng chảy nước miếng. Lâu Thất bừng tỉnh lại từ trong hào quang như là của thần thánh kia, nàng liền trừng mắt nhìn Ưng.

Nam tử như thế này, nàng có si mê ngắm nhìn một chút thì cũng là điều thường tình.

Lâu Thất đang định nói chủ tử nhà ngươi cứu ta, không cho ngươi ném đá trúng ta, thì nghe thấy một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Đi nhặt củi!”

“…”

Trầm Sát không buồn nhìn nàng mà cứ thế đi lướt qua nàng, mùi chi quế trầm hương thoang thoảng len lỏi vào khoang mũi, đã không còn có mùi máu tanh.

Ưng cười ha ha, bước tới gần nàng, cúi người ghé sát mặt nàng, nhạo báng: “Tưởng rằng chủ tử cứu ngươi sao? Ai cho ngươi tư cách đó? Chẳng qua là vì sau này ngươi sẽ đi theo chủ tử, chủ tử không thích nhìn thấy một gương mặt tan hoang xuất hiện trước mặt mà thôi. Mau đi nhặt củi, nếu không thì đừng mơ tới bữa sáng nữa.”

Nói theo cách khác là, viên đá lúc trước của hắn ném trúng nàng, sẽ đánh rách mặt nàng.

Lâu Thất nghiến răng nghiến lợi, tức giận quay người đi. Đúng là một đôi chủ tớ chết tiệt! Nếu không phải lúc này nàng không hề có chút hiểu biết nào về thế giới này, nếu không phải nơi này là núi sâu không biết đi đâu tìm người, nàng sẽ không đi theo bọn họ! Đợi sau này ra khỏi núi, tới thành trấn rồi xem nàng có cắt đuôi bọn họ không!

Có điều bọn họ đi tới nơi thâm sơn cùng cốc này làm gì? Trầm Sát nhìn qua cũng không phải người thường, nhìn bộ hắc bào mà hắn mặc, tuy kiểu dáng đơn giản nhưng chất liệu thượng thừa, ngọc quý khảm trên dây buộc tóc, đai lưng đều là hàng đỉnh cấp, là người có tiền. Hơn nữa tối qua nàng chứng kiến hai đợt truy sát, càng là người có địa vị cao thì kẻ địch càng nhiều, đây là đạo lý mà ai ai cũng hiểu.

Ngoài ra hắn còn có thân thủ lợi hại, bạo tàn; tâm tính lạnh lùng; thủ đoạn máu me, ngón tay bị chặt đứt của người ta hắn cũng giẫm cho nát bét, đầu nói đập vỡ là đập vỡ, chà chà, đây đều là những việc mà người thường không bao giờ làm.

Suy đi tính lại, bây giờ nàng cũng phải đi theo bọn họ, vì thế sống dưới mái nhà, sao có thể không cúi đầu.

Lâu Thất vừa nghĩ vừa nhanh chóng nhặt một ít cúi khô ôm tới bên đống lửa của bọn họ bên bờ suối.

Ưng nhướng mày, ánh mắt thoáng vẻ ngạc nhiên. Trông nàng ta nhỏ bé, yếu ớt là vậy không ngờ đi nhặt củi cũng làm rất thành thạo! Hơn nữa, hắn đã nhìn qua đống củi này, rõ ràng là nàng rất am hiểu, nhặt những cành củi vô cùng khô, không hề bị ẩm ướt.

Lúc này, một thị vệ đang nướng cá cầm một con cá tới đưa cho Trầm Sát đang ngồi trên một tảng đá bên bờ suối, Trầm Sát nhìn con cá đó, lông mày nhíu chặt, sau đó cầm lấy.

Thị vệ đi về chỗ mình, nói nhỏ: “Đáng tiếc Tuyết vệ không có ở đây, ta thực sự không biết nướng cá.”

Ưng bật cười một tiếng: “Tay nghề của Tuyết cũng chỉ hơn ngươi một chút thôi. Được rồi, mau nướng đi, đói chết đi được.”

“Ý, Lâu Thất đang làm gì vậy?” Hai thị vệ đi bắt cá lại bắt được hai con cá mang về, thấy Lâu Thất đang đứng ở bên bờ suối.

Trầm Sát cũng chú ý tới hành động của Lâu Thất. Người của hắn đều là những cuồng nhân luyện võ, hơn nữa thường xuyên cùng hắn nay đây mai đó, kẻ nào kẻ nấy cũng lỗ mãng thô kệch, dường như không ai nấu ăn giỏi, con cá trong tay hắn đã cắn một miếng, mùi hơi khét, lại rất tanh, vị thơm ngon của cá và mùi hương sau nướng gần như có thể bỏ qua, mặc dù hắn không quá kén ăn nhưng cũng khó mà nuốt nổi. Vì thế hắn quyết định dành sự chú ý lên người cô gái kia, có lẽ sẽ bất giác ăn hết cá lúc nào không hay.

Tối qua Ưng và các thị về khác đều không nhìn thấy, thực ra cô gái này rơi từ trên trời xuống, đập thẳng vào lòng hắn. Nàng ta mặc một chiếc quần dài màu trắng bó sát người tôn lên đôi chân dài thon thả, đẹp xinh, một đôi giày nhỏ nhắn không biết được làm bằng thứ da gì nhưng nhìn rất tinh xảo, không giống với loại giày vải mà bọn họ đi. Một chiếc áo hơi rộng, vạt áo cho vào trong quần, trên eo có thắt một chiếc đai da nhỏ xinh. Đúng là một thứ trang phục kì lạ, hơn nữa lại còn rất không đứng đắn, đường cong trên người đều hiện rõ mồn một, thực không biết xấu hổ.

Mái tóc của nàng ta được buộc cao, không hề có món đồ trang sức nào, gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, răng trắng môi hồng, đôi mắt long lanh. Có điều mỹ nữ Phá Vực không ít, nàng ta tuy cũng không tồi nhưng không phải là mỹ nhân tuyệt thế, chỉ có điều ở Phá Vực không có ai dám bò lên ngực hắn, gọi hắn – Mắt Đỏ.

Những người con gái bình thường khi nhìn thấy hắn trong đêm mười lăm đều sợ chết khiếp, gào thét không ngớt, đâu dám lại gần hắn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN