Đế Vương Sủng Ái

chương 45 +46

trước
tiếp

Nàng quên mất, vị bên cạnh mình là người tính khí thất thường.

Thân là thị nữ của hắn, có phải nàng nên coi hắn là trời, không được nhìn người đàn ông khác quá lâu không?

Lâu Thất thấy rằng, điều này cũng quá bá đạo, nàng đâu phải hậu phi của hắn.

Có điều nghe ra sự tức giận trong lời nói của hắn, Lâu Thất quyết định vẫn là kẻ biết thời thế là tuấn kiệt, nàng lập tức bợ đỡ nhìn hắn cười nói: “Sao có thể chứ, chủ tử là nam nhân tuấn tú nhất thiên hạ.”

Ọc. Nàng nói mà khiến mình muốn ói, cảm giác mình giống như chiếc gương thần trong truyện “Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn”.

Gương thần ơi gương thần, hãy nói với ta, ai là nam nhân tuấn tú nhất thế gian.

Ờ, nàng lại hơi nghĩ ngợi quá đà rồi.

Nhưng dù nàng có quá trớn hay không thì câu nói của nàng cũng khiến cho ai đó nghe rất dễ chịu, sắc mặt dịu xuống rõ rệt, lại còn nâng ly lên kính về phía Đông Thời Ngọc.

“Đại công chúa điện hạ, nhị công chúa điện hạ của Bắc Thương Quốc tới”!”

Hai người đều đặt chén rượu xuống nhìn ra ngoài cửa.

Người chưa tới, gió nhẹ đã thổi vào, sau một hồi gió mát, lần này là cánh hoa rợp trời, những cánh hoa màu hồng, màu tím bay phấp phới trong sảnh, mang theo hương hoa thoang thoảng.

Tiếng sáo trúc bay bổng từ bên ngoài vọng lại, dẫn mọi người tới quang cảnh nắng xuân gió mát, chim chóc ríu rít, trăm hoa đua nở, cảnh sắc đẹp tươi.

Lâu Thất hào hứng chống cắm.

Woa, công chúa của thế giới này xuất hiện cũng hoành tráng tới vậy sao?

Gió nhẹ kia làm sao thổi tới vậy?

Cánh hoa không bay tới chỗ nàng nhưng nàng có thể nhìn ra, đó là những cánh hoa thật. Muốn xuất hiện phải có cao thủ dùng nội lực đưa cánh hoa vào.

Tiếng sáo này nghe cũng rất du dương, rất êm tai.

Sau màn dạo đầu rầm rộ mới có bốn thị nữ đeo dải lụa màu hồng uyển chuyển đi vào, sau lưng họ có hai nữ tử tuyệt sắc vóc dáng cao ráo như nhau chậm rãi bước vào, dáng người tuyệt mĩ. Nữ tử đi bên trái mặc xiêm y màu đỏ rực rỡ, đuôi váy đong đưa, mỗi bước đi đều có ánh vàng chỉ vàng lấp lánh, vô cùng cao quý hoa lệ. Nữ tử đi bên phải mặc một chiếc váy dài trắng tuyết, đuôi váy có thêu những bông hoa thược dược màu đỏ cực lớn, mỗi bước chân nàng đi, những bông hoa đó như đang nhảy múa, vô cùng xinh đẹp, quyến rũ.

Hai người họ đều bịt mạng che mặt, chỉ để lộ ra một đôi mắt long lanh như nước hồ thu, trong veo hút hồn. Nữ tử xiêm y màu đỏ có đôi mắt to và sáng hơn, ánh sáng lấp lánh. Nữ tử xiêm y màu trắng đôi mắt như đang cười, khóe mắt hơi cong xuống, nhìn rất quyến rũ.

Hai công chúa này không để lộ dung mạo, nhưng đã khiến mọi người bị khuất phục trước dung nhan tuyệt sắc của họ.

Quả nhiên là mỹ nhân danh bất hư truyền.

Lâu Thất khen ngợi một tiếng, ánh ánh nhìn lên một thiếu nữ sau lưng họ.

Nàng vốn tưởng rằng tiếng sao kia là một trong số hai công chúa thối, thì ra không phải. Thiếu nữ này cũng đeo mạng che mặt, nhưng cúi đầu, nhìn không rõ dùng mạo, có điều dáng vẻ rất yêu kiều, cuốn hút.

Lẽ nào Bắc Thương quốc chuyên sinh ra mỹ nhân.

Lâu Thất liền đưa mắt nhìn Trầm Sát, phát hiện hắn không hề bị tuyệt sắc của đối phương hút hồn, vẫn là gương mặt băng sơn ngàn năm. Gã này nếu như lại cười như lần trước chắc chắn có thể dùng tuyệt sắc phản công, khiến hai vị công chúa kia khuynh đảo vì hắn, sao lại lạnh thế này chứ. Trong lòng nàng không khỏi lẩm bẩm, sau đó lại quay đầu nhìn Đông Thời Ngọc, thấy Đông Thời Ngọc cũng vẫn là nụ cười thoáng qua không đổi, nhìn không thấy chút động lòng nào cả.

Chà chà, hai người đàn ông này đúng là kẻ tám lạng người nửa cân.

Công chúa ơi công chúa, xem ra chỉ có ta chiêm ngưỡng vẻ đẹp của các nàng mà thôi.

Lâu Thất mỉm cười.

Nụ cười của nàng khiến hai công chúa liền nhìn về phía nàng.

“Bắc Thương, Bắc Phù Dung, Bắc Thược Dược tham kiến Đế Quân, chúc Đế Quân an khang.” Hai công chúa cũng nhanh chóng thu lại ánh mắt, cúi người hành lễ với Trầm Sát.

Thân phận của họ không thấp, đương nhiên không cần khấu đầu quỳ vái Trầm Sát.

Nhưng những thị nữ mà họ dẫn theo thì đều phải khấu bái.

Trầm Sát khẽ đỡ hờ tay phải trên không: “Hai công chúa có lòng rồi, cảm tạ thành ý của Bắc Thương, tới vì đại lễ tuyển phi của bổn Đế Quân, xin mời ngồi.”

“Đa tạ Đế Quân.”

Hai vị công chúa bước về vị trí đầu ở phía bên trái và ngồi xuống.

Sau khi ngồi xuống, không đợi họ lên tiếng liền có các mỹ nhân và sứ giả khác lục đục tiến vào. các đại chủ sự của Phá Vực, người có tư cách ngồi vào bàn đều đang đợi quý khách tới đủ rồi mới lần lượt vào trong, hành lễ với các vị khách sau đó mới ngồi vào vị trí của mình.

Ngay lập tức cả sảnh yến tiệc rộng lớn đều ngồi chật kín người.

Tiếng nhạc vang lên, nhẹ nhàng du dương nhưng không hề lấn át tiếng trò chuyện trong sảnh.

Nhưng ánh mắt mọi người đều không khỏi nhìn về phía Lâu Thất.

Cô gái này là ai? Nghe nói bên cạnh Đế Quân Phá Vực từ trước tới giờ không hề có nữ nhân, thậm chí tới thị nữ đều không được ở lại Tam Trùng Điện, bây giờ sao lại có một nữ nhân ngồi bên cạnh hắn, hơn nữa lại ăn mặc không hề quý phái, rõ ràng là trang phục của thị nữ! Lại nhìn dung mạo của nàng, mặc dù không tệ nhưng ở đây cũng không được coi là đẹp nhất, hai vị công chúa kia chắc chắn thắng được nàng ta vài phần.

Trước đây từng nói Trầm Sát có một đại thị nữ cận thân, lẽ nào chính là nàng ta?

Nhưng trước giờ chưa từng có ai quan tâm chú ý tới đại thị nữ cận thân này, chỉ cho rằng cuối cùng Trầm Sát cũng có người ở bên cạnh phục vụ rồi, không ngờ, trong trường hợp thế này nữ tử này có thể ngồi bên cạnh hắn, lại còn ngồi ở vị trí như vậy.

Ánh mắt của mọi người đều nhìn về người Lâu Thất, mang theo các kiểu thăm dò, các kiểu địch ý. Lâu Thất cúi xuống không quan tâm, dù sao từ khi nàng biết mình nhất định phải ngồi ở vị trí này nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý, không phải là để người khác nhìn sao, nàng cũng không phải chưa từng thử qua. Khi ở hiện đại, nàng làm nhiệm vụ từng đóng giả là công chúa hoàng thất nọ, khí đó phải gặp gỡ với phóng viên và các nhân vật chính giới của khắp các nơi trên thế giới, muốn nàng hoảng hốt sợ hãi, chân tay lóng ngóng, là hoàn toàn không thể.

Thấy nàng thản nhiên ăn trái cây, không hề quan tâm tới những ánh mắt kia, Trầm Sát không hiểu sao càng nhìn càng thấy hài lòng, càng nhìn càng thấy thích. Người của hắn nên có khí chất như vậy, nên bình tĩnh như vậy, chính là vậy, hắn rất thích.

Tâm trạng tốt hẳn lên, hắn liền đưa đĩa trái cây trên bàn mình đặt tới trước mặt nàng, độc tác vô cùng dịu dàng.

Điều này khiến người ở phía dưới đều vô cùng sửng sốt, lúc này mọi giả thiết của họ ban nãy lại sụp đổ. Rốt cuộc nữ tử này có thân phận gì?

Nguyệt vệ ngồi ở bên dưới, hai tay nắm chặt xuống bàn, suýt chút nữa cô ta đã hất tung bàn lên. Bức tiệc này là do cô ta phụ trách, khi Trầm Sát ra lệnh sắp xếp Lâu Thất ở bên cạnh hắn, cô ta đã suýt hộc máu, nhưng cô ta không ngờ khi tận mắt nhìn thấy cảnh này, cô ta còn muốn thổ máu hơn cả tưởng tượng.

“Đế Quân, lần này tới đây, Đông Thanh ta có lễ vật dâng tặng, mong Đế Quân đón nhận.” Đông Thời Ngọc thanh thoát lên tiếng. Hắn vừa nói xong, có không ít mỹ nhân liền e thẹn nhìn hắn, Đông Thanh Ngọc thái tử, cũng là người tình trong mộng của không ít nữ tử trong thiên hạ, cho dù lần này họ tới vì Trầm Sát, nhưng thấy nam tử tuấn mỹ như ngọc thế này cũng khó tránh động lòng xuân.

Trầm Sát nói: “Ồ, Ngọc thái tử có thể đích thân tới đây, bổn đế quân đã vô cùng cảm tạ rồi, hà tất phải tốn kém.”

Lâu Thất nhủ thầm, ngươi có thể thành ý hơn chút không, có thể thân thiện một chút không, giọng lạnh như thế này, làm sao ngươi có thể tranh đoạt trái tim mỹ nhân với hắn được? Không thấy đã có bao nhiêu ánh mắt mỹ nhân đều nhìn về Ngọc thái tử đó rồi sao?

“Từ lâu đã nghe uy danh của Đế Quân, Thời Ngọc không biết quà gì mới có thể xứng với Đế Quân, cũng may trước đây đã săn được một con chim ưng ở Tuyết Sơn, Thời Ngọc cho rằng, tặng con chim ưng này cho Đế Quân là thích hợp nhất.”

Hắn vừa dứt lời, ánh mắt đại công chúa của Bắc Thương sáng rực hỏi: “Chim ưng của Tuyết Sơn lẽ nào là Tuyết Sơn Bạch Ưng Vương trong truyền thuyết.”

“Tuyết Sơn Bạch Ưng Vương?”

Mọi người đều kêu lên, ngạc nhiên và bất ngờ.

Lâu Thất cũng khẽ nhướng mày.

Thật trùng hợp, trong cuốn Kỳ Vật Chí của lão đạo sĩ thối cũng có mô tả về Tuyết Sơn Bạch Ưng Vương, còn có cả hình vẽ đi kèm.

“Chính là Tuyết Sơn Bạch Ưng Vương.” Đông Thời Ngọc mỉm cười nói.

Mọi người lại tiếp tục xuýt xoa.

“Tuyết Sơn Bạch Ưng Vương, ta tưởng rằng đó là thần vật trong truyền thuyết, không ngờ lại tồn tại thật sự.”

“Nhưng nghe nói Tuyết Sơn Bạch Ưng Vương vô cùng hung hãn, dũng mãnh, sức mạnh vô cùng, mỏ dài nhọn sắc bén sánh ngang bảo kiếm trong thế gian, bị mổ một cái nhất định sẽ mất mạng. Vật hung hãn như thế sao có thể săn được?”

“Ngọc thái tử, nghe nói máu của Tuyết Sơn Bạch Ưng Vương vô cùng quý giá, cho vào thuốc có thể tăng trăm lần công hiệu của thuốc thường, mỏ ưng cũng có thể chế tạo thành vũ khí, vô cùng sắc bén, điều này là thật chứ?”

Đông Thời Ngọc mỉm cười gật đầu nói: “Không sai, có điều, cho dù máu và mỏ của ưng vương quý giá thế nào đi nữa cũng sao sánh bằng thuần phục nó, khiến nó phục vụ mình, dù sao thì sự hung hãn của ưng vương mới là thứ quý giá nhất.”

Tiếng hít thở ngược lại vang lên, có người thậm chí còn kêu lên thất thanh.

“Ý của Ngọc thái tử là Bạch Ưng Vương đó đã bị bắt sống?”

Họ đều tưởng rằng, tốn công tốn sức có thể bắt giết ưng vương đã là rất lợi hại rồi, nhưng nếu là bắt sống thì đúng là điều không thể tin nổi. Vì nếu như bắt sống nó sẽ phải đắn đo rất nhiều, có nhiều chiêu số không thể sử dụng, vũ khí cũng không được dùng, Bạch Ưng Vương hung hãn là vậy, nếu không dùng vũ khí có thể bắt sống được, vậy phải tốn bao nhiêu nhân lực và công phu?

Vậy thì lễ vậy này đúng là đại lễ!

Tới Ưng và Nguyệt cũng đều tỏ vẻ vui mừng, có Bạch Ưng Vương, nếu như có thể thuần phục, uy danh của Phá Vực sẽ càng được lan truyền. Còn nữa, Đế Quân sẽ như có thêm một thị vệ hùng mạnh, không, một con Bạch Ưng Vương có thể sánh bằng hàng trăm thị vệ.

Đúng là quý giá!

Nhưng Đông Thanh quốc có được thần vật như vậy tại sao không giữ lại để dùng, lại hào phóng mang tới tặng Phá Vực?

Điểm này người có mặt tại đây đều nghĩ nát óc không ra.

Giá trị của Bạch Ưng Vương rất cao, hơn nữa chỉ có thể gặp không thể cầu được, cả đời này cũng rất khó gặp được con thứ hai, giữ lại cho mình người khác cũng không nói gì.

Đông Thời Ngọc giống như biết được nghi hoặc của họ, hắn thản nhiên gương cười nói: “Không giấu gì các vị, Đông Thanh chúng ta khi có được Bạch Ưng Vương cũng từng muốn giữ lại cho mình, đáng tiếc Bạch Ưng Vương quá khó thuần, Đông Thanh không ai có thể thuần phục được. Nếu như giết chết nó lại thấy quá đáng tiếc, dù sao Tuyết Sơn sinh ra được một ưng vương cũng không hề dễ dàng gì.”

“A, là không có ai có thể thuần phục sao?”

“Như vậy cũng đúng, giết chết Bạch Ưng Vương thì thật đáng tiếc.”

Trong sảnh, mọi người bàn tán sôi nổi.

Đông Thời Ngọc nói tiếp: “Nghe nói Đế Quân dũng mãnh, có lẽ Bạch Ưng Vương sinh ra vì Đế Quân, nếu như nó có thể thần phục Đế Quân thì cũng là một việc tốt đẹp, bởi vậy Đông Thanh ta quyết định tặng Bạch Ưng Vương cho Đế Quân.”

Lời của Đông Thời Ngọc người khác không thấy gì, tâm tư của họ đều dồn hết vào Tuyết Sơn Ưng, không để tâm cho lắm, nhưng người trong Phá Vực thì không thể không để tâm.

Đông Thời Ngọc luôn miệng nhấn mạnh sự dũng mãnh của Trầm Sát, tưới hắn cũng không thuần phục được Ưng Vương há chẳng phải sẽ phụ danh dũng mãnh sao?

Sắc mắt Nguyệt vệ lập tức sa sầm, ngẫm nghĩ nhìn Đông Thời Ngọc.

Quả nhiên nghe Đông Thời Ngọc nói tiếp: “Đế Quân, Thời Ngọc có một điều muốn làm phiền, vì Bạch Ưng Vương vô cùng hung hãn, Đông Thanh ta không có ai có thể thuần phục, Thời Ngọc trong lòng cảm thấy rất tiếc nuối, chỉ muốn có thể nhìn thấy nó bị thuần phục, có thể mời Đế Quân thử thuần phục ưng vương ở đây để Thời Ngọc và các vị đây có thể mở mang tầm mắt không?”

Lâu Thất cũng nhìn về phía Đông Thời Ngọc.

Thuần ưng trước mặt mọi người?

Nghe nói, Bạch Ưng Vương đó đích thực vô cùng hung hãn, hơn nữa bẩm sinh có vương tính, vô cùng thù địch với những người muốn thuần phục mình, gần tới mức không chết không thôi.

Vì hắn cường hãn, nếu như cũng không thuần phục được nó vậy chỉ có hai kết cục, một là chết hai là gần chết. Không có ai có thể chỉ thử sau đó lành lặn rút lui.

Đông Thời Ngọc trước khi bắt sống được ưng vương chắc chắn đã tìm hiểu kĩ càng, không thể không biết điểm này. Hơn nữa họ đã thử thuần phục ưng vương, khi đó nhất định sẽ có rất nhiều người bị thương, Đông Thời Ngọc cũng không thể không biết. Bởi vậy thỉnh cầu này của hắn rất có dụng ý. Nhưng điểm này Lâu Thất tin rằng không có mấy người biết, vì theo nàng được biết chưa từng có ai bắt sống được ưng vương và thuần phục nó. Đương nhiên, lão đạo sĩ thối sao biết được những điều này thì nàng không rõ.

Nói chung, bây giờ chỉ có nàng hiểu rõ điều này. Những người khác chỉ biết ưng vương khó thuần phục, không thể nào biết rõ thế được.

Tới Ưng cũng tỏ ý băn khoăn. Điều này chứng tỏ hắn nghĩ việc này có thể thành công nhưng không biết mức độ nguy hiểm của nó, chỉ sợ Trầm Sát không thuần phục được mà đánh mất uy danh.

Nhưng họ tôn Trầm Sát làm chủ, đương nhiên phải suy nghĩ nhiều hơn cho hắn, trong phá Vực còn những người khác nữa, ví dụ như những chủ sự vốn dĩ theo thành chủ cũ, giống như Quách Phụng, bọn họ nhĩ nhiều hơn cho uy danh của Phá Vực, đương nhiên cũng hy vọng Trầm Sát có thể thử, sắc mặt mọi người đều lộ vẻ hào hứng.

Quách Phụng mặc dù trước đây bị Trầm Sát đánh một chưởng làm bị thương nhưng không biết mức độ hung hãn của Bạch Ưng Vương, chỉ nghĩ rằng nếu như hắn có thể thuần phục Bạch Ưng Vương, vậy thì hắn có thể nổi danh thiên hạ, uy danh của hắn sẽ được người người biết tới, liền sốc nổi đứng dậy, bước tới giữa sảnh nói, quỳ một gối trước mặt Trầm Sát: “Đế Quân, thuộc hạ xin nguyện thử thuần phục.”

“Đế Quân, thuộc hạ cũng nguyện thử một lần.”

Một chủ sự bình thường bất hòa với hắn cũng bước tới, chủ động thỉnh anh.

Lúc này, đại công chúa của Bắc Thương cũng đứng dậy, khẽ cúi người với Trầm Sát: “Đế Quân, Phù Dung đã tới Phá Vực, hiếm khi gặp được thần vật, cũng muốn thử sức một phen.”

Mọi người sửng sốt nhìn về phía nàng ta.

Một vị công chúa xinh đẹp yếu ớt như vậy lại muốn thuần phục Huyết Ưng Vương.

Nhị công chúa mỉm cười nói: “Không giấu Đế Quân, hoàng tỷ của ta từ nhỏ đã yêu mến dã thú, càng hung hãn càng yêu thích, ở Bắc Thương, tỷ ấy đã thuần phục mấy con mãnh hổ, trong hoàng cung cũng có một con tuyết hổ làm thú cưỡi của riêng tỷ ấy, rất uy phong.”

Giọng nói vờ trách cứ của nàng vang lên, liền làm dịu lại không khí nghiêm túc trong sảnh, mọi người đều cảm thấy không khí cũng trở nên ngọt ngào.

“Ồ, không ngờ đại công chúa lại có thần kỹ này.” Trầm Sát nói.

“Không dám nhận là thần kỹ, chỉ là từ nhỏ Phù Dung đã có duyên với muông thú mà thôi.” Đại công chúa nhỏ nhẹ nói.

Trầm Sát nhìn Đông Thời Ngọc nói: “Không biết ý của Ngọc thái tử thế nào?”

Đông Thời Ngọc mỉm cười gật đầu: “Thời Ngọc đương nhiên không có ý kiến gì, có điều ưng vương dũng mãnh, các vị hãy thận trọng.”

Quách Phụng và chủ sự kia đồng thời tỏ vẻ chắc chắn phải thành công.

“Chỉ có điều, sảnh yến tiệc này quá nhỏ, không tiện để thuần phục ưng vương, mong các vị di giá ra ngoài sảnh.” Đông Thời Ngọc lại nói.

Trầm Sát ra lệnh một tiếng, mọi người lần lượt rời bước ra khỏi sảnh yến tiệc, tới hoa viên bên ngoài.

Cung đăng rực rỡ, chiếu sáng hoa viên như ban ngày. Mọi người đều đứng ở hành lang bên trên, có thị vệ cầm kiếm đứng ở dưới hành lang bảo vệ mọi người, đề phong ưng vương nổi giận, làm bị thương người vô tội.

“Ưng vương đó, ngươi từng nghe nói chưa?” Lâu Thất dựa vào cột chuẩn bị xem trò hay, nàng còn đang suy nghĩ xem có nên sai Nhị Linh đi lấy giúp nàng một nắm hạt dưa hay không thì nghe thấy giọng Trầm Sát vang lên bên tai. Đồng thời, sau lưng nàng có cảm giác ấm nóng.

Hắn đứng ra sau lưng, vòng tay ôm lấy nàng. Hắn cao lớn khiến nàng cảm thấy mình càng trở nên nhỏ bé.

Khốn thật, nói thì cứ nói, đứng thì cứ đứng, đừng thân mật thế này được không, không thấy ánh mắt của Tuyết vệ như sắp lăng trì nàng rồi sao?

Bên cạnh Đế Quân là Đông Thời Ngọc, hai vị công chúa của Bắc Thương, còn có cả Ưng và Nguyệt, Tuyết đứng xa hơn một chút, nhưng nếu xét về gần nhất thì chính là Lâu Thất rồi, bây giờ nàng giống như đang được hắn ôm vào lòng vậy.

Lâu Thất trợn ngược mắt, nói: “Chưa nghe nói bao giờ, vì thế ta đang đợi mở mang tầm mắt.”

“Thật sao?” Trầm Sát không nói thêm nữa.

Lúc này có bộ thị vệ Đông Thanh khiêng một chiếc lồng sắt cực lớn ra, mọi người đều kêu lên kinh ngạc, bởi chiếc lồng đó cũng lớn nằm ngoài dự liệu của họ, mỗi thanh thép to bằng tay người đàn ông trưởng thành, khiến trong lòng họ đều không khỏi kinh hãi, lẽ nào ưng vương đó thực sự lợi hại tới vậy, phải dùng tới cả chiếc lồng chắc chắn như thế để nhốt?

Đợi họ đặt chiếc lồng xuống, lùi ra xa, mọi người mới nhìn rõ Bạch Ưng Vương trong lồng, mọi người đều kêu lên kinh ngạc.

“Trời ơi, đó chính là Bạch Ưng Vương.”

“Quả nhiên danh bất hư truyền.”

“Nhìn dáng vẻ, đợi khi nó dang cánh, há chẳng phải sẽ che hết một nửa hoa viên này?”

“Nhìn kìa, nhìn mỏ nó, trời ơi, sắc nhọn quá.”

Sắc nhọn, có lúc không cần thử cũng nhìn ra được, vì mỏ ưng dưới ánh đèn nhìn giống như huyền thiết, vô cùng sắc nhọn, bề mặt còn lấp lánh ánh sáng sắc lạnh, vừa dài vừa nhọn, nếu bị mổ trúng, nói không chừng sẽ có thể xuyên qua người.

Mọi người trước khi nhìn thấy Bạch Ưng Vương, mọi thứ đều chỉ có thể tưởng tượng ra, và đã tưởng tượng rất đáng sợ rồi, bây giờ nhìn thấy, mọi tưởng tượng của họ trước đây đều bị lật đổ, nó còn hung hãn hơn gấp vạn phần.

Sắc mặt của đại chủ sự đứng bên cạnh Quách Phụng cũng rất khó coi, thực tế vượt xa dự liệu của hắn. Nhưng bây giờ hối hận cũng đã muộn, đừng nói hắn không thể mất mặt, cho dù Đế Quân cũng không cho phép hắn chùn bước trong lúc này.

Quách Phụng nhìn qua bên cạnh Tuyệt vệ, bên cạnh cô ta là một thị nữ xinh đẹp đang dùng ánh mắt sùng bái nhìn hắn, hắn lập tức rướn ngực.

“Ai bắt đầu trước đây?” Đông Thời Ngọc lên tiếng hỏi.

Quách Phụng bước ra: “Thuộc hạ xin thử trước.”

Trầm Sát gật đầu.

Lúc này, bốn thị về khiêng lồng ban nãy đồng loạt ra tay, bốn lưỡi phi đao đồng thời bắn về phía lồng sắt, chém chuẩn xác vào khóa cửa ở bốn góc, bốn tiếng vang khẽ, bốn chiếc khóa sắc đứt ra, phi đao lại xoay chuyển, bay ngược trở về tay bốn người đó.

Đó là bốn lưỡi phi đao chém sắt như chém bùn, bốn người bộc lộ khả năng này cũng đủ khiến người ta trầm trồ ngạc nhiên.

Thái độ của nhiều người với Đông Thời Ngọc đã có thay đổi.

Đông Thời Ngọc vẫn mỉm cười như làn gió mát, như thể hắn không cảm thấy không có gì đáng nhắc tới.

Lúc này, rào sắt bốn phía của lồng sắt đồng thời hạ xuống, Bạch Ưng Vương liền đứng dậy. Nó vừa đứng dậy mọi người lập tức bất giác nín thở.

Ưng vương toàn thân trắng muốt, lông vũ trên người đều trắng phát sáng, từ chiếc mỏ nhọn dài tới đỉnh đầu có một nhúm lông mao màu đỏ rực rỡ, điểm đỏ trong tuyết, đẹp tới mê hồn.

Khi nó đứng dậy, khí thế lập tức xuất hiện, cơ thể khổng lồ, vuốt sắc nhọn, hai mắt đen nhanh sáng quắc chứa đựng ngọn lửa phẫn nộ liếc nhìn Quách Phụng đứng gần nó nhất.

Bị ánh mắt đó liếc nhìn, Quách Phụng không khỏi khiếp sợ.

Nhưng mọi người đều đang nhìn hắn, lúc này hắn cũng không dám nói rút lui, đành phải liều mạng bước lên hai bước, giơ tay phải lên, làm động tác nén xuống, nội lực từ từ phóng ra, bao phủ lên người Bạch Ưng Vương. Kế hoạch của hắn là đầu tiên dùng áp lực bắt nó cúi đầu, như vậy nó sẽ phát hiện ra sự hùng mạnh của hắn, từ đó không dám nảy sinh lòng phản kháng.

Đáng tiếc, tưởng tượng rất tuyệt vời, hiện thực thì rất tàn khốc.

Nội lực vừa phóng đi, Bạch Ưng Vương liền kêu lên một tiếng dài, tiếng kêu chói dáy khiến các nữ nhân có mặt đều phải bịt tai lại, đồng thời cánh của nó dang rộng quạt mạnh về phía Quách Phụng. Cánh vừa dang ra, quả nhiên vô cùng to lớn, lực mạnh tới kinh người. Quách Phụng thầm kêu không ổn, cả người đã bị quạt bay đi, đập mạnh vào hòn non bộ ở phía xa sau đó ngã xuống đất, phun ra một ngụm máu tươi.

“Trời ơi!”

Có người lẩm bẩm.

Hai vuốt của Bạch Ưng Vương bị vòng thép khóa chặt xuống một tấm thép nặng ở bên dưới, nếu không họ thực sự không dám đứng xem ở đây.

“Thật đáng sợ, không hổ là Tuyết Sơn Bạch Ưng Vương.”

Quách Phụng được thị vệ khiêng xuống, khi khiêng hắn ta đã hôn mê.

Vị chủ sự nói muốn thử lúc này hai chân mềm nhũn, mặt hắn cứng đơ nhìn về phía đại công chúa Bắc Thương, môi mấp máy định hỏi, hay là nàng lên trước đi, nhưng lòng tự tôn của đàn ông khiến hắn không thể hỏi lên lời.

Trầm Sát liếc mắt nhìn qua, hắn trong lòng sợ hãi, biết ý nghĩa trong ánh mắt này của Trầm Sát, cũng không dám lên tiếng nữa, hắn hít một hơi, thận trong vòng qua sau lưng Bạch Ưng Vương. Không thể trực diện đối đầu, hắn móc ám khí trong túi, chuẩn bị đánh lén. Ám khí của hắn đã tẩm độc nhưng độc tính không mạnh, chỉ có thể khiến người ta nhất thời không còn sức lực nữa, cũng không tính là làm bị thương ưng vương. Có thể khiến nó mơ màng một lát là được, thậm chí có thể cứu vãn thể diện cho hắn.

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN