Đế Vương Sủng Ái

chương 410

trước
tiếp

Lúc này nam nhân mày trắng đã nhìn rõ ngũ quan của hắn ta, thấy là Trầm Sát, trong lòng của hắn mừng rỡ, liền bỏ lơ sự chấn động của nhát dao hồi nãy mà hắn ta mang đến, “Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục vô lối ngươi lại ráng xông vào!”

Lời của hắn vừa dứt, bèn nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của nam nhân quét qua, trong mắt ngưng đọng sát ý, đôi mắt đó, là một màu đỏ ngầu vô tận! Và nhìn thêm vài lần, bèn cảm thấy đôi mắt trào máu như giếng máu, có thể diệt gọn con người tùy lúc, khiến người khác cảm thấy kinh khủng.

Bọn họ chưa bao giờ nghe nói Trầm Sát có dáng vẻ như thế cơ! Huyết đồng?

Âm thanh lạnh lùng của Trầm Sát vang lên: “Ngươi có biết địa ngục là gì không? Bổn Đế Quân bèn cho ngươi biết, địa ngục là như thế nào.”

Giọng nói vừa dứt, thân hình đã như ma quỷ, liền vụt thân lao qua nhanh chóng. Đám cao thủ đó đột nhiên cảm thấy rùng rợn từ tận đáy lòng, mỗi người đều cảm nhận được sự nguy hiểm, nhưng không ai biết nên trốn thân vào nơi đâu!

Có kiếm khí, có sát khí, có mùi máu tanh nồng nặc, có bóng đen, chỉ là nhìn không rõ, đánh không trúng, mà bên cạnh bọn chúng luôn có người kêu la thảm thiết té ngã lăn lóc, bọn chúng chỉ nghe được tiếng leng keng của cây kiếm, như ác ma đang đoạt mạng.

Nam nhân đeo mặt nạ y phục trắng thấy Trầm Sát động thủ nhanh chân bay ra ngoài một trượng, quay đầu nhìn cảnh tượng đó, khiến da đầu hắn căng cứng ra. Hắn chưa từng chứng kiến cảnh giết người như vậy, cây kiếm kinh khủng đó vừa ra là phải uống máu, và chiêu thức của Trầm Sát có thể gọi là điên cuồng, vốn dĩ chẳng thể gọi là chiêu thức gì cả, hắn chỉ là đang ngược sát. Một kẻ nghênh lên, hắn cầm kiếm đâm thẳng về phía trước, xem tốc độ như rất chậm, nhưng đối phương hoàn toàn không né được, bị một nhát đâm vào trái tim, Trầm Sát cầm chuôi kiếm, môi mỏng mím chặt, lạnh lùng xoay chuyển cây kiếm, sau đó thả lỏng kiếm ra, một chưởng tung vào đít kiếm, cả cây kiếm bay xuyên qua trái tim của kẻ đó, tạo ra một lỗ hỏng máu!

Trầm Sát lướt qua cơ thể của hắn, giơ tay ra nắm, tiếp tục cầm chặt cây kiếm, trở tay không ngừng chém ra sau, phía lưng có kẻ đột kích thảm hét một tiếng, đầu óc bị tước đi một nửa nhỏ, óc não tràn cả ra ngoài.

Ngoan ngoan, đây là máy móc giết người hay sao.

Nam nhân đeo mặt nạ y phục trắng run run, cảm thấy bản thân nên ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách, nếu không hắn thật sự phải chết ở đây cùng đám người này. Nghĩ xem hắn phong thái ung dung, nếu bị tước đi một nửa bộ não, thì thật là khó coi.

Trầm Sát không để ý nam nhân đeo mặt nạ y phục trắng rời khỏi, hắn chỉ cảm thấy cơn nhiệt huyết trào dâng trong lòng đang cổ vũ, giết giết giết!

Cuối cùng Ưng và Lâu Tín đã tìm thấy người của mình, ở bên bờ vực, Trần Thập vừa lúc cõng Ấn Dao Phong lên tới, nhiều người nhào vào giúp đỡ, có người định đi đỡ Ấn Dao Phong, Trần Thập cảm nhận cô ta cương cứng cơ thể, cau mày né ra, “Ta thả cô ấy xuống được rồi.”

Khóe miệng của Ấn Dao Phong nhếch lên nhẹ nhàng, tâm trạng bỗng trở nên tốt đẹp. Cô ta không thích nam nhân khác đụng chạm mình, Trần Thập thì…

Trần Thập vừa thả cô xuống, hai hình bóng phía sau bèn dìu nhau dắt tới.

Ưng và Lâu Tín vốn dĩ chia nhau ra tìm, sau đó lại gặp nhau, nghe phía bên đây có tiếng nói, bèn chạy tới.

“Hai người đã xảy ra chuyện gì vậy?” Trần Thập thấy bọn họ máu me đầy người, đột nhiên thay đổi sắc mặt.

“Ưng đại nhân, Đế Quân đâu rồi?”

Chỉ có hai người bọn họ, Đế Quân đâu? Nên biết là, cô nương của bọn họ đã ra mệnh lệnh chết cho Ưng đại nhân, bắt bọn họ không được rời xa Đế Quân nửa bước, và không cho phép Đế Quân dùng võ lực.

Bây giờ hai người bọn họ nhếch nhác như thế, Đế Quân không có nội lực không ở bên cạnh, vậy…

Trần Thập bỗng dưng có dự tính không lành.

Biểu cảm của Ưng và Lâu Tín không giống như Đế Quân đã xảy ra chuyện lớn, chỉ là có chút kì quái, biểu cảm của bọn họ phức tạp không từ ngữ nào có thể hình dung được.

“Đế Phi đâu?”

“Cô nương đâu?”

Hai người bọn họ cùng lúc lên tiếng.

Trần Thập quay đầu nhìn xuống vực sâu kia, “Cô nương đi xuống dưới đáy vực rồi.”

“Cái gì?” Ưng kinh hãi, vội vàng bước lên phía trước, nhìn xuống dưới vực sâu, bèn phát hiện cái vực đó sâu thăm thẵm, chẳng nhìn rõ được gì cả.

“Ấn cô nương phát hiện ra một con tiểu dị thú, con tiểu dị thú đó có thể có tác dụng với cô nương, cho nên cô nương đuổi theo xuống dưới kia, có dẫn theo tám người đi cùng.”

“Lần này thì tiêu rồi!” Lâu Tín gấp gáp, nhìn Ưng, “Ưng đại nhân, ngươi nói Đế Quân hiện giờ đã khống chế được bản thân chưa?”

Bị thần binh phản chế, lúc mới đầu Đế Quân còn tự khống chế được, bọn họ đoán được chắc hắn chạy đi truy sát đám người của mày trắng, bọn họ không lo lắng Đế Quân của hiện giờ không đánh lại bọn người kia, chỉ sợ Đế Quân giết thêm nhiều người, thần binh kia có nhấp thêm được nhiều máu, kiếm hồn thêm chút tàn bạo, Đế Quân không khống chế nổi nó, mà bị cây kiếm đó khống chế lại, như vậy hắn sẽ trở thành một con người thèm khát giết chóc, đến khi đó gặp lại bọn họ, không chắc rằng Đế Quân sẽ ra tay với cả lũ đó.

Ưng nghe Lâu Tín hỏi bèn lập tức ý thức được điều này, trong lòng cũng nhảy cẫng lên. Và phút tiếp theo trở nên hoảng loạn, nếu Đế Quân không tỉnh táo, vậy thì thực sự rất đáng sợ đó!

Trần Thập nghe không hiểu đầu đuôi, “Các ngươi rốt cuộc đang nói gì vậy?”

“Thần binh, cây bảo kiếm đó, có chút kì quái! Bây giờ Đế Quân… đang đại khai sát giới, có một đống cao thủ đi lên núi…”

“Cái gì?”

“Nhưng mà, có lẽ bị Đế Quân giết sạch rồi.” Lâu Tín lập tức bổ sung một câu. Trần Thập bèn hiểu rõ lời nói của hắn.

“Nhưng lúc đó Đế Quân chẳng phải trấn áp được cây kiếm sao?” Trần Thập vừa hỏi ra câu này, đột nhiên hiểu ra vấn đề, chắc là Đế Quân hiện giờ mất hết nội lực và bị nội thương nặng nề, cho nên không trấn áp được cây kiếm đó. Nhưng cũng không đúng, nếu hắn đã mất hết nội lực, chuyện đại khai sát giới là sao?

Ưng nhìn lướt qua đám đội viên đang nhìn mình nghi hoặc, cau mày nói: “Hãy dặn bọn họ cảnh giác, đợi chút nữa nếu chủ tử tìm đến đây, có chút không ổn nào, thì nhanh chóng bỏ chạy.”

Hắn không sợ đám đông phản đối, khi nãy bọn họ nhìn thấy võ công của Đế Quân, đám người này vốn dĩ không đủ cho Đế Quân hành hạ ngược đãi, chỉ là, hắn không thể cho bọn người này chết dưới kiếm của Đế Quân, nếu không lúc Đế Quân tỉnh táo trở lại, biết bản thân tự giết binh lính của mình, chắc chắn trong lòng sẽ tổn thương phẫn nộ lắm.

Trần Thập lập tức truyền lời xuống dưới, nhiều người không hiểu rõ tại sao, nhưng vẫn nhanh chóng nghe lệnh.

“Bây giờ quan trọng nhất là tìm được cô nương.” Hắn cau mày nói tiếp: “Ta xuống dưới tìm cô nương, báo tin tức này cho cô ấy.” Trần Thập nói xong bèn quay người xuống vực, Lâu Tín và Ưng kéo hắn lại, yêu cầu hãy để bọn họ đi.

Trần Thập nhìn thương tích đầy mình trên người của bọn họ, lắc đầu nói: “Dưới kia có độc, cô nương nói trên người có vết thương thì không được xuống dưới, cho nên ta mới đưa Ấn cô nương lên đây, trên người của cô ta có vết thương. Đúng rồi, nếu Đế Quân đến đây, các ngươi đừng có nói cho ngài biết trước, bởi vì cô nương dặn, nội thương của ngài quá nặng, không thể xuống dưới kia được.”

Hắn vừa nói xong, bèn có giọng nói dịu dàng vang lên: “Hay là để tại hạ xuống dưới kia tìm Lâu cô nương, đợi sau khi tìm được cô nương, bảo cô nương nhanh chóng trở về.”

Bọn họ vừa quay đầu, bèn bắt gặp khuôn mặt tuấn nhã của Vân Phong.

Ưng và Lâu Tín cùng lúc la lên: “Quả nhiên là ngươi!”

Khi nam nhân đeo mặt nạ y phục trắng xuất hiện thì bọn họ cũng cảm thấy thân hình quen thuộc, quần áo tựa tựa như Vân Phong, nhưng trước đó cũng không để ý nhiều đến cách ăn mặc của Vân Phong, nói không chừng kiểu tựa tựa thì có thể, nhưng ngoại hình của nam nhân đeo mặt nạ y phục màu trắng kia bọn họ nhìn rất rõ ràng, bây giờ Vân Phong xuất hiện ở đây, bọn họ lập tức nhận ra được, đây tuyệt đối là y phục màu trắng của kẻ đeo mặt nạ kia! Giống y chang không khác chỗ nào!

Vân Phong hơi sững người một chút, “Hai vị bị sao vậy?”

Ưng nghiến răng: “Bắt lấy hắn!”

Bất kể Vân Phong có nói gì đi chăng nữa, bọn họ cũng sẽ không tin đâu, cho dù không giết, nhưng cũng phải bắt lấy hắn, đến lúc đó giao cho Đế Quân Đế Phi thẩm vấn rõ ràng!

“Ưng đại nhân đang làm gì vậy? Tại hạ thực sự không hiểu.” Vân Phong đang ngỡ ngàng, thì đám đội viên đã bao vây lấy hắn rồi.

Ánh mắt của Vân Phong gợn sóng xoay chuyển, “Tại hạ đi tìm Lâu cô nương.” Nói xong bèn phi thân xuống dưới vực sâu, tốc độ cực kì nhanh. Võ công của đám đội viên không bằng hắn, Ưng và Lâu Tín bị thương không nhẹ, Trần Thập lại đang ngơ ngác, và bỏ lỡ trong giây phút ngơ ngác đó.

“Chết tiệt.” Ưng nghiến răng nghiến lưỡi, nhìn sang Trần Thập, “Ngươi mau xuống dưới kia.”

“Vâng.”

Trần Thập đang định xoay người, Ấn Dao Phong níu lấy vạt áo của hắn, ngước đầu dùng đôi mắt long lanh nhìn hắn, “Trần đại ca, ngươi, ngươi phải cẩn thận chút.”

Trần Thập hơi sững lại, liền gật gật đầu.

Đối với những sự việc đang xảy ra ở bên ngoài Lâu Thất không hề nắm được, hàng người của bọn họ sau khi bắt gặp tình cảnh trước mắt đã ngơ ngác hồi lâu, chưa tỉnh táo lại được.

Trong không gian hư vô, màn đen vô tận, trên không bay lượn lơ lửng nhiều tảng đá phát quang, đống đá kia tỏa sáng lấp lánh, nhìn trông giống ngôi sao sáng trên bầu trời.

Ở đối diện phía không gian hư vô, có một màn tỏa sáng màu vàng kim và màu xanh lá đan dệt lẫn nhau, nhưng đống sáng đó giống như bị một quả cầu to vô hình bao trùm lại, không chiếu rọi ra bên ngoài, dáng vẻ như vậy hiển nhiên là… đẹp không thể nào tả hết được.

Không tiếng động, không gió, tĩnh lặng, mênh mông khiến bọn họ nảy sinh cảm giác bản thân thật nhỏ bé.

Trương Tiểu Mẫn đi đầu khi nhìn thấy cảnh tượng này liền la lên trời đất ơi, sau đó thì bọn người Lâu Thất tiếp tục tiến lên, ai nấy cũng bị chấn động vô cùng.

Mặc dù trước kia Lâu Thất học cao hiểu rộng, cũng chưa bao giờ gặp qua chốn kì diệu như vậy, kì diệu đến nỗi nàng sững sờ hơn nửa ngày trời.

“Đế Phi, con tiểu dị thú kia biến đâu mất rồi?”

Lâm Thịnh Uy tự nhủ nói. Nơi bọn họ đang đứng chỉ là một giàn giáo nho nhỏ, đã không còn chỗ để đặt chân xuống nữa, xung quanh đều là hư không, con tiểu dị thú đó vốn dĩ không có chỗ nào để ẩn núp.

Lâu Thất nhìn ánh hào quang rực rỡ màu vàng xanh đang phản chiếu, đôi mắt xinh đẹp hơi nheo lại.

Con tiểu thú đó, chắc chắn đã vượt qua hư không này, qua bên đó rồi. Chỉ là, phải làm sao mới qua bên kia được? Nàng lại nhìn lướt đống đá phát quang đang bay lơ lửng ở trên không, sự sắp đặt của các tảng đá không theo thứ tự, có hai tảng rất gần nhau, có khi cách rất xa mới có tảng thứ hai, nếu đạp lên những tảng đá này để đi qua bên kia, bỗng trước mặt có tảng đá cách thật xa thật xa thì sao?

Vả lại, nàng cũng chưa dám khẳng định, những tảng đá kia có đạp lên được hay không.

Lỡ như té xuống dưới, thì dưới hư không đó rốt cuộc có cái gì, không ai rõ.

“Đế Phi, bây giờ chúng ta nên tiến hay nên lùi?”

Lâu Thất quay đầu nhìn Trương Tiểu Mẫn đã lên tiếng, nhìn thấy sự tham lam lóe qua trong đáy mắt của hắn.

Nàng khẽ chớp đôi mắt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN