Đế Vương Sủng Ái

chương 41 +42

trước
tiếp

Nhị Anh suy nghĩ một chút, đi về sân viện của Tuyết vệ.

Nắng ban mai sáng rực rỡ, vô cùng yên tĩnh.

Nhưng đúng lúc này, một tiếng động vang lên, đánh vỡ không gian tĩnh lặng.

Lâu Thất vẫn chưa mở mắt ra, nhưng trong lúc mơ mơ màng màng nàng cảm thấy sau lưng có thứ gì đó ấm áp dán vào người, lẩm bẩm một tiếng: “Uy Á, ngươi đói thì đi ăn gì đó đi, đừng quấy rầy ta.” Vừa dứt lời, bản thân nàng lập tức tỉnh lại. Đồng thời, khuỷu tay đột nhiên dùng sức, đánh về phía sau một cái, chân cũng đạp một cái, nhưng lại nhanh chóng bị thứ ở sau lưng ôm vào trong ngực.

Một loạt động tác này làm rất lưu loát nhưng đáng tiếc, thân thủ mà nàng vẫn lấy làm tự hào lần này đã mất đi tác dụng. Một cánh tay cứng như sắt ôm chặt lấy eo nàng.

Không, không đúng! Từ trước đó, tính cảnh giác mà nàng vẫn tự hào cũng đã không còn nữa rồi!

Rõ ràng là bản thân nàng quá đói bụng nên mới phát ra tiếng kêu, vậy mà nàng lại tưởng là tiếng kêu của người bên cạnh. Rõ ràng đã xuyên đến nơi kì lạ này, mà nàng lại ngủ một cách thoải mái như ở thời hiện đại trong giấc mộng kia, tưởng rằng đây vẫn là ngôi nhà an toàn vô hại của nàng.

Cứ tưởng rằng thứ ngủ cùng nàng chính là con chó ngao Tây Tạng mà nàng đã nuôi năm năm, còn gọi ra tên nó.

Nhưng thật đáng chết, sao không ai nói cho nàng, sao nàng lại ngủ với Trầm Sát đầy sát khí kia trên cùng một chiếc giường chứ?

Rõ ràng nàng đâu có ngủ trên giường này?

Còn nữa, hôm nay không phải ngày mười lăm, Trầm Sát điên rồi hay sao mà lại ôm nàng ngủ? Đây là ý gì vậy?

“Ai là Uy Á?”

Âm thanh trầm khàn nhỏ nhẹ mang theo chút hấp dẫn vang lên bên tay, có hơi thở ấm áp phun ở trên cổ Lâu Thất, tóc gáy nàng dựng hết cả lên, trên người nổi đầy da gà.

Đáng chết! Từ trước tới giờ nàng còn chưa từng thân mật với ai như vậy, đây đúng là chuyện không thể nhịn được! Thật không thể nhịn!

“Ai là Uy Á liên quan gì đến ngươi? Ngươi mau buông ta ra!” Lâu Thất không nhịn được, giãy dụa kháng cự.

Nhưng nàng càng giãy dụa, cánh tay cứng như sắt kia lại ôm nàng chặt hơn.

“Ngươi thật to gan!”

“Ai to gan chứ? Đâu phải ta muốn lên giường với ngươi?” Lâu Thất rống lên.

“Nói mau, Uy Á có phải là người đàn ông của ngươi không?” Hắn xoay người, đem nàng đè xuống dưới thân, sâu thẳm trong mắt hắn tràn đầy tức giận, giống như chỉ cần nàng gật đầu một cái, hoặc nói một tiếng phải, hắn sẽ lập tức xử nàng, thậm chí có thể làm cho nàng tan thành mây khói.

Cảm giác đó rất mãnh liệt, nhưng Lâu Thất hoàn toàn không hiểu, cho dù Uy Á là đàn ông thì hắn giận dữ cái gì chứ? Nàng chỉ là thị nữ của hắn mà thôi, chẳng lẽ thị nữ lại không thể lập gia đình?

Lâu Thất muốn kiên quyết chống cự tới cùng, nhưng dưới ánh mắt của hắn, nàng vẫn lựa chọn yếu thế, nói thật ra: “Uy Á chính là con chó trước đây ta nuôi.”

“Chó?” Trầm Sát nghiến răng: “Nói ngươi cùng một con chó ôm nhau ngủ, ngươi nghĩ rằng ta sẽ tin sao?”

“Ta nói sự thật, ngươi không tin thì ta cũng chẳng còn cách nào, cùng chó ngủ chung thì có gì không được?” Lâu Thất kêu lên: “Nói cho ngươi biết, Uy Á nhà ta mỗi ngày đều tắm rửa sạch sẽ thơm phức đó!”

Từ “thơm phức” này lại thuyết phục được Trầm Đại Đế Quân, bởi vì trong nhận thức của hắn, đàn ông tuyệt đối sẽ không dùng từ này.

Lửa giận lập tức rút đi như thủy triều.

Lúc này, hắn mới kéo nàng dậy, quan sát nàng một lượt: “Ngươi bị thương ở chỗ nào?”

“Không bị thương, nhưng nếu ngươi không cho ta ăn cơm thì ta sẽ lập tức chết đói.” Nói xong, hình như là để chứng minh lời của nàng, chiếc bụng rỗng của nàng lại kêu ọc ọc.

“Người đâu, chuẩn bị dùng bữa!” Trầm Sát kêu lên một tiếng.

Không lâu sau, Thẩm Thất ngồi ở bên cạnh bàn ăn, nhìn một bàn lớn tràn ngập thức ăn, mặt mày hớn hở cầm đũa lên, Trầm Sát cũng cầm đũa lên chuẩn bị gắp đồ ăn, nàng lập tức ngăn cản hắn: “Thiên Nhất không nói cho ngươi sao? Ngươi chỉ có thể ăn cháo trắng.”

“Lâu cô nương, thuộc hạ tưởng chỉ bữa đầu tiên sau khi Đế Quân tỉnh lại mới cần ăn cháo trắng thôi chứ?” Thiên Nhất đột nhiên xuất hiện.

Lâu Thất lắc đầu, trong mắt xẹt qua một tia giảo hoạt: “Không được, không được, ba ngày này, hắn đều phải dùng cháo trắng, không thể ăn thức ăn mặn.

Thiên Nhất lập tức im lặng.

Trước đây, sức ăn của Đế Quân cũng không nhỏ, hơn nữa mỗi ngày đều phải tiêu hao rất nhiều năng lượng, thịt cá nhất định phải ăn đầy đủ. Bây giờ lại muốn hắn ăn cháo trắng suốt ba ngày, một chút dầu mỡ cũng không có, không phải bảo hắn thanh tu sao?

Nhưng Trầm Sát lập tức buông đũa xuống: “Đi chuẩn bị cháo trắng.”

“Vâng, Đế Quân.” Thiên Nhất lui xuống.

Lâu Thất nhìn hắn, cười híp cả mắt, nói: “Thật xin lỗi, chủ tử, thuộc hạ dùng cơm trước.”

Nàng rất đói bụng. Mỗi lần mất máu nàng nhất định phải ăn một khối lượng lớn đồ ăn, nếu không cả người nàng sẽ hư nhược rất lâu.

Trầm Sát nhìn nàng dùng đũa, nhanh chóng gắp thịt, gắp cá, ăn rất mau lẹ, nhưng không có chút nào dính vào khóe miệng, hắn không kìm được, hơi nhếch miệng lên. Từ cách một người dùng cơm có thể nhận ra được trước kia họ đã được giáo dục như thế nào.

Dường như nàng cố ý ăn thật nhanh, động tác gắp thức ăn không chậm chút nào, giống như quỷ chết đói đầu thai vậy. Nhưng trong thực tế, sự tao nhã được che giấu kia căn bản không thể tránh được ánh mắt của hắn.

“Ngon quá!”

Hắn múc cho nàng một chén canh, đưa tới trước mặt nàng.

Lâu Thất lập tức bưng lên, lấy thìa nhỏ ra, trực tiếp bưng chén canh lên uống, một hơi uống cạn sạch, sau đó dùng tay lau khóe miệng nói: “Ngon thật! Trước kia ta chưa từng được ăn đồ ngon như vậy.”

Trầm Sát nhìn nàng một cái, không nói lời nào.

Đến khi cháo trắng của hắn được đưa tới, Lâu Thất mới cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn, ha ha, để cho ngươi ăn cháo trắng, nhìn ta thịt cá ngập bàn như vậy, có thể coi là báo thù được việc buổi sáng nay hắn dám chiếm tiện nghi của nàng rồi.

“Đế quân, xe ngựa của Ngọc thái tử nước Đông Thanh đã đến Phá Vực.” Ưng vệ bước nhanh đến bẩm báo.

Thấy Lâu Thất đang cầm đũa ăn vui vẻ, hắn lập tức sửng sốt: “Lâu Thất, ngươi không sao chứ?”

Lúc này, Lâu Thất đang gắp đầy thức ăn bỏ vào miệng, nào có hơi sức chú ý tới hắn, trực tiếp lắc đầu, không nói lời nào.

Hai bên thái dương của Ưng không ngừng giật: “Tốt lắm, dọn về thiên điện của ngươi ngủ đi. Bản thân dùng cơm, sao có thể ăn chung bàn với chủ tử được? Ngươi tưởng đây là bên ngoài sao?”

Bọn họ ra bên ngoài thì làm gì cũng được, nhưng vào đến Cửu Tiêu điện rồi thì không thể phá vỡ quy củ.

“Ta nói này, Ưng vệ đại nhân.” Lâu Thất vất vả nuốt thức ăn trong miệng xuống, tức giận liếc hắn một cái nói: “Ngươi tới báo cáo chính sự đúng không? Sao lại quản cả việc ta ăn cơm ở đâu thế hả?”

Ưng suýt nữa tức hộc máu. Chẳng phải hắn vừa tới đây đã lập tức báo cáo chính sự sao? Chỉ là nhìn nàng ngồi đối diện chủ tử, không chút nào cố kỵ như vậy, hắn nhìn không nổi. Hơn nữa nàng còn ăn thịt ăn cá, chủ tử lại chỉ có một chén cháo trắng…

“Ngươi…”

“Lâu cô nương nói, ba ngày này Đế Quân chỉ có thể ăn cháo trắng.” Thiên Nhất tốt bụng nhắc nhở hắn, tránh cho hắn vừa nói ra lại bị Lâu cô nương chỉnh lại.

Lời của Ưng lập tức nghẹn ở cổ họng.

“Nói chuyện chính đi! Nguyệt đi trước nghênh đón sao?” Trầm Sát lạnh lùng hỏi.

“Vâng! Nguyệt đã đi trước nghênh đó, nhưng việc sắp xếp cho tân khách thì Tuyết đang xử lý. Chủ tử, có thể để thần y trị thương cho Tuyết trước không, để nàng xử lý xong mấy chuyện này.”

Lâu Thất không nhịn được liếc Ưng một cái, nói tới nói lui, hắn chính là muốn cầu xin cho Tuyết vệ. Những chuyện này, chẳng lẽ không ai làm nổi sao? Chẳng qua nàng đã đắc tội với rất nhiều người ở chỗ này, đặc biệt là Tuyết vệ. Có lẽ nàng ta ta cũng đủ thảm rồi, chỉ cần nàng ta đừng tới trêu chọc nàng nữa, nàng có thể không tính toán với nàng ta…

Nhưng có đôi khi, nhiều người lại muốn đến gây sự với nàng, ngăn cản cũng không được.

Lâu Thất cũng không nghe chuyện xử lý gì đó của bọn họ nữa, nàng chỉ tập trung ăn bữa tiệc lớn của mình. Thiên Nhất đứng một bên trợn mắt kinh ngạc, vị này có thể ăn nhiều hơn nữa sao? Rõ ràng nhìn cơ thể nàng thon gọn như vậy, lại ăn hết một bàn lớn đầy thức ăn, ngay cả nước cũng không còn.

Lúc Trầm Sát cùng Ưng nói chính sự có nhìn liếc qua một cái, nhưng lại âm thầm nhíu mày, có thể ăn được như vậy nhất định là không bình thường. Trước đây khi đi ra ngoài hắn biết nàng ăn khỏe, nhưng chưa từng thấy nàng ăn khỏe như vậy. Chỉ có một nguyên nhân mà thôi, đó chính là lần này nàng thay hắn giải lời nguyền đã bị thương nguyên khí, phải dựa vào đồ ăn để bổ sung nên mới ăn như chết đói.

Nghe nói, thương thế của Tuyết vệ đã dùng hết mười viên đan dược quý giá mà thần y cất giấu. Điều này khiến cho nàng ta có thể trong thời gian ngắn khôi phục được thương thế, nhìn từ bên ngoài thì không thể nhìn ra được mức độ của vết thương. Sau đó nàng ta dẫn người đi sắp xếp chỗ dừng chân cho Ngọc Thái tử của nước Đông Thanh.

Trầm Sát là người đứng đầu Phá Vực, lúc này cũng bắt đầu bận rộn, nhưng mặc dù Lâu Thất là đại thị nữ bên người hắn, lúc này nàng lại được đặc cách, không phải làm gì cả, mỗi ngày đều chỉ có ăn với ngủ.

Mà đồ ăn của nàng đã khiến cho vô số thị nữ trong Nhất Trùng điện và Nhị Trùng điện hâm mộ. Có ai thấy thị nữ nào ngày ngày đều được ăn cả một bàn đồ ăn đầy cá thịt không?

Có cần phải xa xỉ như vậy không? Có cần phải đáng ghét như vậy không?

Ngay cả Đế Quân trước kia cũng không có ăn như vậy!

Còn nữa, nhiệm vụ chủ yếu của những đầu bếp kia chính là làm món ăn cho khách quý mỗi ngày, nhưng tại sao lại phải dành nhiều thời gian và tinh lực để làm thức ăn cho một thị nữ chứ?

Chuyện này, Nhị Anh cũng nói với Tuyết vệ.

Sắc mặt Tuyết vệ vô cùng u ám, nhưng cuối cùng chỉ có thể nghiến răng nói: “Trước hết cứ kệ nàng ta, ta muốn nhìn thử xem, nàng ta có thể sống cuộc sống như vậy mấy ngày nữa…”

Ngọc thái tử của nước Đông Thanh, tên là Đông Thời Ngọc, tuổi tác hai mươi mốt.

Người ta gọi hắn là Ngọc thái tử, không chỉ bởi vì trong tên hắn có một chữ “Ngọc”, mà bởi vì hắn dịu dàng như ngọc, là một công tử tao nhã, đối với người nào cũng ôn hòa lễ độ, nụ cười ấm áp như ánh mặt trời của hắn có thể khiến cho vô số nữ nhân cảm thấy ấm áp giữa mùa đông giá rét…

Nghe nói, ở nước Đông Thanh, danh tiếng của Ngọc thái tử rất lớn, hơn nữa trên dưới triều đình cũng đều khen ngợi, không có ai nói một câu không tốt về hắn. Ngay cả mấy vị huynh đệ cùng hắn tranh ngôi hoàng đế cũng rất thích hắn, cảm thấy nếu như ngôi vị hoàng đế của nước Đông Thanh do hắn ngồi thì cũng không ai ý kiến.

“Lần này Ngọc thái tử tới Phá Vực, nghe nói còn có mục đích khác.” Nhị Linh ngồi bên cạnh vừa múc canh cho Lâu Thất vừa nói: “Phá Vực chúng ta mặc dù không phải là một nước, nhưng địa vị lại ngang hàng với những quốc gia khác. Lần này, Ngọc thái tử muốn ở Phá Vực của chúng ta chọn ra một thái tử phi.”

Lâu Thất kinh ngạc: “Kết thân? Nhưng không phải các nước khác đều có công chúa sao? Trong Cửu Tiêu điện ở Phá Vực này chỉ có một mình Đế Quân, lại không có tỷ muội, tìm ai thành thân cùng Ngọc thái tử đây?”

“Điều này Nhị Linh cũng không biết, chuyện này đã có Tuyết vệ phụ trách, mặc dù Phá Vực chúng ta không có công chúa, nhưng cũng có rất nhiều vị cô nương tài mạo song toàn. Đúng rồi, Lâu cô nương còn chưa thấy mấy vị cô nương kia nhỉ?”

“Cô nương nào?”

Lâu Thất thực sự không biết trong Cửu Tiêu điện này còn có cô nương nào không phải là đám muội muội kết nghĩa của Trầm Sát nữa.

Nhị Linh đang muốn giải thích thì đột nhiên nghe được tiếng Thiên Nhất vang lên: “Lâu cô nương, có Lan cô nương và Thái Chi cô nương muốn gặp cô.”

Nhị Linh nghĩ thầm, đến rồi, thật là trùng hợp, nàng vừa nhắc đến mấy người họ thì họ liền tới rồi.

Lâu Thất lại có chút hứng thú, hai ngày nay nàng bị nuôi giống như heo vậy, ngày ngày hết ăn lại ngủ. Thực ra, không khí ở chỗ này tốt hơn hiện đại nhiều, nói theo bọn họ hay những võ hiệp ở đây thì nhất định sẽ là linh khí ở đây dồi dào, hoặc có thể là nước ở đây tốt hơn, cho nên tốc độ khôi phục của nàng cũng nhanh hơn khi ở hiện đại.

Lúc trước ở hiện đại nàng cũng đã thử hai lần, một lần suýt nữa mất luôn cái mạng, còn một lần thì phải dưỡng thương hơn một tháng, suốt tháng đó đều phải nằm trên giường, rồi uống đủ loại dinh dưỡng, khó khăn lắm mới phục hồi lại được.

Nhưng ở đây thì khác, chỉ sau ba ngày mà nàng đã hồi phục được năm, sáu phần, đoán chừng chỉ cần tĩnh dưỡng thêm mấy ngày nữa là sẽ khôi phục hoàn toàn.

Cô nương trong Cửu Tiêu điện này, nàng vẫn chưa từng nghe nói đến. Có điều các nàng lúc trước không đến, giờ lại đột nhiên tìm nàng, không biết có chuyện gì đây.

“Thiên Nhất, ta có quyền cho các nàng vào không?” Lâu Thất biểu hiện nàng rất tôn trọng quy củ, thấy chưa, ta còn muốn hỏi quyền hạn của mình trước rồi mới nói tiếp đó.

Thiên Nhất cúi thấp đầu, cung kính nói: “Bây giờ Lâu cô nương đã nắm trong tay Tam Trùng điện, đương nhiên là có quyền rồi.”

“Lâu cô nương, cô thực sự muốn gặp họ sao?” Nhị Linh vốn muốn gọi thẳng tên nàng, nhưng từ sau khi Lâu Thất được làm đại thị nữ bên người Trầm Sát, thì nàng ta cũng không dám gọi như thế nữa. Dù thân phận của họ đều là thị nữ, nhưng địa vị của thị nữ Tam Trùng điện vẫn cao hơn thị nữ Nhị Trùng điện, huống chi nàng còn là đại thị nữ thân cận nữa.

“Sao? Ta không được gặp à?” Lâu Thất uống ngụm canh cuối cùng, cầm khăn tay thấm nước ấm lau miệng, sau đó đứng lên lười biếng duỗi người một cái.

“Tính tình của mấy vị cô nương kia có hơi…” Nhị Linh muốn nói lại thôi.

Lâu Thất “a” một tiếng: “Đùa rất vui đúng không, không sao, dù sao thì cũng phải gặp, tốt xấu gì giờ ta cũng là đại thị nữ Tam Trùng điện, nếu ngay cả các nàng cũng không biết thì sau này còn lăn lộn thế nào được nữa.”

Nhị Linh toát mồ hôi, nàng ta cảm thấy lời nói và hành động của Lâu Thất có chút khác với bọn họ, thoạt nhìn như rất tùy ý. Nhưng có lẽ chính vì như thế nên nàng mới được Trầm Sát chú ý, cũng có thể người thích nàng lại thích như thế, còn người ghét lại vẫn không thích được.

“Cho họ vào đi.”

Lát sau, người còn chưa đến gần, Lâu Thất đã ngửi thấy mùi phấn son nồng nặc. Từ nhỏ, ngày nào nàng cũng bị lão đạo sĩ thối ngâm trong nước thuốc, hơn nữa cũng phải học phân biệt các loại hoa cỏ kì lạ, cho nên khứu giác của nàng vô cùng nhạy bén. Mùi phấn son nồng như thế, không biết các nàng đang muốn làm gì đây? Nhưng đợi khi họ đi đến gần thì Lâu Thất chợt nhướn lông mày một cái, âm thầm nở nụ cười.

Xem ra, trong bọn họ còn có cao thủ nữa.

Người đến tổng cộng có 4 vị cô nương.

Người nào cũng ăn mặc rất thướt tha, xinh đẹp. Một người mặc y phục màu hồng, một người màu vàng nhạt, một người tím nhạt, còn người cuối cùng màu trắng.

Tuổi của họ cũng chỉ tầm mười bảy, mười tám, giống như đóa hoa chớm nở, gương mặt đầy đặn, thần sắc tươi sáng, thân hình thướt tha, yêu kiều, dáng đi uyển chuyển, lung linh như hoa, rất lay động lòng người.

Xét về tư sắc, bốn người này đều có thể nói là những mỹ nhân xinh đẹp, “hoa nhường nguyệt thẹn”.

“Bái kiến Lâu cô nương.” Bốn người đứng trước mặt Lâu Thất cùng nhau nâng váy thi lễ một cái. Giọng nói các nàng như oanh như yến, thanh thúy mềm mại.

Bốn người vừa đến, Lâu Thất cảm thấy dương khí trong Tam Trùng điện bỗng chốc mềm mại hơn rất nhiều. Nam nhân, ai lại không thích những người thế này chứ. Thế nên, bốn người này không phải đều là thị thiếp của Trầm Sát chứ?

Vừa rồi, nàng cũng không để cho Nhị Linh nói rõ ràng. Có điều, nếu như là thị thiếp thì không phải thân phận sẽ cao hơn thị nữ như nàng ư? Sao các nàng lại đến gặp nàng, còn hành lễ với nàng nữa?

“Bốn vị cô nương có lễ rồi.” Lâu Thất nở nụ cười có vẻ ngây thơ đáng yêu với các nàng. Tuy nói là có lễ, nhưng cũng không thấy nàng đáp lễ lại với bốn người họ.

Lâu Thất thấy trong mắt mỹ nhân váy hồng thoáng hiện vẻ không vui, còn những người khác đều rất bình tĩnh, không nhìn ra được sắc mặt của họ. Chậc, vị cô nương váy hồng này đoán chừng là nhỏ tuổi nhất, nếu cung đấu mà nói thì nàng ta chắc sống không quá ba tập.

“Đáng ra phải đến gặp mặt Lâu cô nương sớm hơn, nhưng mấy ngày qua chúng ta đều phải luyện tập tài nghệ, cho nên hôm nay mới đến được. Lâu cô nương sẽ không trách tội chúng ta chứ?” Mỹ nhân mặc váy vàng nhạt lên tiếng.

“Sao có thể chứ. Thật ngại quá, trước hôm nay, ta còn không biết đến sự tồn tại của các ngươi nữa. À, đúng rồi, làm phiền các ngươi giới thiệu một chút được không? Ta còn chưa biết tên của mọi người nữa đó.” Lâu Thất làm như có lỗi nói.

Nhị Linh ở bên cạnh nghe thấy những lời này âm thầm toát mồ hôi. Lâu cô nương à, cô không cần phải nói thẳng với họ như thế đâu. Ta vốn dĩ không biết đến sự tồn tại của các cô, nói như thế cũng được ư? Thế không phải là đã xem họ như bốc hơi hết rồi sao?

Nhưng nhìn thấy dáng vẻ vô tội của Lâu Thất, giống như nàng thực sự rất ngây thơ, thẳng thắn vậy, chỉ đơn thuần là muốn để cho họ giới thiệu thôi.

Lúc này, sắc mặt bốn vị mỹ nhân đều có chút không kiềm chế được. Ngay đó, mỹ nhân mặc váy trắng vẻ ngoài dịu dàng liền nhẹ nhàng nói: “Lâu cô nương chưa từng nghe đến chúng ta cũng là bình thường. Chúng ta đều ở Nhất Trùng điện, ngày thường cũng không có cơ hội đến Tam Trùng điện này. Lâu cô nương, ta tên là Lan Ý, thành chủ trước của Phá Vực là cha ta.”

Lan Ý, cái tên này đúng là không tệ, hơn nữa cũng rất phù hợp với khí chất ôn nhu của nàng ta. Con gái của thành chủ trước kia? Thành chủ trước không phải là người bị Trầm Sát đẩy xuống đài sao? Theo lý mà nói, đáng lẽ Lan Ý phải hận Trầm Sát mới phải chứ, sao nàng ta lại bằng lòng ở đây làm một người với thân phận không rõ ràng trong Nhất Trùng chứ?

Vừa rồi các nàng có nói là phải luyện tập tài nghệ, là luyện tập cái gì a? Chẳng lẽ còn muốn biểu diễn?

Lâu Thất phát hiện nàng vẫn chưa hiểu rõ lắm về thế giới này, cảm giác như nơi nào có nữ nhân là nhất định ở đó sẽ có các lại tranh đấu vậy. Cũng may nàng không có ý định ở đây lâu dài, nếu không nhất định sẽ buồn bực chết mất. Xem ra phải mau chóng tìm cơ hội lén trốn đi mới được.

“Lâu cô nương, ta tên là Uyển Thái Chi, đến từ nước Đông Thanh, là con gái của phú thương giàu nhất Đông Thanh.” Mỹ nhân váy tím có vẻ như khá mạnh mẽ lên tiếng.

“Nước Đông Thanh? Không phải Ngọc thái tử của các ngươi đã đến Phá Vực rồi à?” Lâu Thất có chút không hiểu. Thiên kim nhà giàu nhất nước Đông Thanh không ở nhà hưởng thụ vinh hoa phú quý, lại chạy đến đây làm gì chứ?

“Đúng vậy, nhưng Thái Chi vẫn chưa có cơ hội gặp qua Ngọc thái tử, có lẽ yến hội ngày mai mới có thể gặp được.” Lúc Uyển Thái Chi nhắc đến Ngọc thái tử, khuôn mặt nàng ta có vẻ rạng rỡ.

“Lâu cô nương, ta là Diêu Thủy Nhi.”

“Ta là Trương Tẩm Tâm.”

Hai vị cô nương này không nói đến gia thế của họ, nhưng trên mặt hai người cũng không lộ ra chút tự ti nào. Xem ra đây cũng không phải con gái của gia đình bình thường.

“Bốn vị mỹ nhân ta đều biết rồi. Ừm, vậy hôm nay các ngươi đến tìm ta có chuyện gì không?”

Đến lúc này, Lâu Thất cũng không mời họ ngồi xuống. Bốn người họ từ Nhất Trọng điện đi đến Tam Trọng điện chân cũng có chút mỏi, lại nhìn thấy trên bàn bày đầy chén đĩa tinh xảo, nhưng đa số đều đã trống không, chỉ còn lại một ít nước canh. Nhớ đến người Nhị Trọng điện truyền ra nói vị này ăn uống cũng tốt như Đế quân, các nàng vốn còn không tin, nhưng giờ thì cũng đã tin. Dựa vào cái gì chứ, dựa vào cái gì nàng lại được như thế?

Hơn nữa, không phải nàng nên mời họ ngồi xuống, cho người dâng trà, rồi mới nói chuyện với họ, sau đó chuyển chủ đề đến chuyện kia ư? Sao lại để họ đứng im một chỗ như thế này mà hỏi mục đích họ đến đây chứ?

Đúng là một tiểu nha đầu không có phép tắc.

“Nghe nói yến hội tối mai, chỗ ngồi của Lâu cô nương được sắp xếp bên cạnh Đế quân?” Diêu Thủy Nhi trực tiếp hỏi.

Lâu Thất chợt ngạc nhiên, lời này là có ý gì? Nàng quay ra hỏi Nhị Linh: “Tối ngày mai có yến hội gì à?”

“Vâng, bởi vì lúc trước trên đường đến Phá Vực, Ngọc thái tử bị nhiễm phong hàn, hai ngày trước Đế quân còn chưa tổ chức tiệc tiếp đón người, cho nên đổi lại là tối mai, tổ chức tại Nhị Trùng điện.”

Nhị Linh thực sự không biết phải nói gì. Lẽ nào chuyện này nàng thực sự không biết ư? Tất cả thị nữ trong Nhị Trùng điện và Nhất Trùng điện đều biết rồi mà. Vị này sao lại không để ý đến chuyện này, nàng còn là đại thị nữ Tam Trọng điện nữa mà.

“Một thị nữ như ta mà cũng có chỗ ngồi nữa sao? Còn là bên cạnh Đế quân nữa?”

Lâu Thất vừa nói ra câu này, bốn vị mỹ nhân kia lại càng tức đến nghiến răng nghiến lợi. Chuyện này là sự thật, ngươi có cần thiết phải nói ra không chứ? Đây là muốn khoe khang thêm lần nữa à?

Họ không biết rằng lần này thực sự là Lâu Thất không biết gì cả, nàng hỏi cũng là thật. Một thị nữ như nàng, sao có thể có chỗ ngồi bên cạnh Đế quân được. Bọn họ đang ghen tỵ, còn trong lòng Lâu Thất lại đang âm thầm mắng Trầm Sát. Má nó, đây là muốn hãm hại nàng à, muốn đẩy nàng đến nơi đầu sóng ngọn gió à? Nào có người như vậy chứ? Nàng không có ý muốn ngồi bên cạnh hắn một chút nào, được không hả?

Lâu Thất ở bên này nghiến răng nghiến lợi, bên kia, bốn vị mỹ nhân cũng đang âm thầm cắn răng.

“Nghe nói đây là do chính Đế quân hạ lệnh. Hơn nữa, trên yến hội lần này, vị trí của bốn người chúng ta còn do Lâu cô nương sắp xếp nữa.” Diêu Thủy Nhi lại nói tiếp.

“Ta sắp xếp?” Lần này, Lâu Thất càng mắng lợi hại hơn. Chết tiệt, muốn tìm việc cho nàng làm à, nàng vốn dĩ không muốn làm việc này được không hả?

“Lâu cô nương, tuổi tác của chúng ta cũng tương đương nhau, nếu cùng ngồi một chỗ thì sẽ có nhiều chuyện để nói hơn. Cô nói có đúng không?” Diêu Thủy Nhi nói ra mục đích mà họ đến đây.

Hóa ra là đến đây lấy lòng nàng để có được một vị trí tốt à!

Đúng là hết nói nổi!

“Chuyện này để ta thương lượng với Đế quân vậy. Ta rất ngốc, chuyện này ta không làm được đâu. Tuyết vệ đại nhân có vẻ rõ ràng hơn, hay là các ngươi đi tìm hắn hỏi đi.”

Mấy người đang nói chuyện với nhau, chỉ có Lan Ý vẫn luôn không biết nói gì. Đúng lúc này, cuối hành lang, Trầm Sát đang bước từng bước đi đến.

“Đế quân đến rồi.” Diêu Thủy Nhi kêu lên.

Bốn người đều đồng loạt xoay người, đồng thời cũng âm thầm chỉnh trang lại dáng vẻ của mình, bày ra nụ cười đẹp nhất, quỳ xuống hành lễ: “Tham kiến Đế quân.”

Mấy người này sao lại ở đây?

Ánh mắt Trầm Sát liếc nhìn Lâu Thất một cái, Lâu Thất nhún nhún vai.

“Đứng lên đi.” Trầm Sát nhàn nhạt nói một tiếng. Hắn đang muốn đi qua người các nàng vào trong thì Lan Ý thừa dịp đứng dậy, thoắt một cái đột nhiên thân thể mễm nhũn ngã về hướng Trầm Sát.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN