Đế Vương Sủng Ái

chương 39 +40

trước
tiếp

Không phải là Ưng không tin Lâu Thất, hắn chỉ cảm thấy là có thêm một người giúp đỡ cũng là chuyện tốt. Bọn họ nhìn thấy vết tích trên ngực Trầm Sát đều thất kinh.

“Đây rốt cuộc là gì vậy?” Ưng kinh hãi thất sắc, anh vốn dĩ không biết rằng trên ngực của Trầm Sát lại có vết thương đáng sợ như vậy.

Lâu Thất chẳng thèm nhìn hắn, nàng gầm lên: “Có nói ngươi cũng không hiểu, ra ngoài chờ đi, đừng có chen chúc ở đây.”

Chen chúc? Ở trong tẩm điện lớn cỡ này, có thêm hai người họ sao lại gọi là chen chúc chứ? Ưng trợn mắt lên nhìn nàng nhưng lại phát hiện ra nàng đã cúi đầu xử lý vết thương rồi, nàng vốn dĩ chẳng thèm để ý đến hắn.

“Ưng vệ đại nhân, Nguyệt vệ đại nhân, xin mời! Thiên Nhất giơ tay ra làm động tác mời họ ra ngoài.

Nguyệt vệ quay đầu lại nhìn cái giường to kia, hắn nhìn chủ tử của mình đang nằm im bất động ở đó, Lâu Thất ngồi bên cạnh chàng, nàng đang cầm một cái bát lên rồi đổ rượu mạnh vào trong đó, sau đó nàng đổ thẳng vào vết thương trên ngực của chủ tử. Bàn tay chàng ngay lập tức nắm chặt lại thành nắm đấm, lông tơ đều dựng ngược hết lên.

“Thiên Nhất, ngươi nghe lời nữ nhân đó thật đấy.” Ra ngoài điện, Ưng nhìn Thiên Nhất hừ một tiếng.

Thiên Nhất không nói gì.

Nguyệt vệ nhíu mày: “Ưng, người kể lại chi tiết cho ta xem, kể bắt đầu từ lúc gặp phải Lâu Thất.” “Sao vậy, ngươi vẫn nghi ngờ cô ta sao?”

“Cũng không phải nghỉ ngờ, chỉ là tìm thêm chứng cứ thì vẫn hơn.”

Ưng lắc đầu nói: “Trước giờ ngươi đều cẩn trọng như vậy.”

Khi Ưng kể cho Nguyệt từng chuyện trong những ngày đó, Lâu Thất đang chiến đấu quật cường trên giường của Trầm Sát.

Bát rượu mạnh lớn đổ xuống, trôi đi máu trên ngực chàng, lộ ra vết thương bị nàng dùng dao rạch ra, phần da thịt cũng đang lột mở. Lâu Thất chẳng thèm chau mày lấy ngay miếng vải xô thô bạo thấm vết rượu vương vãi xung quanh. Sau đó nàng lấy ra một con dao nhọn hơ vào lửa một lúc, bóp chặt rồi lấy ngọn Âm Dương Cỏ ngâm trong bình ra, nàng khẽ rạch một đường lên trên.

Ngay lập tức Trầm Sát trợn tròn mắt.

Bởi thứ mà ngọn cỏ nước đó chảy ra lại là dòng máu đỏ tươi.

“Há miệng!”

Chàng vô thức nghe theo lệnh của nàng, khẽ mở miệng ra. Lâu Thất nhỏ từng giọt máu trên ngọn Âm Dương Thảo vào miệng chàng, từng giọt máu lạnh lẽo, tanh ngọt chảy vào trong miệng chàng, trong lòng chàng bỗng dâng lên một suy nghĩ vô cùng kỳ quái. Loại cỏ nước này có thể sinh ra máu?

Đây rõ ràng là mùi vị của máu, chỉ có điều nó không ấm nóng mà lạnh như băng mà thôi.

“Nuốt xuống!”

Sáu giọt máu chảy xong, nàng lại cầm cái bát tới chặt ngọn Âm Dương Thảo đó thành hai đoạn đặt vào trong bát, Âm Dương Thảo bị chặt ngay lập tức rướm ra máu tươi, một lúc sau đã đầy ngập cả cái bát.

Ngón tay ngay lập tức kết thành thủ quyết, thần y đứng bên cạnh nhìn khôn chớp mắt, nhưng ông ta cũng không nhìn ra được nàng rốt cuộc làm như thế nào, thủ quyết xong, trên đầu ngón tay nàng đột nhiên nhảy ra một ngọn hoả diệm nhỏ, nàng để ngọn hoả diệm đó vào trong cái bát. Còn vốn dĩ là một cái bát ngập máu tươi lại có thể cháy lên.

Bầu không khí được bao trùm bởi một mùi vị vô cùng cổ quái, nó đem theo sự tanh ngọt nhưng lại có một mùi hương kỳ quái. Ngọn hoả diệm đang bốc cháy dần dần lụi tắt, một bát máu cũng không thấy đâu, cả cái bát mờ mịt khói sương màu đỏ thẫm, nó toả ra từng chút một nhưng lại chẳng thể thấy bên trong bát còn có cái gì.

Thần y vẫn luôn quan sát, ông hoàn toàn không phát hiện rằng cả người ông sán hẳn vào xem rồi. Bên trong đám sương khói đỏ thẫm kia là cái gì?

“Ông mà còn lại gần lát nữa mà ngất ra đấy đừng trách tôi.” Lâu Thất từ đầu đến cuối không nói chỉ làm bỗng nhiên lừ lừ lên tiếng.

Thần y giật bắn mình, lập tức hoàn hồn lại. Vừa rồi ông bị sao vậy? Đám khói đỏ thẫm đó lại khiến ông mất hồn, trong lòng chỉ muốn tiến tới nhìn cho rõ. Vừa rồi đầu óc ông thật sự trở nên trống rỗng, hoàn toàn quên mất bản thân mình đang ở nơi nào, trong lòng chỉ có đám khói đó.

Bị đám khói đó hớp hồn sẽ như thế nào?

Dù sao thì bây giờ ông ta cũng không dám hỏi nữa, ông ta lùi xuống vài bước, lấy ống tay áo lau đi mồ hôi lạnh trong chớp mắt chảy xuống. Sau đó ông ta lại kinh hãi trợn tròn mắt.

Bởi Lâu Thất há miệng hít đám khói đó vào trong mồm.

“Lâu cô nương!” Ông ta thất thanh kêu lên.

Đám khói có công dụng mạnh như vậy, ông ta mới chỉ hít lấy một chút đã chịu không nổi rồi mà cô ta còn hít hẳn vào trong.

Lâu Thất lại chẳng hề bận tâm đến ông ta, mười ngón tay thuôn dài trắng nõn nà như tuyết lại ngay lập tức kết quyết, sau đó ấn ngón trỏ vào giữa hai hàng lông mày của Trầm Sát, nghiêng người cúi sát xuống anh, đôi môi đỏ mọng ở trên mặt anh khẽ thở ra đám khói đỏ thẫm đó.

Toàn quá trình Trầm Sát đều trợn tròn mắt, khuôn mặt bọn họ gần ngay gang tấc, chàng yên lặng quan sát nàng, nhìn sắc mặt nàng càng lúc càng trở nên trắng bệch nhưng đôi môi lại đỏ mọng xinh đẹp lạ thường.

Bùa chú Tây Cương có trăm nghìn loại, loại nào cũng đều vô cùng hiểm độc bá đạo, chàng tin chắc rằng trên người mình không phải loại bùa chú nhỏ bình thường bởi Tây Trường Ly cũng đã tới rồi, đó rõ ràng chính là bùa thuật trong vương tộc Tây Cương. Trên đời này có thể giải được bùa chú vương tộc Tây Cương đếm trên đầu ngón tau cũng chỉ có vài người, cũng đều có quan hệ với vương thất Tây Cương, nhất định sẽ không ra tay cứu chàng.

Nhưng ông trời lại đem người này đến cho chàng, đúng vậy, chính là ông trời ban tặng nàng cho chàng.

Chàng cũng biết, muốn giải loại bùa chú này nhất định không đơn giản như vậy, phải tiêu hao cái gì có lẽ nàng cũng sẽ không cho chàng biết, nhưng chàng biết hết, trong long chàng đều có tính toán.

“Há miệng ra!”

Trầm Sát mở miệng ra, một lúc sau chàng cảm thấy cả người cứ trở nên mơ mơ hồ hồ, tinh thần bắt đầu khuếch tán ra, trong khoảnh khắc cuối cùng khi chàng hôn mê, chàng chỉ thấy đám khói trong con ngươi của nàng, nó rực rỡ đẹp đẽ đến vậy, tựa như những vì sao trong bầu trời đêm.

Thần y cảm thấy mắt của mình không nhìn được nữa rồi, ông ta cũng cảm tháy hôm nay quả thật đã được mở mang tầm mắt, nhưng mọi thứ ông ta nhìn thấy đều khiến nhịp tim ông đập đến mức không thể kiểm soát nổi.

Giống như bây giờ vậy, ông ta thấy trong miệng của đế quân đang lấp ló một đám sương khí màu đen, nó rõ rang là sương khí nhưng giống như đang có sự sống vậy, nó tựa như một con rắn nhỏ màu đen, đầu tiên nó nhô đầu ra ngoài rồi lắc lắc đưa qua đưa lại nhìn ngó xung quanh, nó có vẻ đang do dự như e sợ mối nguy hiểm gì đó.

Lâu Thất bất động, nàng vẫn khẽ thổi luồng khói sương vào. Đám sương đó đang bao trùm lấy con rắn khói, tựa như đang mê hoặc nó.

Con rắn khói màu đen có vẻ không chống lại nổi sự mê hoặc của nó nữa rồi, nó nhích than mình từng chút một từ trong miệng của đế quân ra, sau đó dần dần cuộn mình lại giữa không trung.

Đến khi toàn bộ phần than của con rắn khói đã đi ra, Lâu Thất mới đưa tay cầm cái bình nước lúc trước đựng ngọn Âm Dương Thảo ở hàn đàm lên, tay còn lại kết quyết, sau đó nàng bóp lấy con rắn khói, nàng thật sự coi nó như là một động vật sống vậy, dùng lực ấn nó vào trong bình. Con rắn khói đó điên cuồng ngọ nguậy muốn được thoát ra nhưng sự vùng vẫy của nó cũng trở nên vô dụng, cuối cùng đã bị Lâu Thất nhét vào trong cái bình.

Lâu Thất thở ra một khí dài rồi nhét chặt miệng bình, sau đó nàng lại cầm cái bình lên lắc nó thật mạnh. Tiếp theo nàng lại lôi ra một cái hộp, nàng mở hộp ra lấy một bao thuốc ở trong đó rồi tỉ mỉ rắc lên trên vết thương ở ngực Trầm Sát, cuối cùng nàng lấy miếng vải băng vết thương lại.

Nhưng trong lúc mọi thứ diễn ra, tay của Lâu Thất run rẩy liên tục, sắc mặt nàng cũng trắng bệch như tờ giấy, cảm giác cả ngườii dường như đã bị rút sạch tinh khí vậy.

Thần y không dám tuỳ tiện nói để bản thân trợ giúp bởi ông hoàn toàn không hiểu về việc giải bùa, nàng không mở miệng sao ông dám tự quyết định chứ.

Làm xong những cái này, ánh mắt của Lâu Thất cuối cùng cũng chuyển về hướng của ông ta, không biết vì sao, thần y lại cảm thấy bị ánh mắt hờ hững ấy của nàng làm cho căng thẳng.

“Lâu Thất cô nương có gì dặn dò?” Bọn họ lại còn bảo nàng là gian tế, gian tế cái quái gì. Dựa vào năng lực như vậy của nàng, nếu thật sự muốn gây bất lợi cho đế vương thì chẳng ai trong đám bọn họ phòng ngự được.

Ý của Nguyệt vệ vốn là để thần y tới trông chừng Lâu Thất, nhưng chàng lại không ngờ rằng trải qua việc này, thần y cảm thấy mình nhỏ bé hẳn đi trước Lâu Thất, từ giờ về sau nàng sẽ trở thành người mà thần y sùng bái nhất, ngoài nàng ra không còn ai khác, đế cả đế quân cũng phải xếp sau nàng, bởi thần y không có võ công, một lòng ông chìm đắm trong y thuật, sùng bái nhất, kính ngưỡng nhất cũng là những người có bản lĩnh phi phàm về cổ độc, người giải được bùa chú Tây Cương lại càng lợi hại.

“Mau gọi người tới thu dọn, đưa Trầm Sát tới chỗ khác nghỉ ngơi, nếu chàng tỉnh lại thì cho chàng uống ba ly nước sạch rồi hẵng ăn những cái khác.”

“Vâng.” Thần y đang định hỏi còn cô thì sao đã thấy Lâu Thất xuống giường, loạn choạng đi tới một tấm sạp rồi đột ngột đổ xuống, nằm bất động.

Thần y thảng thốt, ông vội đi tới, ông đưa tay ra đặt trước mũi cô cảm nhận được vẫn có hơi thở nhẹ thì mới thở phào nhẹ nhõm.

Ở cánh đồng hoang phá vực.

Giữa đêm, đống lửa nổ ra những tiếng kêu lách tách.

Ánh lửa phản chiếu gương mặy anh tuấn của Tây Trường Ly, tay chàng giơ lên một miếng ngọc bài rồi cứ trầm ngâm nhìn nó.

Một nam nhân bên cạnh có chút hấp tấp đứng lên, nói: “Điện hạ, chúng ta cứ chấp nhận như vậy sao? Chuyến này chúng ta tổn hại nhiều người như vậy, đã thế nhiệm vụ còn thất bại, quay về e rằng…”

Tây Trường Ly đã nhìn miếng ngọc bài đó rất lâu rất lâu.

Chàng nghr thuộc hạ nói xong, trầm ngâm một lúc mới chậm nói: “Không chấp nhận thì còn có thể làm thế nào? Bùa chú đã bị phá giải, điều này nói lên cái gì lẽ nào các ngươi còn không biết sao?”

“Có khi nào do miếng ngọc bài này đã để lâu năm không dung, cho nên mới xảy ra sai sót không? Thuộc hạ thật sự không dám tin trên đời này còn có người có thể giải được vương chú Tây Cương của chúng ta.”

“Bản vương cũng không tin.” Tây Trường Ly nắm chặt miếng ngọc bài trong tay: “Chúng ta chưa về vội, ở lại đây, bản vương nhất định phải điều tra cho rõ xem rốt cuộc là miếng ngọc bài này xảy ra sai sót hay là vương chú trên người Trầm Sát thật sự đã bị phá giải.”

“Điện hạ, nếu như thật sự có người phá giải được vương chú thì sao?” Một nam nhân khác do dự hỏi.

Tây Trường Ly nhìn hắn một cái rồi lại đưa mắt về phía đống lửa, chàng ngập ngừng nói: “Nếu quả thạt có người phá giải được vương chú, vậy thì chỉ có hai kết quả, một là trở thành người cho ta dùng, hai…”

Lời của chàng không nói tiếp nhưng mọi người ở đó đều nghe hiểu.

Nếu như không trở thành người để mình dung, thì người này tuyệt đối sẽ là một mối uy hiếp rất lớn đối với Tây Cương, vậy thì, chỉ có thể huỷ diệt hắn. Tây Cương tuyệt đối không cho phép mối uy hiếp như vậy tồn tại.

“Điện hạ, chúng ta nên làm thế nào?”

“Không vội, bản vương lúc này trên người vẫn đang bị thương, nửa tháng sau là đại điển tuyển phi của Trầm Sát, đến lúc đó phá vực sẽ vô cùng náo nhiệt, chúng ta nhân cơ hội đó trà trộn vào cũng không muộn.” Ánh mắt Tây Trường Ly đăm chiêu nói.

“Điện hạ anh minh!”

Tam Trùng điện, ánh trăng sáng tỏ. Ngọn đèn trong phòng đã sớm bị thổi tắt, chỉ có thiên điện bên cạnh phòng ngủ của Đế Quân có một cây nến đang cháy, mờ mờ ảo ảo, chỉ sáng được một nửa phòng.

Trầm Sát đi giữa nơi đồng không mông quạnh trong đêm khuya u tối, bên người chỉ có từng đợt gió thổi qua, bốn phía hoang vu trống vắng, ở rất xa phía trước có một chút ánh sáng, hắn lập tức đi thẳng về phía có ánh sáng kia, nhưng dường như hắn đi bao nhiêu lâu, ánh sáng kia vẫn vĩnh viễn cách xa hắn như vậy…

Tiếng sói tru bắt đầu vang lên, trong lòng Trầm Sát có chút hoảng sợ, tuy hắn cũng biết rõ giờ phút này hắn không nên sợ chó sói, nhưng sao tim của hắn lại đập nhanh như vậy?

Từ hồi còn bé hắn đã sợ chó sói rồi.

Nghĩ đến đó, hắn lai thấy được dáng vẻ của bản thân mình lúc năm, sáu tuổi.

Trầm Sát lập tức biết được bản thân đang nằm mơ, nhưng cho dù hắn biết, hắn vẫn không thể tỉnh táo lại.

Hắn tiếp tục chạy về phía trước, đột nhiên trước mặt truyền đến một tiếng hét thảm thiết, vô số máu tươi tràn ra, một cái, hai cái, vô số cái mặt đầy máu đột nhiên nhào về phía hắn, bên tai hắn vang lên tiếng quỷ khóc sói tru.

Khi tỉnh táo thì Trầm Sát không hề sợ những thứ đó, nhưng nỗi sợ hãi từ khi hắn lên năm, sáu tuổi đã truyền vào trong giấc mơ này, vô cùng chân thật.

Gương mặt của một nữ nhân nhào tới trước mặt hắn, miệng há to, lộ ra hàm răng dính đầy máu thịt, con ngươi trợn lớn nhìn chằm chằm hắn, dường như muốn cắn đứt cổ họng hắn.

“A!”

Đột nhiên, có tiếng hát nhẹ nhàng vang lên, là tiếng hát của bé gái, không có lời, chỉ có giai điệu tự nhiên: “Là la la lá la la là la la lá la…”

Tiếng hát đó giống như có năng lực thanh tẩy, lập tức phá tan bóng tối vô hình này, ánh sáng chiếu xuống, những thứ đẫm máu kia nhanh chóng tan biến không thấy gì nữa.

Trời xanh, mây trắng, gió nhẹ, cỏ xanh, hoa đủ loại màu sắc, bướm bay ngập trời.

Thật giống như từ địa ngục đi đến nơi thế ngoại đào nguyên.

Thậm chí không khí cũng rất trong lành, Trầm Sát lập tức thả lỏng, tâm tình trở nên bình tĩnh và thoải mái chưa từng có.

Sau đó, hắn nhìn thấy một tiểu cô nương ngồi trong bụi hoa.

Mặc váy màu xanh nhạt, trên đầu đội một vòng hoa, giống như một thiên thần nhỏ. Là nàng, lại là nàng. Hắn đã rất lâu không nằm mơ thấy nàng rồi, nhưng tại sao lần này nàng không ngồi thuyền trôi tới mà lại ở giữa biển hoa?

Trước đây, nàng đều ngồi thuyền nhỏ mà đến…

Cho dù thế nào, lần này hắn nhất định phải thấy rõ tướng mạo của nàng. Trầm Sát đi về phía nàng. Một bước, hai bước, ba bước, ngay khi chỉ còn cách mấy bước chân, mộng cảnh biến mất, ngay sau đó, hắn tỉnh lại.

Khi tỉnh lại, ánh nến trong thiên điện vẫn mờ ảo như vậy, bóng đêm dày đặc, không gian hoàn toàn yên tĩnh.

Trầm Sát nhíu mày lại, trong lòng có chút thất vọng, lần này, hắn vẫn không thể nào thấy rõ được dáng vẻ của nữ tử kia, nhưng ngay lập tức, gương mặt của Lâu Thất lại hiện lên trong đầu hắn. Hắn nhớ lại chuyện lúc trước, trong lòng kinh ngạc, bất ngờ ngồi dậy.

“Người đâu?”

Khi âm thanh của hắn vừa vang lên, dường như ngay lập tức đã có một người xuất hiện trước mặt hắn: “Đế Quân.”

Thất Đế Quân bình yên vô sự tỉnh lại, trên mặt Thiên Nhất không che giấu được sự vui mừng.

“Lâu Thất đâu?”

Trầm Sát không tự chủ được đưa tay đè lên ngực, cảm giác được miếng vải quấn trên đó.

“Bẩm Đế Quân, Lâu cô nương đáng lẽ ngủ ở trong điện của Đế Quân, nhưng mà…”

“Nhưng mà sao?” Hắn bị chuyển đến thiên điện, tại sao nàng vẫn còn ở chính điện? Trầm Sát khẽ nhíu mày.

“Lâu cô nương đã dặn dò không ai được quấy rầy nàng, chỉ là nàng ấy đã ngủ mê man suốt bốn giờ rồi, vẫn chưa tỉnh lại.”

Trầm Sát nghe xong lập tức xuống giường, đi giày, chuẩn bị ra ngoài. Hắn muốn đi thăm nàng, muốn lập tức đến thăm, Nhưng Thiên Nhất đã nói: “Đế Quân, Lâu cô nương đã dặn dò, sau khi người tỉnh lại phải uống nước, sau đó ăn một chút thức ăn thanh đạm.”

Uống nước, dùng bữa?

Uống nước cái gì? Dùng bữa cái gì chứ? Bây giờ hắn phải đến thăm nàng trước, phải nhìn thấy nàng thì hắn mới yên tâm được.

“Đế Quân, đây là căn dặn của Lâu cô nương…” Thiên Nhất đứng chặn trước cửa, nửa bước cũng không rời, rất kiên quyết, giống như muốn đi ra ngoài thì phải bước qua xác hắn.

Con ngươi Trầm Sát hơi co lại.

Giỏi! Giỏi lắm! Nữ nhân kia lại có thể khiến cho thuộc hạ trung thành nhất của hắn nghe lời nàng như vậy, đem lời nói của nàng đặt lên vị trí thứ nhất. Giỏi! Rất giỏi! Thật sự rất giỏi!

“Tránh ra!”

Thiên Nhất do dự một chút, sau đó tránh sang một bên.

Trầm Sát sải bước về phía chính điện, nhìn thấy Thiên Ảnh canh gác ở bên ngoài, mắt hắn chợt lóe sáng.

Thiên Ảnh chính là ám vệ thân cận nhất của hắn, bình thường chỉ ở trong bóng tối, từ khi nào thay thế cuộc sống với Địa Nhị, lộ diện ra ngoài để trông coi Lâu Thất như thế này?

“Tham kiến Đế Quân.” Thiên Ảnh quỳ một chân xuống. Trầm Sát cũng không bắt buộc bọn bọn họ cứ có chuyện là lại phải quỳ xuống, nhưng hành động này của hắn ta lại có ý thỉnh tội, bởi vì hắn đã tự ý đứng ở đây canh gác cho Lâu Thất.

“Hừ!”

Trầm Sát hừ nhẹ một tiếng: “Mở cửa!”

Thiên Ảnh lập tức đứng lên đẩy cửa ra. Trầm Sát đi qua bên người hắn, nghiêng đầu liếng hắn một cái: “Ngươi vào đây!”

Phòng ngủ trong điện đã được quét dọn sạch sẽ, giường lớn đã được sắp xếp lại, chăn đệm cũng đã thay mới, nhưng Lâu Thất vẫn cuộn người ngủ bên cạnh cửa sổ, nằm trên giường nhỏ mà thỉnh thoảng hắn thường dùng. Trong đầu vừa nghĩ một chút, Trầm Sát lập tức hiểu được, nhất định khi đó nàng đã rất mệt mỏi, ngay cả sức lực đi sang phòng ngủ cũng không có, liền ngủ ngay ở chỗ này.

Hắn đi tới, từ trên cao nhìn xuống gương mặt bị ánh trăng chiếu vào của nàng.

Không phải do ánh trăng, mà thật sự là mặt nàng đã trắng bệch như tờ giấy.

Trầm Sát đột nhiên giận dữ. Nàng đã ngủ mê man suốt bốn giờ, sắc mặt còn tái nhợt như vậy, nàng đã xảy ra chuyện gì trong lúc giúp hắn giải lời nguyền sao?

“Đế Quân!” Thiên Ảnh cúi đầu, im lặng đưa tới một tờ giấy được gấp nhỏ.

Trầm Sát nhận lấy, đi tới bàn bên cạnh ngồi xuống, dựa vào ánh nến để đọc. Trên giấy chi chít chữ viết, nét chữ như rồng bay phượng múa, rất có khí phách.

“Đây là do Lâu cô nương viết trước khi đi U Đàm tìm cỏ Âm Dương, lo sợ gặp phải nguy hiểm về tính mạng. Hơn nữa phương pháp lấy cỏ rất quỷ dị, Lâu cô nương phải dùng máu để dưỡng cỏ. Lâu cô nương để lại bức thư này, nói rằng nếu nàng không về được thì hãy đưa thư này giao cho thần y, đây là cách giải lời nguyền, nhưng một mình thần y cũng không có cashc nào hoàn thành, cần tìm một nữ tử giúp đỡ.”

“Chết tiệt!” Trầm Sát giận dữ, nhưng vẫn thấp giọng. Nàng là người giải lời nguyền mà cũng bị biến thành dáng vẻ như vậy, tìm đâu được một cô gái có thể thay nàng giải lời nguyền chứ?

Khi hắn nhìn thấy hàng chữ cuối cùng trong bức thư kia, ánh mắt đột nhiên dừng lại, trong lòng nổi lên một trận sóng lớn.

“Phương pháp này rất tốn tinh thần, không phải một nữ tử bình thường có thể giải được, cần tìm một nữ tử mười tám tuổi có nội lực cao thâm, sau khi giải lời nguyền, nữ tử này chắc chắn sẽ chết, ngươi nghĩ thử xem?”

Tìm một nữ tử như vậy đã khó, lại còn yêu cầu nội lực cao thâm, sau khi giải lời nguyền còn chắc chắn phải chết…

Nàng thì sao?

Cho dù nàng có năng lực mạnh mẽ hơn người thường gấp mười lần, người ta đã chắc chắn phải chết rồi, thế còn nàng?

Chẳng trách nàng ngủ suốt bốn giờ không cách nào tỉnh lại, ngay cả sức để đi đến thiên điện cũng không có.

Hắn nên sớm biết Tây Trường Ly cũng ra tay, chú thuật của vương tộc Tây Cương đâu có dễ giải như vậy?

Trầm Sát nhìn thân ảnh đang ngủ mê man của Lâu Thất ở phía bên kia, trái tim giống như bị ai mạnh mẽ bóp chặt lại, trào dâng lên cảm giác đau đớn và chua xót trước giờ hắn chưa từng có, dường như trong đó còn mang theo sự tức giận vô biên. Nhưng hắn còn chưa kịp lĩnh hội trọn vẹn cảm giác này thì lại có thứ khác mạnh mẽ tràn vào, đó là cảm giác thoải mái và dễ chịu hắn chưa từng cảm thụ được, rất thỏa mãn, rất vui vẻ, cảm giác rất tuyệt, không thể nào tuyệt hơn được nữa.

Không sai, người của hắn, lại nghĩ cho hắn như vậy, vì hắn mà không để ý tất cả…

Nàng rất tốt!

Sau này, hắn sẽ bù đắp cho nàng, sẽ bù đắp thật nhiều cho nàng!

“Đế Quân, Lâu cô nương đã dặn, mời Đế Quân uống nước và dùng bữa.” Thiên Nhất bưng nước đi vào, Địa Nhị theo phía sau quả nhiên cầm theo hai bát cháo trắng nóng hổi.

Trầm Sát lập tức uống ba chén nước lớn, chờ một lúc sau lại ăn sạch cháo trắng. Lời nàng nói, hắn sẽ nghe! Nhưng nàng cứ ngủ mê man như vậy, chẳng lẽ không có biện pháp gì sao?

“Nàng không nói nàng muốn dùng thứ gì để bồi bổ sao?” Trầm Sát hỏi Thiên Ảnh.

“Lâu cô nương không nói gì, chỉ nói lúc nên tỉnh thì nàng sẽ tự tỉnh lại, không nên gọi nàng, càng không cần lo lắng.”

“Ừ, các ngươi đi xuống đi.”

Sau khi đám người Thiên Nhất lui xuống, trong điện chỉ còn lại sự tĩnh lặng.

Trầm Sát đi tới, khom người, nhẹ nhàng bế Lâu Thất lên. Nàng ngủ rất say, bị bế như vậy cũng không có chút pahrn ứng nào, mặc hắn ôm nàng đi về phía giường lớn, giúp nàng cởi giày, chính mình cũng leo lên giường cởi giày ra, ôm nàng vào trong ngực.

Cái khác hắn không làm được, không giúp được nàng, thì hắn sẽ cho nàng đặc ân lớn nhất.

Nhiệt độ chênh lệch giữa ngày và đêm ở Phá Vực rất lớn, một mình nàng ngủ ở giường nhỏ cạnh cửa sổ nhất định sẽ rất lạnh.

Mùi trên người nàng lúc này không hề dễ ngửi chút nào, Thiên Ảnh đã kịp nghỉ ngơi thay đổi quần áo, mà nàng, lúc trở về quần áo trên người rất lộn xộn, rõ ràng đã bị ướt lại còn bị hong gió, sau đó lại nhuộm máu, bây giờ vẫn chưa kịp thay. Hơn nữa, lúc nàng giải lời nguyền cho hắn, mồ hôi, mùi máu tanh, toàn bộ đều được trộn lẫn vào nhau, sao có thể dễ ngửi được.

Trầm Sát có bệnh sạch sẽ, nhưng hắn sợ khi thay quần áo sẽ đánh thức nàng…

Hắn cho là mình đã ngủ quá lâu, không cách nào chìm vào giấc ngủ nữa, nhưng nào ngờ chỉ ôm nàng như vậy mà hắn lại nhanh chóng ngủ say, bình yên không mộng mị, trước giờ hắn chưa từng ngủ ngon như thế.

Sáng sớm, bên ngoài Tam Trùng điện, Nhị Anh đã quỳ đến mức hai chân tê dại gắng gượng đứng lên, vịn vào tường, từng bước đi ra ngoài, trên mặt tràn đầy hận ý.

Lâu Thất kia thật đáng chết!

Nhìn về phía xa, nàng không hề thấy nàng ta rời khỏi tẩm điện của Đế Quân. Nửa đêm, sau khi Đế Quân trở về tẩm điện cũng không đi ra ngoài, đây không phải nói rõ bọn họ ở trong điện ngủ cùng nhau sao?

Vốn cho rằng nàng ta chẳng qua chỉ là một thị nữ mà thôi, chẳng lẽ Đế Quân lại sủng ái nàng ta?

Nàng ta dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì chứ?

Tuyết vệ đại nhân còn không có vinh dự này, các nàng ở Nhị Trùng điện giành giật đến mức người chết ta sống mà ngay cả Tam Trùng điện cũng không được bước vào, dựa vào cái gì mà một kẻ từ bên ngoài đến lại có thể được Đế Quân sủng ái như vậy?

Hơn nữa, nếu không phải hôm qua Lâu Thất đột nhiên trở về, đoạt lấy Đế Quân từ tay nàng thì có lẽ người được Đế Quân sủng hạnh đêm nay chính là Nhị Anh nàng. Nàng cũng có thể trèo lên cành cao, trở thành một trong các Đế Phi.

Trong tưởng tượng của nàng, dường như Lâu Thất đã đoạt đi nam nhân của nàng, đoạt đi vinh hoa phú quý của nàng, vì vậy đáy lòng nàng đã sinh ra thâm thù đại hận với Lâu Thất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN