Đế Vương Sủng Ái

chương 37 +38

trước
tiếp

Hai người cùng nổi lên trên mặt nước, vội vã hít thở.

Thiên Ảnh thở hổn hển, lập tức nói với Lâu Thất: “Cảm tạ ơn cứu mạng của cô nương.”

“Ta còn cứ ngỡ là ngươi là người thông minh cơ, hoá ra là một tên ngốc. Vội vã thì có tác dụng gì chứ?” Lâu Thất trợn mắt nhìn hắn một cái, vừa xong chỉ cần nàng chậm nửa giây nữa thôi thì hắn đã bị Quái Trùng kia cắn phải rồi, không phải nàng doạ hắn, nếu bị con Quái Trùng kia cắn phải, chắc chắn sẽ là Dược Thạch Vô Y mà lão đạo sĩ thối đó nói hắn nghiên cứu nhiều năm nay mà cũng chẳng tìm ra ra được.

Nói xong, nàng lại hít sâu một hơi rồi lặn xuống nước. Thiên Ảnh ngay lập tức cũng lặn theo nàng.

Dưới mỗi gốc của một ngọn Âm Dương Thảo đều có một Quái Trùng, chúng đều đã bị Lâu Thất tiêu diệt hết rồi. Thiên Ảnh thấy Lâu Thất vung dao găm lên rạch một đao vào ngón tay mình rồi bóp máu chảy xuống ngọn Âm Dương Thảo. Một điều kỳ lạ ngay lập tức xuất hiện.

Ngọn Âm Dương Thảo đó bỗng nhiên dường như sống lại trong tích tắc, nó bắt đầu hút lấy máu tươi của Lâu Thất, Thiên Ảnh cảm giác như mình còn nghe thấy tiếng “ừng ực ừng ực” như đang nuốt một ngụm lớn.

Đây quả là điều kỳ quái tới mức khiến hắn như không tin vào mắt mình.

Tốc độ hút máu này không hiểu phải hút bao nhiêu máu đây.

Nhưng lúc này hắn không biết phải làm gì, hắn căn bản chẳng thể giúp được gì cho nàng và cũng không biết nên giúp thế nào. Nghĩ một hồi, hắn cũng cắn chảy máu ngón tay của mình, định đưa tay ra thì thấy Lâu Thất lại lắc đầu.

Hắn hoàn toàn không dám tự quyết, chỉ có thể đứng nhìn ngọn Âm Dương Thảo kia tiếp tục điên cuồng hút lấy máu của nàng.

Một lúc sau, Lâu Thất mới rút tay về, nàng thu con dao găm lại, lấy ngón tay đào ngọn Âm Dương Thảo kia lên. Thiên Ảnh cảm giác thủ pháp của nàng có chút đặc biệt, kiểu như là bên này đào mấy cái, bên kia đào mấy cái, dường như đang mò rễ của ngọn cỏ đó vậy.

Đây quả thực là một kinh nghiệm sống, nhất định phải từng có thao tác thực tế thì mới có thể học được, không phải chỉ dăm ba câu mà có thể dạy nổi.

Cuối cùng đã đào được ngọn Âm Dương Thảo kia lên rồi, nàng đặt nó vào trong cái bình, rồi tiện tay đựng đầy nước, sau đó lấy nắp đậy vào.

Hai người cuối cùng cũng ra khỏi mặt nước, Lâu Thất lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng Thiên Ảnh lúc này lại chẳng biết nói gì, bởi sắc mặt Lâu Thất trở nên trắng bệch.

Phải cần tới sự trợ giúp của hắn thì nàng mới có thể bò lên trên phiến đá. Sau khi lên bờ, nàng nằm thẳng xuống đất thở hồn hển, không thể cử động nổi.

Nếu chỉ là mất máu quá nhiều có lẽ cũng không đến mức yếu như này, vì vậy mà ngọn Âm Dương Thảo kia hút máu chắc chắn không đơn giản như vậy. Thiên Ảnh mấp máy môi nhưng cũng không hỏi nên lời, tính khí của hắn vốn dĩ khá khép kín, thân là ám vệ, hắn chỉ biết phục tùng, chỉ biết thi hành mệnh lệnh chứ không biết hỏi quá nhiều.

Tuy trong lòng hắn cảm thấy lo lắng nhưng cảm thấy ở tình hình này có lẽ nên để Lâu Thất nghỉ ngơi một lúc.

Có điều, ngay lập tức hắn nhìn thấy Lâu Thất độgn đậy ngón tay, nàng sờ vào hông lấy ra một viên thuốc nhét vào trong miệng, sau đó ngoắc ngoắc ngón tay nói với hắn: “Đi thôi, đưa ta ra ngoài. Ngươi vẫn ổn đấy chứ.”

Thân làm ám vệ phải tuyệt đối giữ im lặng nhưng hắn cũng quan tâm tới việc bị người khác nói có ổn hay không.

Thiên Ảnh dĩ nhiên là ổn.

Hắn đem theo nàng phi thân ra khỏi động, bên ngoài trời đã sáng. Thiên Ảnh vì muốn tiết kiệm thời gian nên cõng nàng trên lưng, suốt cả đoạn đường hắn thi triển khinh công ra khỏi khu rừng. Đến khi bọn họ ra khỏi khu rừng thì ánh mặt trời cũng bắt đầu trở nên chói chang, nhưng trong mắt họ thì đây không phải chuyện tốt.

Lâu Thất huýt sáo một tiếng, Đạp Tuyết lập tức phi tới từ một nơi không xa, con ngựa của Thiên Ảnh cũng chạy theo đằng sau.

Hai người nhảy lên ngựa, lập tức phi về hướng Cửu Tiêu Điện.

Tại sảnh nghị sự của Cửu Tiêu Điện, Trầm Sát ngồi tại chủ vị, sắc mặt sa sầm nhìn xuống đám người đang quỳ phía dưới, cơn giận đang sục sôi trong mắt chàng.

Hai người quỳ ở phía trước là Tằng Lưu Vân và Tuyết Vệ. Sau lưng bọn họ là đại chủ sự khác ở Cửu Tiêu Điện.

Tuyết Vệ và Tằng Lưu Vân ban đêm không vào được Tam Trùng Viện nên quỳ ở trước sảnh nghị sự. Thiên Nhất bẩm báo sự việc với chàng, chàng vốn chẳng muốn quan tâm nhưng hai người này đều bị trọng thương, họ cũng là người theo chàng lâu nhất nên cuối cùng chàng vẫn tới.

“Đế quân, xin người hạ lệnh hai tổ Giáp, Ất truy bắt gian tế Lâu Thất.”

Tằng Lưu Vân tiếp tục nhắc lại câu nói này. Câu nói này hắn đã lặp lại ba lần rồi nhưng Trầm Sát vẫn chỉ trầm ngâm nhìn hắn mà không trả lời. Được, được lắm, mục đích họ tới quỳ ở đây hoá ra lại là ép chàng hạ lệnh truy bắt Lâu Thất.

“Chủ tử, Lâu Thất trà trộn vào Cửu Tiêu Điện, phá vỡ Trà Sơn thất sát trận, thả vương tử Tây Cương Tây Trường Ly lên núi, giết mười một thị vệ ở nhà lao của thần, làm bị thương Tằng tướng quân và Hoa thống lĩnh, nếu không phải vì đế quân võ công cao cường thì e rằng hậu quả không dám lường tới. Con người đại ác đại gian như vậy Phá Vực ta sao có thể để ả tiếp tục sống trên cõi đời này được.” Tuyết Vệ mặt mũi trắng bệch, xem ra tinh thần hắn rất kém nhưng khuôn mặt vẫn vô cùng quật cường quỳ dưới đất nói.

“Ồ, thế ngươi nói xem, sau khi bắt được nàng ta thì sẽ xử trí thế nào?”

“Tất nhiên là giết.”

Ánh mắt Trầm Sát lướt qua những người khác một lượt rồi trầm ngâm hỏi: “Các người cũng có ý này sao?”

“Xin đế vương hạ lệnh để tỏ rõ uy nghiêm của Phá Vực ta, sao có thể để cho một ả tiện nhân chà đạp như vậy được. Thuộc hạ thấy chỉ giết ả là quá dễ dàng cho ả rồi, nếu ả là người của vương tử Tây Cương thì phải lột hết đồ của ả rồi treo lên lầu phía ngoài thành của phá vực để tên Tây Trường Ly đó biết rằng phá vực chúng ta không phải dễ dây vào đâu.” Một vị đại chủ sự tức tối nói.

Người này tên gọi Quách Tần, vốn dĩ khi phá vực còn chỉ là một thành trì nhỏ thì hắn là quản sự trong phủ của thành chủ, sau này khi Trầm Sát đánh chiếm được Phá Vực thì hắn cũng có công lao không nhỏ, do đó hắn cũng trở thành một vị đại chủ sự của Cửu Tiêu Điện.

Quách Tần bình thường coi Tuyết Vệ là thủ lĩnh chứ không giống như Tằng Lưu Vân có ý khác với Tuyết Vệ, hắn thích một nữ thị vệ thủ hạ của Tuyết Vệ. Hơn nữa thì hắn cũng có một kiểu tâm lý như là đầu tư phe cánh, bởi rất nhiều người đều biết đến lúc đó Tuyết Vệ sẽ là một trong những Đế Phi, lựa chọn đứng về phía cô ta thì sau này sẽ là tâm phúc của Đế Phi.

Hắn nhìn ra được Tuyết Vệ hận Lâu Thất đó đến thấu xương, vì vậy dĩ nhiên hắn phải làm cái mà cô ta muốn, nói tội hình của Lâu Thất càng nặng thì Tuyết Vệ lại càng coi trọng hắn.

Quả nhiên, khi hắn nói xong trộm liếc sang nhìn Tuyết Vệ liền thấy khoé miệng của cô ta đang khẽ nhếch lên.

Trong lòng Quách Tần cảm thấy hoan hỉ, đầu óc có chút bốc đồng, hắn căn bản không nhìn sắc mặt của Trầm Sát lúc này, lại tiếp tục nói: “Thủ hạ chưa từng gặp ả Lâu Thất đó nhưng nghe nói ả ta có bộ dạng của một con hồ ly tinh, người như vậy làm thị nữ chính là làm mất đi thể diện của đế vương, ả ta rõ ràng đã là nữ nhân của Tây Trường Ly rồi, bên cạnh đế vương sao có thể để một nữ nhân bẩn thỉu như vậy tồn tại chứ.”

“Câm miệng!”

Một tiếng quát tháo nặng nề cất lên, một phong chưởng quét tới trong chớp mắt đã hất tung Quách Tần ra ngoài.

Ưng Vệ và Nguyệt Vệ đều cảm thấy hết lời vỗ trán. Mấy người này có phải bị ngốc không vậy.

Lúc trước Ưng sau khi nghe lời của Nhị Anh liền tới Tam Trùng Điện tham kiến đế quân rồi, sau khi ra ngoài không truyền bất cứ chỉ lệnh nào, điều này còn chưa đủ để nói rõ thái độ của đế quân sao. Mấy người này còn cố mà tụ tập lại, đã vậy còn giở chiêu này, toàn bộ người đến quỳ cầu xin bắt người.

Trầm Sát nghe lời Quách Tầm nói, chàng chỉ cảm thấy trong tim bỗng sục sôi một ngọn tà lửa vô danh, đặc biệt khi nghe Quách Tần nhắc tới việc Lâu Thất đã là nữ nhân của Tây Trường Ly, lại còn lột sạch đồ của nàng treo lên lầu thành. Lúc này chàng hận một nỗi không thể giết ngay tên Quách Tần tại chỗ.

Nàng là thị nữ của chàng, nàng từ trên trời rơi xuống vào lòng chàng, nàng chẳng có liên quan gì tới tên Tây Trường Ly kia hết.

“Bản đế quân chỉ nói một lần thôi, Lâu Thất phụng lệnh của bản đế quân ra ngoài hành sự, các ngươi mà còn có ý nghi ngờ nàng thì, Hoa Vu Tồn, ngươi xem mà xử trí, bản đế vương cảm thấy bọn họ rất muốn tới các nhà lao của ngươi ở vài hôm rồi.” Trầm Sát sa sầm mặt, uy lực toả ra áp hết chúng thần, khiến tất cả mọi người đều cảm thấy vai trĩu xuống, trong tim lạnh buốt.

Nhưng dù gì đây cũng chỉ là một thị danh mà thôi, có lẽ nàng trông xinh đẹp, lại hoặc giả tính cách có chút đặc biệt, mới lạ, nhưng đó vẫn chỉ là một thị danh. Phá lệ để nàng vào trong Tam Trùng Điện, phá lệ để nàng làm đại thị nữ cận thân đã là một ân sủng với nàng rồi, tại sao chứng cứ bày rành rành ra trước mặt vẫn cứ bảo vệ nàng ta như vậy chứ?

Bọn họ không hiểu nổi.

Nếu nói là cực sủng, vậy tối qua đã để nàng vào trong thuỷ lao rồi, điều này cho thấy đế quân cũng không phải chuyên sủng nàng tới mức vô pháp vô thiên. Có điều, đế quân cũng chưa từng sủng hạnh bất cứ nữ nhân nào.

Người khó mà hiểu nổi nhất là Tuyết Vệ, cô ta bị thương hai lần, thêm vào nó là khí nộ vào ngực, giờ đây cả người như sắp ngất đi rồi, chỉ là không hạ lệnh bắt giữ ả tiện nhân đó, cô ta thấy bất bình ngẩng đầu nhìn Trầm Sát, cô ta biết trong người trong trái tim chàng, người đó không phải Lâu Thất, không phải ả ta. Lẽ nào bắt đầu có người khác có thể đi vào trái tim chàng rồi sao? Không! Không! Cô ta không đồng ý.

“Vâng, thưa đế quân.” Hoa Vu Tồn thở dài nhận lệnh.

Ở đây chỉ có hắn và Ưng Vệ, Nguyệt Vệ không quỳ.

Tuy hắn ở lần công kích Tây Trường Ly này cũng bị bắt, lại còn bị thương nhưng hắn không hề đổ trách nhiệm lên Lâu Thất. Dáng vẻ của thủ pháp phá trận lúc chiều qua của nàng ta, dáng vẻ thờ ơ đó nhìn thế nào cũng không thể là gian tế. Tuy rằng sau đó làm thế nào cũng không tìm được người, vậy thì khoảng thời gian đó không biết nàng đã đi đâu, nhưng đế quân tin tưởng, hắn càng tin tưởng.

Đám người này nhìn không rõ sao, đế quân bọn họ năm mười ba tuổi đã đi đánh thiên hạ, nếu chàng không biết nhìn người, dễ dàng bị nữ nhân lừa gạt liệu chàng có ngồi nổi vị trí này hay không?

“Các ngươi muốn quỳ thì cứ quỳ ở đây đi.” Trầm Sát đứng dậy, liếc bên dưới một lượt rồi hất tay áo bước đi.

“Chủ tử”

Tuyết Vệ nhìn theo bóng dáng của chàng, cô ta cắn chặt môi dưới cố gắng che giấu sự căm hận trong đáy mắt. Tại sao? Tại sao? Cứ cho là chàng muốn bảo vệ nữ nhân đó, cứ cho là chàng không muốn giết ả ta, vậy cô thì sao?

Trầm Sát không thèm ngoái đầu.

Những người quỳ lại phía dưới nhìn nhau.

Nguyệt Vệ nhìn bọn họ, trầm ngâm một lúc rồi lãnh đạm nói: “Đế quân chưởng quản Phá Vực chưa tới một năm, chư vị ở đây phần lớn là người cũ của phủ thành chủ, hoặc là người trong Phá Vực, sau này khuất phục trước uy vũ của đế quân nên mới về dưới trước của đế quân, thời gian một năm có thể chưa đủ để các người hiểu về đế quân phải không. Có điều, rất nhiều chuyện phải trải qua thì đầu óc mới thông suốt được.”

Con người đế quân, tuyệt đối ghét nhất là có người dùng việc quỳ để uy hiếp chàng quyết định bất cứ việc gì.

Hắn đi tới trước mặt Tuyết, nhìn cô ta rồi thở dài một tiếng, nói: “Tuyết Nhi, ngươi bây giờ đã bị che lấp đôi mắt, càng ngày càng nhìn không rõ nữa rồi, vốn dĩ cô nên là người hiểu rõ chủ tử nhất mới đúng. Tự lo lấy thân mình đi.”

Tuyết Vệ nhìn hắn đi qua mình, cô ta dường như đã cắn môi đến bật cả máu.

Cô ta vốn dĩ mới là nữ nhân duy nhất ở bên cạnh Trầm Sát, sự tồn tại của cái bóng mờ ảo quỷ quái gì kia thì cũng đành chấp nhận, dựa vào cái gì mà ả tiện nhân không biết từ nơi nào nhảy ra cũng có thể được hưởng đãi ngộ như vậy chứ?

Trầm Sát hầm hầm đi tới Tam Trùng Điện, đột nhiên sắc mặt chàng trở nên trắng bệch, “phụt” một tiếng, chàng phun máu ra bắn tung toé nhuốm đỏ cả con đường gạch xanh.

Chàng ngẩng đâu lên nhìn vầng thái dương, cố gắng nén xuống từng trận chóng mặt, lại có cảm giác như tứ chi bắt đầu trở nên cương cứng. Thời gian không còn nhiều nữa mà nàng vẫn chưa quay lại.

Thực ra cũng là khi chàng nhìn thấy đám người kia quỳ trước mặt mình thì Trầm Sát mới nghĩ ra một vấn đề.

Lần này Lâu Thất đi liệu có khi nào gặp nguy hiểm không?

Nàng nói thờ ơ như vậy, nhẹ nhàng như vậy. Chỉ cần có hàn đàm là có thể tìm được ngọn Âm Dương Thảo đó. Nhưng, có thể hiểu được bùa chú Tây Cương đâu dễ gì lấy được như vậy.

Bây giờ trong lòng chàng chỉ còn lại âu lo.

Chàng không muốn nàng xảy ra chuyện, tuyệt đối không được xảy ra bất cứ chuyện gì.

Gian tế cái quái gì chứ, đi mà gặp quỷ đi.

Chỉ là, nói một câu nàng đi hành sự cho chàng đã là giới hạn của chàng rồi, chàng không phải loại người nói nhiều, cũng chưa từng nghĩ bất cứ việc gì cũng phải giải thích rõ ràng cho người khác.

Huống hồ, người đó là thị nữ của chàng, chỉ là của chàng, người khác thấy thế nào cũng mặc kệ.

Chàng kéo lê bước chân nặng nề, cố gắng đi về phía tẩm điện của mình. Nhưng cự li trước đây thấy ngắn ngủi như vậy sao bây giờ lại bỗng nhiên trở nên xa xôi. Chàng không thể lại dùng nội công, dĩ nhiên là cũng không thể dùng khinh công.

Nhị Anh từ đằng sau khóm hoa chạy tới: “Đế quân, ngài sao vậy đế quân, để thuộc hạ dìu ngài vào trong.”

Ở Cửu Tiêu Điện, tất cả mọi người trước mặy chàng đều tự xưng là thuộc hạ, chàng không thích có người tự xưng là nô.

Trầm Sát quay người lại, gật gật đầu.

Trong lòng Nhị Anh vui sướng phét điên, tim cô tưởng như sắp nhảy ra ngoài. Phải biết là trước đây bọn họ đến lại gần chàng cũng là điều không thể chứ đừng nói là tiến sát gần chàng, phục thị chàng, chạm vào một góc y phục của chàng lại càng không có cơ hội.

Nhưng bây giờ cô ta lại có thể dìu chàng, quả nhiên suốt từ sáng cứ quan sát chuyện của Lâu Thất là đúng, có điều cô ta không ngờ rằng đế quân đột nhiên lại thổ huyết.

Lẽ nào do bị mấy người Tuyết Vệ đại nhân làm cho tức giận? Nhị Anh được cho phép dìu chàng đầu óc lúc này trở nên lâng lâng, đến mức suy nghĩ bình thường cũng không nghĩ nổi. Cô ta chỉ cảm thấy sức khoẻ đế quân lúc này không tốt, đây chính là cơ hội của cô. Sau khi dìu chàng vào trong, cô ta còn có thể ở lại tẩm điện hầu hạ bên chàng, lo trước lo sau cho chàng. Trải qua chuyện này có lẽ cô ta có thể vào được Tam Trùng Điện rồi.

Nhị Anh cảm giác như bản thân mình đang nằm mơ vậy, nhưng cơ hội như này cô ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Tim cô ta đập thình thịch nhưng vẫn muốn biểu hiện mặt đẹp nhất của mình ra. Cô ta thích Ưng Vệ, nhưng bây giờ có cơ hội như này nhỡ đâu đế quân lại nhắm trúng cô ta thì sao?

Vậy cô ta chỉ đành có lỗi với Ưng Vệ rồi.

Nhị Anh vừa tự vui sướng trong đầu vừa bước từng bước một tới bên Trầm Sát, cô ta còn đi một cách vô cùng yểu điệu.

Cô ta hoàn toàn không biết rằng toàn thân Trầm Sát lúc này đã có dấu hiệu tê cứng, chàng vốn dĩ chẳng có tâm trạng chú ý đến cô ta.

Khi Nhị Anh chỉ còn cách hai bước chân là tới bên cạnh Trầm Sát đột nhiên có tiếng vó ngựa gấp rút vọng tới bên tai, cô ta kinh hãi, ai dám cưỡi ngựa vào Cửu Tiêu Điện?

Vừa quay đầu, một luồng gió thổi vù qua tai, trong chớp mắt cô ta đã bị một bóng dáng hất sang một bên, chân loạng choạng suýt thì ngã xuống đất.

Trong lòng cô ta trào dâng cơn thịnh nộ, bất ngờ thấy người đi tới suýt chút nữa tự cắn vào lưỡi mình.

“Lâu Thất!” Lâu Thất, là Lâu Thất, cô ta còn dám quay về, cô ta lại dám quay về sao? Vừa về đã hỏng chuyện tốt của cô, đâu ra cái lẽ đó?

Nhị Anh lập tức kêu lên: “Người đâu, người đâu, mau tới bắt gian tế.”

“Câm miệng.” Một hòn đá nhỏ văng tới, giọng cô ta ngay lập tức im bặt, không nói nên lời.

Thiên Ảnh điểm á huyệt của cô ta xong cũng chẳng thèm liếc lấy một cái, hắn chạy tới bên Lâu Thất: “Lâu cô nương.”

Lâu Thất sớm đã nhanh hơn Nhị Anh một bước đỡ lấy Trầm Sát, nàng vốn dĩ cũng chẳng để ý tới Nhị Anh, chỉ là từ phía xa trên lưng ngựa nhìn thấy chàng lòng nàng đã sốt sắng như lửa đốt. Chẳng phải bảo chàng nằm trên giường sao? Thời hạn còn chỉ còn nửa canh giờ, còn thân thể của chàng càng tới lúc bùa chú phát tác sẽ lại càng suy nhược, lúc này mà lại còn ra ngoài cổng điện, lẽ nào không phải ra ngoài sao?

Chàng chắc chắn là chán sống rồi.

Lâu Thất chẳng cần nhìn cũng biết lúc này chàng đến bước một bước cũng khó khăn, vì vậy nàng mới vội vàng nhảy từ trên ngựa xuống xông tới đỡ chàng. Vốn dĩ suýt nữa thì mở mồm ra nạt nộ mắng nhiếc nàng nhưng chàng nhìn thấy nàng, lại cười.

Cười rồi, chàng cuối cùng cũng cười.

Lâu Thất chưa bao giờ nhìn thấy đại sát khí hỉ nộ vô thường này cười, cả người nàng ngây ra.

Nàng đột nhiên nghĩ ra một từ.

Nghiên nước nghiêng thành.

Có lẽ dùng để nói về chàng hơi kỳ quặc nhưng chính xác thì đây là từ đầu tiên nảy ra trong đầu nàng, một nam nhân vẫn luôn lạnh lùng, một nam nhân vẫn luôn bá đạo thô bạo, một nam nhân vẫn luôn làm mặt lạnh bỗng nhiên lại nở nụ cười. Nó tựa như hồ nước phá băng, tựa như mặt trăng phá mây, tựa như bông hoa nở rộ giữa băng tuyết, chớp mắt trở nên rực rỡ vạn phần.

Nàng là người mê cái đẹp, nàng là người nông cạn mê cái đẹp.

Nàng chính xác là như vậy, sao vậy? Lúc này, Lâu Thất thừa nhận nàng bị nụ cười này của chàng làm tan chảy ngay tại chỗ. Con tim nàng đang điên cuồng đập thình thịch, thịch thịch, mặt nàng đỏ phừng phừng, con mắt nhắm nghiền lại, suýt nữa thì chảy nước miếng.

Giọng nói của Thiên Ảnh kéo nàng về với hiện thực.

Thân người Trầm Sát lúc này cũng gục xuống.

“Thiên Ảnh, ngươi cõng chàng.”

Lâu Thất tức tốc định thần lại, trán đổ mồ hồi, suýt nữa không bị chàng đè chết.

Thiên Ảnh lập tức cõng lấy Trầm Sát.

Nhưng bọn họ cưỡi ngựa phi vào động tĩnh lớn như vậy ắt hẳn kinh động tới tất cả mọi người, Cửu Tiêu Điện không được phép phi ngựa vào, may mà từ xa đã nhìn thấy bọn họ nên Ưng Vệ đã ngăn lại thị vệ để bọn họ đi vào dễ dàng.

Ưng và Nguyệt cũng tức tốc đi tới.

“Bùa chú của chủ tử phát tác rồi.”

Chẳng cần nói gì cả, nhìn thấy Lâu Thất lại quay về, đã vậy dáng vẻ mệt mỏi như vậy thì còn gì để nói đây. Huống hồ, lệnh bài của chủ tử vẫn ở trong tay cô.

Lâu Thất cũng chẳng phí lời, lúc này nàng đang chạy đua với thời gian, nàng ra lệnh trực tiếp cho bọn họ: “Tử thủ Tam Trùng Điện, không được cho bất cứ ai vào đây, còn nữa, chuẩn bị những thứ này cho ta, đưa tới trong một khắc.” Nói xong nàng vội vã đọc ra một loạt tên gọi của đồ dùng.

Sắc mặt Nguyệt Vệ chăm chú, không dám có một chút phân tâm, hắn nhớ rõ tất cả những đồ mà nàng cần, sau đó gật đầu quay người hành sự.

Bọn họ hoàn toàn không biết bùa chú này rốt cục thế nào nhưng bọn họ cảm nhận được sự sốt sắng của Lâu Thất.

Thiên Ảnh đặt Trầm Sát xuống giường, Lâu Thất nhanh chóng bước tới, nàng cởi giày lên giường rồi nói với hắn: “Ngươi lui xuống nghỉ ngơi.”

Chuyến này khiến Thiên Ảnh cũng vô cùng mệt mỏi, hắn ở đây cũng chẳng giúp được gì.

Thiên Ảnh gật đầu rồi tức tốc lui xuống. Lần ra ngoài này hắn biết được một chuyện, đó chính là lời của Lâu Thất hắn chỉ việc phục tùng vô điều kiện là hoàn toàn chính xác.

“Ngươi bị thương rồi.” Trầm Sát thở nhẹ một hơi, nhìn thấy váy của nàng có vết máu, trong lòng đau xót, chàng muốn đưa tay ra nắm lấy cổ tay nàng nhưng phát hiện bản thân chẳng còn chút sức lực nào.

“Trên đường về ta bị cản đường.” Lâu Thất biết nếu không trả lời thì chàng nhất định sẽ hỏi mãi chuyện này nên nàng không phí lời, nói thẳng ra.

Bọn họ vốn dĩ đã về từ lâu rồi nhưng ở trên cánh đồng hoang phía ngoài thành phá vực gặp phải thích sát. Đám người đó nhắm vào nàng, muốn lấy mạng của nàng. Ở Cửu Tiêu Điện này quả thật là có gian tế, kẻ đó vẫn luôn ở trong bóng tối quan sát tình hình của Tam Trùng Điện, nàng ra ngoài bất luận là vì nguyên nhân gì, đối phương nhất định cũng sẽ biết là có liên quan đến Trầm Sát.

Chỉ có điều, bây giờ nàng cũng chẳng có thời gian đi tìm kẻ đó, chỉ có thể cứu được Trầm Sát đã rồi mới tính những cái khác, nếu không thì nói cũng vô ích.

Trước khi vào điện nàng đã hạ lệnh cho Thiên Nhất tử thủ tẩm điện này cho nàng, một con ruồi cũng không được cho vào, người đưa đồ vào cũng chỉ có thể là Nguyệt Vệ hoặc Ưng Vệ, đến Tuyết Vệ cũng không được vào.

Mà nàng chỉ cần nói một câu cũng đủ để Trầm Sát nghĩ đến những điều này, sắc mặt chàng sầm lại, con ngươi trong đôi mắt tích tụ bóng đen vô tận. “Xem ra Cửu Tiêu Điện này của bản đế quân vẫn chưa dọn dẹp sạch ngưu quỷ xà thần rồi.”

“Ngài giữ lấy mạng sau này dần dần dọn dẹp cũng chưa muộn.” Lâu Thất vừa nói tay vừa không ngừng cởi y phục của chàng ra.

“Bị thương ở đâu?” Chàng lại tiếp tục hỏi: “Cuối cùng nàng giết sạch bọn chúng sao?”

Động tác của Lâu Thất hơi khựng lại, nàng nói: “Ta sao giết nổi chúng, ta chỉ biết giải bùa chú, phá trận pháp, những cái khác ta đều không biết. Việc giết người tiểu nữ tử sợ lắm.”

Ánh mắt Trầm Sát như đang cười. Chàng cũng tin là vậy.

Nhưng chàng chẳng còn sức lực nói chuyện nữa rồi.

Lâu Thất lúc này cũng không muốn nói nhiều với chàng, nàng lột trần người chàng, tuy thân hình của chàng rất quyến rũ nhưng hiện tại nàng không tán dương nổi, bởi áp chế phù ngày hôm qua nàng vẽ trên ngực chàng đã lại vỡ ra rồi, máu của chàng, máu của nàng biến thành một miếng thịt máu mơ hồ.

“Đáng chết.” Nàng tức giận trợn mắt nhìn chàng, bộ dạng nàng thật sự chẳng còn chút sức nào nói chàng nữa, cuối cùng chỉ đành mím môi mím lợi thốt ra hai chữ: “Đáng chết!”

Đồ đáng chết, tại sao lại làm bản thân ra nông nỗi này? Kể cả chàng có xuống giường đi lại nói chuyện, dẫu rằng chỉ là tham gia một hội nghị nhỏ cũng không đến nỗi trở nên như này chứ! Phù chú áp chế của nàng đã hoàn toàn vỡ ra rồi, đây rõ ràng là do lại sử dụng nội lực.

Dĩ nhiên nàng không biết rằng lần này Trầm Sát sử dụng nội công lý do đều là vì nàng.

“Thiên Nhất”

“Có thuộc hạ!” Nghe thấy giọng nói của cô, Thiên Nhất lập tức xông tới.

“Chuẩn bị hai cân rượu mạnh, càng mạnh càng tốt.” Lúc trước nàng không nghĩ lại nghiêm trọng như vậy nên đồ bảo Nguyệt Vệ chuẩn bị không bao gồm cái này.

Thế giới này chắc là vẫn chưa có cồn hoặc nước sát trùng, nàng chỉ đành mượn rượu mạnh.

“Ta có thể nói với ngươi rằng lần này sẽ khiến ngươi đau đớn đến mức như chết đi sống lại, tốt nhất là ngươi hãy cố mà chịu, nếu không chịu nổi, ngươi chết đi rồi ta sẽ được tự do.” Lâu Thất nói.

“Ừm.” Trần Sát chỉ có thể thốt ra một âm tiết.

Chàng đâu dễ chết như vậy chứ? Nàng muốn tự do, muốn thoát khỏi chàng sao? Đừng có mơ!

Nguyệt Vệ đã đưa đồ tới, bởi người khác không thể vào nên hai người hắn và Ưng Vệ đích thân đưa đồ vào, còn đưa theo cả thần y tới. Nhưng Lâu Thất nói thẳng với thần y: “Lần này ngươi không giúp được gì đâu.”

Thần không nén được cười khổ, đúng là thẳng thắn thật đấy, ông ta cảm thấy danh xưng thần y của mình càng ngày càng hữu danh vô thực rồi.

Nguyệt Vệ lại nhìn chằm chằn vào Lâu Thất, nói: “Vậy để thần y ở bên cạnh trợ giúp có được không?”

Lâu Thất lườm hắn một cái, nàng hiểu ý của hắn. Đây há chẳng phải là không tin tưởng nàng sao, là hắn không tín nhiệm năng lực của nàng hay là vì thân phận của nàng, vì cách hành xử của nàng? Có điều nàng cũng chẳng thèm tranh luận với hắn, nàng nhìn thần y một cái, nàng cảm giác nếu ông ta có thể học được chút ít thì sau này nàng rời khỏi đây thì ông ta cũng có thể giúp cho Trầm Sát.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN