Đế Vương Sủng Ái

chương 31+32

trước
tiếp

“Cai rượu, cai đồ ăn mặn, không được dùng nội lực, mấy điều này có làm được không?” Nàng lại lặp lại một lần.

Trầm Sát khẽ gật đầu.

“Còn một yêu cầu nữa, đồng ý rồi ta mới ra tay.”

“Nói đi.”

“Đợi khi ta ra tay, chỉ được nhìn không được hỏi.”

“Được.” Trầm Sát không biết nàng muốn làm gì, nhưng chắc chắn là thủ pháp mà hắn ít khi nhìn thấy, hoặc có thể gọi là quái dị. Nàng không cho hỏi hắn liền không hỏi.

“Rất tốt, vậy bây giờ ta sẽ giúp ngươi áp chế bùa chú, có thể sẽ hơi đau một chút, ngươi cố nhẫn nhịn.”

Lâu Thất vừa dứt lời liền vung Phá Sát lên, ánh sáng sắc lạnh như sắp đâm xuống ngực hắn. Trong suốt quá trình này, Lâu Thất đều nhìn vào mắt Trầm Sát, động tác này của nàng người thường chắc chắn sẽ nổi lòng phòng bị và sợ hãi, đồng tử sẽ có biến đổi, nhưng khi lưỡi Phá Sát đã chạm vào ngực hắn, hắn vẫn rất bình tĩnh, đồng tử không hề thay đổi.

Lâu Thất bất giác mỉm cười, gã này có vẻ đã quá tin tưởng nàng, sự tín nhiệm này rốt cuộc từ đâu mà có?

Phá Sát cuối cùng cũng không đâm vào ngực hắn, chỉ khắc vẽ một hồi trên ngực. Khắc họa tiết trên người sẽ đau đớn ra sao, là đau thật. Nhưng Trầm Sát vẫn nhịn, không kêu một tiếng.

Khi hắn tưởng như vậy đã là xong thì thấy nàng một tay cầm Phá Sát, một tay giơ lên phía trên ngực hắn, Phá Sát cứa một đường trên ngón tay trỏ của nàng, máu đỏ tươi lập tức nhỏ xuống. Trầm Sát mặt không biến sắc khi bị khắc họa tiết trên ngực, lúc này mắt hắn lóe lên một tia sáng.

Ngón tay chảy máu của Lâu Thất miết lên họa tiết trên ngực hắn, cũng đồng nghĩa với việc dùng máu của nàng để vẽ lại họa tiết đó.

Trầm Sát chỉ cảm thấy cùng với ngón tay nàng lướt qua, hàn khí trong người và sức nóng trên da nhanh chóng biến mất, cảm giác mát mẻ vô cùng dễ chịu truyền từ tay nàng vào người hắn, giống như một tướng quân có khí thế kinh người, buộc kẻ địch phải liên tục rút lui.

Tia máu trong mắt hắn đã biến mất, đôi mắt lại trở về với màu đen sâu thẳm. Hắn nhìn nữ nhân đang ngồi trên người mình, nhìn gương mặt xinh đẹp của nàng, nhìn đôi môi hồng mím chặt, nhìn sắc mặt nàng dần dần trở nên nhợt nhạt, nhìn thấy cả sự chăm chú, nghiêm túc trong mắt nàng, một nơi nào đó trong trái tim hắn bỗng nhiên lặng lẽ sụp đổ.

Nàng là ông trời ban tặng cho hắn.

Nhất định là vậy.

Lâu Thất cuối cùng cũng vẽ xong, nàng hạ nét cuối cùng, cũng không biết nàng làm thế nào, ngón tay vốn đang chảy máu của nàng lập tức cầm máu.

Lúc này, nàng gọi thần y một tiếng.

Thần y đã hòa tan thuốc từ lâu, đang đứng bên ngoài không dám làm phiền, nghe nàng gọi mới đáp lời.

“Cầm lại đây.”

Lâu Thất giơ tay ra, thần y vội vàng đưa thuốc cho nàng.

Lâu Thất đón lấy, không lập tức dùng liền mà đưa lên mũi ngửi thật kĩ, vẻ mặt yên tâm trông thấy. Thuốc không vấn đề gì, chí ít thần y có thể tin tưởng. Nàng đưa mắt nhìn Trầm Sát, tỏ ý như vậy.

Sau đó, nàng ngồi xuống bên cạnh, một tay đỡ Trầm Sát dậy, một tay đưa bát lên miệng hắn nói: “Uống hai hớp, đừng uống hết, vẫn còn cần dùng tới.”

“Được.” Trầm Sát không hề do dự, để nàng cầm cho mình uống hai hớp. Hắn vốn tưởng thuốc sẽ rất khó uống, không ngời vào miệng lại có vị ngọt, hắn không khỏi ngạc nhiên nhìn Lâu Thất.

Lâu Thất hiểu ý của hắn, nhún vai nói: “Thói quen gàn dở của ta, ta không thích những thứ có vị đắng.” Vì thế thuốc gì nàng cũng đã cải thiện, mặc dù mùi vị không hẳn đã ngon nhưng chí ít là không đắng, có một số thuốc còn rất ngọt. Giống như viên ban nãy, rõ ràng dược tính rất bá đạo nhưng đã bị nàng làm thành vị ngọt.

Trầm Sát không còn biết nói gì hơn, nhưng lại cảm thấy nha đầu này rất đặc biệt: “Ý của ngươi là, thuốc này là do ngươi tự điều chế.” Hắn ngẫm nghĩ nhìn nàng.

Lâu Thất đời người, xong, nàng lại bị lộ tiếp rồi.

“Nằm xuống.” Trong lúc giận dữ, giọng nàng cũng không mấy thân thiện, Ưng và thần y ở bên ngoài khóe miệng co giật.

Trầm Sát không so đo, hắn nằm xuống, không biết nàng lấy đâu ra một cây bút, thân bút rất ngắn, lông bút vừa trắng lại rất dày, nàng dùng cây bút đó chấm vào thuốc, sau đó lại vẽ lên ngực hắn.

Lúc này, hậu sơn của khu lao ngục gặp phải đợt tấn công kịch liệt và nguy cơ nhất trong vòng ba năm qua của Phá Vực.

Tằng Lưu Vâng quay đầu nhìn thấy Nguyệt vệ đang dìu Tuyết vệ từ trong thủy lao đi ra, liền bước tới nghênh đón, lo lắng nhìn Tuyết vệ: “Tuyết vệ không sao chứ?”

Tuyết vệ sắc mặt không vui nhìn hắn nói: “Tằng Lưu Vân, ngươi mau đi kháng địch đi, bổn vệ không cần ngươi quan tâm.”

Vừa dứt lời, người một thị vệ bị đánh bay tới, vừa hay rơi mạnh xuống trước mặt họ, rầm một tiếng, thị vệ đó đau đớn hộc máu, toàn thân co giật, mất mạng.

Tăng Lưu Vân mặt biến sắc, đây là thuộc hạ tinh anh của hắn.

“Chết tiệt.” Hắn phẫn nộ quay người lại, thấy chiến trường đã tiến vào trong Cửu Tiêu Điện, lao ngục đã bị công phá.

“Ha ha ha, chúng ta đã vào tới nơi rồi, Cửu Tiêu Điện của Phá Vực cũng chỉ tới thế mà thôi phải không các huynh đệ, giết hết cho ta.” Một giọng nói lạnh lùng nham hiểm vang lên.

Nguyệt vệ chú ý quan sát, có ba mươi sáu người tập kích, đại chiến lâu như vậy mà đối phương vẫn còn lại ba mươi ba người, chỉ tổn thất ba người, đây là thế lực như thế nào?

“Dẫn bọn chúng vào trận.” Đại địch trước mắt, Tằng Lưu Vân đúng là không còn tâm trí để ý Tuyết vệ, hắn vung kiếm xông lên.

“Các ngươi lại đây.” Nguyệt vệ gọi hai thị nữ cầm kiếm tới.

Lao ngục cũng có nữ phạm nhân vì thế ở đây cũng có thị nữ biết võ công.

Hai thị nữ bước tới, Nguyệt vệ giao Tuyết vệ cho họ: “Dẫn Tuyết vệ đại nhân tới Tam Trùng Điện.”

“Nguyệt, ngươi thì sao?” Tuyết vệ được hai thị nữ dìu hai bên, lo lắng nhìn Nguyệt vệ.

“Ta tạm thời ở đây giúp Hoa Vu Tồn và Tằng Lưu Vân, ngươi đi đi.”

Tuyết vệ vừa đi vừa ngoảnh đầu lại, thấy Nguyệt vệ đã xông lên giao chiến với hai gã áo đen bịt mặt, cô ta chỉ biết cắn răng. Nếu không phải cô ta bị chủ tử đánh trọng thương, lúc này sẽ có thể cùng Nguyệt xông lên chiến đấu. Chết tiệt, dám tới gây sự ở Cửu Tiêu Điện: “Hoa Vũ Tồn rốt cuộc ăn gì mà lại để địch công phá dễ vậy?”

Một thị nữ hình như có điều kìm nén lâu lắm rồi, nghe cô ta hỏi vậy liền nói: “Tuyết vệ đại nhân đừng trách Hoa thống lĩnh, chúng tôi nghi ngờ có gian tế trong Cửu Tiêu Điện.”

“Cái gì?” Tuyệt vệ mặt lạnh lại, trừng măt nhìn cô ta: “Ăn nói linh tinh, Cửu Tiêu Điện chưa bao giờ có gian tế trà trộn vào được, ngươi nói vậy là coi tứ vệ chúng ta là kẻ ngốc sao?”” Mỗi người vào Cửu Tiêu Điện đều được họ điều tra rõ ràng, xác nhận không vấn đề gì mới được vào, hơn nữa còn phái người quan sát một thời gian.

Nói Cửu Tiêu Điện có nội gián há chẳng phải nói rằng họ làm việc tắc trách sao?

Thị nữ đó thấy cô ta sa sầm mặt, vội vàng giải thích: “Thuộc hạ không có ý đó.”

Một thị nữ khác liền tiếp lời: “Chúng tôi muốn nói là Lâu cô nương.”

Lâu Thất, cái tên này vừa được nói ra, Tuyết vệ liền nghiến răng nghiến lợi, mắt ánh lên giận dữ: “Nói rõ ràng đi.”

“Lâu Thất cô nương là do Ưng vệ đại nhân đưa tới nhà lao, nhưng chỉ nhốt hơn một canh giờ, cũng không biết cô ta dùng quỷ kế gì khiến Hoa thống lĩnh buộc phải dẫn cô ta ra ngoài, còn chuẩn bị một bàn thức ăn thịnh soạn cho cô ta.”

Tuyết vệ nghe xong sắc mặt sa sầm.

Thị nữ liếc mắt nhìn cô ta, tiếp tục nói: “Sau bữa trưa, chúng tôi còn tận mắt nhìn thấy Hoa thống lĩnh dẫn Lâu Thất cô nương tới hậu sơn trà trận, vì chúng tôi thấy lạ, cũng sợ Hoa thống lĩnh không tìm được người khi cần, nên đã đi ở phía sau. Sau đó, chúng tôi thấy Lâu Thất cô nương phá trà trận.”

“Ngươi nói gì?” Tuyết vệ kinh ngạc: “Cô ta phá Trà Sơn thất sát trận?”

Sao có thể như vậy được? Khi xưa cô ta thử trận này cũng khó khăn lắm mới thoát được khỏi trận pháp, có điều khi đó trong lòng cô ta rất rõ, cô ta lần đó gặp may, cô ta vô tình đi vào đường sinh chứ không phải hiểu cách phá trận, vậy mà bây giờ cô ta nghe thấy gì? Ả Lâu Thất đó đã phá được thất sát trận.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó một mình cô ta rời đi, Hoa thống lĩnh ở lại nghiên cứu một lúc mới rời đi. Nhưng sau đó, Ưng vệ tới thủy lao tìm Lâu Thất cô nương thì phát hiện cô ta mất tích một buổi chiều, Ưng vệ đại nhân và Hoa thống lĩnh suýt chút nữa đã lật tung nhà lao lên tìm, nhưng vẫn không tìm được cô ta, cũng trong lúc hỗn loạn đó, kẻ địch phá thất sát trận xông vào, tấn công nhà lao.”

Sao lại trùng hợp tới vậy?

Lâu Thất phá thất sát trận, sau đó mất tích dẫn tới thủ vệ nhà lao dồn tấm ức đi tìm cô ta, bỏ qua việc phòng thủ, sau đó có người tấn công lên.

Lâu Thất về cùng chủ tử, vừa về đã được đặc cách vào Tam Trùng Điện, ở một tối đã xảy ra chuyện, sao lại có chuyện trùng hợp tới vậy? Tuyết vệ nghĩ tới việc tối qua mình trúng độc vô duyên vô cớ, sáng nay không khống chế được cảm xúc, trong mắt lập tức bùng bùng lửa giận.

Là cô ta, chắc chắn là cô ta, không biết cô ta đã hạ độc gì cho cô, sau đó lại mê hoặc chủ tử dẫn cô ta tới sảnh nghị sự, cố tình dùng ánh mắt khiêu khích để làm cô nổi giận, sau đó dẫn dụ cô ra tay đánh vỡ chiếc thuyền sứ yêu quý của chủ tử, thiết kế vào nhà lao, lại dùng quỷ kế để Hoa Vu Tồn dẫn cô ta tới chỗ Thất Sát Trận.

Thật tàn nhẫn, thật độc ác. Bước nào cũng đã được tính toán kỹ lưỡng.

Cô ta nhất định là gian tế, chỉ có thân phận của cô ta mới chưa được họ điều tra xác nhận. Chính là cô ta.

Mọi việc đều được Tuyết vệ ngẫm nghĩ một lượt, Lâu Thất càng lúc càng có nhiều điểm đáng ngờ. Cô có thể khẳng định, Lâu Thất chính là nội gián, là cô ta dẫn địch vào.

Cô ta kêu lên: “Chết rồi, tối qua cô ta ở Tam Trùng Điện nhất định đã tìm hiểu rõ tình hình của Tam Trùng Điện, chủ tử có nguy hiểm.”

Hai thị nữ mặt tái nhợt.

“Mau, một người các ngươi dìu ta tới Tam Trùng Điện là được, người còn lại mau về gọi Nguyệt vệ đại nhân, mặc kệ những người khác, về Tam Trùng Điện bảo vệ chủ tử.”

Giọng cô ta vô cùng lo lắng khiến hai thị vệ cũng vô cùng hốt hoảng, lập tức làm theo mệnh lệnh của cô ta.

Nguyệt vệ nhận được truyền tin, trong lòng cũng kinh hãi vô cùng, nhưng điều hắn nghĩ là, chủ tử đâu dễ dàng bị lừa như vậy, nếu như nói Lâu Thất là gian tế vậy thì đó là một đối thủ lợi hại.

Tẩm cung của Đế Quân trong Tam Trùng Điện.

Trên giường.

Trầm Sát đã ngồi dậy, cúi đầu nhìn ngực mình, ánh mắt sâu thẳm thoáng qua một tia sáng.

Không có, không có gì cả. Lúc trước rõ ràng nàng đã lấy Phá Sát vẽ rất lâu trên ngực hắn, cảm giác đau đớn khi lưỡi dao sắc cứa vào da thịt là hoàn toàn chân thực, sau đó hắn còn tận mắt nhìn thấy nàng cứa tay mình, dùng máu mình để vẽ lại họa tiết đó. Tại sao sau khi dùng bút chấm thuốc vẽ lại một lần nữa lại không nhìn thấy gì nữa.

Ngực của hắn vẫn rắn chắc, trơn tru, da thịt vẫn lành lặn, không hề có vết thương nào.

Đúng là kì lạ.

Cho dù là Trầm Sát kiến thức uyên bác thì cũng không khỏi kinh ngạc.

Nhìn lại Lâu Thất, sắc mặt đã tái nhợt. Trong lòng hắn không khỏi kinh hãi, hắn giơ tay muốn bắt mạch cho nàng. Mặc dù hắn không hiểu y nhưng vẫn có thể bắt mạch xem mạch tượng có vấn đề gì không. Có điều Lâu Thất né tránh, đôi mắt hạnh đào nhìn hắn chớp chớp: “Chỉ là quá mệt mỏi mà thôi, bây giờ ta cần nghỉ hai canh giờ, việc còn lại giao cho ngươi, ta chỉ có một yêu cầu, đừng làm ồn.”

“Được, ngươi ngủ đi.”

Trầm Sát không hỏi nữa, kéo chăn mỏng lên đắp cho nàng, sau đó xoay người bước xuống giường.

Thần y giật mình vì hành động nhanh nhẹn dứt khoát của hắn, vốn đứng đợi ở ngoài đã tê chân, bây giờ giật mình như vậy, liền ngồi bệt xuống đất. Nhưng ông ta cũng gắng gượng bò dậy, kinh ngạc nhìn hắn nói: “Đế Quân, người sao rồi, sao rồi?” Sao lại không sao rồi.

Lúc này sắc mặt Trầm Sát tốt tới mức không thể tốt hơn.

Ưng quay người lại, cũng giật mình.

Không phải nói là không cử động được sao? Lúc trước còn không mở mắt ra được, nói rất mệt nhọc, sao bây giờ lại khỏe vậy?

Trầm Sát cẩn thận kéo màn lại, liếc nhìn họ, ra hiệu họ không được lên tiếng, sau đó một mình đi về phía tủ thay đồ. Trước nay hắn đã quen tự mình làm những việc này, thay đồ, tắm gội, không cần có thị nữ hầu hạ.

“Chủ tử, Lâu Thất, nàng ta…”

Ưng khá băn khoăn nhìn về chiếc giường đã kéo màn kín mít.

“Nàng ta cần nghỉ ngơi, đi ra ngoài hết đi, đừng làm ồn tới nàng ta.”

Ưng và thần y nghe nghe thấy Trầm Sát nói nhỏ tiếng, trên mặt cũng có thứ được gọi là “dịu dàng”, hai người bất giác đều cảm thấy hãi hùng.

Đế Quân trước giờ vẫn lạnh lùng, lần này là…

“Hửm…” Trầm Sát thấy hai người vẫn đứng yên không nhúc nhích, mắt cứ nhìn lên giường, sắc mặt lạnh hẳn. Hai người đàn ông cứ liếc vào giường làm gì? Nơi đó là Lâu Thất đang nằm.

“Thuộc hạ tuân lệnh.”

Ưng và thần y đâu dám chậm trễ, lập tức lùi ra.

Nhưng vừa ra tới cửa liền nghe thấy Tuyết vệ lo lắng chạy thẳng vào, đồng thời kêu lên: “Chủ tử, cẩn thận Lâu Thất.”

Thấy cô ta sắp xông vào tẩm cung, Ưng liền ngăn lại trước khi Thiên Nhất, Địa Nhị ra tay: “Tuyết.”

“Ưng, chủ tử đâu?” Bị cản lại, Tuyết vệ tâm trạng vô cùng không vui, lại thấy Thiên Nhất và Địa Nhị đứng canh hai bên trái phải ngoài cửa điện, cô ta lập tức hốt hoảng: “Ám vệ đã ra tay rồi sao, có phải chủ tử xảy ra chuyện rồi không?”

“Chủ tử hiện không sao cả.”

“Lâu Thất đâu?”

“Ở bên trong.”

Vừa nghe Lâu Thất ở bên trong, Tuyết lập tức mất bình tĩnh, vừa định xông vào vừa lớn tiếng gọi: “Chủ tử, Lâu Thất rất có thể là gian tế, chủ tử hãy cẩn thận Lâu Thất.”

“Suỵt!” Ưng chống trán. Chủ tử đã hạ lệnh không được làm ồn ào ảnh hưởng Lâu Thất, Tuyết lớn tiếng tới vậy là chán sống rồi sao?

Tuyết vệ đâu hiểu ý của hắn, bây giờ trong đầu cô ta chỉ nhớ tới một việc, Lâu Thất là gian tế, cô ta sẽ hại chủ tử.

Lâu Thất vốn không thực sự muốn ngủ, hơn nữa, áp chế bùa chú cho Trầm Sát mặc dù cần hao tổn tinh thần nhưng thiên phú của nàng vẫn rất biến thái, tinh thần tinh lực tiêu hao căn bản không đáng nhắc tới. Nàng nói cần nghỉ ngơi chẳng qua là muốn né tránh thần y và Trầm Sát, không để họ có cơ hội hỏi.

Nàng từ đâu tới, tại sao biết giải bùa chú Tây Cương, còn nữa, giải thế nào, thuốc đó là thuốc gì, những vấn đề này mà hỏi hết ra nàng tìm lý do ứng phó cũng không phải không được, nhưng nàng lười, lười đi tìm lý do. Hơn nữa, nàng vừa nói nàng chỉ có thể áp chế bùa chú ba ngày, trong ba ngày này tìm được món đó kia thì mới có thể giải trừ bùa chú, việc này là thật, nhưng nàng cần phải suy nghĩ kỹ xem món đồ đó tìm được ở đâu, lại còn phải suy nghĩ về các bước giải bùa chú nữa mới được. Nơi này không phải thế kỉ hai mốt mà nàng quen thuộc, có một số thứ nơi này không có, nàng phải nghĩ xem nên dùng thứ gì thay thế.

Vì thế, nằm trên giường nhưng trong đầu Lâu Thất cũng không hề nghỉ ngơi. Còn kẻ địch mạnh ở bên ngoài, nàng đâu có quan tâm, có cỗ máy giết người Trầm Sát ở đây, bảo vệ tình mạng cho nàng chắc cũng không khó.

Nhưng nàng đang nghĩ tới bước quan trọng thì nghe thấy tiếng kêu gào của Tuyết vệ.

“Chủ tử, cẩn thận Lâu Thất, cô ta là nội gián.”

Lâu Thất lập tức nhíu mày. Nàng là nội gián sao nàng không biết?

Có điều, việc này đã có chuẩn bị tâm lý ngay sau khi nghe nói những kẻ kia đánh tới từ sau khi nàng phá trận pháp. Nhưng chuẩn bị tâm lý và cảm giác nghe người khác gào lên như vậy đúng là hoàn toàn khác biệt, Lâu Thất chỉ biết, trong lòng nàng rất không vui.

Tuyết nói mỗi lúc một lớn, đột nhiên, một luồng sức mạnh ở trong điện phóng ra, đánh cô ta bay ra ngoài, nếu không có Nguyệt vừa bay tới giơ tay đón lấy cô ta, cô ta sẽ lại trọng thương rơi xuống đất.

Nhưng cho dù là vậy, Tuyết vệ cũng đã máu huyết sôi sục, một tia máu rỉ ra bên khóe miệng, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.

Cô ta kinh hãi nhìn Trầm Sát bước ra từ trong điện, hai mắt đỏ sọng: “Chủ tử, tại sao?” Tại sao, lần này cô ta không lỡ tay đánh vỡ thứ gì quan trọng, cô ta cũng chỉ muốn tốt cho chủ tử, tốt cho Phá Vực, tại sao lại đánh bị thương cô ta.

Ngay lập tức trái tim của Tuyết vệ dường như vỡ tan tành.

“Ồn ào.”

Điều khiến cô ta không ngờ là Trầm Sát chỉ lạnh nhạt nói ra hai chữ. Ồn ào.

“Chủ tử, mục tiêu của chúng là người trong nhà lao.” Nguyệt vệ lúc này cũng không quan tâm được tới trái tim Tuyết vỡ thành bao mảnh, kẻ địch trước mắt, giải quyết xong rồi tính.

“Xem ra người đó đúng là rất quan trọng, khiến Tây Cương phải phí nhiều công sức tới vậy?” Trầm Sát hừ một tiếng, sau đó ra lệnh cho Thiên Nhất, Địa Nhị: “Các ngươi canh giữ tẩm điện của bổn Đế Quân, không ai được làm ồn xông vào, kẻ trái lệnh giết không tha.”

“Tuân lệnh.”

Thiên Nhất mặc dù muốn nói, sứ mạng của họ là bảo vệ Đế Quân nhưng vừa rồi Tuyết vệ chỉ lớn tiếng làm ồn đã bị đánh bay ra ngoài, họ cứ ngoan ngoãn nghe lệnh thì tốt hơn.

“Đi thôi, bổn Đế Quân phải xem xem, Tây Cương còn chiêu trò gì nữa.” Trầm Sát vung tay áo, định bay về phía khu vực nhà lao.

Nhưng đúng trong lúc này, một tiếng thét lạnh vang lên khiến hắn dừng bước.

“Lời ta vừa nói ngươi coi như coi như gió thổi ngoài tai sao? Tai ngươi đâu rồi?”

Lâu Thất rất giận, trừng mắt nhìn hắn. Nàng đã nhấn mạnh hai lần, không được dùng nội lực, cai rượu, cai thức ăn mặn, cai nữ sắc, hắn vừa còn đồng ý với nàng, bây giờ đã phá vỡ điều thứ nhất.

Trầm Sát đang định lên tiếng thì Tuyết vệ đã chỉ vào Lâu Thất quát lên: “Sao ngươi lại đi ra từ tẩm điện của chủ tử? Lâu Thất, ngươi là gian tế, những kẻ kia là do ngươi thả vào.”

Cô ta còn chưa biết việc Trầm Sát bị trúng bùa chú, nếu không chắc sẽ càng khẳng định nàng là gian tế.

Lâu Thất lạnh mặt, quát tháo quen rồi phải không?

Trầm Sát mặt càng lạnh, liếc nhìn Tuyết vệ, nói: “Ngươi vẫn không ghi nhớ.”

“Chủ tử, tại sao người lại tin tưởng cô ta tới vậy, thuộc hạ mới là người cùng người trưởng thành, người không phải càng nên tin thuộc hạ sao? Lúc trước cô ta đã phá Thất Sát Trận của Trà Sơn, sau đó kẻ địch mới tấn công vào. Nếu không phải là cô ta, bọn chúng sao có thể nhanh chóng tấn công như vậy?” Tuyết vệ chỉ thẳng vào Lâu Thất.

Tin tưởng sao? Tin tưởng cũng là một thứ rất mơ hồ.

Lời của Tuyết vệ khiến Ưng và thần y đứng bên cạnh đều sững người, bất giác nhìn về phía Lâu Thất.

“Còn nữa, tối qua thuộc hạ đúng là đã bị người khác ám toán, nhưng thuộc hạ sống ở Phá Vực nhiều năm như vậy, trước đây ai dám ám toán thuộc hạ, ai có thể ám toán thuộc hạ ở Cửu Tiêu Điện, mỗi người ở đây đều biết rõ về nhau, ngoại trừ cô ta.” Tuyết vệ chỉ về phía Lâu Thất, tiếp tục nói: “Ưng, không phải ngươi đã nói là không thể tra ra thân thế của cô ta sao? Ngay cả tên là thật hay là giả cũng không tra ra được, trên thế gian này, ngoại trừ cố tình che giấu, xóa bỏ thân phận, làm gì có ai không thể điều tra được. Cô ta mưu mô xảo quyệt, từng bước thi triển kế hoạch, vào Tam Trùng Điện và Sảnh Nghị Sự, làm ta tức giận, làm chủ tử tức giận để vào nhà lao, phá trận pháp, lại cố tình mất tích, khiến Hoa Vu Tồn dẫn theo mọi người đi tìm kiếm cô ta, tạo cơ hội cho kẻ địch lên núi tấn công Cửu Tiêu Điện. Chủ tử, người không thử nghĩ xem, sau khi cô ta tới Cửu Tiêu Điện, có việc nào là việc một tì nữ có thể làm không?”

Câu nói cuối cùng dứt lời, Lâu Thất cũng bất giác nhoẻn miệng cười.

Đúng vậy, mọi việc nàng làm đều không phải là việc tì nữ làm.

Còn một điểm nữa, tối qua đúng là nàng đã ám toán Tuyết vệ. Vốn dĩ chỉ muốn giáo huấn cô ta, vì thế để cô ta ngứa một đêm, sẽ phát ban quái dị trên ngực, thách cô ta cũng không dám cởi đồ cho thần y kiểm tra. Loại thuốc đó đúng là còn có thành phần khiến người ta dễ nóng giận, vì thế sáng nay cô ta mới bị làm cho nổi giận, không biết chừng mực.

Nhưng, đánh vỡ chiếc thuyền sứ khiến Trầm Sát nổi giận thì không liên quan gì tới nàng.

Tuyết vệ bước tới bên cạnh thần y, bất ngờ kéo cổ áo, giống như buông xuôi nói: “Mời thần y kiểm tra, có phải Tuyết trúng loại thuốc hay độc nào đó không?” Lúc này để chứng minh cho lời mình nói, cô ta cũng bất chấp việc cho thần y là người khác giới xem cơ thể của mình.

Lâu Thất cũng sững người.

Vì nàng đã tính toán hết rồi, Tuyết vệ sẽ không thể nào cho thần y xem người, cho người khác xem thì nàng không sợ, vì ở đây chắc chỉ có một mình thần y mới nhìn ra loại dược tính đó. Nhưng bây giờ, Tuyết vệ cho nàng thấy, một người con gái đã quyết lên, thì có thể làm mọi việc.

Thần y đỏ mặt, nhưng theo bản năng của thầy thuốc, ông cũng không rời mắt đi.

Phần ngực trắng ngần của Tuyết vệ rất hấp dẫn.

Nhưng trên vùng ngực trắng ngần đó có những vết ban lấm tấm chưa hoàn toàn biến mất, những vết ban đó giống như hình xăm, nhưng nhạt hơn và nổi bật hơn.

“Trên người Tuyết vệ đúng là có vết tích tàn dư của độc dược.” Thần y nói xong liền nhìn Lâu Thất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN