Đế Vương Sủng Ái

chương 24+25

trước
tiếp

Phòng ngủ của đại thị nữ nằm ngay trong thiên điện của tẩm cung vị Đế quân nào đó.

Bởi vì Đế quân nói, nơi này gần, độc trên người hắn còn chưa giải, không ai dám chắc từ lúc này tới hôm mười lăm khi nào sẽ phát tác, để nàng càng gần càng tốt. Hắn còn sai người lấy thêm một chiếc giường lớn từ trong kho ra cho nàng, trải đệm mới lên, những thứ vật dùng hàng ngày khác đợi tới khi trời sáng rồi từ từ mua thêm.

Những thị vệ dọn nhà, và đám thị nữ đang thu dọn đồ đạc nhìn đế quân, hắn đứng xem toàn bộ quá trình, họ ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Ngày đầu tiên của đại thị nữ.

Lâu Thất nghĩ rằng nàng sắp phát điên rồi.

Trời còn chưa sáng, nàng đã bị người ta bắt rời giường, bởi vì vị Đế quân nào đó mỗi ngày đều phải dậy sớm luyện công, thân làm đại thị nữ, nàng phải theo hầu bên cạnh hắn.

Theo hầu thì theo hầu, dù sao nàng vốn dĩ cũng không phải người thích ngủ nướng, nhân lúc hắn bay lên bay xuống bay tới bay lui luyện công, nàng cũng chọn một nơi thích nhất để luyện chút công phu mèo cào của nàng.

Cái này có thể nhịn, nhưng cái tiếp theo lại không thể nhịn được.

Vì sao có thị nữ của Nhị Trùng điện tới hầu hạ đại gia hắn rửa mặt, đại gia hắn còn chê tay chân người ta vụng về, cứ bắt đại thị nữ riêng của hắn là nàng làm.

Nàng đã hầu hạ người ta rửa mặt đâu bao giờ đâu.

À, có một lần tự nhiên lão đạo thối sốt cao không dứt, nàng chăm sóc thì có tính hay không?

Nhưng lần đó lão đạo thối bị bệnh, bây giờ vị đại gia này trẻ khoẻ cường tráng, không thiếu tay không thiếu chân, cực có tinh thần, bộ dạng không có chút gì gọi là trúng độc.

Đại gia nhà hắn!

Nàng lấy khăn ướt vứt lên mặt hắn, đúng lúc phủ lên khuôn mặt điển trai của hắn. Thị nữ đứng ở bên cạnh sợ tới mức tái nhợt mặt, tưởng rằng Lâu Thất làm thị nữ riêng ngày đầu tiên liền bị mất mạng, nào ngờ Đế quân chỉ lấy khăn xuống tự mình lau mặt, sau đó vứt vào trong chậu. Sao thị nữ lại dám ngông cuồng như Lâu Thất được, nàng run rẩy bưng chậu vội vàng ra ngoài.

Nơi này không phải một quốc gia, không phải một vương triều, chỉ là một khu vực, đế quân cũng không cần dậy sớm vào triều như Lâu Thất biết, nhưng vẫn có thời gian làm việc của hắn, sau khi ăn bữa sáng, hắn đi nghị sự với thuộc hạ.

Lúc dùng bữa sáng, vốn nàng cũng chỉ đứng cạnh nhìn hắn ăn giống như những thị nữ khác, đợi hắn ăn xong nàng lại đi ăn, dù sao sáng hôm nay Tuyết Vệ đã dẫn sáu thị nữ, hai ma ma và ba người sửa hoa từ Tam Trùng điện tới, những người này về sau đều do nàng quản. Nàng có ba bữa cơm theo chế độ của đại thị nữ, nghe nói thêm hai món ăn so với thị nữ bình thường, còn thêm một món bánh ngọt sau ăn.

Nhưng Đế quân ăn xong phải tới phòng nghị sự, còn xách cả nàng đi theo.

“Ta vẫn chưa ăn sáng.” Lâu Thất ra sức giãy giụa.

Bánh ngọt yêu thích của nàng, nhiều ngày nay ở bên ngoài đều không được ăn, chỉ đang chờ bánh ngọt trong bữa sáng, nước bọt sắp chảy ra rồi, chẳng lẽ còn không cho nàng ăn.

“Quá thời gian ăn sáng rồi, ngày mai ăn cho sớm vào.” Sắc mặt Trầm Sát không chút thay đổi, kéo thẳng nàng đi.

Có nghĩa là thời gian mà hắn ăn cơm vừa rồi chính là thời gian ăn sáng, tại sao không nói sớm với nàng, nàng mà biết trước, chắc chắn sẽ không chờ bên cạnh như những thị nữ khác, sẽ tự mình đi ăn.

Lâu Thất hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Hai bên trái phải trong phòng nghị sự ngồi chừng mười người, tam vệ cũng ngồi ở đó. Thấy nàng vào theo Trầm Sát, Tuyết Vệ gần như nghiến nát răng nanh. Nơi này, từ trước tới nay chỉ có mình nàng là nữ nhân, tất cả mọi người đều nhường nhịn nàng, cưng chiều nàng, nhưng về sau nàng sẽ không còn là duy nhất nữa sao?

“Chủ tử, thị nữ cũng có thể vào phòng nghị sự sao?”

“Đúng rồi, ta cũng cảm thấy không đúng cho lắm, ta ra ngoài đây.” Lâu Thất nói xong thì định xoay người rời đi, Trầm Sát giơ tay lên, Phá Sát xuyên qua không khí, lướt qua bên tai nàng, cắm vào cạnh cửa, sức lực rất là lớn, sau khi đâm vàocửa còn không ngừng rung rung.

“Bổn Đế quân có nói cho ngươi ra ngoài sao?”

Lâu Thất đứng im tại chỗ, nghiến răng nghiến lợi. Đáng chết, cái tình tình vui giận thất thường đáng chết, Phá Sát lại khiến nàng muốn phát điên. Thôi, trước mặt thuộc hạ của hắn, nàng cho hắn chút mặt mũi.

Lâu Thất xoay người lại, nghiêm mặt hỏi: “Đế quân, ta ngồi ở đâu?’

“Đứng đằng sau bổn Đế quân.”

Đứng? Sáng sớm nàng đã bị hắn lôi dậy, luyện công phu cả nửa canh giờ, sau đó lại đứng cả nửa ngày nhìn hắn ăn sáng, nàng đã đói tới mức bụng sôi lên, bây giờ còn không cho nàng ngồi, còn bảo nàng đứng sau lưng hắn.

Lâu Thất bước những bước chân oán giận đứng ra sau lưng hắn. Nàng ngước mắt lên, những người trong phòng nghị sự ngẩn ra một hồi liền đứng lên hành lễ với nàng: “Lâu cô nương.”

Hứ?

Chuyện gì thế này?

Lâu Thất vẫn không rõ là có chuyện gì, cũng không ai giải thích với nàng, nhưng nàng nhìn thấy rõ ánh mắt ghen ghét oán giận mà thỉnh thoảng Tuyết Vệ liếc tới. Hai mắt nàng híp lại, thấy cổ áo của Tuyết Vệ có một nếp gấp màu xanh, nàng lập tức nở nụ cười.

Nụ cười này của nàng khiến Tuyết Vệ càng thêm giận giữ, nhất thời không khống chế được đứng lên chỉ vào Thẩm Thất nói: “Ngươi cười cái gì?”

“Ta có cười cái gì đâu.”

“Rõ ràng là ngươi cười, ngươi nói đi, rốt cuộc ngươi đang cười cái gì? Có phải ngươi đang giễu cợt ta không?”

“Ha ha, ta chỉ đứng ở đây, sao phải giễu cợt ngươi? Tuyết Vệ đại nhân có chuyện gì để ta giễu cợt được sao, hay là ngươi nói cho ta nghe xem?” Lâu Thất nhíu mày, hành động này càng thêm kích thích cơn giận của Tuyết Vệ.

“Tuyết, đủ rồi, đừng quên đây là đâu.” Nguyệt Vệ cũng nhíu mày nói.

“Nhưng tự nhiên cô ta giễu cợt ta.” Tuyết Vệ tiếp tục đưa tay chỉ vào Lâu Thất: “Là ngươi, có phải ngươi hạ độc thủ không?”

Cái từ quỷ tha ma bắt “độc thủ” này.

“Độc thủ nào?” Lâu Thất cười càng tươi: “Chẳng lẽ Tuyết Vệ đại nhân trúng độc sao?”

Vừa nghe thấy trúng độc, tất cả mọi người không bình tĩnh được, chẳng lẽ trong Cửu Tiêu Điện còn có người có thể và dám hạ độc với Tuyết Vệ đại nhân? Vị tướng quân mà Lâu Thất nhìn thấy ở cửa thành tối qua đứng lên, lo lắng nhìn Tuyết Vệ đại nhân, hỏi: “Tuyết Vệ trúng độc gì, đã mời thần y chẩn đoán chưa?”

Người này cũng không tuấn tú cho lắm, nhưng có một khí thế cường tráng rắn rỏi, mặc áo choàng xanh đậm rồi mà vẫn còn thấy được cơ bắp trên người, chắc chắn đây là một vũ phu thô thiển.

Lâu Thất đứng sau Trầm Sát, nhô người về đằng trước, hỏi nhỏ: “Người này là ai?”

Trầm Sát không nói lời nào.

Nhưng Tuyết Vệ cho nàng đáp án rất nhanh.

Dường như Tuyết vệ không thích sự quan tâm của người này, đôi mắt đẹp lườm hắn, nóng nảy nói: “Tăng Lưu Vân, ngươi đừng lo chuyện bao đồng.”

Phụt, người vừa bị nàng định nghĩa là vũ phu thô thiển này lại tên là Lưu Vân, đúng là phá vỡ sự tưởng tượng của nàng với hai chữ lưu vân.

“Tuyết vệ, đây không phải trò đùa, nếu có chỗ nào không thoải mái thì vẫn nên đi tìm thần y kiểm tra xem sao.” Tăng Lưu Vân lo lắng không thôi, đưa tay định đỡ nàng, Tuyết Vệ cũng không biết chính mình bị làm sao nữa, chỉ thấy phiền táo khó kiểm soát được, giơ tay dùng nội lực đánh về phía hắn.

Sắc mặt Tăng Lưu Vân biến đổi, nhưng có vẻ như hắn rất quan tâm tới Tuyết Vệ, không có ý gì là muốn tránh. Cũng may Ưng đứng một bên phản ứng nhanh, kéo hắn tránh ra. Tuyết Vệ đánh hụt, nội lực bay thẳng vào giá đồ cổ đằng sau Tăng Lưu Vân.

“Tuyết.”

“Tuyết Vệ đại nhân!”

Mọi người kêu lên sợ hãi. Trên cái giá đó có đồ vật quý báu nhất của đế quân.

Nhưng Tuyết đã không kịp thu lại nội lực nữa, sắc mặt Trầm Sát cũng thay đổi, nhào về hướng đó, nhưng vì hắn ngồi cách đó khá xa, cuối cùng vẫn chậm một bước, cả giá đồ bị đánh trúng, đổ rầm xuống đất, tất cả những thứ đồ trưng bày trên giá rơi vỡ trên mặt đất.

Ưng và Nguyệt đồng thời hít một hơi khí lạnh, cũng lui về đằng sau.

Sắc mặt Tuyết trắng bệch, ngẩng đầu lên nhìn Trầm Sát, ấp úng, kinh sợ nói: “Chủ tử, chủ tử, ta không cố ý, ta không phải cố ý, chủ tử tha tội.”

Lâu Thất chưa từng thấy hắn cuồng nộ như vậy, trong sự cuồng nộ lại mang theo cảm giác tuyệt vọng, con ngươi bỗng bùng lên ngọn lửa, thân hình hắn khẽ động, chỉ chớp mắt liền tới trước mặt Tuyết Vệ, sau đó, hắn bóp cổ Tuyết Vệ, dùng một tay nhấc cả người nàng lên.

“Ngươi thật to gan.” Trong giọng nói u ám của hắn mang theo sát ý.

Lâu Thất thấy hắn như vậy cũng ngầm kinh sợ, theo những gì nàng biết, Tuyết Vệ và hắn xem như thanh mai trúc mã, từ trước tới nay Trầm Sát luôn khoan dung với nàng hơn những người khác, nếu không tính cách của Tuyết Vệ cũng không ngang ngược kiêu ngạo đến vậy. Nhưng bây giờ lại xảy ra chuyện gì, khiến hắn lại sinh ra sát ý với thanh mai trúc mã của mình.

“Chủ tử bớt giận.”

“Chủ tử bớt giận.”

Nguyệt Vệ và Ưng Vệ lên tiếng trước, những người khác cũng lập tức quỳ xuống.

“Chủ tử, Tuyết không cố ý, nàng có vẻ không được bình thường cho lắm, liệu có phải bởi vì trúng độc nên không khống chế được cảm xúc không?”

Nguyệt Vệ quan sát cẩn thận hơn những người khác một chút.

Nhưng nghe lời nói của hắn, Trầm Sát cũng không nguôi giận, cánh tay của hắn bỗng vung lên, quăng cả người Tuyết Vệ ra ngoài. Tuyết Vệ bay ra khỏi cửa, ngã xuống nền đá trên mặt đất, phun ra một ngụm máu, sau đó không ngừng ho sặc sụa. Nữ tử xinh đẹp động lòng người lúc đầu chỉ nháy mắt đã trở nên chật vật vô cùng.

Nhưng lúc này không ai dám đi đỡ nàng, thậm chí bọn họ đều quỳ không dám đứng lên.

Trầm Sát không để ý tới bất kì ai, bước tới trước giá đồ, hắn ngồi xổm xuống, lấy tay gảy gảy, sau đó nhặt mấy mảnh vỡ ra.

Đó là mấy mảnh sứ màu nâu đất, có vẻ không đáng giá.

Lâu Thất lục tìm trong đầu, có chút ấn tượng. Sau khi bước vào nàng quan sát tất cả mọi thứ theo thói quen, dù là thứ lớn hay thứ nhỏ, nàng đều sẽ để mắt tới, mà với trí nhớ siêu phàm của mình, chỉ cần là thứ từng liếc qua nàng đều sẽ không quên.

Đó hẳn là một con thuyền buồm.

Một con thuyền buồm làm bằng gốm sứ, hơn nữa còn rất thô sơ, không có gì trang trí trên đó cả.

Nếu đã là thứ đồ mà Trầm Sát yêu quý như vậy, vì sao không cất giữ cẩn thận, mà lại đặt trên giá ở phòng nghị sự?

Nàng nhìn lướt qua Ưng, đúng lúc Ưng cũng quay lại, dùng ánh mắt ra hiệu cho nàng mau quỳ xuống. Lâu Thất bĩu môi, bảo nàng quỳ xuống sao? Còn lâu!

Trầm Sát nhếch môi, tìm lấy một cái hộp, đặt những mảnh vỡ vào trong, sau đó cầm lấy cái hộp bước ra khỏi sảnh Nghị Sự, tới bên Tuyết Vệ đang nằm trên đất, nhìn cô ta từ cao xuống, lạnh lùng thốt ra, “Nói đi, ngươi muốn chết thế nào?”

Chết ư?

Sắc mặt Tuyết Vệ lại tái thêm vài phần.

“Chủ tử, người, người muốn giết thuộc hạ sao?” Giọng của cô ta còn đang run lên, sao có thể, sao có thể, cô ta đã bị hắn làm thương mà không hề oán hận, dù sao mấy người bọn họ đều biết, con thuyền đó là thứ mà hắn quý trọng nhất. Thậm chí, hắn còn coi nó hơn cả tính mạng của mình! Cô làm vỡ con thuyền đã là phạm vào một tội lớn, nếu như hắn giận giữ cô ta cũng hiểu, thế nhưng lại không hề ngờ rằng, hắn vậy mà lại vì một đồ vật vỡ vụn mà muốn giết cô!

Mắt thất thần sắc của hắn lạnh lùng không chút gợn, Tuyết Vệ ý thức được rằng những điều hắn nói là thực, nhất thời liền hoảng cả lên, dư quang nơi khóe mắt vừa khéo nhìn thấy Lâu Thất đang bước ra cùng đám Ưng, cô ta liền ra sức bò lên, quỳ trên đất, chống một tay, tay kia chỉ vào Lâu Thất nói, “Chủ tử, mạng của Tuyết đều là của ngài, bất cứ lúc nào ngài cũng có thể lấy mạng, nhưng lần này, tất cả đều do cô ta mà thôi, nếu như người muốn giết ta mà không giết cô ta thì ta không phục, không phục!”

Ưng vừa nghe thấy những lời này liền nhíu mày lại, hắn vốn định che chở cho Tuyết Vệ, thế nhưng khi nghe nàng đang cố hết sức để kéo Lâu Thất xuống nước, muốn nàng mất mạng cùng mình, lòng hắn quả thật không hề thoải mái, “Tuyết, ngươi nói gì vậy? Chuyện này không liên quan tới Lâu Thất.”

“Sao lại không liên quan chứ? Chủ tử, hôm qua chắc chắn là do cô ta hạ độc ta, tối qua cả người ta bị nổi lên những vết màu xanh lục rất lạ, ngứa ngáy vô cùng, gãi cả một đêm không ngủ nổi. Hôm nay cũng chẳng biết là có chuyện gì, ta không kìm chế nổi tâm tình của mình!” Tuyết Vệ mang sự thù hận trừng Lâu Thất, mắng lớn, “Là cô ta, chính cô ta đã hại ta! Nếu như không phải cô ta, ta đã không mất kiềm chế, cũng sẽ không ra tay với Tằng Lưu Vân, con thuyền bị vỡ kia, nói cho cùng cô ta mới là kẻ đầu sỏ gây ra! Chủ tử, người không giết cô ta ta không phục!”

Tất cả mọi người ở đây đều nhìn về phía Lâu Thất.

Cô mặc đồ thị nữ của Tam Trùng điện, vạt áo bay bay, thế nhưng lại không hề búi kiểu tóc quy định của thị nữ, cả mái tóc dài chr dùng một chiếc dây cùng màu buộc lên, suối tóc màu đen điểm xuyết sắc hồng trắng, nhìn lại nhẹ nhàng khoan khoái lạ kì, hơn nữa còn mang theo một sự xinh đẹp đặc biệt.”

Lâu Thất biểu thị khá vô tội với kiểu tóc của mình. Nàng vốn không thể búi tóc được như nữ tử cổ đại, hơn nữa sáng nay mới sớm ra đã bị người nào đó kéo dậy, cũng không có thời gian kêu người tới giúp, chỉ đành buộc tạm lên như vậy.

Đôi mắt hạnh nàng sáng rực, vẻ mặt sinh động, khóe miệng luôn mang theo ý cười xinh đẹp, mới nhìn thật sự không giống người đi hạ độc, hơn nữa, trong ánh mắt nàng cũng chẳng có chút chột dạ nào.

Rất nhiều người, bao gồm cả Ưng, đều cảm thấy đây là điều không thể.

Trầm Sát quay người qua, tuấn mâu u ám, nhìn nàng, đôi môi mỏng khẽ mở, “Ngươi thì sao?”

Lâu Thất nhún vai một cái nói, “Ngươi thấy giờ cô ta có tỉnh táo không?”

Hiện giờ tất nhiên ý thức của Tuyết Vệ rất tỉnh táo, hơn nữa tư duy còn rất rõ ràng, điều này nói rõ lên điều gì? Nói rõ là chẳng ai hạ độc cô ta cả. Một câu nói của Lâu Thất đã gột sạch cho bản thân rồi.

“Lâu Thất! Ngươi dám làm mà không dám nhận!” Tuyết Vệ giận dữ quát lên.

“Ta sợ quá đi mất, sao ta phải nhận chứ?” Lâu Thất nhướn mày nói: “Tiểu nữ tử tay trói gà cũng khong chặt, còn vừa mới tới đây, hạ độc ở chỗ nào? Mấy ngày nay ta đêu đi theo chủ tử của các ngươi hoặc Ưng Vệ đại nhân, ngươi có thể hỏi xem, có từng phát hiện ra độc ở trên người ta chưa?”

Ưng Vệ trầm giọng nói: “Tuyết, chuyện này không liên quan đến nàng ấy.”

Ừm, tuy rằng nàng và Ưng Vệ hai bên đều ghét nhau, thế nhưng Lâu Thất vẫn muốn like một cái cho sự công minh của Ưng Vệ. Chỉ tiếc là tên ngốc này ánh mắt không được sắc bén lắm.

“Chủ tử, tuy rằng Tuyết đã phạm tội lớn, thế nhưng tội này không tới mức phải chết, đại điển tuyển phi tiếp theo cũng cần đến nàng, mong chủ tử tha mạng.” Nguyệt Vệ lại nhìn Lâu Thất thật sâu, sau đó lại quay qua lần nữa quỳ một chân với Trầm Sát.

Quần chúng lại đồng loạt quỳ xuống.

Tuyết Vệ ngóng nhìn Trầm Sát, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Trầm Sát siết chặt nắm tay, cuối cùng thấp giọng nói, “Tội chết có thể miễn, nhưng tội sống khó tha. Nhốt cô ta vào thủy ngục mười ngày!”

Ở thủy ngục mười ngày, tuy rằng khác nhau một trời một vực với tội chết, thế nhưng đối với Tuyết Vệ luôn tự nhận mình có một vị trí đặc biệt trong lòng Trầm Sát, luôn cảm thấy mình rất tốt mà nói, đã là một đả kích rất lớn rồi. Người nàng khẽ lung lay, cắn chặt môi, nước mắt rơi lại càng nhiều hơn.

Có hai thị vệ từ góc tối bước ra một trái một phải giải Tuyết Vệ đi.

Đột nhiên Trầm Sát lại nói, “Giải Lâu Thất xuống, cùng một tội!”

Cái gì?

Khi Lâu Thất bị hai thị vệ khác cũng một phải một trái kèm chặt vai vẫn không cách nào hồi thần lại từ cơn tức giận. Trầm Sát đã quay người rời đi, bóng lưng đó thật sự rất lạnh lùng vô tình.

“Trầm Sát, ta XXOO ngươi! Ngươi có bệnh sao?”

Sau khi hồi thần lại Lâu Thất mắng to một tiếng. Những người khác đều nhìn cô như gặp quỷ, hoàn toàn không ngờ cô vậy mà lại dám mắng chửi Đế quân lớn tiếng như vậy!

“Ngươi, cô gái này, cái miệng rách này của ngươi chắc chắn sẽ bị khâu lại vào ngày nào đó!” Ưng tức giận nhìn cô, “Dám mắng chủ tử, có phải muốn chết rồi không?”

“Làm sao? Hắn vô duyên vô cớ nhốt ta vào thủy ngục mười ngày, ta còn không được mắng hắn hay sao?” Lâu Thất ra sức muốn giãy người ra khỏi sự kìm kẹp của hai thị vệ kia, cũng tức giận mắng.

Quả thật là không thể hiểu nổi, quả đúng là mừng vui khó đoán! Nói trắng ra là biến thái!

Tối qua còn nói nàng có công, Mê Hồn hoa là do nàng hái, độc trên Mê Hồn hoa cũng do nàng mang nước về rửa sạch, nàng vừa mới làm đại thị nữ của Tam Trùng điện đấy, hôm nay vừa vô số ánh mắt hâm mộ của thị nữ Nhất Nhị Trùng điện làm lễ rửa tội cho, vậy mà vẫn chưa hết một ngày liền nhốt nàng vào đại lao, mẹ nó, có phải bẫy người ta đến vậy không? Lên voi xuống chó gì đó là điều mà nàng ghét nhất, có thể để nàng sống một cuộc sống bình yên thuận lợi mỗi ngày ăn uống đầy đủ rồi chờ chết không?

Bà ngươi!

“Chúng ta sẽ đưa bọn họ vào thủy ngục.” Ưng và Nguyệt Vệ cũng đưa mắt nhìn nhau, chia làm hai hướng. Với thân phận của bọn họ, thị vệ cũng không dám trái lời, liền giao người lại cho họ.

Nguyệt Vệ đỡ lấy Tuyết Vệ đi trước, Tuyết Vệ đi được một đoạn liền quay ngoắt lại, ánh mắt hận thù đỏ quạch trừng lấy Lâu Thất.

“Ta còn tưởng đối với chủ tử ngươi đặc biệt thế nào, hóa ra cũng chỉ vậy mà thôi.”

Lâu Thất cũng không khách khí trừng lại một cái, “Ta cũng tưởng là thanh mai trúc mã tình cảm phải sâu đậm lắm cơ, hóa ra cũng chỉ vậy mà thôi.”

Tuyết Vệ nắm chặt tay, Nguyệt Vệ thở dài một hơi, “Được rồi, sao tính ngươi bao năm rồi vẫn không chịu đổi vậy chứ?”

“Ta không can tâm, tại sao lại vậy chứ?”

Bóng lưng của họ càng lúc càng xa, cũng không nghe thấy tiếng Nguyệt Vệ trả lời Tuyết Vệ nữa.

Ưng nhìn về Lâu Thất, “Ngươi tự đi hay ta giải ngươi đi?”

“Ta tự đi được.” Lâu Thất hừ một tiếng.

Thủy ngục ở trong một góc vắng vẻ của Nhất Trọng điện, không ai lại gần.

“Ngươi đi với ta, nơi đây có trận pháp, không cẩn thận là mất mạng như chơi đấy.” Ưng nói xong liền nắm lấy tay nàng.

“Không cần ngươi phải dắt, ta là trẻ con chắc?” Lâu Thất gắt một tiếng, để hắn đi đằng trước.

Ưng đi được hai nước đều quay lại dặn dò nàng phải đi theo từng bước của hắn, càm ràm như một ông lão khiến Lâu Thất không thể kiên nhẫn nổi, thiếu chút nữa lướt qua người hắn, cướp đường đi trước mặt hắn qua cái trận pháp này trước.

“Đây là trận pháp mà sư tỷ của chủ tử làm, gọi là trận Thất Sát, uy lực vô cùng mạnh, chỉ cần ngươi bước sai một bước thôi sẽ bị xoắn đến trọng thương, xương tan thịt nát.”

Trận Thất Sát, nói như là đáng sợ lắm vậy, được thôi, đúng là cái trận pháp này cũng không tệ, thế nhưng đối với nàng mà nói chỉ là trò dọa trẻ con thôi được không hả?

“Sư tỷ của Trầm Sát sao?”

“Ừm, cũng là một trong những người được chọn làm Đế hậu.”

“Một trong những? Nói như vậy thì hậu vị vẫn chưa được quyết định, có rất nhiều người được chọn sao?”

“Cũng chẳng nhiều, có ba người mà thôi.”

“Trong đó có phải có một người liên quan tới chiếc thuyền bị vỡ nát kia phải không?”

Ưng bước nốt bước cuối cùng, quay người ném nàng qua, lại nhìn thấy nàng hờ hững vô cùng, dường như lững thững đi một đoạn hoàn toàn chẳng có chút hoảng sợ nào, dường như uy lực của trận Thất Sát mà hắn vừa nói như một trò đùa vậy, người ta vốn chẳng để tâm chút nào hết.

Hắn đang muốn hỏi liền bị Lâu Thất chuyển đề tài.

“Chiếc thuyền đó. Ưng nhíu mày nói, “Không sai, thế nhưng người đó đã giờ không xuất hiện nữa rồi, nếu như nàng ta xuất hiện, có lẽ ngôi hậu sẽ thuộc về sư tỷ của chủ tử.”

Thấy nàng lại muốn hỏi, Ưng không kiên nhẫn nói, “Thôi được rồi, ngươi hỏi nhiều thế làm gì? Sắp bị nhốt mười ngày đấy, ngươi nên lo lắng cho chính mình đi, ta đoán ngày nào ngươi cũng khóc nhè ở trong đó đó.”

“Phì.”

Lâu Thất há hốc mồm, cuối cùng cũng chẳng nói gì nữa. Khóc nhè sao? Dường như rất nhiều năm rồi nàng chẳng biết khóc nhè là cảm giác gì rồi. Nếu như nơi đây thật sư có thể khiến nàng khóc nhè, vậy thì quả thật là một trải nghiệm mới mẻ.

“Thị vệ của thủy ngục chỉ nghe lệnh của chủ tử, vì vậy ta cũng chẳng có cách nào để họ đối tốt với ngươi, ngươi tự lo lấy đi!”

Ưng đen mặt, nhìn thấy có thị vệ bước qua, nói với hắn hai câu, đột nhiên lại liếc Lâu Thất một cái rồi xoay người rời đi.

Một khi đã có người bị lệnh áp vào thủy ngục, ngay lập tức sẽ có người tới báo với thị vệ ở đây, cho biết thân phận của người bị giam, nếu như có chút đặc thù còn phải trình bày tại sao lại bị nhốt, Đế quân đã hạ lệnh gì.

Tuyết Vệ, một trong bốn thị vệ thiếp thân của Phá Vực Đế quân, trong Phá Vực ai mà không biết chứ? Nghe đồn rằng Đế quân rất tốt với cô ta, đại điển tuyển phi lần này đều do một tay cô ta lo lieuj, hơn nữa cô ta cũng rất có thể chiếm một ngôi phi, mọi người nhìn thấy cô ta đều hết mục cung kính. Lần này lại bị nhốt vào thủy lao, quả thực khiến người ta kinh ngạc vô cùng, đến cả vẻ mặt quan tài mười năm không đổi của thị vệ thủy ngục cũng có chút biến rồi.

Vừa đem Tuyết Vệ rõ ràng đã bị nội thương vào ngục, lại một người nữa tới, vị này là người mới, thế nhưng trong một đêm đã được truyền khắp Phá Vực rồi. Mọi người đồn rằng, nàng ta là người Đế quân mang về trong lúc làm việc ở ngoài, trở thành đại thị nữ thiếp thân của Đế quân, là nữ nhân duy nhất từ trước tới nay được tiến vào Tam Trùng điện. Nghe đồn Đế quân rất sủng nàng ta, nàng ta gọi thẳng tên húy của ngài cũng được.

Thế nhưng đại thị nữ thiếp thân này vừa mới làm được một ngày đã bị tống vào thủy lao rồi!

Trong Cửu Tiêu điện có một đống người đang bàn luận rồi.

Lâu Thất không quan tâm được xem người của Cửu Tiêu điện nói gì về mình, sau khi nàng vào thủy ngục liền bị tình hình ở đây làm nổi giận lớn một trận.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN