Đế Vương Sủng Ái

chương 18 +19

trước
tiếp

Nàng nằm mơ gặp lão đạo sĩ thối mặc hoàng bào màu vàng, đầu đội kim quan, râu cạo sạch sẽ, dáng người uy nghiêm, khí độ bất phàm, nhưng không phải ngồi trên điện kim loan mà là đứng trên một đỉnh núi, gió thổi áo bào phần phật, ông quay người lại nói gì đó với nàng.

Nhưng bất luận nàng lắng nghe thế nào đi nữa cũng không nghe thấy ông ta nói gì, khiến nàng tức muốn nổ phổi, gọi đạo sĩ thối, đạo sĩ thối, ông bị câm rồi sao.

Đạo sĩ thối bình thường mặc đạo bào màu xám, râu tóc xồm xoàm, đâu có uy nghiêm như bây giờ.

Phải chăng nàng quá nhớ lão đạo sĩ thối nên bây giờ mới nằm mơ thấy lão.

Có điều, lão đạo sĩ thối đó thì có gì đ nhớ chứ, cả ngày chỉ biết bố trí các thể loại nhiệm vụ cho nàng, đáng ghét chết đi được.

“Nghĩ gì mà vẫn còn chưa chịu xuống, lẽ nào ngươi muốn để chủ tử cõng ngươi vào thành.” Ưng gầm lên bên tai, Lâu Thất giơ tay tát một cái theo bản năng. Chết tiệt, nàng ghét nhất là khi chưa tỉnh hẳn lại có người ồn ào bên tai.

Đúng lúc tay nàng tát đi, Trầm Sát đặt nàng xuống, vì thế người đi tới không nhìn thấy vừa nãy nàng được Trầm Sát cõng.

Nhưng bàn tay nàng vẫn tát mạnh về phía Ưng, người vừa tới đều nhìn thấy.

“Phụt” một tiếng, có người cười nhạo: “Ha ha, Ưng, ra ngoài có một chuyến mà ngươi đã kiếm được một mụ vợ đanh đá rồi sao?”

Giọng nói rất trong trẻo, dứt khoát, lập tức khiến Lâu Thất bừng tỉnh hẳn, quay đầu về phía tiếng nói, vừa nhìn cằm nàng liền muốn rớt xuống đất. Thứ đầu tiên nàng nhìn thấy là tám con hãn huyết mã khỏe mạnh trên đầu có đeo trang sức vàng lấp lánh, kéo một cô xe ngựa màu đỏ mạ vàng vô cùng xa xỉ, khoang xe rất lớn, trên đỉnh nhọn có một viên dạ minh châu cực lớn, cửa sổ có rèm cửa màu đen thêu rồng đỏ, đúng là vô cùng xa hoa.

Nhìn xong mọi thứ nàng mới nhìn tới nam tử ngồi ở vị trí phu xe. Đó là một nam tử vô cùng tuấn mỹ, gương mặt trái xoan, da trắng như ngưng chi, nét mặt như tranh vẽ, mặc một chiếc áo bào màu trắng có thêu chỉ bạc, cánh tay cầm roi ngựa cũng thon dài, trắng ngần rất bắt mắt. Đây là một mĩ nam khác hoàn toàn với Trầm Sát và Ưng, nếu như Trầm Sát là đế quân bá khí, Ưng vệ tuấn tú như ánh sáng mặt trời, vậy thì vị này sẽ là thanh phong minh nguyệt.

Trần Thập xoa mạnh cánh tay, chỉ cảm thấy khí áp xung quanh bỗng nhiên giảm xuống, bắt đầu lạnh toát. Quan sát kỹ thì thấy khí lạnh này tỏa ra từ người chủ tử, ừm, nguyên nhân sao…

“Khụ khụ, Lâu cô nương.” Đừng nên nhìn Nguyệt vệ si mê như vậy nữa.

Lâu Thất bừng tỉnh khỏi sắc đẹp, ngẩng đầu đưa mắt nhìn đế quân nọ, lại buột miệng nói: “Trầm Sát, ngươi đẹp trai nhất.”

“Phụt…”

Nguyệt vệ không khống chế được bật cười, nhưng lại bị nước miếng của mình làm cho sặc sụa: “Khụ, khụ, khụ… Ưng, mụ vợ đanh đá của ngươi to gan gớm, dám gọi thẳng tên của chủ tử.” Lại còn rất biết nịnh bợ, kẻ to gan, biết pha trò này ở đâu ra vậy, ăn mặc kiểu gì thế kia, sao lại dựa chủ tử gần vậy.

“Ta làm gì có mụ vợ đanh đá nào. Nguyệt, ngươi đừng ăn nói linh tinh. Đây là thị nữ chủ tử mới nhận, tên là Lâu Thất.” Ưng vừa mới giữ tay Lâu Thất tát tới, lúc này đang trừng mắt nhìn nàng, hất tay ra: “Đây là Nguyệt vệ đại nhân, ta cảnh cáo ngươi, đừng dở trò dại trai với Nguyệt.”

“Ngươi mới dại trai, ta là chiêm ngưỡng, chiêm ngưỡng ngươi hiểu không.” Lâu Thất trợn mắt, thấy Trầm Sát đã đi vào trong xe ngựa nàng vội vàng bước theo. Đang định lên xe thì Ưng vệ túm lấy áo nàng từ sau lưng: “Chúng ta đã tới địa phận Phá Vực rồi, tốt nhất ngươi nên ghi nhớ bổn phận thị nữ của mình, xe này là xe riêng của chủ tử, ngươi không có phần.”

Khốn kiếp, còn có nhân quyền nữa hay không, nàng không thể lên xe, lẽ nào phải đi bộ tới cái nơi gọi là Phá Vực sao? Quả nhiên tồn tàn, nhìn ra xa toàn là đồng hoang, phía xa xa có một ngọn núi hùng vĩ, làm gì có bóng dáng thành trì nào, muốn nàng đi kiểu gì?

Đang oán thán trong lòng thì Ưng và Trần Thập đều huýt gió, tiếp theo đó nàng nghe thấy tiếng vó ngựa vang lên, trong tầm mắt nàng có bốn con tuấn mã đang phi tới.

Là hãn huyết bảo mã! Không phải giống ngựa này rất khó tìm sao, tại sao ở đây nhiều như rau cải vậy, không xa xỉ vậy chứ?

Mấy con ngựa phi tới, Trần Thập bước về phía một con trong số đó, xoa nhẹ rồi dứt khoát nhảy lên lưng ngựa, cưỡi ngựa đi tới sau xe ngựa.

“Ta đưa ngươi đi!” Ưng kéo Thất Sát định đi về phía một con ngựa cao lớn, hắn cho rằng nàng không biết cưỡi ngựa. Mặc dù hắn dẫn theo một cô gái, lại là một cô gái ăn vận kì lạ thế này vào thành sẽ làm tan nát trái tim của vô số các cô gái, nhưng vì chủ tử, hắn nhịn.

Trầm Sát đã bước lên xe ngựa xa hoa rồi bỗng dừng lại, không quay đầu, giọng trầm truyền lại: “Để nàng ta tự cưỡi ngựa.”

Ưng sững người, sau đó nhìn Lâu Thất cười nhạo: “Ta không giúp được ngươi rồi.”

Lời của chủ tử chính là thánh chỉ.

Sau đó hắn bỏ mặc Lâu Thất, quay người nhảy lên ngựa, phóng ngựa tới phía trước xe ngựa, Ưng ngồi trên lưng hãn huyết bảo mã nhìn rất hiên ngang, dáng vẻ đó tin rằng có thể khiến vô số các cô gái đổ rạp. Nhưng Lâu Thất chỉ trợn ngược mắt, mấy ngày chung sống cùng nhau, nàng cảm thấy mình xung khắc với Ưng, tha lỗi cho nàng không muốn chiêm ngưỡng vẻ tuấn tú của hắn ta.

Nguyệt vệ đại nhân mỉm cười nhìn nàng không nói gì, chỉ khẽ vung roi, chiếc roi không hề đánh xuống người ngựa, tám con bảo mã lập tức tung vó bước đi sau lưng Ưng tiến về dãy núi nguy nga kia, xe ngựa chạy qua trước mắt nàng, Trầm Sát ngồi thẳng lưng trong xe ngựa, không hề quay đầu nhìn nàng qua cửa sổ.

Trần Thập đi sau, quay đầu lo lắng nhìn nàng, nhưng cũng không hề dừng lại.

Lần này coi như nàng lại được chứng kiến tính tình bất định của Trầm Sát.

Vốn dĩ đang yên đang lành, đột nhiên như thể ai nợ hắn bảy tám trăm vạn vậy, lập tức trở mặt như không quen biết. Vốn dĩ còn đồng ý cõng nàng, bây giờ còn không cho nàng ngồi chung xe ngựa.

Chà chà, gã đàn ông này đúng là khiến người khác muốn đánh cho một trận.

Nhìn người và xe ngựa đã đi xa, dường như muốn bỏ nàng một mình ở lại, Lâu Thất bĩu môi, mấy ngày qua nàng cũng đã hiểu phần nào con người của Trầm Sát, nếu như lúc này nàng thực sự bỏ trốn, chắc tương lai sẽ ăn đủ.

Hơn nữa nơi này trước sau không một bóng người, nàng đi đâu được?

Chẳng qua chỉ là muốn thăm dò nàng thôi mà!

Cho dù hắn biết nàng biết cưỡi ngựa thì đã sao?

Lâu Thất nhướng mày, vận động xương cốt, quan sát mấy con hãn huyết bảo mã nhìn như ngựa không chủ nhưng rất có thể là thú cưỡi của mấy người Phá Vực này, nàng chọn một con dã tính mạnh nhất trong số đó.

Nàng móc ngón trỏ về phía con ngựa đó nói: “Ngựa ơi, lại đây, chính là ngươi đó.”

Con ngựa đó lập tức hí lên một tiếng, nhưng vẫn chạy về phía nàng. Lâu Thất nhón chân, người bay lên như chim én, ngồi vững trên yên ngựa, tay kéo cương, cúi người thì thầm mấy câu bên tai ngựa, ngón tay bắt quyết, ngựa liền hí lên vang dội, lao đi như mũi tên bay ra khỏi dây cung.

Gió thổi vù vù bên tai, cả người như đang bay.

Lâu Thất vô cùng vui vẻ.

Lâu lắm rồi chưa phi ngựa nước đại, hơn nữa nàng cũng chưa từng được cưỡi hãn huyết bảo mã huyết thống thuần chủng, dũng mãnh như tương truyền. Hãn huyết ở hiện đại cũng có, nhưng chỉ là tốt hơn ngựa thường một chút, không thể truyền kì giống thế này được.

Những con hãn huyết bảo mã ở đây thực sự khiến nàng vô cùng vui vẻ.

Cạch, cạch, cạch… tiếng vó ngựa đuổi ở phía sau đan xen với tiếng cười phóng khoáng giòn tan của thiếu nữ: “Ha ha, ngựa tốt.”

Trầm Sát trong xe ngựa quay đầu lại nhìn ra ngoài cửa sổ, Lâu Thất đang cưỡi ngựa đi ngang qua xe, quay đầu nhìn vào, gương mặt đó rạng rỡ hơn hẳn trong ánh nắng ban mai, dường như có thể khiến hắn lóa mắt.

“Ngươi biết cưỡi ngựa.” Hắn nói, hơn nữa kĩ năng rất tốt, quan trọng hơn cả là nàng chọn thú cưỡi dự bị của hắn, con ngựa đó lại còn rất nghe lời.

Lâu Thất không biết mình bị thăm dò ra nhiều hơn, không chỉ đơn thuần để lộ việc mình biết cưỡi ngựa.

Lúc này tâm trạng nàng rất tốt, nàng nhướng mày nhìn hắn nói: “Ta biết cưỡi ngựa nhưng kĩ thuật cưỡi ngựa thì rất bình thường.”

Rất bình thường.

Trầm Sát cúi đầu không để nàng nhìn thấy nụ cười trên khóe môi hắn.

“Ngươi tới phía sau đi cùng Trần Thập.” Nguyệt vệ đại nhân nhìn nàng, nói: “Không ai được đi song song với xe ngựa của chủ tử, ngươi chỉ là tì nữ, đây là Phá Vực, phải ghi nhớ thân phận của ngươi.”

Nguyệt vệ đại nhân lên tiếng, nội dung thực ra cũng không khác là mấy so với điều Ưng nói. Lâu Thất không muốn tranh cãi với họ về vấn đề này, chẳng qua chỉ là ra phía sau mà thôi, không vấn đề gì cả.

Nàng lùi lại, nhường cho xe ngựa đi trước, mình thì đi song song với Trần Thập.

Trần Thập nhìn nàng định nói gì song lại thôi.

“Sao vậy, có gì cứ nói.”

“Lâu cô nương, cô thật lợi hại.”

Lâu Thất giật mình, vã mồ hôi, sao nàng lại lợi hại rồi: “Là sao? Ta đâu có lợi hại gì.”

“Con ngựa này là Đạp Tuyết, rất khó tính, hơn nữa từng một mình chống lại bốn con sói hoang, bốn con sói hoang chết hết, Đạp Tuyết không hề có một vết thương nào. Ngay cả tứ vệ cũng không thể thuần phục, chỉ chủ tử có thể. Đạp Tuyết có chung huyết mạch với ngựa yêu Phi Ngân của chủ tử, có điều chủ tử vì đã có Phi Ngân nên mới để Đạp Tuyết tiếp tục ở lại trên đồng hoang này. Ngươi vừa tới đã thuần phục được Đạp Tuyết, ngươi còn nói ngươi không lợi hại.”

Chết tiệt.

Lâu Thất muốn chửi thề.

Thì ra gã Trầm Sát đó bắt nàng cưỡi ngựa là còn có một một hố này ở đây. Nàng đâu biết được Đạp Tuyết có thân phận và chiến tích lẫy lừng tới vậy.

Lừa đảo quá, chơi khăm nhau quá, không thể phòng bị, hay là nên nói rằng nàng vốn dĩ quá xuất sắc, khó thể che lấp được hào quang của bản thân.

Lâu Thật muốn bật khóc, tâm trạng vui vẻ lập tức trở nên ủ đột.

“Lâu cô nương, sao cô làm được vậy?” Ánh mắt Trần Thập nhìn cô vô cùng sùng bái.

Lâu Thất thở dài trong lòng, nàng không cần được sùng bái, được sùng bái không phải việc gì tốt, điều đó có nghĩa là nàng sẽ phải làm nhiều hơn, mệt hơn, đó không phải là điều nàng muốn.

“Trần Thập, hay là ngươi nói với ta Phá Vực này thế nào đi?” Lâu Thất quyết định nói sang chuyện khác.

Nhưng cũng chính vấn đề này khiến Trần Thập thao thao bất tuyệt, còn có cả sự sùng bái như nước sông cuồn cuộn của hắn đối với Trầm Sát, Lâu Thất cũng nghe những gì hắn kể, nàng cũng khá bội phục Trầm Sát.

Lâu Thất ở hoang sơn dã ngoại suốt mấy ngày, vừa nhìn thấy tường thành của Phá Vực, trong lòng nàng ngạc nhiên tới mức không nói lên lời.

Phá Vực, thực ra còn gồm cả vùng đồng hoang mà trước đây họ đi qua. Nhưng tường thành thực sự thì ở đây, dưới chân núi nguy nga là tường thành màu đen cao ba trượng dày một trượng, bao bọc cả ngọn núi lại, dưới ánh nắng mặt trời ánh lên ánh sáng sắc lạnh độc đáo của khoáng thạch, đó chính là khoáng thạch hắc thiết vô cùng đắt đỏ và cũng vô cùng cứng chắc, thông thường người ta sẽ dùng để rèn binh khí, trước giờ không có ai dùng huyền thiết để xây nhà chứ đừng nói tới việc làm một bức tường thành dày thế này.

“Chỉ giá trị xây dựng của tường thành này cũng đủ cho người dân đất nước này ăn mấy ngày cơm rồi.” Trần Thập rất kiêu ngạo nói.

Lâu Thất nghe Trần Thập nói về mức độ quý giá của khoáng thạch huyết thiết xong thì không khỏi nhẩm tính, khiếp, có cần phải ngông cuồng vậy không, lãng phí.

Nhưng cũng là lúc này nàng lần đầu tiên ý thức được thân phận và địa vị bất phàm của Trầm Sát.

Trên thành lầu hùng vĩ, cánh cửa huyền thiết màu đỏ sẫm từ từ mở ra, giống như có một luồng khí thâm trầm, nặng nề ập tới, tới Lâu Thất cũng nhất thời lặng lẽ, chỉ mở tròn mắt nhìn vào con đường rộng lớn phía trong cổng thành, hai bên là sĩ binh mặc khải giáp màu đen đứng nghiêm trang, phía sau sĩ binh là người dân đang kiễng chân ngẩng đầu.

Nàng có thể nghe được những âm thanh kia.

“Đế quân về rồi, đế quân về rồi.”

“Cung nghênh đế quân.”

Một đại tướng quân cưỡi ngựa ở phía trước đội ngũ hô vang một câu, tất cả binh sĩ và người dân phía sau đều đồng loạt hoan hô: “Cung nghênh đế quân.”

Âm thanh vang dội, chấn động đất trời, đồng loạt chỉnh tề, vô cùng tôn kính, giống như đã rèn luyện qua vô số lần.

Rèm cửa xe được Nguyệt vệ vén qua hai bên, Trầm Sát ngồi bên trong xuất hiện trong tầm mắt mọi người, nét mặt hắn bình tĩnh, đôi mắt sâu thẳm lướt qua khiến vô số nữ tử sắc mặt ửng hồng.

Lâu Thất lúc này cũng biết tại sao mình không thể lên xe rồi.

Người ta là đế vương được binh sĩ và bách tính sùng bái, trên xe làm sao lại có thể xuất hiện một nữ tử lạ mặt không rõ nguyên do được và nàng cũng hiểu tại sao khi tới gần thành lầu, Nguyệt thị vệ lại đột nhiên tháo áo choàng của hắn xuống khoác lên người nàng.

Mặc dù bây giờ nàng chỉ một nhân vật bé nhỏ đi theo phía sau xe ngựa, song song với một thị vệ nhưng cũng thu hút được vô số ánh nhìn, đa số là ngạc nhiên, ngờ vực.

Nếu như lúc này nàng còn mặc bộ đồ hiện đại xuất hiện trước mặt mọi người, có lẽ cũng sẽ ảnh hưởng không nhỏ tới Trầm Sát.

Xe ngựa đi từ từ trong thành, sau mấy tiếng cung nghênh, không còn ai lên tiếng nữa, khắp nơi yên tĩnh. Điều này có thể phản ánh được vị đế quân này rất uy nghiêm.

Nhưng vì hắn còn trẻ tuổi, lại tuấn tú, khí chất bất phàm nên Lâu Thất vẫn nhìn thấy có rất nhiều thiếu nữ gương mặt ửng hồng, ánh mắt cuồng nhiệt nhìn hắn.

Còn nàng là nữ giới duy nhất trong đội ngũ nên cũng nhận được không ít ánh mắt đố kỵ.

Tòa thành này rất lớn, căn bản không nhìn thấy ranh giới. Phong cách kiến trúc cũng rất phóng khoáng, đường xá trong thành vô cùng rộng rãi, thông suốt. Nàng cưỡi trên lưng ngựa, nhìn từ trên cao về phía xa, có thể nhìn thấy hàng quán hai bên đường của những con phố quanh đó, xem ra người dân trong thành trì này cũng an cư lạc nghiệp, điều này chứng tỏ vị đế quân Trầm Sát này cũng rất có tài.

Đi qua khu vực có người dân tập trung, tốc độ của họ nhanh hẳn lên, nơi này là một vùng rừng và cánh đồng, có điều khi nhìn thấy ruộng đồng ở đây Lâu Thất bất ngờ nhíu mày.

Đi qua một rừng trúc rộng lớn, khi Lâu Thất tưởng họ còn phải ra khỏi thành thì Trần Thập nói với nàng rằng, sắp tới nơi rồi.

Núi cao mỗi lúc một gần, đợi khi họ tới chân núi nhìn thấy con đường rộng rãi quanh co uốn lượn vòng lên núi, Lâu Thất lại không khỏi khen ngợi, núi cao như vậy, dường như tới tận tầng mây, có thể làm được một con đường lớn rộng rãi cho phép xe ngựa đi qua thế này đúng là phải tốn rất nhiều sức người sức của. Gã này cũng thật là, hoàng cung xây dựng ở dưới chân núi không được à, tại sao nhất định phải xây trên ngọn núi cao thế này?

Nàng lẩm bẩm hỏi ra vấn đề này, Trần Thập sững người, ghì cương nói: “Kẻ địch của chủ tử không ít, ở trên núi sẽ an toàn.”

Bây giờ tới lượt Lâu Thất sững người.

Kẻ địch có bao nhiêu mà khiến cỗ máy giết người này phải sống trên núi cao? Đùa gì vậy?

Dường như tới đây rồi họ mới có thể thở phào.

Dọc đường vội vã lên núi. Nhìn từ xa đã thấy một bức tường bao làm bằng huyền thiết xuất hiện trước mặt, dọc đường núi có ba cổng thành, sau cổng thành là tường trắng ngói lưu ly, kiến trúc cung điện cổ vô cùng hùng vĩ nguy nga xuất hiện trong tầm mắt của Lâu Thất, khiến nàng hít ngược một hơi khí lạnh.

Phía sau cung điện, mặt trời đang chiếu sáng rực rỡ, ngói lưu ly phản chiếu ánh sáng lấp lánh, tầng tầng mái lợp cong vút, địa thế cao dần lên, cung điện được xây dựng thấp thoáng trong rừng cây, rừng hoa, đẹp đến mức khiến người ta nín thở.

“Đẹp quá!”

Lâu Thất lẩm bẩm.

Cửa cung đầu tiên mở ra, xe ngựa tiến vào, trên đường có cung nữ xinh đẹp mặc trang phục màu xanh lam với dải áo màu hồng trắng hành lễ trước xe. Lâu Thất cũng nhận ra đây không phải là hậu viện hoàng cung cổ đại mà nàng biết, vì nàng còn nhìn thấy có không ít nam nữ, người già và trẻ nhỏ, dường như nơi này cũng là một khu dân cư, nhìn thấy xe ngựa họ đều lũ lượt hành lễ. Thấy họ hành lễ lại không giống hoàng thân quốc thích.

“Trần Thập, những người đó là ai?”

Trần Thập nói: “Đó là người trong vương điện, giống như tứ vệ còn có đại tướng quân, người nhà của thị vệ nhóm Giáp, bọn họ đều sống ở đây, trong đó còn có cả những người ở nơi khác tới nương nhờ chủ tử, nếu thân phận đặc biệt thì cũng được bố trí sống ở đây. Cung điện của chủ tử ở đỉnh núi cao nhất gọi là Cửu Tiêu Điện.”

Trong thời gian trò chuyện, họ đã tới được Cửu Tiêu Điện.

Xe ngựa chảy thẳng vào cửa điện sau đó đi thêm một lát mới dừng lại. Trước mắt là một cửa cung nữa. Ở trước cửa có một cô gái ăn vận chỉnh tề, eo đeo bội kiếm, đứng trước một nhóm thị nữ, nhìn xe ngựa chạy tới, ánh mắt thoáng vẻ vui mừng.

Trận Thập nhảy xuống ngựa, ra hiệu Lâu Thất cũng xuống, sau đó thì thầm nói với nàng: “Đó là Tuyết vệ đại nhân. Tuyết vệ đại nhân cai quản toàn bộ nội vụ trong Cửu Tiêu Điện, nàng ta cũng là người ở bên cạnh chủ từ lâu nhất, ngươi gặp nàng ta thì hãy cung kính một chút.”

Cung kính, nữ nhân khiến nàng cung kính dường như vẫn chưa ra đời.

Trầm Sát xuống xe, Tuyết vệ liền tới nghênh đón, giọng nói trong trẻo: “Chủ tử, người về rồi sao, thuộc hạ đã chuẩn bị sẵn nước thuốc.”

“Ừ.” Trầm Sát đi được mấy bước, bất ngờ dừng lại, quay đầu lại, đôi mắt đen nhánh nhìn Lâu Thất nói: “Từ hôm nay trở đi, nàng ta sẽ là thị nữ bên cạnh ta, sau này việc sắp xếp tắm gội hãy giao cho nàng ta. Dẫn nàng ta xuống, chuẩn bị cho nàng ta mấy bộ đồ rồi dẫn tới Tam Trùng Điện.”

Nghe vậy, Tuyết vệ sững người, sửng sốt quay đầu lại, lúc này mới thấy Lâu Thất.

Lâu Thất rất muốn trợn ngược mắt, xem ra vị Tuyết vệ đại nhân này trước đây trong mắt không hề nhìn thấy ai, bây giờ mới phát hiện ra sự tồn tại của nàng. Mặc dù nàng không tùy tiện tỏ thái độ cung kính với một người nào đó, nhưng thái độ thân thiện thì nàng vẫn có. Nàng mỉm cười vẫy tay chào Tuyết vệ: “Chào Tuyệt vệ đại nhân, ta là Lâu Thất, sau này làm phiền ngươi rồi, Trầm Sát.”

“To gan.”

Một tiếng quát ngắt quãng lời nói của Lâu Thất, đôi mắt đan phượng xinh đẹp của Tuyết vệ trợn trừng giận dữ, chỉ vào nàng nói: “Ai cho phép ngươi gọi tên của chủ tử, người đâu, lôi cô ta xuống đánh hai mươi roi.”

Mọi người có mặt đều sững người, nhất thời không biết nên phản ứng ra sao.

Lâu Thất chỉ sững người một lát, sau đó nàng bật cười, Trầm Sát vừa nãy hạ lệnh xong liền đi vào, bây giờ ở đây, ai là người có địa vị cao nhất, Ưng, Nguyệt hay là vị Tuyết vệ đại nhân ở bên Trầm Sát thời gian lâu nhất?

Nàng không ngờ rằng, vừa bước tới địa bàn của Trầm Sát đã bị dằn mặt. Muốn đánh nàng hai mươi roi, đùa sao? Nàng đóng giả ngây ngô đáng yêu không phải là muốn để bị ăn đòn.

“Ta gọi tên Trầm Sát trước mặt hắn, hắn còn không có ý kiến gì, ngươi không tin có thể đi hỏi hắn.” Nàng lấy tay vuốt nhẹ bờm của Đạp Tuyết, vừa nhẹ nhàng liếc mắt nhìn cô ta.

Nói thực lòng, Tuyết vệ rất xinh đẹp, vóc dáng cân đối cao ráo, ngũ quan tươi xinh, có lẽ là do tập võ nên gương mặt có nét hào khí, càng khiến nàng ta quyến rũ hơn, nổi bật hơn hẳn mấy thị nữ dung mạo xinh đẹp sau lưng, nhưng ánh mắt nàng ta có phần cao ngạo sẽ khiến người cùng giới không ưa. Lâu Thất cảm thấy mình không thể thoát ra khỏi lý lẽ đó, nàng không thích Tuyết vệ, giống như Tuyết vệ cũng không thích nàng vậy.

Đâu phải bạn bè thân quen gì, không thích là không thích, lẽ nào nàng còn phải ép mình đi thích một người không liên quan.

Nếu đã không thích thì đừng nói tới cung kính, tới thái độ thân thiện nàng cũng thu lại.

Lão đạo sĩ thối trước đây đã từng nói nàng, tính cách này cũng may nàng có bản lĩnh lớn, nếu không, đắc tội nhiều người tới vậy, sẽ bị giết chỉ trong giây lát.

“Ngươi còn dám gọi nữa, ngươi là cái thá gì chứ? Dựa vào ngươi mà cũng được làm thị nữ bên cạnh chủ tử?” Tuyết vệ tức giận trợn tròn mắt, chỉ vào nàng và bước tới vài bước, ngón tay ngọc ngà thon thả suýt chút nữa chỉ vào mũi nàng.

Đôi mắt Lâu Thất ánh lên ánh sáng lạnh: “Ta còn chưa kịp nói với ngươi rằng, ta ghét nhất là có người chỉ vào mặt ta.”

“Ha ha, ngươi biết ta là ai không? Một trong tứ vệ của Cửu Tiêu Điện, ngươi chẳng qua chỉ là một thị nữ mà thôi, cho dù bổn đại nhân giết ngươi cũng rất bình thường.”

“Vậy sao?”

“Tuyết, bỏ đi, đừng gây rối nữa.” Nguyệt vệ đại nhân bước tới, đưa tay kéo Tuyết vệ lại.

Nguyệt vệ hất tay ra, lúc này đột nhiên nhíu mày, nhìn Lâu Thất rồi lại nhìn Nguyệt vệ, cô ta bỗng nhiên nghiến răng nói: “Cô ta đang mặc áo choàng của ngươi sao? Nguyệt, không phải trước giờ ngươi vẫn thích sạch sẽ sao?” Nói xong cô ta ra tay nhanh như chớp, giật tung áo choàng trên người Lâu Thất vứt xuống đất, dẫm mạnh lên, chiếc áo choàng trắng tuyết lập tức có thêm vài dấu chân.

Ưng chống trán, lắc đầu không biết nói gì. Trần Thập không có tiếng nói ở đây, chỉ biết đứng bên cạnh lo lắng nhìn Lâu Thất.

“Ngươi, từ đâu tới?” Tuyết vệ lại chỉ tay vào mũi Lâu Thất: “Ngươi không những vô lễ với chủ tử còn dám quyến rũ Nguyệt vệ, to gan gớm.”

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN