Đế Vương Sủng Ái

chương 16 +17

trước
tiếp

Xà vương lập tức nổi giận, điên cuồng xoắn người, quẫy cao đuôi, tạm thời từ bỏ hai người kia, quất mạnh về phía Trầm Sát

Trọng lực cái đuôi kia đập xuống chí ít cũng phải tới một trăm cân, nếu như đập trúng không chết cũng tàn phế. Đầu rắn lại quay qua một góc, tập kích Trầm Sát từ hai bên. Cứ theo tình hình này, nếu như hắn muốn tránh thì chỉ có thể né sang bên phải, nhưng bên phải có Ưng và thị vệ, sau lưng họ là Lâu Thất.

Lâu Thất vừa cẩn trọng tiến sát về phía Mê Hồn Hoa, vừa chú ý tới tình hình bên này, nhìn thấy cảnh đó, đồng tử nàng co lại. Di chuyển qua trái sẽ là tự động đi vào miệng rắn, trên đầu có đuôi rắn một trăm cân đập xuống, Trầm Sát sẽ lựa chọn ra sao, Ưng và thị vệ là thuộc hạ của hắn, hi sinh vì hắn cũng rất hình thường, còn nàng, chẳng qua chỉ là thị nữ hắn nhận dọc đường, nàng có chết cùng còn hơn hắn chết.

Ngón tay nhanh chóng miết nhẹ, chỉ đợi hắn dẫn dụ xà vương tới bên này.

Nhưng ngay lập tức, mắt nàng mở tròn.

“Súc sinh đáng chết.” Trầm Sát nét mặt bình tĩnh, thân hình cao lớn bay thẳng qua bên trái, sao hắn lại dám, sao hắn lại lựa chọn xông thẳng vào miệng rắn như vậy chứ.

“Chủ tử!” Ưng và thị vệ kêu lên thất thanh, đồng thời ra tay, kiếm trong tay đâm về phía mình rắn.

Trầm Sát vung mạnh tay, cả người bay lên, xà vương cắn về phía chân hắn, tay trái hắn đánh xuống, dùng phản lực của chưởng phong để khiến người mình tiếp tục bay lên cao nửa mét trong không trung, một chân đạp trên đầu rắn, vận Thiên Cân Trụy đạp mạnh đầu rắn xuống đất.

“Bổn đế quân há lại không hàng phục được súc sinh nhà ngươi?”

Giọng nói ngông cuồng kiêu ngạo, rầm một tiếng, đầu rắn bị đạp mạnh xuống đất, cát bụi mờ mịt.

Lâu Thất nới lỏng ngón tay, khẽ thở phào, nhanh chóng chạy về phía dòng suối ngầm.

Một con xà vương khổng lồ đương nhiên không thể bị Trầm Sát dễ dàng hàng phục tới vậy, nó lập tức lại điên cuồng vặn mình, thân rắn vừa to vừa dài bắt đầu quằn quại quét trên mặt đất, bụi đất tung bay, chân Trầm Sát liên tục đạp lên đầu nó, không hề di chuyển, mặc cho đuôi nó đập mạnh về phía hắn.

Ưng và thị vệ liền vung kiếm đồng loạt chém vào đuôi nó.

Khi họ còn đang chiến đấu kịch liệt với con rắn kia, Lâu Thất đã tới bên suối ngầm đang định giơ tay đi hái hoa, nhưng bất ngờ nàng nhìn thấy trên cánh hoa và cành hoa đều có bao phủ một lớp bột óng ánh màu lục nhạt, đầu nàng nhanh chóng nhớ tới lời nói của lão đạo sĩ thối, có một loại nấm độc tính rất mạnh, giống như bột huỳnh quang, thích bám trên những cành hoa dược tính mạnh, nếu như dùng hoa này làm thuốc thì phải loại bỏ thứ nấm này đi trước, nhưng không phải nước nào cũng có thể rửa sạch được chúng, nếu tùy tiện rửa ngược lại sẽ khiến thứ bột nấm đó ngấm vào trong hoa, khiến hoa cũng trở thành hoa độc, như vậy sẽ không thể dùng làm thuốc được nữa.

Cũng không biết nhóm người Trầm Sát có biết điều này hay không.

Lâu Thất nhìn dòng suối ngầm, ánh mắt lấp lánh, dù sao thì nàng cũng không thể việc nào cũng lo, họ có lẽ cũng biết điểm này mới đúng.

“Mau lên.” Trầm Sát lên tiếng.

Lâu Thất nhổ cả cây Mê Hồn Hoa lên, sau đó lại nghiến răng thay đổi chủ ý, gọi Ưng nói: “Túi đựng nước.”

Ưng bị đuôi rắn đập trúng, cả người bay về phía nàng, khi sắp sửa đập vào vách đá trên suối ngầm, Lâu Thất liền giơ tay túm lấy thắt lưng hắn, kéo cả người hắn xuống, tay đỡ lấy hắn giúp người hắn thăng bằng, hai chân chạm đất.

Trong lòng Ưng thoáng vẻ kinh ngạc nhưng không kịp suy nghĩ gì nhiều, đuôi rắn kia lại hùng hổ đập về phía bên này, hắn lập tức không nghĩ ngợi thêm nữa, xách kiếm lao đi. Trước đó, Lâu Thất đã nhanh chóng giật túi nước trên eo hắn xuống, đổ hết nước mát ở trong ra, sau đó lại múc một túi nước trong suối ngầm.

Đậy nắp lại, nàng nhanh chóng rút lui, chạy ra xa tít.

Khi nàng vừa đi khỏi, con rắn kia quay người lại phát hiện bông hoa nó canh giữ đã biến mất, lập tức nổi giận đùng đùng, trườn ngay về phía Lâu Thất.

Lâu Thất tiếp tục lùi lại, một bóng người cao lớn đã nhảy tới, chắn trước mặt nàng, cánh tay vung lên, trên nắm tay phát ra một luồng ánh sáng màu đỏ nhạt, hắn vung quyền đánh mạnh về phía đầu rắn đang trườn tới.

Bùm một tiếng, cả con rắn bị đánh bay đi, Phá Sát trong tay hắn cũng đồng thời phòng đi, cắm phập vào vị trí bảy tấc của nó.

Thân rắn nặng nề rơi xuống đất phát ra một tiếng động lớn.

“Phù, cuối cùng cũng chết rồi, đúng là thứ đáng ghét!” Ưng lau mồ hôi trên trán.

“Móc mật rắn và nội đan ra đi.” Trầm Sát nói. Hắn vừa dứt lời, thị vệ liền đi giết rắn lấy nội đan.

Trầm Sát quay người lại nhìn Lâu Thất. Nàng hơi ngẩng đầu mỉm cười sùng bái nhìn hắn, dáng vẻ nịnh bợ nói: “Chủ tử thật lợi hại, công phu tuyệt đỉnh, dũng cảm hơn người, có nghĩa khí, khắp thiên hạ này tìm đâu ra chủ tử tốt như vậy!”

Ọc, trước đây nàng chỉ biết nịnh bợ lão đạo sĩ thối, bây giờ lại có thêm một người nữa, nghĩ thôi nàng cũng thấy nàng càng sống càng đáng thương.

Trầm Sát quan sát vị trí nàng đang đứng, đôi mắt ánh lên một tia sáng, không trả lời lời nịnh nọt bợ đỡ của nàng.

Nhưng khi họ thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi, Lâu Thất bước tới bên cạnh hắn đột nhiên nghe thấy hắn nói: “Nếu thấy bổn đế quân tốt, vậy thì cả đời này hãy ở bên bổn đế quân.”

“Hừm, Trầm Sát, ngươi như vậy là không được đâu, tỏ tình không phải như vậy.” Lâu Thất cười rạng rỡ, vẻ mặt ngây thơ.

Trầm Sát liếc nhìn nàng ta, nói tiếp: “Ở bên cạnh bổn đế quân, làm tốt bổn phận của một thị nữ.”

Biến, cả đời làm thị nữ cho người ta, còn lâu nàng mới làm.

Lâu Thất trợn mắt, cụt hứng xua tay thờ ơ nói: “Từ từ rồi tính.”

Ánh sáng trong đáy Trầm Sát lại chùng xuống. Cô gái này đúng là to gan, thái độ này đúng là tùy tiện, hắn đường đường là chủ nhân Phá Vực, vậy mà nàng ta cũng không coi ra gì.

Hắn không biết Lâu Thất tới từ đâu, thế kỷ hai mốt khởi xướng người người bình đẳng, giai cấp thân phận đã không còn quá rõ ràng, huống hồ ở hiện đại nàng là một người ngông cuồng, tự do tự tại. Năm xưa gặp thành viên hoàng gia của các quốc gia khác nàng cũng không xem họ là những người có địa vị cao quý.

Hơn nữa, nàng không hề hiểu về thế giới này, Phá Vực gì đó là nơi thế nào.

Không biết.

Nếu đã không biết thì lấy đâu ra kính nể.

Ưng nghe đoạn đối thoại giữa hai người liền lườm Lâu Thất một cái, nhưng bỗng nhiên nghĩ tới việc lúc trước hắn lại lùi tới bên cạnh cô, hỏi: “Ta nói này Lâu Thất, ngươi biết võ công có phải không?”

Ban nãy tình thế cấp bách, hắn không kịp nghĩ nhiều, nhưng bây giờ ngẫm lại hắn mới phát hiện ra điều bất ổn, hắn cao lớn như vậy, nặng như vậy, hắn không nhớ lúc đó nàng dùng một tay nhấc hắn lên hay là hai tay, động tác của nàng quá nhanh, nhanh tới nỗi khi nhớ lại hắn cũng cảm thấy rất mơ hồ.

Lâu Thất liếc nhìn hắn: “Ta chả biết gì cả, ta chỉ là một thị nữ, hiểu chưa?”

Nói xong nàng liền liếc nhìn xung quanh, sau đó tìm một hướng để đi. Ưng nhíu mày nhìn theo bóng nàng và nghe thấy chủ tử của mình hỏi: “Sao vậy?”

Ưng liền nói lại tình hình ban nãy, nhưng hắn cũng không thể hiểu nổi rốt cuộc Lâu Thất có võ công hay không, hay là ban nãy chỉ là trí nhớ của hắn hỗn loạn, mặc dù tình thế vừa rồi rất gấp nhưng trí nhớ của hắn không tới nỗi kém vậy chứ.

Trầm Sát ngẫm nghĩ nhìn theo bóng nàng.

Thị vệ lên tiếng ngắt đứt suy nghĩ của họ: “Chủ tử, không tìm được lối ra.”

Đây là một việc nghiêm trọng, không tìm được lối ra, lẽ nào họ bị nhốt ở đây?

Vốn dĩ có nước chảy là có cửa ra, nhưng dòng suối ngầm này chảy ra từ trong vách, không thể đào cả vách núi lên được. Mấy người chia nhau ra tìm kiếm cửa ra ở xung quanh nhưng tìm mãi vẫn không hề tìm thấy.

Hang động này giống như hình thành trong lòng núi, Ưng gõ đập khắp nơi đều chỉ là núi đá, có một chỗ nhìn giống như cửa ra nhưng lại gần nhìn thì chẳng qua chỉ là một cửa hang, cũng có thể nhìn thấy bên ngoài, có ánh sáng nhẹ và gió thổi vào, cửa hang không lớn, có thể thò đầu ra, nhưng nhìn ra rồi càng thêm tuyệt vọng, vì bên dưới là vực sâu vô tận, cho dù họ có thể đục cửa hang to ra một chút, người có thể đi qua nhưng giữa lưng chừng thế này cũng chẳng khác nào với đường cụt.

“Thần y nói sau khi tìm được Mê Hồn Hoa, trong vòng ba ngày phải lập tức trở về, ông ta sẽ nghĩ cách cất giữ, nếu như muộn, công hiệu của Mê Hồn Hoa e là sẽ mất đi.” Ưng rất lo lắng, lúc này tuy đã có được Mê Hồn Hoa nhưng nếu không được đưa về kịp thời thì cũng công toi.

Trầm Sát vẫn lặng lẽ không lên tiếng, ánh mắt hắn đang nhìn về phía Lâu Thất đang ngồi ở một góc hì hục làm gì đó, hắn bước tới ngồi xuống bên cạnh nàng, nhìn nàng bận rộn, hắn nhíu mày nói: “Ngươi không định nói gì sao?”

“Ta có thể nói gì, các ngươi tìm cửa ra, ta cũng không giúp được gì, nhưng vô tình nhìn thấy sợi mây này rất chắc chắn, lại dài, nhổ lên xem có thể bện thành dây thừng được không, có lẽ lát nữa sẽ dùng tới.” Lâu Thất trả lời rất ngây thơ. Trong lòng thì nghĩ thầm, mau khen ta ngây ngô đáng yêu đi, không đáng yêu thì ngây ngô cũng được, chị đây không để bụng đâu.

Ưng bước tới, nhìn nàng vẫn đang rút sợi mây kia lên, chả biết nên nói sao: “Cái này sao, dây mây bé xíu thế kia có thể bện làm dây thừng không, ngươi có thể làm việc gì đó hữu ích hơn được không, ví dụ như giúp chúng ta tìm cửa ra.”

Thứ nàng rút cũng rất kì lạ, bên cạnh nàng đã cuộn một đống nhưng vẫn chưa rút tới rễ, giống như vô tận vậy, dài vô biên. Theo Ưng, đây đúng là một việc vô cùng vô vị.

Thực sự không hiểu tại sao chủ tử vẫn có thể thản nhiên ngồi xem, không, không, lại còn ra tay giúp đỡ nữa.

Trầm Sát đúng là đã ra tay giúp nàng, cầm lấy sợi mây trong tay Lâu Thất, rút nhanh hơn nàng.

Lâu Thất thấy mắt Ưng sắp rớt ra ngoài, trong lòng cảm thấy buồn cười nhưng nhìn thấy người đàn ông bên cạnh nàng lại cảm thấy không vui, năng lực quan sát của người này mạnh quá, hơn nữa dường như không dễ qua mắt, về điểm này Lâu Thất không hài lòng cho lắm.

Động tác của Trầm Sát rất nhanh, nàng chỉ sửng sốt một lát hắn đã kéo được một đoạn dây mây rất dài. Đoạn mây này chui ra từ một góc trên vách đá, vì mọc xuyên qua nên trên vách còn có một cái lỗ nhỏ, nhưng rất nhỏ.

Ưng còn muốn nói gì nữa nhưng Lâu Thất đã ngăn cản hắn, nàng lắng tai nghe sau đó kéo mạnh tay Trầm Sát, kéo hắn dậy, lùi nhanh ra sau. Ưng không biết chuyện gì đang xảy ra, cứ đứng ở đó không có phản ứng gì, bỗng nhiên hắn nghe thấy phía trước có gì đó sột soạt, hắn vừa ngẩng đầu lên thì bùm một tiếng, cả vách đất đổ rầm xuống, bùn đất ập thẳng xuống đầu, cát bụi bay tung tóe, biến hắn thành một tượng đất.

“Khụ khụ khụ…”

Trong cát bụi, vọng ra tiếng ho sặc sụa của Ưng và tiếng khạc nhổ bùn đất trong miệng.

Lâu Thất đứng ở xa ôm bụng cười khoái chí. Trầm Sát nhìn nàng ta không còn gì để nói.

Sau khi bụi đất rơi xuống, bên đó là ánh sáng rạng rỡ, bên ngoài là cây cối um tùm, thềm đá quanh co dẫn lên, trên cây hoa tươi khoe sắc, bướm bay dập dìu, giống như một bức tranh thế ngoại đào viên.

Ưng đã quên ho, sửng sốt nhìn ra ngoài, không tin rằng cửa ra cứ thế xuất hiện trước mặt họ.

Trầm Sát cúi đầu nhìn cô gái vẫn còn đang mỉm cười, hỏi: “Sao ngươi biết cửa ra ở chỗ đó, sao lại biết kéo dây mây thì có thể mở được bức tường đó?”

“Cái gì, chủ tử đừng đùa nữa, ta chỉ là một tì nữ nhỏ bé, sao có thế biết được những việc đó chứ, là ta may mắn, nghịch đại không ngờ tìm được cửa ra, hi hi.” Nàng nhăn nhở cười nói với hắn xong lại chạy tới bên cạnh Ưng, quan sát hắn khắp lượt, sau đó vẫn tiếp tục cười trên nỗi đau của hắn: “Ưng đại nhân, ngươi xem bây giờ ngươi mới ngọc thụ lâm phong làm sao, ngươi xem tóc cũng đã nhuộm màu rồi kìa, màu vàng đất, không tệ, rất đặc biệt.. Ha ha ha…”

Nàng vừa cười vừa nhanh nhẹn nhảy ra ngoài cửa, Ưng tức tối muốn kéo nàng lại nhưng vẫn chậm một chút ít.

“Nha đầu thối nhà ngươi, có phải ngươi cố tình không.” Ưng nghiến răng nghiến lợi.

Lâu Thất đã ra tới ngoài liền quay đầu lại cười rạng rỡ, sau đó làm mặt hề với hắn.

Nhiều năm sau, Ưng nghĩ lại cảnh này vẫn cảm thấy vẻ mặt đó, hình dáng đó của nàng sinh động như ngay trước mắt. Có điều khi đó hắn đã không thể giống như lúc này, dùng tâm thái như hiện tại để đối xử với nàng.

Trong hang vốn có một con xà vương khổng lồ, lại trong trạng thái kín mít, không khí nhất định rất tệ, vì thế vừa ra tới ngoài, không khí trong lành khiến tinh thần cũng tốt hẳn lên.

Lâu Thất hít một hơi thở sâu, mặc kệ ba chủ tớ ở sau lưng, một mình bước lên bậc thềm, từng bước đi lên.

“Chủ tử, chúng ta…”

“Đi thôi.”

Trầm Sát nói, sau đó cũng lập tức bước ra.

Ai cũng không ngờ rằng ở đây có một hang động, trong hang động còn có xà vương, hơn nữa cửa ra lại có phong cảnh đẹp tới vậy.

Trầm Sát nhìn Lâu Thất nhẹ nhàng leo bậc thềm ở phía trước, màu mắt sẫm lại. Lần này nếu không có nàng ta, họ chắc chắn sẽ không tìm được Mê Hồn hoa, cho dù tìm được cũng không thể tìm được cửa ra, sau đó sẽ bị nhốt trong hang động, không biết phải mất bao nhiêu thời gian mới có thể ra ngoài được.

Nàng chính là phúc tinh của hắn, là thuốc của hắn.

Vì thế nàng nhất định phải ở bên cạnh hắn, không được đi đâu cả.

Lâu Thất không hề biết rằng có một người đã coi nàng trở thành “vật” liền thân, nàng chỉ nghĩ rằng tìm được Mê Hồn Hoa rồi, họ cũng nên trở về, ra khỏi núi, đi tới nơi có người ở, tới thành trì, vậy thì nàng có thể rời đi rồi.

Làm thị nữ không phải nguyện vọng của nàng, nàng muốn được tự do, được tiêu sái, sống cuộc sống tự mình làm chủ. Ở hiện đại nàng đã rửa tay gác kiếm cũng chính vì mục đích này, bây giờ mặc dù đổi một thời không mới, đổi một thế giới mới thì điều này vẫn không hề thay đổi.

Nàng tin rằng dựa vào năng lực của mình nàng cũng có thể kiếm được tiền, mua được nhà, nuôi sống bản thân ở đây.

Cho dù không biết nơi này có những thư sinh nho nhã tuấn tú, hay những tiêu khách đại hiệp hành tẩu tự do hay không nhưng chỉ cần có thể lọt vào mắt nàng, nàng cũng không ngại yêu đương ở cổ đại.

Ừ, nghĩ cũng không tồi.

Vì trong đầu nàng còn mải mê nghĩ những điều này, hơn nữa lại hào hứng vì đã có thể ra ngoài, Lâu Thất quên mất đóng kịch, kết quả đợi tới khi nàng phát hiện ra bất ổn, ngẩng đầu lên thì nhìn thấy đôi mắt như nhìn thấu mọi thứ của Trầm Sát, cả sự kinh ngạc của Ưng và thị vệ.

Nàng ngớ người quay đầu lại nhìn, trong lòng kêu thầm, mẹ ơi.

Từ đây nhìn xuống dưới, bậc thềm không thấy điểm cuối, uốn lượn như rắn, không tới nghìn bậc thì cũng phải tám trăm bậc. Nàng cứ thế vừa nghĩ vừa nhẹ nhàng tiến lên, bây giờ vẫn không thấy thở dốc, đối với một cô gái “không biết võ công, yếu ớt và ngây ngô” mà nói, đây đúng là một việc không tưởng.

Chết tiệt, đúng là đắc ý quá đà rồi.

Nhưng Trầm Sát quay mặt đi, như thể không muốn hỏi gì, Lâu Thất trong lòng thở phào, nhưng Ưng thì hỏi: “Nha đầu ngươi sao không mệt vậy?”

Con Ưng ngốc này, chủ tử ngươi không thèm hỏi rồi sao ngươi còn lắm chuyện vậy.

Lâu Thất mặc dù biết bây giờ đóng kịch sẽ rất giả, nhưng đâu có sao chứ, nàng cười hihi, định dựa vào vai Ưng: “Mệt, mệt chết đi được, con mắt nào của ngươi nhìn thấy ta không mệt.”

Người còn chưa chạm vào Ưng thì đã bị một bài tay kéo qua, gã nọ trầm giọng nói: “Nam nữ thụ thụ bất thân.”

Lâu Thất vẻ mặt ngạc nhiên.

Nam nữ thụ thụ bất thân.

Vậy trước đây hắn bế nàng, cõng nàng, ôm eo nàng, và lúc này kéo tay nàng là sao?

Trong thế giới của nàng, đùa giỡn dựa vào vai bạn khác giới là chuyện bình thường, trước đây nàng và các bạn cũng nô đùa rất vui.

Nhưng nhìn sắc mặt đen như mực của Trầm Sát, Lâu Thất vẫn thông minh im miệng.

Ưng có phần rầu rĩ xoa mũi không nói gì. Thị vệ ở bên cạnh thì nhìn trái rồi lại nhìn phải, quyết không nhìn qua bên này, ở đây thân phận của hắn thấp bé nhất, mặc dù Lâu Thất là thị nữ nhưng là thị nữ bên cạnh chủ tử, đây là người đầu tiên trong lịch sử Phá Vực, hắn đâu dám xem thường. Hơn nữa mấy ngày nay tuy hắn ít nói nhưng quan sát còn nhiều hơn cả Ưng vệ, vị Lâu cô nương này đâu phải người bình thường, những điều khác không nói, chỉ luận về vận may, nàng ta cũng đứng đầu, hơn nữa nàng ta còn cứu mạng hắn.

Bây giờ họ đã đứng trên núi, núi bên này chính là đối diện của bờ bên lúc trước họ nhìn qua. bên cạnh có thác nước đổ xuống. Trước đây Lâu Thất từng nói cảm nhận được nước, chính là nơi này.

Lâu Thất nhướng mày nhìn Ưng, hất cằm chỉ về phía thác nước, ý đồ rất rõ ràng, lúc trước không phải nói là có nước cũng vô dụng sao? Không qua được? Nhìn xem, nhìn xem, vận may của nàng…

Ưng bị vẻ đắc chí của nàng ta làm cho vừa tức vừa buồn cười, hắn dứt khoát quay đi không nhìn nàng nữa. Khi thò tay xuống eo lấy túi nước, Lâu Thất lại bật cười: “Ối trời ơi, Ưng vệ đại nhân của chúng ta sao lại ngớ ngẩn thế chứ, túi nước mất rồi cũng không biết. Trầm Sát ngươi chắc là vẫn muốn để hắn làm hộ vệ bên cạnh ngươi sao?”

“Lâu Thất, ngươi trộm đồ của ta.” Ưng nhìn thấy túi nước bên eo nàng, lập tức mặt đỏ bừng.

“Ngươi ngốc sao có thể trách ta, khi đó ta còn nói cần túi nước.”

“Đưa đây, để ta đi lấy nước.” Ưng cảm thấy mình sớm muộn gì cũng bị nha đầu này làm cho tức chết. Nhưng nàng ta lại có thể giúp chủ tử không đau trong ngày mười lăm, hắn còn không dám đuổi nàng ta, làm bị thương nàng ta.

“Không trả.” Lâu Thất làm mặt hề với hắn.

“Ngươi…” Túi nước của hắn lúc trước chỉ còn lại một nửa, cái đó là của chủ tử, không đựng nước, họ đi về còn cần một ngày một đêm nữa, lẽ nào không uống nước sao.

“Túi nước đó bây giờ là của ta rồi, ngươi muốn đựng nước thì tìm cái khác.” Lâu Thất nói xong liền trốn ra sau lưng Trầm Sát, hắn rất cao lớn, có thể che hết người nàng.

“Chủ tử.”

Giọng Ưng có chút tủi thân như một cô dâu nhỏ, khiến thị vệ nghe được liền rùng mình. Ối trời, Ưng vệ từ khi nào cũng biết dùng giọng điệu ai oán vậy chứ, thật đáng sợ.

Lâu Thất cũng bật cười.

Ưng phản ứng ra, trán càng vã mồ hôi lạnh. Đang muốn hắng giọng để nói gì đó lấp liếm đi thì thấy Lâu Thất thò đầu ra khỏi sau lưng Trầm Sát, quan sát hắn một lượt, cố nhịn cười nói: “Ưng đại nhân, người thương của ngươi là ai? Không lẽ nào là Trầm Sát à?”

Hộc máu, hộc máu.

Ưng tức muốn hộc máu, Lâu Thất đã bị gã nọ xách áo kéo đi.

“Trần Thập đi múc nước.”

“Tuân lệnh!” Thị vệ đáp lời, chỗ hắn vẫn còn một túi nước.

Lúc này Lâu Thất mới biết tên của thị vệ này là Trần Thập, mấy ngày nay họ không gọi tên của hắn, nàng cũng quên không hỏi, vì theo kinh nghiệm của nàng trước đây, những người này tốt nhất không nên biết tên, nếu hắn gặp phải nguy hiểm gì đó mất mạng, chí ít đối với nàng mà nói cũng chỉ là kẻ vô danh. Và nàng vốn dĩ còn phải rời đi.

Một ngày một đêm sau đó, họ đều hối hả lên đường, đói cũng chỉ dừng lại mỗi người uống hai ngụm nước, sau đó ăn chút lương khô. Lâu Thất không có khinh công, vì thế dọc đường nàng nằm ngủ trên lưng gã nọ rất thoải mái. Khinh công của gã nọ rất lợi hại, dọc đường bay đi nhưng nàng hoàn toàn không có cảm giác chòng chành.

Ưng không chỉ một lần nghiến răng nghiến lợi khi thấy nàng nằm ngủ say sưa trên lưng chủ tử, chỉ hận không thể kéo nàng ta từ trên người chủ tử xuống ném đi như ném giẻ rách. Đúng là gặp ma rồi, gặp phải một người như thế này, chủ tử có bao giờ cõng ai, ôm ai đâu, một thị nữ mà cũng thoải mái quá, tức chết đi được.

Nhưng sự tồn tại của nàng ta lại có tác dụng tương đồng.

Vì thế dọc đường đi hắn cũng chỉ biết thầm hộc máu.

Trên đường không gặp người qua lại, Lâu Thất cũng không nghĩ tới việc bỏ trốn dọc đường, mặc dù bây giờ họ vội vàng trở về, nếu như nàng trốn nói không chừng họ không có thời gian đuổi theo nàng, nhưng nàng không muốn chẳng hề biết gì lao đi cứ giống như một con ruồi mất đầu. Cứ từ từ rồi tính vậy.

Đêm nay qua đi, khi ánh sáng ban may chiếu xuống mặt đánh thức Lâu Thất dậy, nàng ngửi thấy trước tiên là mùi mồ hôi thoang thoảng, nhưng cũng xen lẫn mùi quế hương mát lành, không hề khó ngửi. Nàng hoảng hốt nhớ ra, mình đang nằm trên lưng Trầm Sát, đêm nay nàng nằm mơ một giấc mơ kỳ lạ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN