Đế Vương Sủng Ái

chương 14 +15

trước
tiếp

Đồ ngu xuẩn, chỉ là một con rắn mà thôi, nàng cho rằng chàng chỉ vì sợ một con rắn mà ép chính thị nữ của mình phải chết, nàng coi vị chủ tử này chỉ là vật trang trí sao, rõ ràng chàng ra lệnh cho nàng phải nắm chặt vào mà nàng lại không nghe, muốn chết chắc. Trầm Sát vô cùng phẫn nộ.

Cảm giác rơi xuống với tốc độ cao khi mất trọng lượng vốn đã chẳng tốt đẹp gì, huống hồ là biết bản thân đang rơi xuống vực cao vạn trượng, ngã xuống là chết không toàn thây. Nhưng khi nàng được ôm chặt bởi nam nhân này, trong lòng Lâu Thất lại bỗng có cảm giác an toàn nhất từ trước đến nay.

Nàng không kiềm được tự chế giễu bản thân, rõ ràng sắp chết tới nơi rồi, còn an toàn cái khỉ gì nữa.

Đột nhiên nàng cảm nhận được toàn thân Trầm Sát trở nên căng cứng, chàng đang ôm nàng ở trong tư thế lơ lửng giữa không trung, chàng ở dưới còn nàng thì đang áp sát người vào lòng chàng.

“Bịch!”

Hai người ngã rơi thẳng xuống dưới đất.

Lâu Thất bị ngã đau điếng tới mức đầu ong ong hai mắt nổ đầy sao, mũi của nàng đụng vào bờ ngực chàng. Nàng lắc lắc đầu, đột nhiên tỉnh táo lại, ý thức được điều gì đó không đúng. Vực cao vạn trượng ơi là vực cao vạn trượng, không thể nào tới đáy luôn như vậy được, nếu thật sự rơi hẳn xuống đáy vực thì não nàng sớm đã văng toé tung ra ngoài chứ đâu thể chỉ hoa mắt như vậy được.

Ái chà, hoá ra bọn họ vừa thoát chết đấy trời xanh ơi, rơi xuống như vậy mà bọn họ thoát chết được, lại còn bình an vô sự.

Trong chốc lát Lâu Thất vui phát điên lên được, trong mắt ánh lên những tia sáng lấp lánh, mặt mày hớn hở hét lớn lên vài tiếng bộc lộ sự vui mừng khôn xiết của lần thoát chết này.

“Cút ngay ra cho ta.”

Một âm thanh lạnh lùng vang lên, nàng cúi đầu nhìn vào đôi mắt đen láy của Trầm Sát rồi ngay lập tức bò ra khỏi lồng ngực chàng, vị này vừa rồi đã biến mình trở thành miếng đệm thịt của nàng.

Vị chủ tử này tốt thật đấy, đối với thị nữ mà tốt hết ý luôn, không còn gì để nói.

Nàng giơ tay ra, ra cái vẻ tay sai chính hiệu: “Chủ tử, để ta kéo người dậy.”

Có người nào đó coi như không thèm nhìn thấy tay của nàng, tự bật dậy, bỗng nhiên ánh mắt thay đổi, dữ dằn nhìn nàng chằm chằm, năm ngón tay tựa như sắt thép dùng sức bóp chặt lấy cái cổ gầy của nàng.

“Muốn chết như vậy cơ à, có cần bản đế quân ta tác thành cho ngươi không.”

Lâu Thất bị chàng bóp nghẹt tới mức không thở nổi, khuôn mặt nhỏ nhắn ngay tức khắc trở nên đỏ phừng phừng, nàng sắp tắt thở rồi.

Trong con mắt lạnh lùng của chàng toát ra sự u tối vô tận, trong đó ngập ngụa sự phẫn nộ tựa đang ùn ùn kéo tới như muốn nhấn chìm nàng. Nhưng chàng đang giận dữ cái quái gì vậy, nàng ý thức được là mình đâu có làm liên luỵ đến chàng, nàng buông tay để chàng đi giết rắn, chàng lẽ nào không nên cảm tạ tinh thần hy sinh và đại nghĩa của nàng hay sao? Chàng nhảy xuống theo nàng cũng đâu phải là do nàng ép buộc chứ, lẽ nào chàng ta lên cơn điên mà nàng còn phải có trách nhiệm với căn bệnh điên khùng này của chàng sao?

Nàng thật sự sắp bị bóp chết rồi.

Nàng xin dược thu lại ý kiến đánh giá vừa rồi, đây nào phải vị chủ tử đối xử tốt hết ý với thị nữ chứ, đây chính xác là một cỗ máy giết người hỉ nộ vô thường mà. Nàng không thở được nữa rồi, nàng trợn trừng mắt nhìn chàng, lần này nếu chết đi, nàng cầu nguyện bản thân mình sẽ biến thành quỷ để quay về tìm chàng báo thù.

Thấy nàng sắp không chịu nổi nữa thì năm ngón tay của Trầm Sát mới buông ra, chàng lạnh lùng nói: “Ngươi thử có lần sau nữa xem.”

Cả người Lâu Thất trở nên mềm nhũn, nàng ôm lấy cổ ho sặc sụa. Không cần soi gương thì nàng cũng biết cổ họng mình bây giờ nhất định là có mấy vết tím bầm hằn dấu ngón tay của chàng. Lực lúc nãy chàng dùng thật sự là muốn bóp chết nàng mà.

Thế nhưng lúc ở giữa ranh giới giữa sống và chết nàng mới hiểu được ý chàng. Chàng bảo nàng nắm chặt nhưng nàng lại tự ý buông tay. Đây chính là nam nhân không chấp nhận nổi bất cứ một sự phản bội và phản kháng nào, ở bên chàng phải coi chàng là trời, tuân theo mọi mệnh lệnh của chàng. Chàng không cần kiểu tự cho mình là khôn ngoan mà đối xử tốt với chàng, mọi thứ đều phải phục tùng theo chàng. Nếu không thì, giết!

Quá đỗi bá đạo, quá đỗi cuồng vọng.

Trầm Sát đang lạnh lùng nhìn vách đá, ánh mắt của Lâu Thất lại có chút phức tạp quan sát sau lưng chàng. Dây vào tên bá quân như này cũng không biết được lúc nàng muốn rời đi sẽ khó khăn thế nào. Nhưng nàng nhất định phải đi khỏi, còn lâu nàng mới làm thị nữ của bất kỳ người nào, đã vậy Trầm Sát còn là một cái máy giết người hỉ nộ thất thường, nhỡ đâu hôm nào nàng làm hắn điên lên thì nàng tuyệt đối không có đất chôn thân.

Trong lòng nàng âm thầm hạ quyết định nhưng ngoài mặt lại không dám lộ ra chút nào, dù sao thì bây giờ vẫn chưa đi được. Tạm thời Lâu Thất nén tâm tư này xuống, quan sát bốn bề xung quanh cái đã.

Quan sát như vậy, nàng bỗng ngạc nhiên phát hiện ra đây là một phiến đá lơ lửng nhô ra từ sườn núi, phiến đá rất to, bề mặt bằng phẳng, rộng khoảng ba mét, dài khoảng hai mét, có lẽ vì trời mưa lâu năm nên bùn đất từ sườn núi chảy xuống tạo thành một lớp đá dày như vậy, nơi đây chưa từng có người đặt chân đến vì vậy mà mọc lên một tầng cỏ xanh vô cùng rậm rạp. Cũng chính bởi lớp bùn dày và lớp cỏ rậm rạp mà bọn họ rơi từ trên cao như vậy xuống vẫn bình an vô sự.

Quả đúng là phúc lớn mạng lớn, ai mà ngờ được rơi từ trên đó xuống vừa hay lại được một phiến đá nhô ra đỡ lấy bọn họ như vậy chứ.

“Chủ tử.”

Gió trên đầu bỗng rít lên, sắc mặt Lâu Thất hơi biến đổi, ngay lập tức nàng đứng sát vào bức tường phía sau, “bịch”, “bịch” hai tiếng, Ưng và thị vệ lần lượt rơi xuống.

Lâu Thất thấy bọn họ rơi xuống lập tức bật dậy, nàng không nhịn được bịt mồm lại. Thủ hạ của cái cỗ máy giết người họ Trầm quả là trung thành, họ nhảy xuống để cùng an táng với chàng hay sao?

“Úi, hoá ra chủ tử không sao, chủ tử chưa chết, tốt quá rồi.” Ưng vốn tưởng chủ tử đã chết không còn nghi ngờ gì nữa nên nhảy xuống để được tuẫn táng cùng ngài, ai ngờ nhảy xuống lại thấy Trầm Sát đang yên ổn đứng một bên. Hắn vô cùng mừng rõ nhưng ánh mắt lại quét qua Lâu Thất một lượt, không nhịn được lại nổi cáu. “Ngươi, đây…”

“Ngươi định đánh nhau à?”

Lâu Thất thấy bộ dạng hung dữ của hắn bèn tức tốc chuẩn bị sẵn tư thế nghênh chiến, thế nhưng khuỷu tay không cần thận lại đập vào vách đá đằng sau.

Chỉ nghe thấy một riếng “két”, vách đá phía sau bỗng nhiên bật mở lộ ra một cổng động tăm tối, có tiếng gió âm u lạnh lẽo từ bên trong thổi ra.

Trầm Sát vẫn luôn quan sát vách đá nhìn thấy cảnh đó đột nhiên hướng mắt về vị trị mà khuỷu tay nàng vừa chạm phải, ánh mắt bất giác loé lên chút kinh ngạc.

Vốn dĩ chàng cảm giác rằng vách đá này có gì đó không đúng nhưng tìm mãi cũng chẳng thấy vết tích gì, cuối cùng lại bị khuỷu tay nàng vô ý đập phải làm nó mở ra. Nữ nhân này có thể coi là may mắn không vậy?

Còn Ưng vốn dĩ định đánh nhau với Lâu Thất nhất thời cũng bị cuốn hút bởi cửa động đột nhiên mở ra, hắn nhanh chóng tiến vào: “Chủ tử, thuộc hạ đi trước thám thính xem sao.”

Ở trong vách đá vực sâu này lại có một cơ quan động huyệt như vậy, lẽ dĩ nhiên phải cẩn thận lên trên hết. Nhưng bây giờ bọn họ lên không lên được mà xuống cũng chẳng xuống được, chỉ có thể đặt hy vọng vào cái động này mà thôi, hy vọng đây là một con đường sống. Chỉ đáng tiếc, bọn họ không thể tìm được Mê Hồn Hoa.

Trầm Sát lườm Lâu Thất: “Lại đây.”

Lâu Thất âm thầm cắn răng. Cỗ máy giết người này ban nãy suýt chút nữa đã bóp chết nàng, bây giờ lại gọi nàng như gọi chó vậy, thật đúng là coi nàng chẳng có tự trọng gì sao.

Một mặt thầm chửi rủa trong bụng, mặt khác nàng lại chẳng có lập trường đi về phía chàng ta.

Đến khi nàng bước đến cạnh chàng, chàng cúi đầu đi trước vào trong động: “Đi theo.”

Lâu Thất biết hai chữ này là nói để nàng nghe, lập tức không dám chần chừ đi sát theo sau.

“Đi thôi.” Ưng chau mày rồi cùng theo vào trong. Chủ tử nhẫn nhịn Lâu Thất như vậy ắt hẳn là bởi thể chất đặc biệt của nàng ta có thể giảm sự đau đớn cho chủ tử. Mê Hồn Hoa vẫn chưa tìm được, ngày có thuốc giải cho chủ tử vẫn xa vời vợi, cứ tới rằm hàng tháng đều phải chịu đựng nỗi thống khổ như vậy, Lâu Thất thật sự quan trọng.

Vì vậy hắn cũng buông bỏ thành kiến, cố gắng bảo vệ nàng.

Bọn họ vừa đi được mấy mét thì đằng sau lại vang lên một tiếng “két”, mấy người họ hơi giật mình, hoá ra là cửa đá tự động đóng lại.

Như này thì hay rồi, chỉ có thể tiến về phía trước chứ không thể lùi sau được nữa. Có điều lùi về sau cũng chẳng có đường, cũng không thể cứ ở mãi trên phía đá đó không ăn không uống chờ chết.

Trầm Sát không dừng lại, bọn họ tất nhiên cũng phải tiếp tục đi theo về phía trước.

Đỉnh động cao khoảng hai mét, chiều rộng chỉ vừa cho hai người cùng đi, ánh sáng tăm tối đến mức giơ năm ngón tay ra nhìn cũng chẳng thấy được. Cảm giác dưới chân thì có thể phán đoán ra là được phủ lên bởi mặt đá, đi trên đó tiếng bước chân nghe rất rõ. Bầu không khí đầy sự ẩm ướt, có luồng gió cứ thổi từ chỗ sâu hun hút tới, u ám lạnh lẽo khiến cho người ta có cảm giác không tốt lành gì.

“Phía trước nhất định có nước.” Ưng nói.

Nhưng lời anh ta vừa dứt bèn lập tức nghe tiếng vọng nặng nề bên tai.

“Định có nước..có nước… nướcccc”

Trước mắt bỗng nhiên có một phiến đá mở ra, bọn họ đã đi ra ngoài thông đạo đó nhưng vẫn không có ánh sáng, chỉ dựa vào cảm giác mà biết được chỗ đứng hiện tại vô cùng rộng rãi.

“Sao lại có tiếng vọng lại quỷ quái như vậy chứ?” Ưng lại chau mày, tiếng vọng vừa rồi, âm thanh dường như biến thành một thanh điệu vậy, rít lên, khiến cho bọn họ nghe thấy đều không thoải mái, nhưng câu này lại chẳng dẫn ra động tĩnh nào nữa.

Bọn họ lập tức trở nên phòng bị, nơi này nhất định có gì đó cổ quái.

“Rắc” một tiếng, phiến đá tối đen trước mặt họ bỗng nhiên sang bừng lên bởi hai ngọn đèn nhỏ, ánh sáng lửa đỏ ở trong bóng tối hiện lên sáng rực, nhưng kỳ quái ở chỗ là chẳng hề chiếu sánh được mấy,bốn bề quanh hai ngọn đèn vẫn tối đen như mực.

“Tạm thời không quản tiếng vọng đó nữa, lồng đèn đó có phải là cách chúng ta quá xa không, chúng ta phải tới để lấy nó.” Lâu Thất không thích đi ở trong nơi tối tắm như vậy.

Nàng vừa bước một bước thì cô tay bỗng nhiên bị Trầm Sát nắm lại, chàng khẽ dùng lực, nàng liền bị kéo vào trong lòng chàng: “Có lẽ đó không phải đèn lồng.” Giọng Trầm Sát lãnh đạm cất lên.

“Không phải đèn lồng?” Không phải đèn lồng thì là cái gì? Lâu Thất cảm thấy khó hiểu, hai ngọn đèn lồng đó bỗng nhiên động đậy, sau đó thổi một làn gió từ phía đó về, giống như là đang hà ra một hơi vậy, mùi tanh nồng khiến người ta thấy buồn nôn.

“Là dã thú.” Dạ dày Lâu Thất bỗng thấy quay cuồng, nàng lập tức tóm lấy tay của Trầm Sát bịt lỗ mùi của mình. Bàn tay lớn của chàng trước đây từng chặt cây lấy gỗ, Lâu Thất nhớ rõ đó là loại cây có thể toả ra mùi hương của gỗ, vì vậy mà bàn tay chàng bây giờ vẫn còn lưu lại mùi hương thanh mát của loại cây đó.

Trầm Sát hoàn toàn bất ngờ trước hành động này của nàng, bàn tay chàng bịt vào mũi nàng thì lòng bàn tay cũng chạm vào đôi môi của nàng, chỉ cảm thấy vô cùng mềm mại lại nóng ấm, khẽ ấn vào lòng bàn tay. Chàng nhíu mày nhưng lại không bỏ tay ra, tay còn lại ôm lấy nàng, người đứng nghiêng sang một bên.

Ưng và thị vệ tất nhiên lập tức theo lên.

Ở chỗ đèn lồng đột nhiên loé lên một tia sáng mặt trời, tuy không nhiều nhưng cũng đủ để bọn họ nhìn rõ cảnh tượng trước mắt.

Vừa nhìn, cả mấy người họ đồng loạt thất kinh.

Một con rắn màu đỏ thẫm to lớn đang quấn thân mình trên một phiến đá khổng lồ, đầu nó ngẩng cao, hai con mắt tròn như miệng bát đang toát lên tia nhìn màu đỏ, rõ ràng vừa rồi hai ngọn đèn mà họ nhìn thấy chính là hai lỗ hổng được ánh mặt trời chiếu vào nên mới rực sáng lên, lúc này có lẽ là do cái đầu của nó đã lấp đi cái lỗ đó nên trong này mới tốn đen như vậy.

Ở phía sau thân của con rắn khổng lồ đang cuộn lại như một ngọn núi nhỏ, một dòng suối tối ở trong núi đang chảy lặng lẽ.

“Trầm Sát, ngài mau nhìn kìa.” Lâu Thất đột nhiên chỉ vào bờ suối tối đen đó, giọng nàng khẽ nói nhưng không nén nổi sự hưng phấn.

Ở dòng suối tối tăm đó, một bông hoa nhỏ đang yên tĩnh khoe sắc, ở giữa vô số những lá nhỏ xanh mướt chỉ có một bông hoa duy nhất nở rộ, cánh hoa trắng muốt như tuyết đem theo chút ánh sáng lấp lánh nhẹ càng nổi bật lên dòng nước trong của con suối tăm tối, mang lại một bầu khó âm u lạnh lẽo.

Con ngươi trong đôi mắt Trầm Sát loé lên một tia u tối.

Ưng đã không kiềm chế nổi khẽ lên tiếng: “Mê Hồn Hoa.”

Đúng vậy, chính là Mê Hồn Hoa, chỉ cần nhìn thấy sẽ biết ngay chính là nó.

Lâu Thất trong phút chốc trở nên kiêu ngạo, nàng ló mặt ra từ lòng Trầm Sát làm mặt xấu với Ưng: “Chẳng phải bảo ta đưa các ngươi vào con đường cùng sao? Chẳng phải hận một nỗi không giết được ta sao? Nếu không phải ta dẫn đường thì các người vĩnh viễn sẽ chẳng tìm được Mê Hồn Hoa.” Ai mà biết được Mê Hồn Hoa lại mọc ở chốn này, nếu không phải dòng đời xô đẩy thì quả thật chẳng ai có thể tìm được nơi này. “Bây giờ có phải là nên cảm ơn ta không hả hả hả hả? Mau nói vài câu nịnh bợ bản cô nương đi nào!”

Ưng nhìn bộ dạng đắc ý huyênh hoang của nàng, hắn cũng hết lời. Nhưng hắn không thể không thừa nhận là lần này Lâu Thất chính là phúc tinh, là quý nhân của họ.

Phải biết là Mê Hồn Hoa này quan trọng với chủ tử đến mức nào.

Nhưng hắn không muốn để Lâu Thất đắc ý như vậy, mặt hắn gườm gườm nói: “Không biết nên nói là ngươi to gan hay là nói ngươi ngu ngốc, Xà Vương sờ sờ ở đó mà ngươi không nhìn ra sao”

Hắn không thế không nhắc nhở nàng, Xà Vương với tấm thân còn to hơn cả người nàng đang ở phía đối diện nhăm nhe hằm hừ nhìn họ, nó đã coi mấy người họ là con mồi trong miệng rồi, chả trách mà Mê Hồn Cốc này có lắm rắn như vậy, hoá ra ở đây có Xà Vương.

Lâu Thất đâu thể xem thường Xà Vương được, nhưng mà chẳng phải có ba người họ ở đây sao? Ba người giết một con rắn chắc là không thua được đâu nhỉ, đặc biệt là có đại sát khí Trầm Sát này.

“Ái da ta sợ quá đi mất.” Lâu Thất lập tức núp vào sau lưng Trầm Sát, bàn tay nhỏ nhắn của nàng giật giật ống tay áo của chàng, khẽ ngúng nguẩy, giọng thỏ thẻ yếu ớt: “Chủ tử, ngài phải bảo vệ ta đấy nhé!”

Ưng bĩu môi, thị vệ không nhịn nổi quay mặt đi chỗ khác, không nhìn cho đỡ bẩn mắt.

Trầm Sát cúi đầu, chàng nhìn xuống ống tay áo vải màu đen của mình bị mấy ngón tay thuôn dài trắng ngần đang nắm chặt, trong lòng chàng bỗng trào lên một cảm giác vô cùng kỳ lạ.

“Đứng lui sang một bên đi.” Chàng lạnh nhạt nói một tiếng.

Lâu Thất lập tức nghe lời lùi về sau, nàng lùi thêm nữa, lùi đến tận trong một góc.

Mắt Trầm Sát liếc qua, khoé miệng bỗng nhiên nhếch lên, chàng đột ngột thay đổi chủ ý: “Ngươi đi hái Mê Hồn Hoa.”

“Hả?” Lâu Thất đau khổ hét lên: “Đấy là hành động tự tìm đến cái chết đó!” Xà Vương này rõ ràng chính là linh thú bảo hộ của Mê Hồn Hoa, nàng ta mà dám đụng vào Mê Hồn Hoa thì chắc chắn sẽ bị Xà Vương nuốt đầu tiên.

Lúc này, Xà Vương cũng đã chẳng còn kiên nhẫn, phần thân dài thượt động đậy, cái đầu rắn khổng lồ lao về phía bọn họ, nó há to cái miệng dường như có thể nuốt chửng một người đàn ông to lớn, mấy cái răng độc vừa nhọn vừa dài khiến người ta nhìn mà thấy khiếp vía. Chính bởi sự chuyển động của nó mà đem tới ngọn gió âm u khiến người ta cảm giác như nhiệt độ trong không khí giảm hẳn đi hai độ.

Trên núi đều là những con rắn phun lửa nhỏ, vốn dĩ nhiệt độ của cơ thể rắn cao nhưng Xà Vương này lại vô cùng âm u lạnh lẽo, điều này cho thấy nó không biết phun lửa, âu cũng là chuyện tốt.

Lâu Thất giả vờ làm khuôn mặt đáng thương: “Chủ tử, ta sợ lắm, có thể không đi không?”

“Đây là mệnh lệnh, hái hoa, hoặc là chết, chọn một trong hai.”

Trầm Sát nói xong, chàng rút cây Phá Sát từ hông ra, chàng bước lên nghênh đón Xà Vương lao tới.

“Cùng xông lên.” Ưng ra lệnh cho thị vệ, hai người lập tức đứng chắn trước mặt Lâu Thất, họ cùng phát động công kích với Xà Vương. Ba người cùng lúc ra tay, Xà Vương cũng nổi giận, nó trườn từ phiến đá khổng lồ xuống, cái đuôi hung dữ quất về phía Ưng. Nhưng đúng lúc này, Phá Sát trong tay Trầm Sát đột ngột loé sáng chặt phăng hai cái răng độc vừa dài vừa nhọn của nó, trong chớp mắt biến thành vừa ngắn vừa cùn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN