CÔ VỢ THAY THẾ

chương 223

trước
tiếp

CHƯƠNG 223: CÓ PHẢI TAM QUAN BỊ CHÓ ĂN RỒI

Hai nữ giúp việc nữ bị Mạc Đình Kiên nói như vậy sắc mặt lúc trắng lúc đỏ, các cô là những người được tuyển chọn tỉ mỉ, cho dù thả vào trong một đám người, cũng là những người có ngoại hình vượt trội.

Không ngờ rằng đến chỗ của Mạc Đình Kiên lại nói các cô xấu.

Hai người không cam lòng còn muốn nói gì đó, thím Hồ đã đi tới: “Lời nói của cậu chủ, các cô nghe không hiểu sao?”

Một nữ giúp việc trong đó đầu óc nhanh nhảy, cô lớn tiếng nói:”Cậu chủ, chúng tôi là người do ông cụ Mạc đưa tới, sao cậu có thể đuổi chúng tôi đi? Cậu không để ông cụ ấy vào mắt sao?”

Hạ Diệp Chi nghe vậy, cũng không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua nữ giúp việc vừa nói chuyện.

Hôm nay là ngày đầu tiên nữ giúp việc này đến đây, Hạ Diệp Chi hơi chú ý đến ngoại hình xinh đẹp của nữ giúp việc này, nhưng hầu hết giúp việc đến đây đều thiếu một chút khí chất.

Mà khí chất trên người của nữ giúp việc này không giống một người giúp việc.

Hạ Diệp Chi rất hứng thú hỏi cô: “Cô tên gì?”

Nữ giúp việc nhìn Hạ Diệp Chi, ánh mắt lóe lên sự khinh thường, mặc dù không quá rõ ràng, nhưng Hạ Diệp Chi cùng là phụ nữ, ánh mắt rất sắc bén phát hiện ra rồi.

Xem ra, thật sự không phải là một người giúp việc bình thường.

Mạc Đình Kiên thấy thế, sắc mặt hơi trầm xuống, rõ ràng anh không vừa lòng phản ứng của người giúp việc này.

Trước khi Mạc Đình Kiên nổi giận, Hạ Diệp Chi đã giành nói: “Nếu như là người do ông nội chọn, chắc hẳn cũng phải biết bổn phận của người giúp việc, bây giờ tôi hỏi cô cô cũng dám không trả lời, xem ra cô xem thường ông nội của tôi phải không?”

Hạ Diệp Chi đương nhiên biết nữ giúp việc này không phải xem thường ông Mạc, mà người cô ta xem thường chính là cô.

Đến biệt thự từ hôm qua tới bây giờ, biểu hiện của nữ giúp việc này đặc biệt nhiệt tình với Mạc Đình Kiên, trước đó cô còn chưa dám xác định, bây giờ tất nhiên là biết rồi, cô gái này hơn phân nửa là vì Mạc Đình Kiên mà đến.

Khí chất hơn người, dáng người mềm mại do luyện tập mà ra, làn da non mịn không giống như là người lao động.

Nói trắng ra là vì Mạc Đình Kiên mà đến.

Chỉ là không biết đây là mục đích gì của ông cụ Mạc, hay là cô gái này dựa vào quan hệ mà trà trộn vào đây.

Nữ giúp việc lập tức phản bác Hạ Diệp Chi nói: “Cô nói bậy bạ gì đó? Tôi đương nhiên rất kính trọng ông cụ Mạc!”

“Ô.” Hạ Diệp Chi khẽ dựa lên ghế, chậm rãi dặn dò: “Hơi khát, rót cho tôi ly nước đi.”

Nữ giúp việc cũng không biết nghĩ cái gì, cắn môi, làm bộ dạng nén giận, xoay người đi lấy nước cho Hạ Diệp Chi.

Mạc Đình Kiên nhíu lông mày, hiển nhiên cũng cùng chung ý nghĩ với Hạ Diệp Chi.

Lúc nữ giúp việc lấy nước đến đã thay đổi thái độ kiêu căng lúc đó, cung kính để nước trước mặt Hạ Diệp Chi: “Mợ chủ, nước của cô.”

Mạc Đình Kiên trầm mặt nhìn cô: “Mợ chủ hỏi cô tên gì, cô nghe không hiểu tiếng người sao?”

Sắc mặt của nữ giúp việc cứng đờ, cúi đầu xuống nói: “Tần Thủy San.”

“Tên rất hay.” Hạ Diệp Chi bưng ly nước lên, lung lay cái ly trong tay: “Tôi nhớ không sai, giám đốc đài truyền hình Hà Dương, hình như cũng họ Tần.”

Tần Thủy San nghe vậy, hơi hất cằm lên, hơi kiêu ngạo nói: “Người đó là ba của tôi.”

Nụ cười trên mặt của Hạ Diệp Chi càng đậm, nhìn về phía Mạc Đình Kiên: “Ông nội thật sự có thể gọi con gái của giám đốc đài truyền hình đến nhà chúng ta làm người giúp việc sao?”

Cô cố ý nói chậm lại, giọng nói êm dịu, nghe giống như đang phàn nàn, lại hơi vẻ làm bộ làm tịch, nhưng Mạc Đình Kiên nghe thấy lỗ tai tê dại.

Ánh mắt anh lóe lên, theo bản năng lên tiếng: “Ừ.”

“Nghĩ đến cô Tần cũng làm thiên kim tiểu thư đã lâu rồi, muốn thử một chút khó khăn bên ngoài, mới đến nhà chúng ta làm người giúp việc, nếu là như vậy, anh đừng đuổi người ta đi.”

Hạ Diệp Chi dừng lại, quay đầu nhìn về phía Tần Thủy San: “Lúc trước cô Tần đến nhà họ Mạc làm người giúp việc, cũng ký hợp đồng rồi chứ?”

Sau khi dung mạo của Mạc Đình Kiên lộ ra ngoài, vô số cô gái xinh đẹp có điều kiện tốt đều muốn tiếp cận Mạc Đình Kiên, nhưng anh lại rất ít khi xuất hiện trước công chúng.

Các loại hoạt động, bữa tiệc, hầu như không thấy được bóng dáng của anh.

Tần Thủy San cũng là một trong những cô gái kia, nhưng cô may mắn hơn những cô gái kia là có cơ hội trà trộn vào nhà của Mạc Đình Kiên.

Cũng là một trong những cô gái được ba mẹ nâng niu nuôi lớn, mấy ngày nay làm giúp việc trong biệt thự, cũng sớm đã chịu đủ rồi. Đọc thêm nhiều truyện hay tại truyen one

Nhưng cô tin vẻ ngoài của mình nhất định có thể khiến Mạc Đình Kiên chú ý, nhưng không nghĩ tới Mạc Đình Kiên giống như bị mù vậy, lại nói cô xấu!

Thế nhưng cô vẫn không cam lòng cứ thế rời khỏi.

Cô chịu đựng đến phát bực, nói: “Có ký rồi.”

“Vậy xin cô Tần tuân thủ điều luật của hợp đồng, trong thời gian làm việc ở đây, nhất định phải làm tốt công việc của mình.”

Hạ Diệp Chi nói xong, hơi nghiêng đầu nở nụ cười, một đôi mắt mèo sáng kinh người.

Cô thật sự không hiểu, tam quan* của những người này có phải bị chó ăn rồi không.

Tam quan*: nhân sinh quan, thế giới quan, giá trị quan.

Ngấp nghé chồng của cô thì thôi đi, dù sao gia đình Mạc Đình Kiên tốt dáng người đẹp mắt, cô gái nào cũng thích kiểu này, cô hiểu.

Thế nhưng lại có loại biết rõ Mạc Đình Kiên đã kết hôn rồi còn chạy vào trong nhà cô muốn dẫn chồng của cô đi sao?

Tần Thủy San làm sao có thể không nghe hiểu Hạ Diệp Chi đang cố ý làm khó mình: “Cô …”

Hạ Diệp Chi làm vẻ mặt chân thành uốn nắn cô: “Hãy gọi tôi là mợ chủ.”

Tần Thủy San theo bản năng quay đầu nhìn Mạc Đình Kiên.

Mạc Đình Kiên tự mình gắp thức ăn cho Hạ Diệp Chi, còn dặn dò cô: “Ăn nhiều một chút.”

Thấy Mạc Đình Kiên không hề nhìn cô thêm một lần nào, Tần Thủy San có hơi nản lòng, nhưng cũng vì vậy mà ý chí chiến đấu lại trở nên tràn đầy.

Cô thấy Hạ Diệp Chi cũng chẳng có gì ghê gớm, dáng người cũng chỉ như thế, điều kiện gia đình cũng không tốt, vừa mới còn cố tình gây sự nói muốn Mạc Đình Kiên tự mình ra ngoài mua tôm phù dung cho cô ta ăn.

Một người phụ nữ không có ưu điểm gì, lại phiền toái như vậy, sớm muộn cũng khiến cho Mạc Đình Kiên cảm thấy phiền chán.

Mà lúc trước, cô lại xuất hiện bên cạnh Mạc Đình Kiên một cách dịu dàng, cô không tin Mạc Đình Kiên không động lòng với cô.

Hầu hết đàn ông đều thích dịu dàng.

Vừa nghĩ như thế, Tần Thủy San đã bình tĩnh lại, khẽ vuốt cằm, cung kính gọi một tiếng: “Mợ chủ.”

Ánh mắt của Hạ Diệp Chi lóe lên sự châm biếm không thể nhận ra.

Sức hấp dẫn của Mạc Đình Kiên thật sự rất lớn, vậy mà có thể khiến cho thiên kim tiểu thư này cam tâm tình nguyện làm người giúp việc tiếp cận anh.

Lúc đầu Hạ Diệp Chi cho rằng xảy ra chuyện này, khẩu vị của mình sẽ giảm.

Nhưng không nghĩ tới khẩu vị của cô tự nhiên không giảm một chút nào, ngược lại trở nên tốt hơn đến kỳ lạ.

Đồ ăn trên bàn ăn đều do cô ăn hết, cô ăn còn nhiều hơn Mạc Đình Kiên …

Mạc Đình Kiên thấy khẩu vị của cô tốt, đáy lòng cũng vui vẻ theo, giữa lông mày cũng trở nên hiền lành: “Ăn no chưa ? Muốn ăn thêm chút trái cây nữa hay không?”

“Không…” Hạ Diệp Chi vốn muốn từ chối, thế nhưng cô nghĩ đến trái cây thơm ngọt, lại nuốt ngụm nước bọt, lời vừa ra đến khóe miệng nuốt vào: “Mang lên phòng ăn.”

Mạc Đình Kiên nhìn ra được cô vừa trải qua tranh đấu nho nhỏ, không nhịn được nở nụ cười, quay đầu dặn dò thím Hồ: “Đợi lát nữa đưa ít trái cây lên.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN