CÔ VỢ THAY THẾ

chương 221

trước
tiếp

CHƯƠNG 221: MỢ CHỦ KHÔNG PHẢI AI CŨNG CÓ THỂ GẶP

Tiêu Thanh Hà không dám tin nhìn Hạ Lập Nguyên, môi run rấy nói: “Ông đánh tôi?”

Bà và Hạ Lập Nguyên là bạn học cấp ba, bà từ một địa phương nhỏ tới thành phố Hà Dương học, lúc đó nhà họ Hạ ở thành phố Hà Dương có chút địa vị, Hạ Lập Nguyên là cậu chủ của nhà họ Hạ, ở trong trường cũng là tiêu điểm của mọi người.

Tiêu Thanh Hà vẫn luôn yêu thầm ông, nhưng cũng biết sự chênh lệch của mình và Hạ Lập Nguyên.

Cho đến khi vợ trước của Hạ Lập Nguyên qua đời, bà lại gặp Hạ Lập Nguyên lần nữa.

Hạ Lập Nguyên chìm trong nỗi đau mất vợ, mà bà lại tỉ mỉ dịu dàng ở bên cạnh, lại thêm lúc còn trẻ bà vô cùng xinh đẹp, còn chấp nhận đối xử tốt với hai đứa con của ông, Hạ Lập Nguyên liền cưới bà.

Mấy năm nay, Tiêu Thanh Hà phí tâm phí sức lấy lòng ông, yêu ông, cũng yêu cả hai đứa con của ông, cũng coi như ân ái hòa hợp.

Dường như không có lúc cãi nhau.

Cho dù thật sự cãi nhau, Hạ Lập Nguyên thỉnh thoảng cũng sẽ dỗ bà, trước giờ không có động thủ với bà như vậy.

“Đánh bà thì thế nào? Bà xem xem bà ở nhà họ Hạ nhiều năm như vậy rồi đã làm được những gì? Lúc đầu bà đồng ý nói sẽ chăm sóc tốt hai đứa con của tôi, đây là chăm sóc tốt mà bà nói sao?”

Hạ Lập Nguyên là một người đàn ông thâm tình hiếm có.

Vợ trước mất nhiều năm rồi, nhưng mỗi năm đều làm giỗ cho bà ấy, trên bàn làm việc vẫn còn giữ hình của bà ấy.

Đối với hai đứa con của vợ trước, cũng thương yêu như báu vật.

Lúc đầu, Tiêu Thanh Hà gả cho ông, ngoài việc bản thân si mê ông ra, còn vì ông là một người nặng tình.

“Nhiều năm như vậy, tôi vì ông vì cái nhà này bỏ ra bao nhiêu công sức, ông đều không nhìn thấy sao?” Trong mắt Tiêu Thanh Hà nước mắt đã sắp rơi xuống.

Bà vì cái nhà này vẫn chưa đủ sao?

Bà cảm thấy bà đã tận tâm tận lực rồi.

“Bỏ ra?” Hạ Lập Nguyên cười lạnh một tiếng: “Vậy bà đi cầu xin đứa con gái kia đi, kêu nó bỏ qua cho Hương Thảo đi! Hương Thảo chỉ là nhất thời sai lầm mà thôi, Hạ Diệp Chi không phải không có chuyện gì sao!”

Lời này lúc trước Tiêu Thanh Hà từng nói, nhưng mà bây giờ nghe từ trong miệng của Hạ Lập Nguyên nói ra, bà lại cảm thấy vô cùng chói tai.

Hình như câu này không nên nói như vậy.

Nhưng mà, bà nghĩ không ra tại sao không nên nói câu này.

Mấy năm nay, bà đã quen đối xử tốt với Hạ Hương Thảo, đã quen cảm thấy Hạ Diệp Chi nên nhường Hạ Hương Thảo.

Vì vậy, trong tiềm thức của bà, cho dù Hạ Hương Thảo làm chuyện gì, Hạ Diệp Chi cũng không nên so đo.

Hạ Lập Nguyên vẫn còn đang mắng chửi Hạ Diệp Chi.

Tiêu Thanh Hà vốn dĩ bị ông tát cho một cái đã mất hết ý chí, nghe ông vừa lải nhải không ngừng vừa nói những thứ này, trong lòng có chút phiền.

Bà lảo đảo lắc lư từ dưới đất bò dậy: “Chuyện này tôi không giúp được ông, ông tự nghĩ cách đi.”

Bà phí tâm phí sức nhiều năm như vậy, nhưng mà, Hạ Lập Nguyên không để những điều đó vào trong mắt.

Bà cũng biết Hạ Hương Thảo từ tận đáy lòng xem thường bà, thậm chí còn mắng bà là chó.

Nhưng mà, vì Hạ Lập Nguyên, bà đều không để ý tất cả.

Bây giờ đến Hạ Lập Nguyên cũng nói như vậy, bà đột nhiên cảm thấy mệt rồi.

Hạ Lập Nguyên nghe vậy, sắc mặt liền thay đổi: “Tiêu Thanh Hà, bà có ý gì!”

“Không có ý gì.” Tiêu Thanh Hà sưng nửa gương mặt, lắc đầu một cái: “Chính là cảm thấy thật không có ý nghĩa, ha ha.”

Bà cười so với khóc còn khó coi hơn, hơn nữa sưng nửa gương mặt, nhìn còn có chút dữ tợn.

Hạ Lập Nguyên cũng thấy phiền lòng, ông không ngờ rằng trong lúc nguy cấp thế này, Tiêu Thanh Hà còn gây sự với ông.

Ông cười lạnh một tiếng: “Bà ăn của tôi, mặc của tôi, tôi đối đãi với bà không tệ, bây giờ ngược lại nói không có ý nghĩa gì? Không có ý nghĩa gì thì cút!”

Tiêu Thanh Hà sắc mặt cứng đờ, giật giật môi, cuối cùng lại không nói câu nào.

Bà đập cửa phòng sách, xuống lầu chạy ra ngoài.

Bà chân trước vừa đi, chân sau liền có người giúp việc đi tìm Hạ Lập Nguyên: “Bà chủ mới vừa chạy ra ngoài.”

Hạ Lập Nguyên sửng sốt một chút, không nghĩ tới Tiêu Thanh Hà đi thật.

Ông không tin Tiêu Thanh Hà rời xa ông có thể sống qua ngày, còn không phải sớm muộn sẽ trở về sao.

Ông không quan tâm, xua xua tay: “Để bà ta đi.”

Tiêu Thanh Hà chạy ra từ nhà họ Hạ, trên người cũng không mang tiền gì, căn bản không biết nên đi đâu.

Lúc còn trẻ, bà cũng có mấy người bạn thân, nhưng đều là nhà bình thường.

Sau đó gả cho Hạ Lập Nguyên, bà liền cắt đứt quan hệ với mấy người bạn đó, bận rộn chăm sóc Hạ Lập Nguyên, hai anh em Hạ Hương Thảo, dường như không quen biết ai.

Cho dù có, cũng là mấy phu nhân nhà giàu cùng nhau đi mua sắm.

Bây giờ bộ dạng của bà, sao có thể đi tìm bọn họ.

Cuối cùng, bà nghĩ đến Hạ Diệp Chi.

Nghĩ tới lúc trước Hạ Diệp Chi nghe lời bà như vậy, đối xử với bà tốt như vậy, bà xúc động, liền bắt xe tới biệt thự của Mạc Đình Kiên.

Hạ Diệp Chi trước kia từng nói sẽ không quản chuyện của Hạ Hương Thảo nữa, nhưng bà không tin Hạ Diệp Chi sẽ mặc kệ bà.

Lúc trước bà từng tới biệt thự của Mạc Đình Kiên một lần, biết được địa chỉ của biệt thự.

Xe taxi dừng cách biệt thự khoảng ba mét.

Tiêu Thanh Hà xuống xe, sửa sang lại quần áo trên người mình, liền ngẩng đầu ưỡn ngực đi về hướng biệt thự.

Bảo vệ ở cửa ngăn bà lại.

“Bà là ai?”

Bảo vệ mặt mũi nghiêm túc, cả mặt lạnh như băng.

Tiêu Thanh Hà có chút bị hù dọa, nhưng nghĩ đến mình là mẹ của Hạ Diệp Chi, liền trở nên có khí thế nói: “Tôi là mẹ ruột của mợ chủ các người.”

Nghĩ tới trong điện thoại Hạ Diệp Chi có nhắc tới một câu “một xác hai mạng”, bà lại bổ sung thêm một câu: “Diệp Chi mang thai, người làm mẹ như tôi đương phải tới thăm nó rồi.”

Bảo vệ dường như không tin nhìn bà một cái, cuối cùng ném ra hai chữ: “Chờ chút.”

Ngữ khí của bảo vệ vẫn luôn lạnh như băng, đi qua một bên gọi điện thoại cho Mạc Đình Kiên.

Sau khi trải qua chuyện Hạ Hương Thảo lái xe đụng Hạ Diệp Chi, Mạc Đình Kiên bây giờ đặc biệt cẩn thận từng chút một, nếu như Hạ Diệp Chi đi ra ngoài nhất định sẽ phái người đi theo, có người tới tìm Hạ Diệp Chi, cũng phải thông báo trước cho anh.

Điện thoại rất nhanh được kết nối.

“Cậu chủ, có một người phụ nữ tự xưng là mẹ của mợ chủ, nói là tới thăm mợ chủ.”

Mạc Đình Kiên đang họp, ngồi phía dưới bàn họp, anh quét mắt nhìn mọi người một cái, ngữ khí lạnh nhạt phun ra hai chữ: “Đuổi đi.”

“Vâng.”

Cúp điện thoại, Mạc Đình Kiên bỏ điện thoại di động qua một bên: “Tiếp tục.”

Mạc Đình Kiên tới nhà họ Mạc cũng mới chưa tới nửa tháng.

Nhà họ Mạc thuộc tầng lớp nhà giàu ở thành phố Hà Dương, sản nghiệp của tập đoàn Mạc Thị chiếm một nửa nền kinh tế, hơn nữa các nghành các nghề đều đã đọc lướt qua, muốn xuống tay cũng không nhanh như vậy.

Nhưng mà, Mạc Đình Kiên tới công ty sau khi trải qua nhiều chuyện, lại khiến các lãnh đạo trong công ty và nhà đầu tư nhìn với cặp mắt khác.

Bên kia, bảo vệ cúp điện thoại, nháy mắt với một bảo vệ khác.

Tiêu Thanh Hà thấy bảo vệ cúp điện thoại, tưởng anh ta gọi điện hỏi Hạ Diệp Chi, vội vàng nói: “Thấy chưa, tôi không lừa các người.”

Bảo vệ lạnh lùng nói: “Mợ chủ không có nhà, ngày khác bà tới đi.”

“Buổi tối nó có về không? Tôi có thể vào trong đợi….”Tiêu Thanh Hà không có dự định sẽ rời đi như vậy.

Bảo vệ không nói nhảm với bà, kéo bà ra sau núi.

Ở quốc lộ nơi khúc quanh, ném bà ra ven đường.

Giọng điệu bảo vệ mang chút giễu cợt: “Mợ chủ nhà chúng tôi không phải ai cũng có thể gặp được.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tắt [X]
  WebSite chuyển sang tên miền mới: TRUYEN-NET.COM NET TRUYEN